Cô chết vì dũng cảm
Tuần ba mươi tám. Thứ Hai.
Triết vào phòng CEO lúc bảy giờ bốn mươi lăm, trước khi Phương đến, trước khi tầng mười tám có ai ngoài bảo vệ và Mặc. Anh không gõ cửa. Không cần. Mười hai năm, Triết không gõ cửa khi đến sớm, Mặc không khóa cửa khi chưa bắt đầu ngày.
Mặc đang đứng bên cửa kính, nhìn xuống. Vest chưa mặc, treo trên lưng ghế. Sơ mi trắng, tay áo chưa cài cúc, xắn nhẹ ở cổ tay. Cà phê trên bàn còn đầy, hơi nước đã hết.
Triết đặt cặp xuống sofa. Rút phong bì nâu.
– An Nhiên gửi.
Mặc quay lại. Mắt dừng ở phong bì. Không hỏi gửi khi nào, gửi bằng gì. Cầm. Mở. Bên trong: ba tờ in, chữ nhỏ, hai ảnh chụp tài liệu in ra giấy A4, và một bản tóm tắt viết tay, chữ An Nhiên, gọn, rõ.
Anh đọc bản tóm tắt trước.
"Thẩm Du gửi thư điện tử ẩn danh cho tòa soạn Đầu tư & Phát triển ngày 11 tháng 9, kèm tài liệu giao dịch cổ phần nội bộ Vạn Khải. Viên Chí Hào ký duyệt. Đặng Quốc Phong thực hiện. 42 tỷ qua 5 lớp trung gian. Bài báo bị cắt. Thư điện tử bị xóa cấp quản trị máy chủ tòa soạn sau khi Du chết. Nhà báo Phạm Thanh giữ bản nháp gốc 4 năm."
Mặc đọc xong dòng cuối. Đặt tờ giấy xuống bàn. Chậm. Không phải chậm vì cẩn thận. Chậm vì tay anh đang cứng dần, kiểu cứng không phải run, kiểu cứng của người đang giữ thứ gì đó không vỡ bằng nắm tay mà vỡ bằng im lặng.
Anh cầm hai ảnh chụp tài liệu. Đọc. Chữ ký quen, dấu đỏ quen, kiểu giấy tờ anh ký mỗi ngày, kiểu dấu đỏ anh đóng mỗi tuần. Nhưng chữ ký trên ảnh không phải anh. Viên Chí Hào. Nét chữ bay, kiểu chữ người quen ký tên lên thứ không nên ký. Bên cạnh: Đặng Quốc Phong, chữ nhỏ, gọn, chính xác, kiểu chữ người làm tài chính giữ bí mật bằng sự ngăn nắp.
Rồi bản nháp bài báo. Ba nghìn hai trăm từ. Tiêu đề, tác giả, nội dung. Mặc đọc. Không lật nhanh. Từng đoạn. Đoạn phân tích giao dịch, đoạn trích dẫn nguồn ẩn danh, đoạn đặt câu hỏi mà Phạm Thanh đặt bốn năm trước và không ai trả lời.
Triết đứng cạnh sofa, tay khoanh, nhìn Mặc đọc. Không hỏi. Không chen. Kiểu đứng của người biết lúc nào phải im.
Mặc đọc xong. Đặt tất cả xuống bàn. Tập giấy nằm cạnh cà phê nguội, cạnh cặp da đen, cạnh sổ tay bìa da ghi chú từ Lão Quan. Anh đứng yên. Nhìn mặt bàn. Không nhìn Triết.
Im lặng trong phòng CEO nặng hơn bình thường. Kiểu im không phải thiếu tiếng. Im vì thứ vừa đọc lấp đầy căn phòng, đè xuống, chiếm chỗ của mọi thứ khác.
– Du gửi.
Mặc nói, giọng thấp. Không phải câu hỏi.
– Du gửi cho tòa soạn. Ẩn danh. Đêm mười một tháng Chín.
– Đúng.
– Cô ấy biết. Cô ấy biết hết. Gian lận, cổ phần, dòng tiền qua trung gian, Viên Chí Hào, Đặng Quốc Phong.
Anh nói từng câu như đặt từng viên gạch, chậm, nặng, kiểu người đang xây lại bức tường đã sụp nhưng xây bằng thứ liệu khác.
– Và cô ấy muốn tố cáo.
Mặc quay về phía cửa kính. Nhìn xuống. Đường Nguyễn Huệ sáng sớm, đèn đường chưa tắt hẳn, xe máy thưa, trời Sài Gòn mờ sương nhẹ đầu ngày. Anh đứng đó, lưng thẳng, vai hơi hẹp hơn lúc mặc vest (sơ mi bộc lộ nhiều hơn vest cho phép).
– Bốn năm.
Giọng anh vỡ nhẹ ở âm cuối. Không phải khóc. Kiểu vỡ của thứ gì đó bên trong vừa gãy, gãy không kêu, gãy kiểu xương cá, nhỏ, sắc.
– Bốn năm tao giữ ảnh Du. Giữ áo. Giữ ly. Giữ mỹ phẩm. Giữ cái tủ lạnh chạy cho người chết. Bốn năm tao nghĩ Du mệt vì tao. Mệt vì tao kiểm soát. Mệt vì tao không cho cô ấy thở.
Triết không nói. Lưng tựa sofa, mắt trên bạn.
– Tao giữ hình ảnh Du cần tao. Yếu đuối. Dịu dàng. Kiểu người không thể sống nếu không có tao đứng cạnh. Tao giữ cái đó vì nó cho tao lý do giữ mọi thứ. Giữ căn hộ. Giữ ký ức. Giữ chính mình trong vai người bảo vệ cô ấy, kể cả khi cô ấy đã chết.
Anh đặt tay lên kính. Lòng bàn tay phẳng trên mặt kính lạnh. Bên ngoài, thành phố dần sáng, ánh đèn đường mờ đi khi trời sáng hơn, xe cộ bắt đầu đông, tiếng còi xa.
– Nhưng Du không cần tao bảo vệ.
Giọng Mặc thay đổi. Không mềm hơn. Không cứng hơn. Khác. Kiểu giọng người vừa đọc lại câu chuyện cũ bằng mắt mới, và mọi chi tiết thay đổi nghĩa.
– Du biết đọc số. Du biết nhìn ra gian lận. Du thu thập bằng chứng một mình, không nói tao, không nói ai. Du gửi cho nhà báo. Du chọn ẩn danh để bảo vệ mình, nhưng vẫn gửi. Hai mươi bảy tuổi, chuyên gia tài chính, yêu tao, bị tao kiểm soát, mệt, muốn đi, và vẫn chọn tố cáo.
Anh quay lại. Mắt đỏ. Không phải đỏ vì khóc. Đỏ vì nén. Kiểu đỏ của người giữ nước mắt bằng cơ hàm, bằng lưng thẳng, bằng thói quen mười năm không khóc trước ai.
– Du mạnh hơn tao. Mạnh hơn cả hai chúng ta nghĩ.
Triết nhìn bạn. Lâu. Rồi gật.
– Tao biết.
– Mày biết?
– Không. Tao đoán. Khi An Nhiên nói "Du dũng cảm hơn tất cả chúng ta nghĩ", tao nghe và biết cô ấy đúng. Vì Du không bao giờ nói với tao nhiều. Nhưng Du nhìn tao kiểu người biết thứ gì đó mà chưa sẵn sàng nói. Tao nghĩ cô ấy giữ bí mật tình cảm. Hóa ra cô ấy giữ bí mật bốn mươi hai tỷ.
Mặc đứng giữa phòng. Tay buông. Không cầm gì. Tập giấy trên bàn, cà phê nguội, nắng sáng qua kính, Triết trên sofa. Căn phòng quen, mười năm, mỗi chi tiết anh thuộc lòng: vết trầy trên chân bàn trái, ổ cắm tầng sàn anh luôn tránh khi kéo ghế, mùi gỗ sẫm pha cà phê mỗi sáng. Nhưng hôm nay căn phòng khác. Hay anh khác. Hay cả hai.
Anh đi đến bàn. Đặt hai tay lên mặt gỗ. Cúi đầu. Rồi đập tay xuống.
Một lần. Mạnh. Mặt bàn rung, cà phê trong cốc lắc, bút máy đen lăn ba phân. Triết không giật. Triết biết tiếng đó không phải cơn giận. Đó là tiếng thứ gì đó vỡ bên trong mà không có cách nào vỡ ra ngoài ngoại trừ qua tay.
Im.
Mặc cúi đầu, hai tay trên bàn, vai hơi rung. Không phải run. Rung kiểu người đang thở sâu, đang giữ, đang cố không để thứ gì đó tràn ra trong phòng CEO lúc bảy giờ năm mươi sáng thứ Hai.
Triết đứng dậy. Đi đến cạnh bàn. Không chạm Mặc. Không nói "ổn mà" hay "tao ở đây." Đứng cạnh. Im. Kiểu đứng của người biết có mặt đủ rồi, không cần thêm gì.
Mặc ngẩng lên. Mắt đỏ, mặt trống, kiểu mặt sau khi thứ gì đó đã vỡ và bụi chưa lắng.
– Bốn năm tao thương Du. Nhưng tao thương một Du không có thật.
Giọng anh phẳng. Kiểu phẳng sau bão.
– Du thật mạnh hơn. Mệt hơn. Cô đơn hơn. Du thật ngồi cách tao bốn mét kính, đọc số, biết gian lận, thu thập bằng chứng, chọn tố cáo, và tao không biết. Không biết vì không hỏi. Không hỏi vì tao nghĩ tao đã biết hết về cô ấy. Kiểm soát lịch. Kiểm soát tóc. Kiểm soát quần áo. Và nghĩ đó là biết.
Triết nghe. Mắt hẹp, không rời mặt Mặc.
– Du cần tao buông. Không phải cần tao bảo vệ. Và tao làm ngược.
Mặc ngồi xuống ghế. Lưng tựa. Mắt nhắm. Hai giây. Ba. Rồi mở.
– Cô ấy chết vì dũng cảm. Không phải vì yếu đuối.
Triết nhìn bạn. Lâu. Rồi, nhẹ, kiểu câu nói không cần nhưng muốn:
– Đúng.
Phòng CEO rộng và im. Nắng sáng đã lên hẳn, rọi qua vách kính, vệt dài trên sàn gỗ sẫm. Tập giấy An Nhiên gửi nằm trên bàn, trắng giữa gỗ tối. Bên ngoài, tầng mười tám, Phương vừa đến, đặt túi, bật máy, bắt đầu ngày. Thang máy ding nhẹ, ai đó lên tầng. Vạn Khải Capital thức dậy.
Tần Mặc ngồi trong phòng CEO, mắt mở, nhìn vệt nắng trên sàn, và biết: bốn năm anh khóc thương Du. Bốn năm anh giữ căn hộ, giữ ảnh, giữ mỹ phẩm, giữ tủ lạnh chạy, giữ áo ngủ lụa kem thay theo mùa. Bốn năm anh thương một cô gái dịu dàng, yếu đuối, cần anh.
Cô gái đó không có thật.
Du thật ngồi đọc số lúc nửa đêm, gửi thư lúc mười giờ tối, đặt vé Đà Lạt một mình, mặc đỏ một lần rồi không bao giờ nữa, nói "Mệt quá" với bạn thân mà không nói anh, viết nhật ký mà không cho anh đọc, và chết ba ngày trước khi được đi.
Anh thương sai người. Không phải sai Du. Thương sai phiên bản Du. Phiên bản anh tự tạo ra, giữ lại, và gọi là tình yêu.
Triết đứng cạnh, im, tay trong túi quần. Không hỏi "mày ổn không." Không cần. Câu trả lời nằm trên mặt Mặc: không ổn. Nhưng tỉnh. Lần đầu tiên trong bốn năm, không ổn nhưng tỉnh.