Mặt yếu đuối
Tuần mười tám. Thứ Hai.
Sáng, An Nhiên gặp Phương ở pantry. Phương nói nhẹ, kiểu thư ký biết nhiều nhưng chỉ nói đủ:
– Tần tổng đi gặp bác sĩ Phó chiều thứ Bảy. Về, gọi tôi, hỏi lịch tuần. Chín giờ tối thứ Bảy.
An Nhiên, ly trà trên tay, nghe. Không hỏi "bác sĩ Phó là ai." Cô biết. Phó Tử Du, bác sĩ tâm lý. Buổi thứ bao nhiêu, cô không rõ, nhưng Triết từng nhắc. Mặc gọi Phương chín giờ tối, nghĩa là sau buổi trị liệu. Anh không ngủ được.
– Lịch tuần nặng không?
– Nặng. Đàm phán Phase 2 giai đoạn hai từ thứ Ba. Bốn cuộc gọi quốc tế. Phó tổng đi Hà Nội thứ Tư đến Sáu.
Triết đi. Nghĩa là tuần này Mặc không có người duy nhất nói thẳng. Chỉ còn An Nhiên, bốn mét kính, và Phương, nhưng Phương về lúc sáu.
Cô gật. Về bàn.
Thứ Ba. Đàm phán Phú Mỹ Hưng Phase 2 giai đoạn hai, điều khoản chi tiết. Hoa Phát và Minh Đức ký lại, nhưng ký lại với điều kiện mới: quyền kiểm toán độc lập, nghĩa là Vạn Khải phải mở sổ. Mở sổ nghĩa là minh bạch. Minh bạch tốt trên bàn đàm phán, nhưng pháp lý cần kiểm tra mọi trang trước khi đối tác đọc.
An Nhiên soạn tài liệu. Mặc trong phòng, trên điện thoại. Gọi. Gọi. Gọi. Giọng lạnh, đều, kiểu Tần Mặc khi đàm phán, không nghe người ngoài có thể biết anh đang mệt hay tỉnh.
Nhưng An Nhiên biết.
Bốn mét kính, cô thấy: anh gọi từ hai giờ chiều. Đứng khi nói với đối tác. Ngồi khi nói với pháp lý. Lại đứng khi gọi nước ngoài. Bút trên tay, ghi, lật trang, ghi. Cà phê Phương pha, hai ly, ba ly, bốn.
Năm giờ. Phương về. An Nhiên vẫn ở. Mặc vẫn gọi.
Sáu giờ. An Nhiên ra pantry, pha trà, nhìn tầng mười tám vắng. Phương đã tắt máy, lấy túi, vẫy cô: "Chị về trước nhé." An Nhiên gật.
Quay lại bàn. Qua kính, Mặc vẫn gọi, giọng tiếng Anh, với quỹ Singapore, đều, lạnh, chuyên nghiệp. Cô nghe mờ qua kính, không rõ từ, nhưng nghe tone. Tone không đổi. Sáu tiếng cùng một giọng, như máy.
An Nhiên nghĩ đến Phó Tử Du, bác sĩ tâm lý, chiều thứ Bảy. Anh nói gì trong phòng khám? Có kể về thang máy? Về nụ cười cô? Hay vẫn chỉ nói về Du?
Cô không biết. Và không hỏi.
Bảy giờ.
An Nhiên làm xong tài liệu. Gửi email. Nhìn qua kính, Mặc vẫn gọi, giọng bắt đầu khàn. Ly cà phê thứ tư nguội trên bàn, chưa uống hết.
Tám giờ. An Nhiên ra pantry, pha cà phê mới. Đen. Không đường. Kiểu Mặc uống, cô biết, bốn tháng, bốn ly mỗi ngày, đen, không đường, nóng.
Cô mang ly vào phòng CEO. Gõ nhẹ, mở cửa.
Mặc trên điện thoại, nhìn cô, gật. An Nhiên đặt ly trên bàn, lấy ly nguội đi. Quay ra.
– ... vâng. Sáng mai tám giờ, bản cuối. Không muộn hơn.
Anh cúp. Đặt điện thoại xuống. Và không nhấc lên gọi tiếp.
An Nhiên ở cửa, quay lại, nhìn.
Mặc ngồi, đầu gục xuống bàn. Trán trên hai cánh tay gập. Điện thoại cạnh đó, tối. Bút rơi trên tài liệu. Không nhặt.
An Nhiên dừng.
Anh không ngủ. Cô biết, vì vai anh không thả, vẫn nâng, kiểu người gục xuống nhưng chưa buông. Hơi thở không đều, kiểu người mệt, kiệt, nhưng vẫn tỉnh.
Sáu tiếng. Trên điện thoại. Sáu tiếng đàm phán, pháp lý, đối tác, nước ngoài, giọng lạnh hoàn hảo, không ai biết. Nhưng bây giờ, cúp máy, trong phòng, một mình, anh gục.
An Nhiên đặt ly nguội xuống bàn cô, lấy ly cà phê nóng, quay lại, mở cửa nhẹ, bước vào.
Phòng CEO, đèn bàn sáng, ấm, phần còn lại tối. Cửa sổ, Sài Gòn, đèn xa. Mùi cà phê, giấy, mực, đàn hương phai, mùi phòng này, mùi anh.
Cô đặt ly cà phê lên bàn, cạnh khuỷu tay anh, nhẹ, không va, không kêu.
Rồi quay, bước đi.
Tay anh nắm cổ tay cô.
Nhanh. An Nhiên dừng, không kịp phản ứng. Tay Mặc, từ vị trí gục, duỗi, nắm cổ tay phải cô, ngón dài quấn nhẹ, không siết. Giữ.
Anh không mở mắt. Đầu vẫn trên tay kia. Chỉ một tay duỗi, nắm cổ tay cô, như bản năng, kiểu tay nắm vào thứ gần nhất khi rơi.
An Nhiên đứng. Tim đập nhanh một nhịp, rồi chậm lại. Không giật. Không rút tay. Đứng.
Và anh nói.
– Ở lại. Một phút.
Giọng thấp, đứt, khàn, sáu tiếng gọi. Không phải giọng CEO. Không phải giọng đàn ông kiểm soát. Giọng của người mệt quá, không che được nữa.
An Nhiên nhìn tay anh trên cổ tay cô. Ngón dài, sạch, móng cắt ngắn, quấn nhẹ chỗ mạch đập. Anh có thể cảm thấy mạch cô, nhanh hơn bình thường.
Cô không rút tay.
Kéo ghế bằng tay kia, ghế tiếp khách cạnh bàn, ngồi. Cổ tay vẫn trong tay anh. Anh không ngẩng lên, không mở mắt, chỉ giữ.
Im.
An Nhiên ngồi. Mặc gục. Tay anh trên cổ tay cô, nhẹ, nhưng có.
Cô nhìn phòng CEO từ bên trong. Lần đầu ngồi bên này kính. Bốn tháng, cô nhìn phòng này qua bốn mét kính mỗi ngày, nhưng chưa bao giờ ngồi ở ghế này, góc này, nhìn ra. Từ đây thấy: bàn cô, ngoài kính, xa, nhỏ, laptop mở, ly trà. Thấy hành lang tối. Thấy Sài Gòn qua cửa sổ, đèn nhòe, nhưng đẹp hơn khi nhìn từ đây, từ cao, từ chỗ anh ngồi mỗi ngày.
Và hiểu, phần nhỏ, tại sao Mặc không chuyển cô về tầng mười hai. Từ bàn anh, qua kính, thấy cô. Mỗi ngày. Nếu cô đi, bàn trống, kính chỉ phản chiếu hành lang, không ai.
Một phút. Hai phút.
Mạch cô, dưới ngón tay anh, đập. Cô biết anh cảm thấy. Biết mạch nhanh hơn bình thường. Biết không giấu được. Nhưng anh mắt nhắm, có thể không để ý. Hoặc để ý, nhưng mệt quá để hỏi.
Cô nhìn anh. Gần hơn bốn mét kính. Một mét. Đầu anh trên cánh tay, tóc đen, hơi xéo, một lọn rơi ngang trán, lần đầu An Nhiên thấy tóc anh không gọn. Quầng thâm tối hơn dưới đèn bàn, như vết bầm cũ. Xương hàm siết, dù mắt nhắm, dù gục, hàm vẫn siết, kiểu người mang nặng ngay cả khi nghỉ.
Vai rộng, nhưng hôm nay gù. Vest nhăn ở khuỷu, hai bên, vì gập tay quá lâu. Cravat nới, đã nới từ chiều, An Nhiên nhận ra vì sáng nó thẳng.
Mặc kiệt sức, không phải vì say. Không phải vì Thẩm Du. Vì công việc. Vì sáu tiếng giữ giọng lạnh hoàn hảo cho mọi người, rồi hết pin, trong phòng, một mình.
Nhưng không, không một mình. Cô ở đây. Anh nắm cổ tay cô vì không muốn một mình.
Ba phút. Bốn phút.
Hơi thở anh chậm lại. Đều hơn. Vai thả từng chút. Hàm nhẹ hơn, không siết nữa, chỉ chạm. Ngón tay trên cổ tay cô lỏng, nhưng không buông.
An Nhiên ngồi im, nhìn, và nghĩ:
Bốn năm. Thẩm Du chết, anh giữ căn hộ, giữ đồ, giữ hệ thống. Nhưng ai giữ anh? Ai ngồi khi anh gục? Ai cho anh nắm khi mệt?
Triết, bạn thân, nhưng Triết ở phòng phó tổng, tầng khác. Phó Tử Du, bác sĩ, nhưng mỗi tuần một buổi, trong phòng khám, có lịch hẹn. Phương, thư ký, về lúc sáu.
Không ai. Bốn năm. Không ai ngồi trong phòng này khi anh gục, nắm cổ tay anh, nói "ở lại." Anh nói, vì chưa bao giờ có ai để nói.
Năm phút.
Mặc mở mắt. Chậm. Mắt mờ, kiểu người tỉnh từ ranh giới ngủ. Nhìn tay mình trên cổ tay cô, rồi mắt lên mặt cô.
An Nhiên nhìn lại. Không tránh. Không cười. Nhìn bình, kiểu người ngồi cạnh ai đó mệt và không có gì phải giấu.
Mặc buông. Tay rút nhẹ, ngón rời cổ tay cô, từng ngón, ngón áp út cuối cùng, kiểu buông không muốn. Tay anh về cạnh thân, nắm bàn thay thế.
Anh ngồi thẳng. Chậm. Vuốt tóc, lọn trên trán, về phía sau. CEO lắp lại từng mảnh. Lưng thẳng. Hàm siết. Mắt mở, nhưng vẫn mềm hơn bình thường. Mềm chưa kịp cất.
– Xin lỗi.
An Nhiên nghe, và nhận ra: đây là lần đầu tiên trong bốn tháng Tần Mặc nói "xin lỗi" với cô. Anh không nói xin lỗi. Không bao giờ. Không khi xóa lịch, không khi gọi nhầm tên, không khi đợi ở bãi xe, không khi lái qua nhà cô ban đêm. Anh làm, hoặc không, nhưng không xin lỗi.
Và bây giờ, vì nắm cổ tay cô năm phút, anh nói.
– Không cần xin lỗi.
An Nhiên nói. Giọng đều, nhẹ hơn, nhẹ hơn cô muốn, nhưng không kiểm soát được.
Mặc nhìn cô, mắt tỉnh dần, quầng thâm rõ, nhưng trong mắt thứ gì đó mềm. Kiểu mềm cô chưa thấy, không phải yếu, mềm kiểu người hạ vũ khí trước một người duy nhất.
– Cà phê nóng.
Cô chỉ ly trên bàn.
Mặc nhìn ly, gật, nhấc lên, uống. Một ngụm. Đen, không đường, nóng. Đúng.
– Cô pha?
– Phương về rồi. Tự pha.
Im. Anh uống. Cô ngồi. Đèn bàn vàng, ấm. Sài Gòn ngoài kính, đèn nhòe.
Mặc đặt ly, nhìn cô, và nói nhẹ, kiểu người nói vì muốn cô biết, không phải vì cần nói:
– Bác sĩ Phó, thứ Bảy, nói tôi nên ngủ hơn sáu tiếng. Tôi nói sẽ cố.
An Nhiên nghe, không phản ứng lớn. Gật. Anh tự nhắc đến trị liệu, với cô. Không ai bắt. Không Triết ép. Anh chọn nói, vì cô ngồi ở đây, và anh muốn cô biết anh đang cố.
– Hôm nay chắc chưa được sáu tiếng.
– Chưa.
– Thì uống cà phê xong về.
Mặc nhìn cô, ba giây, rồi gật. Nhẹ. Kiểu gật nghe lời. Kiểu gật Tần Mặc không gật với ai, trừ có lẽ bốn năm trước với Du.
Và bây giờ, với cô.
An Nhiên đứng. Nhẹ. Ghế đẩy nhẹ, không kêu.
– Bản cuối sáng mai tám giờ. Tôi sẽ kiểm tra lần cuối trước khi gửi.
Mặc gật. Mắt trên cô, theo, từ ghế đến cửa.
Cô mở cửa. Bước ra. Đóng nhẹ, tiếng khẽ.
Đứng ngoài.
Hành lang tầng mười tám tối, đèn hành lang tắt tự động. Chỉ ánh sáng từ phòng CEO, qua khe cửa, vệt vàng trên sàn đá.
An Nhiên tựa tường, nhìn tay phải. Cổ tay, nơi anh nắm, không có dấu, anh nắm nhẹ, nhưng ấm. Vẫn ấm. Kiểu ấm không phải vì nhiệt, mà vì ai đó đã chạm, và chỗ chạm nhớ.
Đừng thương anh ấy.
An Nhiên nghĩ, rõ, sắc, kiểu nghĩ cố ý, kiểu tự nhắc.
Đừng. Anh nắm cổ tay cô vì mệt, vì gần, vì cô ở đó. Không phải vì cô. Có thể ai ngồi đó anh cũng nắm.
Nhưng An Nhiên biết không đúng. Vì Phương ngồi cạnh anh mỗi ngày, anh không nắm. Triết, bạn thân, anh không nắm. Ai cũng gần, nhưng anh chọn cô.
Hoặc tay anh chọn. Trước khi đầu kịp nghĩ.
Đừng thương anh ấy. Anh nhìn cô nửa giây vẫn thấy Du. Anh giữ hệ thống. Anh kiểm soát. Anh nguy hiểm theo cách Triết cảnh báo.
Đúng. Tất cả đúng.
Nhưng cổ tay ấm.
Và "ở lại một phút", hai từ, giọng khàn, mệt, không che, An Nhiên nghe, và biết rằng:
Cô đã muộn.
Thương không đến bằng lời tỏ tình hay nụ hôn. Thương đến bằng giọng khàn, sáu tiếng gọi, và tay nắm cổ tay, nhẹ, kiểu người không muốn một mình.
An Nhiên đứng, hành lang tối, tựa tường, cổ tay ấm, và thôi, không tự nhủ nữa.
Cô biết.
Lấy túi. Thang máy. Sảnh. Xe buýt. Bình Thạnh. Tầng bốn. Cửa. Đèn. Bàn bếp.
Trà xanh. Ly sứ trắng. Cửa sổ.
Và ngồi, nhìn tay phải, cổ tay, nơi ấm đã phai, nhưng nhớ, vẫn nhớ.
Cô mở ngăn kéo bàn bếp. Danh sách "biết / chưa biết" từ tuần mười lăm, gấp, cũ. Lấy bút. Thêm dưới cột "biết":
– Anh mệt. Thật sự mệt. Không ai giữ. – Anh chọn nắm tay tôi. Không phải tay ai khác. – Anh đang đi trị liệu. Đang cố.
Thêm dưới cột "chưa biết":
– Tôi đang rơi. Hay đã rơi.
Gấp. Cất. Khóa.
Điện thoại trên bàn, không rung. Mặc không nhắn. Không "về đến nhà nhắn tôi" như tuần bảy. Không gì.
Và An Nhiên không nhắn anh.
Nhưng lần đầu, muốn.
Tắt đèn. Nằm. Trần nhà. Quạt trần. Bóng quay.
Cổ tay phải đặt trên ngực, nơi ấm đã thành nhớ, và nhớ thì lâu hơn ấm.