Người Thay Thế Trong Văn Phòng
Chương 18: Đối diện
Chương 18

Đối diện

An Nhiên đợi ba ngày.

Ba ngày từ thứ Tư đến thứ Sáu, cô quan sát. Mặc nhìn tóc cô khi cô vào sáng thứ Năm, nửa giây, lâu hơn bình thường, mắt dừng ở đường cắt ngang vai. Không phải kiểu Du. Anh biết. Nhưng không nói gì. Không có voucher mới. Không có hộp quà. Chỉ, im lặng.

Và im lặng đó, với An Nhiên, nặng hơn bất kỳ hành động nào. Vì nó có hai nghĩa: một, anh không quan tâm cô cắt kiểu gì. Hai, anh đang chờ. Chờ cô tự điều chỉnh như Du đã điều chỉnh sau hai tuần tóc ngắn. Chờ xem cô có "quay lại" không.

Thứ Hai tuần sau. Tuần thứ chín.

An Nhiên đến sớm hơn bình thường, bảy giờ bốn mươi lăm. Tầng mười tám vắng. Phương chưa đến. Anh chưa đến. Cô ngồi vào bàn, mở máy, không làm gì. Chỉ ngồi. Nhìn phong bì trắng trong ngăn kéo mở. Và quyết định.

Đêm qua, nằm trên giường lúc hai giờ sáng, mắt mở, cô đã liệt kê. Trong đầu, gọn gàng:

Một: voucher salon. Ai đó đặt lịch, gửi ảnh kiểu tóc Du. Không phải ngẫu nhiên.

Hai: vị trí bàn, tạo mới từ chỗ để cây, bốn mét kính, chưa ai ngồi trước cô. Thiết kế.

Ba: phở bò tái không giá thêm rau quế, trùng khẩu vị Du. Triết xác nhận: Mặc gọi theo thói quen cũ.

Bốn: tài xế sáu giờ sáng, biết địa chỉ nhà cô mà cô chưa cho.

Năm: lịch bị xóa khi có Trình Dật, kiểm soát ai cô gặp.

Sáu: "Về đến nhà nhắn tôi", kiểm soát khi nào cô ở đâu.

Bảy: đêm sinh nhật, tay trên mặt cô, gọi "Du", anh không phân biệt được cô với người chết.

Bảy mảnh. Đủ rõ. Đủ nặng. Và cô, không phải Du, sẽ không ngồi im ba năm rồi nói "mệt quá" với ai đó không phải người gây ra.

Cô sẽ nói thẳng. Với người gây ra.

Tám giờ năm mươi. Tần Mặc bước ra thang máy. Nửa giây, mắt quét qua cô. Tóc mới, ngang vai, không giống Du. Anh thấy. Anh biết. Bước vào phòng. Cửa đóng.

An Nhiên đợi. Hai mươi lăm phút. Để anh ổn định. Để Phương đến và ngồi vào bàn. Để tầng mười tám hoạt động bình thường: tiếng gõ phím, tiếng máy in, tiếng ai đó ở hành lang. Để không ai chú ý khi cô đứng dậy.

Chín giờ mười lăm. Cô đứng dậy. Mở ngăn kéo, lấy phong bì trắng. Voucher salon Le Petit. Cầm. Đi thẳng về phía phòng CEO.

Không gõ cửa. Đẩy, cửa kính mờ mở, cô bước vào. Đóng lại sau lưng.

Tần Mặc ngước lên. Mắt sắc ngay lập tức. Đánh giá: cô vào không gõ, mặt thẳng, tay cầm gì đó trắng. Không phải tài liệu. Bút trên tay anh dừng giữa chừng.

An Nhiên bước đến bàn. Đặt phong bì xuống, nhẹ nhưng dứt khoát. Giữa bàn anh. Giữa tài liệu và ly cà phê.

– Giải thích.

Một từ. Giọng đều, nhưng có cạnh. Kiểu cạnh mà bảy tuần qua cô chưa bao giờ dùng với anh. Không phải "Phù hợp với ai?", câu hỏi lịch sự có ẩn ý. Đây là mệnh lệnh. Từ cô. Với anh.

Tần Mặc nhìn phong bì. Mắt di chuyển từ cô xuống bàn, từ bàn lên cô. Đọc. Đánh giá. Không nhặt, không chạm, chỉ nhìn. Như nhìn quân cờ đối phương vừa đặt xuống bàn mà anh không lường được.

Hai giây. Ba giây. Rồi anh ngả lưng ra ghế, chậm, kiểm soát, kiểu CEO chuẩn bị cho cuộc đàm phán khó. Tay đặt trên tay ghế, ngón không gõ, kiềm chế.

– Phúc lợi nhân viên.

Giọng phẳng. Mắt nhìn cô, không né nhưng không mở. Đóng. Mặt CEO. Bức tường.

An Nhiên nhìn anh. Bốn giây. Năm giây. Không nói. Không lặp lại. Chỉ nhìn, và chờ. Cô đã học từ chín tuần quan sát anh: Tần Mặc ghét im lặng của người khác. Anh quen kiểm soát cuộc trò chuyện bằng câu ngắn, bằng mệnh lệnh, bằng "Đừng." Nhưng khi đối phương im, anh phải lấp. Và lấp nghĩa là nói thêm. Nói thêm nghĩa là lộ.

Nhưng lần này anh không lấp. Anh cũng im. Nhìn lại cô. Mắt sắc, hàm siết nhẹ, ngón tay trên tay ghế bắt đầu gõ. Một. Hai. Dừng.

Cô hiểu: anh sẽ không nói thêm trừ khi cô ép. Được.

Cô nói, chậm, từng từ rõ, mắt không rời mắt anh:

– Kiểu tóc trong ảnh gửi cho salon. Là của ai.

Không phải câu hỏi. Tuyên bố, kiểu tuyên bố mà đáp án đã biết, chỉ đợi anh xác nhận.

Im lặng. Ba giây. Máy lạnh rì. Ánh nắng qua cửa sổ phía sau anh, vàng nhạt, rọi ngang bàn, cắt phong bì trắng thành hai nửa sáng-tối.

Tần Mặc không trả lời.

An Nhiên đặt tay lên bàn, cả hai tay, lòng bàn tay xuống mặt gỗ, nghiêng người về phía anh. Gần hơn nửa mét. Nhìn xuống vì anh ngồi, cô đứng. Lần đầu tiên, cô cao hơn anh trong phòng này.

– Của Thẩm Du. Tôi đã biết.

Bốn từ cuối đặt xuống giữa phòng như người đặt con dao lên bàn. Không phải đe dọa. Chỉ cho thấy: cô có nó.

Tần Mặc. An Nhiên nhìn mắt anh, và lần đầu tiên, cô thấy gì đó ngoài kiểm soát. Không phải sợ. Không phải giận. Mà thứ gần nhất cô có thể mô tả là mệt. Kiểu mệt của người bị bắt gặp ở nơi anh không muốn bị thấy.

Rồi anh đứng dậy, chậm hơn cần thiết, kiểu chậm có chủ đích. Kiểm soát nhịp. Ghế xoay lùi. Anh quay, không nhìn cô khi xoay, bước về phía cửa sổ. Năm bước. Đứng đó. Lưng quay về phía cô. Tay từ từ cho vào túi quần. Vai thẳng. Đầu hơi ngả, nhìn ra ngoài. Sài Gòn, nắng, ba mươi sáu tầng bên dưới.

An Nhiên nhìn lưng anh. Lưng thẳng, nhưng cô nhận ra: cơ vai anh siết. Nhẹ. Kiểu siết mà vest che được, nhưng dưới ánh nắng từ cửa sổ, bóng nếp vải thay đổi.

Anh đang chịu. Đang xử lý. Đang tìm cách trả lời mà không phải thừa nhận quá nhiều.

Im lặng. Mười giây, rồi hai mươi.

An Nhiên không đuổi theo. Không lặp lại câu hỏi. Đứng giữa phòng, tay trên bàn, chờ. Cô có thể chờ. Cô đã chờ ba ngày, chờ thêm mười lăm giây không khó.

– Cô muốn gì?

Giọng Mặc thấp. Không quay lại. Nói với cửa sổ, với nắng, với thành phố ba mươi sáu tầng bên dưới. Nhưng hỏi cô.

Ba từ, và An Nhiên nghe: không có "xin lỗi" trong đó. Không có "tôi không biết cô nói gì." Không có phủ nhận. Anh nghe cô nói "Thẩm Du", nghe cô nói "tôi đã biết", và phản ứng không phải chối. Mà hỏi: cô muốn gì? Kiểu hỏi của người quen thương lượng, cho tôi biết giá tôi trả. Kiểu CEO.

An Nhiên nghe. Câu hỏi đó đơn giản, nhưng chứa bên trong mọi thứ. Anh không phủ nhận. Không giải thích. Không nói "tôi không biết" hay "ai đó nhầm." Anh hỏi: cô muốn gì? Nghĩa là anh thừa nhận. Bằng cách không phủ nhận. Bằng cách quay lưng. Bằng cách hỏi cô muốn gì thay vì bảo cô sai.

Và An Nhiên, đứng giữa phòng CEO với nắng xiên qua kính rọi lên sàn gỗ, biết chính xác câu trả lời. Biết từ đêm thứ Năm. Từ khi tay anh trên mặt cô và miệng anh gọi tên người khác. Từ khi cô đứng trong hành lang tối và nhận ra mình đau.

– Tôi muốn anh nhìn thấy tôi.

Giọng cô không run. Không nóng. Không khàn. Đều, nhưng có trọng lượng. Mỗi từ rõ, tách biệt, không nuốt.

– Không phải cô ấy.

Bốn từ cuối, và phòng im đến mức An Nhiên nghe tiếng máy lạnh chuyển nhịp. Nghe tiếng bước chân ai đó ngoài hành lang, xa, mờ, đi qua. Nghe, nếu cô tưởng tượng đủ, nhịp tim mình.

Tần Mặc đứng ở cửa sổ. Lưng thẳng, vai vuông, tay trong túi. Bóng anh phản chiếu trên kính cửa sổ, mờ, chồng lên hình ảnh thành phố bên ngoài. An Nhiên nhìn bóng phản chiếu: mặt anh trong kính không phẳng như khi quay lưng cho thấy. Mắt nhắm một giây, rồi mở. Hàm siết, rồi thả.

Anh nghe. Và thứ anh nghe, "nhìn thấy tôi, không phải cô ấy", trúng nơi mà chín tuần qua cô chưa bao giờ chạm tới. Vì chín tuần qua cô im. Quan sát. Ghép mảnh. Không bao giờ nói thẳng: anh đang dùng tôi thay thế người chết.

Giờ cô nói. Và nó trúng.

Hai mươi giây im lặng, dài hơn bất kỳ khoảng im nào giữa họ. Máy lạnh rì. Nắng di chuyển trên sàn, chậm, vàng.

Rồi anh xoay lại. Từ từ. Đối diện cô.

Mắt anh. An Nhiên nhìn và thấy: không phải CEO. Không phải bức tường. Mắt đó mở, không hoàn toàn, nhưng hé. Đủ để cô thấy bên trong: gì đó đang vật lộn. Gì đó nghe cô nói "nhìn thấy tôi" và đang, cố.

– Tôi đang cố.

Ba từ. Thấp. Không biện minh, không giải thích, không hứa. Chỉ thừa nhận. Anh đang cố. Chưa được. Nhưng đang.

Rồi anh quay đi. Về phía bàn. Ngồi xuống. Cầm bút. Mở tài liệu. Như thể cuộc trò chuyện đã kết thúc, và anh không có thêm gì để cho.

An Nhiên đứng thêm năm giây. Nhìn anh: ngồi, bút trên tay, mắt trên tài liệu nhưng không đọc. Mặt đã đóng lại. Bức tường lên. CEO trở lại.

Ba từ. "Tôi đang cố." Không xin lỗi. Không hứa sẽ dừng. Không giải thích tại sao. Chỉ thừa nhận anh biết mình đang làm gì. Và thừa nhận anh chưa dừng được.

Đủ không? Không.

Nhưng hơn bất cứ thứ gì anh đã nói chín tuần qua. Hơn "Không liên quan đến cô." Hơn "Với công ty." Hơn "Tôi làm việc khuya." Ba từ thật, giữa hàng chục câu nói dối. An Nhiên nhận ra: đây là lần đầu anh nói thật với cô. Không phải thật đẹp. Thật xấu. Thật yếu đuối. Nhưng thật.

Cô rút tay khỏi bàn. Đứng thẳng. Nhìn phong bì trắng vẫn nằm giữa bàn anh. Anh không nhặt. Không trả lại. Để đó như bằng chứng, như lời nhắc, như thứ cả hai biết nhưng không ai cất đi.

– Dạ.

Cô nói. Rồi xoay người. Bước ra. Đóng cửa, nhẹ, tay giữ.

Mười lăm bước về bàn, cô ngồi xuống.

Bốn mét kính. Anh ngồi phía trong, bút trên tay, tài liệu mở.

Nhưng An Nhiên nhìn qua phản chiếu, qua kính, qua khoảng cách bốn mét, và thấy: bút anh không di chuyển. Mắt anh trên giấy nhưng không đọc. Vai hơi tụt, nhẹ đến mức chỉ người nhìn mỗi ngày mới nhận ra. Tay trái dưới bàn, nơi anh nghĩ không ai thấy, nắm lại. Mở. Nắm lại.

Mười phút sau anh đứng dậy. Lấy áo khoác. Đi ra. Ngang bàn cô, không nhìn. Vào thang máy. Đi đâu đó. An Nhiên không biết: phòng họp tầng khác? Quán cà phê? Quán rượu hẻm Pasteur lúc mười giờ sáng?

Anh không quay lại cho đến chiều.

Và khi quay lại lúc ba giờ, anh đi thẳng vào phòng, đóng cửa, không nhìn cô. Cả chiều. Nhưng phong bì trắng, An Nhiên nhìn qua kính, không còn trên bàn anh. Anh đã cất đi. Hoặc vứt. Cách nào cũng nghĩa là anh không trả lại. Không phủ nhận. Nhận.

"Tôi đang cố."

Ba từ. Không đủ. An Nhiên biết, không đủ. "Cố" không có nghĩa "làm được." "Cố" không có nghĩa dừng voucher, dừng ảnh, dừng nhìn cô như nhìn bóng ma.

Nhưng, và đây là thứ An Nhiên ghét nhất về chính mình, "cố" cũng đủ để cô không đứng dậy. Đủ để cô ngồi lại bốn mét kính. Đủ để, sâu trong ngực, nơi mà cô đã đặt tên là "đau" đêm thứ Năm, có gì đó nhẹ đi. Nhẹ không nhiều. Chỉ đủ để thở sâu hơn một nhịp.

Triết sẽ nói: đây là cái bẫy. "Anh ấy hủy hoại bằng cách khiến người ta muốn ở lại." Ba từ "Tôi đang cố" là mồi. Là thứ khiến cô nghĩ: ít nhất anh biết. Ít nhất anh thừa nhận. Ít nhất còn có hy vọng.

Nhưng An Nhiên cũng biết: cô không phải Du. Du ở lại vì yêu. Cô ở lại vì lý do khác. Vì muốn hiểu. Vì muốn chứng minh. Vì muốn, và đây là phần cô không dám nhìn thẳng hoàn toàn, muốn anh nhìn thấy cô. Thật sự. Không phải Du. Cô.

Và lúc nói "Tôi đang cố", mắt anh nhìn cô. Không nhìn qua. Không tìm ai khác trên mặt cô. Nhìn cô.

Có thể cô tự lừa. Có thể cô đang lặp lại Du, chỉ bằng lý do khác. Nhưng hôm nay, ngồi đây, gõ phím, cô chọn tin: ba từ đó thật. Và cô sẽ xem, bằng hành động tiếp theo của anh, nó thật đến đâu.

Năm giờ. An Nhiên tắt máy. Đứng dậy. Lần này không đi cửa hông B2, cô đi cửa chính. Qua sảnh. Qua bảng ảnh, vị trí bảy vẫn trống. Qua bảo vệ gật đầu. Ra đường.

Trạm xe buýt. Đợi số bảy đến, lên ghế cuối. Bốn mươi phút. Về.

Trên xe, cô lấy điện thoại. Mở danh bạ. Tìm tên Lục Minh Triết. Không gọi. Chỉ nhìn. Cân nhắc: có nên kể Triết rằng cô đã đối mặt Mặc? Rằng anh nói "Tôi đang cố"?

Không. Chưa. Đây là giữa cô và anh. Triết đã cảnh báo, cô đã nghe. Nhưng quyết định tiếp theo phải là của cô. Không phải của Triết, không phải của Thanh Hà, không phải của ai khác. Của cô.

Cô cất điện thoại. Nhìn ra cửa sổ.

Sài Gòn chiều: xe tắc nhẹ ở Hai Bà Trưng, ai đó bấm còi, ai đó bán vé số gõ cửa kính xe buýt. Bình thường. Thế giới bình thường.

An Nhiên gõ phím. Đều. Ngày tiếp tục. Bốn mét kính. Phong bì trắng trên bàn anh. Và giữa hai người, thứ mới: không phải bí mật nữa, mà là thỏa thuận ngầm. Cô biết. Anh biết cô biết. Và cả hai chọn tiếp tục. Chưa đi. Chưa dừng.

Dù chưa biết sẽ đi đến đâu.

Và ở đâu đó, tầng mười lăm, phòng PR, Kiều Vy ngồi trước màn hình. Nhật ký hệ thống hiển thị: "09:15, Hạ An Nhiên, vào phòng CEO, không hẹn trước, 6 phút, ra 09:21." Sáu phút. Không gõ cửa. Đóng cửa khi vào.

Kiều Vy nhìn dòng chữ. Mười giây. Rồi mở thư mục riêng tên "Ghi chú." Gõ thêm một dòng. Ngày, giờ, sự kiện. Lưu. Đóng.

Bao nhiêu dòng đã có trong tập tin đó? Mười? Hai mươi? Chỉ Kiều Vy biết.

Không ai khác biết. Chưa.

Ch.18/93
2.460 từ