Kiểm soát
Sáng thứ Hai, An Nhiên mở lịch tuần trên máy tính, và dừng lại.
Thứ Tư: cuộc họp liên doanh với Thiên Phong Capital, đã có từ tuần trước, cô xác nhận với phòng thư ký thứ Sáu vừa rồi, biến mất. Thay vào đó: "Rà soát hồ sơ nội bộ, 09:00-12:00." Không có tên người giao việc. Không có ghi chú. Chỉ xuất hiện, ghi đè lên lịch cũ.
Thứ Năm: workshop đối tác tại Caravelle, sự kiện mà An Nhiên đã chuẩn bị tài liệu tóm tắt, cũng biến mất. Thay bằng: "Hỗ trợ phòng truyền thông tầng 12, cả ngày."
An Nhiên nhìn màn hình. Gõ ngón tay lên bàn, một, hai, rồi dừng. Cô nhận ra mình đang lặp lại thói quen của Triết. Dừng. Đặt tay xuống phẳng.
Hai sự kiện bị xóa. Cả hai đều có một điểm chung: Trình Dật sẽ có mặt.
Cô mở email. Tìm. Không có thông báo nào về thay đổi lịch: không từ phòng thư ký, không từ HR, không từ ai. Lịch tự đổi. Trong hệ thống Vạn Khải, chỉ ba người có quyền chỉnh lịch của cô mà không cần gửi thông báo: trưởng phòng truyền thông (cô không còn thuộc phòng đó), phó tổng (Triết không có lý do), và CEO.
An Nhiên đóng máy. Nhìn qua bốn mét kính.
Tần Mặc ngồi phía trong. Đang đọc tài liệu, hoặc đang giả đọc tài liệu. Tay phải cầm bút, ngón trỏ gõ nhẹ lên thân bút, đều, chậm. Mặt bình thường. CEO hoàn hảo. Không có dấu hiệu nào cho thấy anh vừa can thiệp vào lịch trình của một nhân viên, cô kiểm tra nhật ký hệ thống, bảy giờ ba mươi sáng, trước khi cô đến.
Anh thức sớm chỉ để xóa lịch tôi.
Không. Anh không thức sớm. Anh không ngủ. Quầng thâm dưới mắt hôm nay đậm hơn, phấn che khuyết điểm không che hết vì ánh sáng buổi sáng khắc nghiệt hơn đèn tối. An Nhiên nhìn thấy. Cô luôn nhìn thấy.
Cô đứng dậy.
Văn phòng CEO, phòng trong cùng, cách bàn cô mười lăm bước. Cửa kính mờ, cô gõ hai tiếng. Mặc không ngước lên nhưng nói:
– Vào.
Cô bước vào. Đóng cửa. Đứng trước bàn, không ngồi, không cần ngồi. Cuộc trò chuyện này sẽ ngắn.
Tần Mặc nhìn lên. Mắt lướt qua cô, nhanh, kiểm tra: đầm đen hôm nay, tóc buộc thấp, không trang sức. An toàn. Rồi ánh mắt anh trở lại chuyên nghiệp.
– Có gì?
– Lịch của tôi bị thay đổi.
Không phải câu hỏi. Tuyên bố. Giọng đều, An Nhiên không tăng tốc, không lên giọng. Sáu tuần ở Vạn Khải đã dạy cô: với Tần Mặc, cảm xúc là vũ khí yếu nhất. Chỉ sự thật, nói thẳng, mới khiến anh phản ứng.
– Tôi điều chỉnh.
Ba từ. Không ngước lên. Bút vẫn trên tay, tài liệu vẫn mở. Như thể đây là chuyện bình thường: CEO sắp xếp lịch trợ lý. Bình thường.
– Cuộc họp Thiên Phong thứ Tư, tôi đã chuẩn bị tài liệu.
– Không cần cô tham dự. Tôi đi một mình.
– Workshop Caravelle thứ Năm, phòng đối tác đã xác nhận tên tôi trong danh sách.
– Tôi sẽ báo phòng đối tác thay đổi.
Mỗi câu nhanh, gọn, không giải thích. Tần Mặc trả lời như đánh cờ: một nước, dứt khoát, không do dự. Anh biết chính xác cô đang hỏi gì. Và anh chọn không giải thích.
An Nhiên nhìn anh. Ba giây. Anh vẫn không ngước lên, mắt trên tài liệu, nhưng cô nhận ra: anh không đọc. Mắt anh dừng ở một chỗ quá lâu, không di chuyển. Anh đang chờ cô đi. Chờ cô chấp nhận.
Cô không đi.
– Anh thay đổi lịch của tôi vì lý do gì?
Lần này Tần Mặc ngước lên. Chậm. Mắt hơi hẹp, không giận, nhưng sắc. Kiểu nhìn mà An Nhiên đã thấy nhiều lần ở phòng họp với đối tác, kiểu nhìn "tôi đã nói xong, tại sao bạn vẫn hỏi."
– Để phù hợp hơn.
– Phù hợp với ai?
Câu hỏi rơi xuống giữa phòng, nhẹ, nhưng trúng. An Nhiên thấy: ngón tay Mặc trên bút siết chặt hơn nửa milimet. Rồi thả. Rồi anh đặt bút xuống, cẩn thận, song song mép tài liệu. Kiểm soát. Từng chi tiết.
– Với công ty.
Hai từ. Giọng phẳng. Mắt nhìn cô thẳng, không né, nhưng có gì đó đằng sau: thứ mà nếu An Nhiên không biết về Trình Dật, không biết về sự kiện tối thứ Tư tuần trước, cô sẽ không nhận ra. Nhưng cô biết. Và anh biết cô biết, vì anh đã "ghi nhận" câu "Không ai quan trọng" đêm đó, và rõ ràng đã tìm ra ai nói chuyện với cô trên ban công.
An Nhiên không nói thêm. Cô nhìn anh hai giây, rồi gật. Nhẹ. Kiểu gật không có nghĩa "đồng ý", có nghĩa "tôi nghe rồi."
– Tôi hiểu.
Cô xoay người. Bước ra. Đóng cửa sau lưng, nhẹ, không đóng sầm. Kiểm soát.
Mười lăm bước về bàn. Ngồi xuống. Mở máy. Mở lịch.
Thứ Tư: "Rà soát hồ sơ nội bộ." Thứ Năm: "Hỗ trợ tầng 12."
An Nhiên nhìn hai dòng đó. Rồi mở email, viết cho phòng đối tác: "Tôi xác nhận vẫn tham gia workshop thứ Năm như đã đăng ký. Vui lòng giữ nguyên tên tôi trong danh sách."
Gửi.
Cô không nhìn qua kính. Nhưng cô biết, biết chắc, rằng anh đang nhìn.
Phía bên kia kính, Tần Mặc nhìn màn hình. Thông báo thư nội bộ vừa hiện: "Phòng đối tác, RE: Xác nhận danh sách workshop Caravelle thứ Năm." Người gửi: Hạ An Nhiên. Nội dung: giữ nguyên tên tôi.
Anh đóng thông báo. Không đọc toàn bộ. Không cần, biết rồi.
Ngón tay gõ lên bàn, một, hai, ba, rồi nắm lại. Thả ra. Nắm lại.
Cô ấy không nghe.
Câu đó đơn giản, rõ ràng, và anh ghét nó. Ghét vì nó đúng. Ghét vì nó giống, không, khác. Du không bao giờ gửi thư phản đối. Du cười, gật, chấp nhận. Du không đẩy lại. An Nhiên đẩy lại.
Và thứ Mặc ghét nhất: phản ứng đầu tiên trong ngực anh khi đọc thông báo không phải giận. Mà là nóng. Kiểu nóng mà anh không cho phép mình đặt tên.
Anh đóng máy, đứng dậy, rót nước uống. Ngồi lại.
Bốn mét kính. Cô ngồi đó, gõ phím, lưng thẳng, không ngước lên. Bình thường. Không sợ. Không nghe lời.
Tần Mặc nhìn, và không nhìn, cô. Đồng thời.
Mười giờ bốn mươi lăm. Pantry tầng mười tám.
An Nhiên đang rót nước khi cửa pantry mở. Kiều Vy bước vào, tóc uốn nhẹ hôm nay, áo lụa đỏ rượu, son trùng màu. Trưởng phòng PR không thường lên tầng mười tám, phòng cô ở tầng mười lăm. Nhưng hôm nay cô ấy ở đây. Và đi thẳng vào pantry thay vì rẽ về phòng họp.
– An Nhiên.
– Chị Vy.
Kiều Vy mở tủ lấy ly. Rót nước. Đứng cạnh, cách một mét, vừa đủ gần để trò chuyện mà không thân mật. Mắt nhìn ra cửa sổ pantry, nhìn xuống đường Nguyễn Huệ, không nhìn An Nhiên. Nhưng An Nhiên biết: cô ấy đang quan sát. Bằng tai, bằng phần dưới tầm nhìn, bằng cách đứng nghiêng, tất cả cho thấy Kiều Vy ở đây không phải vì khát.
– Em có vẻ bận tuần này.
– Bình thường.
– Lịch em thay đổi nhiều quá, tôi thấy trong hệ thống. Phòng tôi cần xác nhận nhân sự cho workshop Caravelle, nhưng tên em bị rút ra rồi thêm lại. Hệ thống log hết.
An Nhiên dừng, ly nước nửa đường lên miệng. Nhìn Kiều Vy. Lần đầu tiên nhìn kỹ mặt cô ấy, không phải nhìn kiểu cảnh giác như mọi khi, mà nhìn kiểu đánh giá: Kiều Vy đang nói gì, và tại sao nói?
Kiều Vy uống nước. Chậm. Đặt ly xuống.
– Tôi chỉ muốn nói: hệ thống log tất cả thay đổi. Ai thay, lúc nào, từ đâu. Không mất.
Mắt Kiều Vy cuối cùng quay sang An Nhiên, nhanh, sắc, rồi quay đi. Nụ cười nhẹ, không ấm, không lạnh. Chuyên nghiệp.
– Em lo giữ sức nhé. Tuần dày lịch.
Cô ấy bước ra. Gót giày kêu nhẹ trên sàn, đều, tự tin, xa dần.
An Nhiên đứng trong pantry. Ly nước trong tay, lạnh, đọng sương.
Hệ thống ghi lại tất cả thay đổi. Ai thay, lúc nào, từ đâu.
Kiều Vy vừa nói cho cô biết, hay vừa nói cho cô biết rằng Kiều Vy đang thu thập? Câu nói có hai nghĩa: một, cảnh báo An Nhiên rằng cô không vô hình trong hệ thống, ai thay đổi lịch cô đều có dấu vết. Hai, thông báo rằng Kiều Vy đã thấy dấu vết đó và đang giữ.
Cả hai nghĩa đều nguy hiểm. Chỉ khác: với ai.
An Nhiên uống nước. Lạnh, vô vị. Rồi đi ra.
Sáu giờ mười lăm chiều. Bãi đỗ xe ngầm tầng B2.
An Nhiên bước ra thang máy, ba lô trên vai, áo khoác mỏng trên tay, bước nhanh. Tầng B2 vắng, hầu hết nhân viên đỗ tầng B1, chỉ ban lãnh đạo và khách VIP ở B2. Cô xuống đây vì lối ra phụ, cửa hông dẫn thẳng ra hẻm sau tòa nhà, gần trạm xe buýt hơn hai phút so với cửa chính.
Mười bước ra khỏi thang máy, cô dừng.
Chiếc Mercedes đen đỗ cạnh cột trụ, cách cửa hông ba mét. Và Tần Mặc tựa lưng vào cánh cửa xe phía sau, tay trong túi quần, cổ áo vest hơi nhăn ở vai, đầu hơi nghiêng. Anh không cầm điện thoại, không đọc gì, không nói chuyện. Chỉ đứng. Chờ.
Chờ cô.
An Nhiên nhận ra: anh biết cô đi lối này. Biết từ khi nào, tuần đầu? Tuần hai? Hệ thống thẻ ra vào ghi lại mọi cửa cô quẹt. Và anh đọc. Đọc không phải vì cần, mà vì, Triết nói đúng, anh phải biết.
Cô không dừng bước. Đi tiếp, đều, không nhanh hơn, không chậm lại. Như thể chiếc xe và người đàn ông tựa cạnh nó là cột trụ bê tông, có đó, nhưng không liên quan.
– Lên xe. Muộn rồi.
Giọng Mặc thấp, đều. Không phải mệnh lệnh sắc. Giống lời mời, nhưng kiểu mời mà người mời đã quyết định sẵn câu trả lời.
An Nhiên dừng. Cách anh ba mét. Nhìn.
Ánh sáng tầng hầm, đèn huỳnh quang trắng, bóng xe đổ dài, khiến mặt Mặc trông sắc hơn bình thường. Gò má rõ, quầng thâm rõ hơn, mắt hơi lõm. Anh đẹp, An Nhiên không phủ nhận, chưa bao giờ phủ nhận, nhưng đẹp kiểu người đang mòn. Mòn từ bên trong.
– Tôi đi xe buýt.
Ba từ. Giọng bình thường. Không thách thức, không giận, không giải thích. Chỉ thông báo.
Mặc không phản ứng lộ liễu. Nhưng tay phải trong túi, An Nhiên thấy vải quần siết nhẹ ở chỗ nắm đấm. Rồi thả. Rồi anh rút tay ra, đặt trên nóc xe, nhẹ nhàng, kiểu người kiểm soát từng cử động.
– Muộn rồi. Đường vắng.
– Sáu giờ. Chưa muộn.
Im lặng. Hai giây. Đèn huỳnh quang nhấp nháy, tiếng rì nhẹ của hệ thống thông gió tầng hầm. Không có ai khác. Chỉ hai người, chiếc xe đen, và khoảng cách ba mét mà không ai rút ngắn.
– An Nhiên.
Lần đầu tiên, anh gọi tên cô. Không phải "cô Hạ." Không phải "cô." Tên. Hai chữ. Nhẹ, thấp, rơi xuống sàn bê tông tầng hầm và nằm đó.
An Nhiên nghe. Nghe tên mình trong giọng anh và cố không phản ứng. Nhưng có gì đó ở ngực, ở cổ họng, siết. Nhẹ. Như sợi dây mà cô không thấy nhưng cảm được.
Đừng.
Cô tự nhắc. Rồi:
– Tôi đi xe buýt. Chúc anh buổi tối tốt.
Cô đi. Thẳng. Qua cửa hông. Ra hẻm. Ánh đèn đường vàng thay thế đèn huỳnh quang trắng. Xe máy chạy qua. Tiếng còi. Sài Gòn.
Cô không ngoái lại. Nhưng nghe, nghe rõ, tiếng cửa xe đóng sau lưng. Một tiếng. Anh không lên xe ngay. Đứng thêm, ba giây? năm giây? Rồi mới đóng cửa. Rồi tiếng máy xe nổ. Rồi xe lăn bánh.
An Nhiên đi ra trạm xe buýt. Ba phút. Đường vắng đúng như anh nói, nhưng không nguy hiểm. Chỉ vắng.
Xe buýt số bảy đến lúc sáu giờ hai mươi lăm. Cô lên, quẹt thẻ, ngồi ghế sau cùng. Xe chạy qua Nguyễn Huệ, qua Hai Bà Trưng, qua cầu Bông. Bốn mươi phút như mọi ngày.
Điện thoại rung trong túi áo khoác. Một tin nhắn. Cô biết, không cần nhìn, là từ ai. Nhưng cô lấy điện thoại ra. Nhìn.
"Về đến nhà nhắn tôi."
Năm từ. Không dấu chấm hỏi, không phải yêu cầu, không phải nhờ vả. Tuyên bố. Anh không hỏi cô có muốn không. Không hỏi cô có đồng ý không. Anh nói, và đợi cô làm theo.
An Nhiên nhìn tin nhắn. Lâu.
Năm từ, và cô nghe thấy tất cả phía sau: tài xế sáu giờ sáng, phở đúng vị, lịch bị xóa, cửa hông tầng hầm, tên cô trong giọng anh. Hệ thống. Từng mảnh nhỏ, vô hại nếu đứng riêng. Nhưng gộp lại, gộp lại thành thứ mà Triết gọi là "bọc", thứ mà Du chịu đến khi "mệt quá."
"Về đến nhà nhắn tôi."
Cô nhìn. Xe buýt lắc nhẹ qua ổ gà. Ai đó ho phía trước. Đèn đường lướt qua cửa kính, vàng, trắng, vàng.
Rồi An Nhiên tắt màn hình.
Điện thoại tối. Tin nhắn nằm đó, không xóa, không trả lời. Nằm trong máy như một sợi dây mà anh buông về phía cô. Cô không nắm. Nhưng cũng không cắt.
Xe buýt chạy. Bốn mươi phút.
An Nhiên nhìn ra cửa sổ. Sài Gòn về đêm, đèn quán, khói bếp, tiếng cười ai đó trên vỉa hè. Bình thường. Thế giới bình thường.
Nhưng trong đầu cô, một phép tính đang chạy: mỗi lần cô nói "không", anh sẽ thử lại. Lịch bị xóa, cô gửi thư giữ nguyên. Xe đợi tầng hầm, cô đi xe buýt. Tin nhắn, cô tắt màn hình. Mỗi lần, cô thắng. Nhưng mỗi lần thắng, khoảng cách giữa hai lần anh thử lại sẽ ngắn hơn. Tần suất sẽ cao hơn. Áp lực sẽ tăng, không ào ạt, mà đều, kiểu nước nhỏ giọt lên đá.
Triết nói: kiểm soát kiểu bọc. Du chịu. Du mệt. Du chết.
An Nhiên không phải Du. Cô biết. Nhưng phép tính vẫn chạy: nếu mỗi ngày đều là một trận nhỏ, mỗi ngày đều phải nói "không" với ai đó mạnh hơn, giàu hơn, có quyền lực hơn, thì bao lâu sẽ mệt?
Tôi không mệt.
Đúng. Hôm nay đúng.
Xe buýt dừng. Trạm Bà Chiểu. An Nhiên đứng dậy, bước xuống. Đi bộ năm phút về chung cư. Cầu thang. Tầng bốn. Chìa khóa. Cửa.
Căn hộ hai mươi lăm mét vuông, tối, mát, quen. Cô bật đèn, đặt ba lô, mở tủ lạnh lấy nước. Uống. Ngồi xuống giường.
Điện thoại trong túi áo khoác. Im lặng. Không rung thêm, anh không nhắn lần hai. Kiểu kiên nhẫn của người biết chờ. Một tin nhắn, rồi im. Chờ cô trả lời. Nếu cô không trả lời, anh sẽ biết. Và ngày mai, ở tầng mười tám, bốn mét kính, anh sẽ nhìn cô, và trong ánh mắt sẽ có thứ mới: câu hỏi tại sao cô không trả lời. Không hỏi bằng lời. Hỏi bằng cách đặt cà phê trên bàn cô sớm hơn, bằng cách giữ cửa thang máy, bằng cách gọi tên cô lần nữa, nhẹ, thấp, hai chữ.
An Nhiên nằm xuống. Nhìn trần nhà, trắng, nứt nhẹ ở góc, đèn compact phát vàng.
"Về đến nhà nhắn tôi."
Cô không nhắn.
Và cô biết, biết chắc, rằng đó không phải chiến thắng. Đó chỉ là ngày đầu tiên của cuộc chiến mà cô chưa biết sẽ kéo dài bao lâu.