Căn hộ lần cuối
Thứ Bảy. Chín giờ sáng.
Tần Mặc đứng trước cửa căn hộ tầng bốn, con hẻm nhỏ gần cầu Bông, quận Bình Thạnh. Chìa khóa trong tay phải, chìa khóa anh mang theo bốn năm ở túi áo vest bên trái, gần ngực, kiểu mang của người giữ thứ gì đó thiêng mà không muốn ai biết.
Hành lang cũ. Tường vàng nhạt, gạch hoa lục giác, đèn huỳnh quang chớp nhẹ. Mùi ẩm quen, mùi xi măng cũ, mùi cầu thang bê tông đã mòn viền bậc.
Anh tra chìa. Xoay. Ổ khóa kêu khẽ, kiểu tiếng kim loại mà bốn năm nay anh nghe không dưới trăm lần, mỗi lần đều giống nhau, mỗi lần đều nặng như lần đầu.
Mở cửa.
Mùi. Mùi đầu tiên. Nước hoa hoa trắng, đàn hương, đã phai gần hết nhưng còn phảng phất trong vải rèm, trong nệm ghế, trong lớp gỗ kệ sách. Bốn năm anh giữ mùi này bằng cách đóng kín cửa sổ, bật máy lạnh đúng nhiệt độ Du từng thích, mười tám độ, và không cho ai vào. Bảo tàng một người.
Anh bước vào. Đóng cửa sau lưng.
Căn hộ nhỏ. Phòng khách liền bếp, phòng ngủ, phòng tắm, ban công nhỏ nhìn ra hẻm. Đồ đạc nguyên vẹn: ghế sofa vải xám Du chọn ở chợ Bến Thành hai người khiêng về bằng taxi, kệ sách gỗ thông mua qua mạng Du tự lắp mất một chiều, bàn viết nhỏ cạnh cửa sổ nơi Du ngồi viết nhật ký, khung ảnh trên kệ, ly sứ trắng trong bồn rửa.
Mặc đứng giữa phòng. Nhìn. Hít thở. Cho phép mình nhớ lần cuối trước khi bắt đầu.
Chín giờ bốn mươi lăm. Triết đến.
Không gõ cửa. Cửa hé, Triết đẩy vào, tay xách hai cuộn túi rác đen lớn và một cuộn băng keo nâu. Mặc nhìn lên từ chỗ đang ngồi trên sàn cạnh kệ sách.
– Mày gọi tao chín giờ sáng thứ Bảy.
– Ừ.
Triết nhìn quanh. Căn hộ anh từng đến vài lần, lần cuối là đêm tang lễ Du, Mặc say đến mức Triết phải dựng anh vào ghế rồi ngồi đợi đến sáng. Bốn năm trước. Không gì thay đổi.
– Dọn?
– Dọn.
Triết đặt túi rác và băng keo lên bàn ăn. Không hỏi thêm. Hai người đàn ông biết nhau mười hai năm, không cần giải thích tại sao.
Mặc bắt đầu từ kệ sách. Từng cuốn. Sách kinh tế Du từng đọc gạch chân bằng bút chì, sách tiểu thuyết gáy đã gẫy vì mở nhiều lần, sách vẽ kỹ thuật Du mua rồi không bao giờ dùng vì anh mua tranh treo sẵn thay cô vẽ. Mỗi cuốn anh cầm lên, lật qua, đặt vào thùng. Không đọc. Nếu đọc sẽ không bao giờ dọn xong.
Triết gói quần áo. Mở tủ, lấy ra từng chiếc. Áo khoác len mỏng Du hay mặc mùa lạnh, treo ở móc thứ ba từ trái. Váy trắng. Khăn quàng lụa xanh nhạt, quà sinh nhật Mặc tặng năm thứ hai. Triết gấp gọn, đặt vào túi, không phân loại, không so sánh, kiểu gấp của người giúp bạn làm việc khó mà không thêm cảm xúc vào.
Im lặng. Tiếng gấp vải. Tiếng sách đặt vào thùng. Tiếng băng keo kéo.
Mặc mở ngăn kéo bàn viết. Bút. Giấy. Phong bì cũ. Cuốn nhật ký bìa da nâu, nhật ký Du mà anh đã đọc từ chương bốn mươi nhưng giữ nguyên ở đây, đúng vị trí. Anh cầm lên. Đặt riêng.
Ảnh. Khung bạc trên kệ: Du và Mặc ở sự kiện công ty, cả hai mặc vest, Du cười kiểu cười cho ống kính, đẹp nhưng không thật. Anh tháo khung, lấy ảnh ra, đặt vào thùng.
Khung thứ hai: Du ngồi ở ban công căn hộ này, buổi sáng, tóc rối, áo ngủ, cốc cà phê trong tay, cười vì ai đó nói gì đó vui. Nụ cười không kiểm soát, không cho ống kính, kiểu cười mà Mặc chỉ thấy khi cô quên anh đang nhìn. Du thật.
Anh đặt tấm ảnh đó riêng, cạnh nhật ký.
Triết cầm ảnh Du ở bàn viết, tấm nhỏ, Du đứng cạnh giá vẽ ở lớp, mặt nghiêm, tay dính sơn. Nhìn Mặc hỏi ý bằng mắt.
– Giữ?
Mặc lắc đầu.
– Một tấm thôi.
Triết gật. Cho vào thùng.
Mười một giờ. Gần xong.
Phòng khách trống. Sofa, kệ sách, bàn ăn, tất cả vẫn đó nhưng không còn gì trên bề mặt. Không sách, không ảnh, không ly, không khăn, không bút. Tường trắng, sàn gỗ sáng, ánh nắng qua cửa sổ mở.
Cửa sổ mở. Lần đầu trong bốn năm.
Gió vào. Mùi hẻm, mùi cây, mùi nắng. Mùi nước hoa trên rèm bay đi cùng gió, nhạt dần, nhạt dần.
Mặc đứng giữa phòng. Bốn thùng carton xếp gọn cạnh cửa, ghi "quyên từ thiện" bằng bút dạ đen nét lớn. Một túi rác đen buộc chặt. Trên bàn viết chỉ còn hai thứ: cuốn nhật ký bìa da nâu và một bức ảnh.
Triết ngồi ghế bếp, uống nước lọc từ chai mang theo. Nhìn bạn đứng giữa phòng trống.
– Ổn không?
Mặc nhìn quanh. Tường trắng. Sàn sạch. Gió lay rèm mỏng. Căn hộ trở về đúng hình dạng của nó: một căn phòng. Không phải mộ. Không phải bảo tàng. Một căn phòng có thể cho ai đó khác ở.
– Ổn.
Lần này Triết tin.
Mặc cầm nhật ký và ảnh. Cho vào túi vải mang theo. Nhẹ. Hai thứ. Bốn năm gói vào hai thứ vừa lọt túi vải.
Anh nhìn phòng ngủ lần cuối qua cửa mở. Giường đã dọn ga trắng sạch, không gối thêm, không chăn thừa. Bàn đầu giường trống. Chỉ còn cái đèn ngủ nhỏ mà chủ nhà để sẵn.
Du, anh giữ em ở đây bốn năm. Giữ mùi em, giữ sách em, giữ ly em uống. Giữ tất cả trừ thứ em muốn nói.
Bây giờ anh giữ đúng thứ em nói. Và buông phần còn lại.
Bước ra cửa. Triết theo sau, xách hai thùng. Mặc khóa cửa. Lần cuối. Ổ khóa kêu khẽ, cùng tiếng kim loại, nhưng lần này âm thanh khác. Nhẹ hơn. Kiểu âm thanh kết thúc thay vì bắt đầu.
Rút chìa khóa. Nhìn. Chìa đồng cũ, vết xước trên thân, vòng khóa bạc nhỏ. Bốn năm trong túi áo trái.
Đưa Triết.
– Gửi quản lý tòa nhà.
Triết cầm chìa khóa. Nhìn bạn. Mắt anh không mỉa, không thương hại. Mắt của người biết bạn mình vừa làm thứ đau nhất trong đời, và làm đúng.
– Được.
Mặc bước đi. Hành lang tầng bốn, gạch hoa lục giác, đèn huỳnh quang, tường vàng nhạt. Cầu thang bê tông mòn viền bậc. Mỗi bậc xuống, nhẹ hơn bậc trước.
Không quay lại.
Ra đến sảnh. Ánh nắng tràn qua cửa kính. Hẻm nhỏ, xe máy đỗ, hàng cây xanh, tiếng trẻ con chơi đâu đó sau bức tường.
Tay trái Mặc bỏ vào túi quần. Trống. Không có chìa khóa. Bốn năm, chìa khóa đó luôn ở đó, nhỏ, lạnh, nặng vừa đủ để anh biết nó tồn tại. Bây giờ trống.
Anh bước ra nắng. Túi vải trên vai phải, nhật ký và một bức ảnh. Tất cả những gì còn lại của bốn năm.
Nhẹ. Nhẹ nhất kể từ khi Du mất.