Người Thay Thế Trong Văn Phòng
Chương 20: Ghen tuông vô lý
Chương 20

Ghen tuông vô lý

An Nhiên đứng ở sảnh tầng trệt lúc mười một giờ bốn mươi, cầm ly cà phê mua từ quán nhỏ cạnh sảnh phụ, nói chuyện với Hoàng Minh.

Hoàng Minh, phòng phân tích tài chính tầng mười bốn, hai mươi tám tuổi, mặt hiền, kính gọng tròn. Cùng vào Vạn Khải đợt với An Nhiên, một trong số ít đồng nghiệp thực sự nói chuyện với cô mà không có ánh mắt "giống quá" phía sau. Có lẽ vì anh mới: chưa biết Thẩm Du, chưa thấy ảnh, chưa nghe ai nói. Với Hoàng Minh, An Nhiên chỉ là An Nhiên. Đồng nghiệp cùng đợt. Hay cà phê cùng giờ.

– Báo cáo quý ba xong chưa?

– Xong từ thứ Sáu. Chị mới lên tầng mười tám có mệt không? Nghe nói áp lực kinh.

– Quen rồi.

An Nhiên cười, nhẹ, tự nhiên. Kiểu cười mà ở tầng mười tám cô không có, vì ở đó, bốn mét kính, cô luôn cảm thấy bị quan sát. Nhưng ở sảnh, giờ trưa, giữa hai mươi nhân viên khác đang cầm cà phê và nói chuyện, cô thở được.

Hoàng Minh kể chuyện phòng anh: sếp mới khó tính, ai đó gửi email nhầm toàn công ty, lịch họp dày đến mức không kịp ăn trưa. Bình thường. Chuyện văn phòng bình thường. An Nhiên nghe, cười khi đáng cười, hỏi lại khi cần. Hai người đứng cách nhau nửa mét, bình thường, khoảng cách đồng nghiệp, không có gì để ai nhìn vào nghĩ khác.

Hoàng Minh cười, nụ cười thoải mái, nghiêng đầu khi nói, tay giơ ly cà phê chỉ về phía quán. "Hôm nào đi thử quán mới mở hẻm Tôn Thất Đạm không? Nghe nói cà phê trứng ngon."

– Để xem lịch đã.

An Nhiên nói, bình thường, kiểu đồng nghiệp hẹn ăn trưa. Không có ẩn ý. Không có gì ngoài hai người cùng đợt rủ nhau cà phê.

Thang máy phía sau mở. An Nhiên không quay lại, nhưng nghe: bước chân. Gót cứng trên sàn đá. Đều, nhanh hơn bình thường, nửa nhịp. Kiểu đi cô nhận ra mà không cần nhìn.

Tần Mặc đi qua, từ thang máy ra cửa chính, qua sảnh, cách cô và Hoàng Minh ba mét. An Nhiên không quay đầu. Nhưng bằng mắt, bằng phần ngoài tầm nhìn, cô thấy: anh nhìn. Nửa giây. Mắt lướt từ cô sang Hoàng Minh, từ Hoàng Minh sang khoảng cách nửa mét, từ nụ cười Hoàng Minh thoải mái nghiêng đầu sang mặt cô, cũng cười.

Rồi anh đi. Thẳng. Ra cửa. Không dừng.

Nhưng An Nhiên thấy ở vai anh, ở cách bước nhanh hơn, ở cổ cứng, thứ mà mười tuần đã dạy cô đọc: anh không bình thường.

Hoàng Minh không nhận ra. "Tần tổng đi đâu giữa trưa nhỉ?", giọng nhàn nhã, kiểu nhân viên mới bình luận vô thưởng vô phạt.

– Chắc họp ngoài.

An Nhiên đáp. Rồi chia tay, "Ăn trưa nhé, chiều gặp", lên thang máy.

An Nhiên tiếp tục nói chuyện với Hoàng Minh. Ba phút. Rồi chia tay, "Ăn trưa nhé", cô lên thang máy. Tầng mười tám.

Bình thường. Một buổi trưa bình thường.

Ba giờ chiều. An Nhiên nhận email nội bộ từ HR.

"Thông báo: Nguyễn Hoàng Minh, Phòng Phân tích Tài chính, điều chuyển sang Phòng Nghiên cứu Thị trường, hiệu lực từ ngày mai. Quyết định của Ban Giám đốc."

An Nhiên đọc. Đọc lại. Mắt dừng ở "hiệu lực từ ngày mai." Một ngày thông báo. Không có giai đoạn bàn giao. Không có "nhu cầu công việc" cụ thể được giải thích. Chỉ chuyển. Ngay.

Cô nhìn qua kính. Tần Mặc ngồi trong phòng, bút trên tay, tài liệu mở. Bình thường. CEO hoàn hảo.

Bốn tiếng trước, cô cười với Hoàng Minh ở sảnh. Anh đi qua. Và bây giờ Hoàng Minh bị chuyển phòng ban. Sang tầng khác. Xa cô.

An Nhiên đóng email. Mở lại, đọc kỹ: "Quyết định của Ban Giám đốc." Ban giám đốc Vạn Khải gồm ba người: Tần Mặc, Lục Minh Triết, và giám đốc tài chính Ngô Quang Duy. Nhưng quyết định nhân sự cấp phòng ban, trong thực tế, chỉ cần một chữ ký: CEO.

Cô đứng dậy, xuống tầng mười hai, phòng HR. Gõ cửa. Chị Linh, trưởng phòng nhân sự, bốn mươi hai, tóc nhuộm nâu, vòng cổ ngọc trai, ngước lên.

– An Nhiên. Có gì em?

– Chị ơi, Hoàng Minh phòng phân tích bị chuyển, em muốn hỏi lý do. Anh ấy vào cùng đợt em, đang giữa dự án...

Chị Linh nhìn cô. Hai giây, hơi lâu cho câu hỏi đơn giản. Rồi cười, kiểu cười chuyên nghiệp.

– Nhu cầu công việc em. Phòng nghiên cứu thiếu người. Ban giám đốc duyệt.

– Thông báo trước một ngày, không có bàn giao?

– Tình huống cấp bách em. Chị cũng mới nhận lệnh sáng nay.

"Nhận lệnh", hai từ. Chị Linh nói rồi nhận ra, hơi nhanh, hơi lộ. Mắt chớp. Nhưng không sửa.

An Nhiên gật. Cảm ơn. Quay lại thang máy.

"Nhận lệnh." Không phải "quyết định của phòng." Lệnh, từ trên xuống. Một người.

Cô lên lại tầng mười tám. Ngồi vào bàn. Lấy điện thoại. Nhắn Triết:

"Hoàng Minh phòng phân tích bị chuyển. Anh biết lý do không?"

Một phút. Triết trả lời:

"Biết."

Một từ. Không giải thích. Nhưng An Nhiên hiểu: "biết" nghĩa là biết lý do thật. Và không nói ra bằng tin nhắn.

Cô gõ tiếp: "Vì tôi?"

Ba mươi giây.

"Ăn trưa mai? Nói sau."

An Nhiên cất điện thoại. Nhìn qua kính. Mặc vẫn ngồi, vẫn bút trên tay, vẫn bình thường. Không có gì trên mặt anh cho thấy: ba tiếng trước, anh quyết định đẩy một nhân viên sang phòng ban khác vì nhân viên đó cười nói với cô ở sảnh.

Cô nghĩ về Du. Triết kể: "Ai nói chuyện với Du quá lâu ở hành lang, anh ấy biết." Bốn năm trước, kiểm soát kiểu đó. Bây giờ, sau khi nói "Tôi đang cố", sau khi hủy tài xế, sau tất cả, vẫn vậy. Kiểu khác thôi: không kiểm soát cô mà kiểm soát người xung quanh cô. Loại ra xa. Để cô, vô tình, chỉ có anh.

Nhưng cô biết. Biết chắc. Không cần Triết xác nhận, dù sẽ xác nhận. Cô biết vì khuôn mẫu: lịch bị xóa khi có Trình Dật, tuần bảy. Bây giờ nhân viên bị chuyển khi nói chuyện với cô. Cùng logic. Ai tiếp cận cô, bị loại khỏi tầm.

Anh nói "Tôi đang cố." Hủy tài xế. Không gửi voucher. Không kiểm soát lịch.

Nhưng có người cười với cô ở sảnh, và bốn tiếng sau, người đó bị đẩy đi.

"Cố", mà vẫn ghen. "Cố", mà vẫn kiểm soát ai gần cô. "Cố", bằng tay này, phá bằng tay kia.

An Nhiên đứng dậy. Lần thứ hai trong tuần, bước thẳng về phòng CEO. Gõ. Hai tiếng.

– Vào.

Cô bước vào. Đóng cửa. Đứng, không ngồi. Không đặt gì lên bàn lần này. Chỉ đứng. Nhìn anh.

Tần Mặc ngước lên. Mắt hẹp nửa giây, rồi phẳng. Đặt bút xuống.

– Cô muốn gì?

Câu hỏi quen, lần trước anh cũng hỏi vậy. Nhưng lần này giọng khác, ít mở hơn. Phòng thủ hơn. Anh biết cô sẽ hỏi gì.

– Hoàng Minh. Phòng phân tích. Anh chuyển anh ta đi vì anh ta nói chuyện với tôi.

Không phải câu hỏi. Tuyên bố. Giọng An Nhiên đều, nhưng có cạnh sắc hơn lần trước. Lần trước cô đau. Lần này cô giận.

Mặc nhìn cô. Ba giây.

– Điều chuyển nhân sự là nhu cầu công việc. Phòng nghiên cứu cần người.

– Hiệu lực ngày mai. Không bàn giao. Không thông báo trước với phòng cũ. Nhu cầu công việc nào cấp bách đến mức đó?

Im lặng. Hai giây.

– Tôi có quyền điều chuyển nhân sự.

Giọng anh phẳng, lạnh, logic. Kiểu logic mà nếu cô là nhân viên bình thường hỏi CEO bình thường, câu trả lời hoàn toàn hợp lý. CEO có quyền. Điều chuyển là thẩm quyền. Không sai.

Nhưng cả hai đều biết: câu đó đúng mà không phải lý do.

– Anh không có quyền kiểm soát ai nói chuyện với tôi.

Giọng An Nhiên thấp. Rõ. Không run. Nhìn thẳng vào mắt anh, và trong mắt cô anh phải thấy: giận. Thật. Không phải giận lạnh kiểu CEO. Giận nóng kiểu con người bị xâm phạm.

Mặc nhìn cô. Lâu. Không đứng dậy lần này. Không quay lưng ra cửa sổ. Ngồi, tay trên bàn, ngón gõ. Một, hai, ba. Dừng.

– Cô nói đúng.

Ba từ. An Nhiên chờ "nhưng." Chờ giải thích. Chờ biện minh.

Không có. Anh nói "Cô nói đúng" rồi im. Nhìn cô. Mắt không phải CEO. Mắt người đang biết mình sai mà chưa biết cách dừng.

– Vậy sao anh vẫn làm?

Câu hỏi trúng. An Nhiên thấy: tay anh trên bàn siết nhẹ rồi thả. Hàm cứng. Rồi thở ra, nhẹ, kiểu thở mà nếu không đứng gần, không ai nghe.

– Tôi không biết.

Ba từ. Lại ba từ. Và An Nhiên, giận, rõ ràng giận, nhận ra: anh nói thật. Lần thứ hai. "Tôi đang cố" tuần trước. "Tôi không biết" hôm nay. Mỗi lần cô ép, anh thật. Yếu. Người.

Nhưng "không biết" không phải "xin lỗi." Và "không biết" không phải "sẽ dừng."

– Anh chuyển Hoàng Minh lại phòng cũ.

Mệnh lệnh. Từ cô. Với CEO. Giọng không lên, nhưng không nhường. Mắt cô thẳng vào mắt anh, không xin. Đòi.

Im lặng. Năm giây. Tần Mặc nhìn cô, và An Nhiên thấy: xung đột. Trên mặt anh, nhanh, che gần hết, nhưng ở khóe mắt, ở cơ hàm, ở ngón tay trên bút siết rồi thả, hai thứ đang đánh nhau. Phần kiểm soát: không muốn bất kỳ ai gần cô, ghen với Hoàng Minh vì nửa mét và nụ cười, muốn giữ cô trong hệ thống mà chỉ anh có chìa. Và phần mới hơn, yếu hơn, nhưng có: nghe cô nói "nhìn thấy tôi" và hiểu rằng nếu anh không buông, cô sẽ đi. Thật sự đi. Không phải Du, im, chịu, mặc lại áo trắng. An Nhiên sẽ đi.

Rồi anh gật. Nhẹ. Một centimet. Cả cơ thể anh chống lại cái gật đó, nhưng anh gật.

– Được.

Một từ. Rồi nhặt bút. Cúi xuống tài liệu. Cuộc trò chuyện kết thúc.

An Nhiên biết "được" đắt bao nhiêu. Vì cô đã nhìn năm giây xung đột trên mặt anh và thấy: anh chọn nghe cô. Chọn nghe, dù bản năng muốn khác. Lần đầu tiên anh chọn cô, con người thật, lời thật, thay vì chọn kiểm soát.

An Nhiên đứng thêm hai giây. Nhìn anh, cúi đầu, bút trên tay, ngón gõ nhanh hơn bình thường. Anh không nhìn lên. Không nói thêm. Nhưng "được", anh nói. Sẽ chuyển lại. Lần này, cô thắng.

Cô xoay người. Bước ra. Đóng cửa.

Thang máy. Một mình, cửa đóng, xuống.

An Nhiên nhắm mắt. Lưng tựa tường thang máy, thép lạnh qua vải áo.

Cô giận. Vì anh dùng quyền CEO để giữ cô, không phải bằng tình cảm mà bằng cách loại bỏ tất cả người khác ra khỏi tầm.

Và một phần nhỏ, ở sâu, nơi cô không muốn nhìn, cô ghét mình. Vì phần đó không hoàn toàn ghét anh.

Phần đó nghe "Tôi không biết" từ miệng anh, thấy tay anh siết, thấy anh gật "được", và cảm gì đó không phải mềm, gần hơn với hiểu. Hiểu rằng anh biết mình sai, rằng anh đang thật sự vật lộn. Và hiểu đó cho phép cô không đứng dậy bỏ đi ngay lúc này.

Đó là bẫy. An Nhiên biết. Triết đã nói, rõ ràng, trong quán cà phê tầng trệt: "Anh ấy hủy hoại bằng cách khiến người ta muốn hiểu. Muốn ở lại. Muốn cứu."

Cô đang ở chính xác vị trí đó. Muốn hiểu từ tuần ba. Muốn ở lại từ tuần sáu. Muốn cứu? Chưa. Nhưng "Tôi không biết" bằng giọng khàn, mắt biết mình sai, khiến cô nhìn thấy một con người đang cố. Đang thất bại. Nhưng cố.

Thang máy mở, cô bước ra sảnh.

Ngày mai Hoàng Minh sẽ quay lại phòng cũ. Cô biết, vì "được" của Tần Mặc là "được." Anh không nuốt lời. Chưa bao giờ.

Và cô, biết mình đang ở vị trí nguy hiểm, biết mình đang lặp vòng xoáy, biết Triết sẽ lắc đầu nếu nghe, vẫn chọn: quay lại thang máy. Lên tầng mười tám. Ngồi vào bàn. Bốn mét kính.

Vì "được", một từ, nặng hơn tất cả "Phù hợp với công ty" và "Nhu cầu công việc" trước đó. Vì anh nghe cô. Vì anh gật.

Và An Nhiên, dù giận, vẫn muốn xem: lần sau sẽ khác không? Anh sẽ dừng thật không? "Cố" sẽ thành "được" nhanh hơn không?

Cô ngồi vào ghế. Mở máy. Gõ phím. Bốn mét kính.

Bên kia kính, Tần Mặc ngồi. Bút trên tay. Không nhìn cô.

Nhưng An Nhiên biết, bằng mười tuần, rằng "không nhìn" của anh nặng hơn nhìn. Vì không nhìn nghĩa là đang cố. Đang kiềm. Đang không cho phép mắt mình làm thứ mà bản năng muốn.

Và đó, dù cô ghét thừa nhận, là thứ gần nhất với tiến bộ mà cô thấy từ anh.

Gần nhất. Nhưng chưa đủ.

Ch.20/93
2.173 từ