Mất kiểm soát
Tuần hai mươi bảy. Thứ Sáu. Mười giờ mười lăm.
Bàn cô trống.
Tần Mặc đứng sau kính phòng CEO, nhìn xuống tầng mười hai qua lớp kính dày giữa hai tầng. Bàn C-7 sạch, cốc thủy tinh úp ngửa, thẻ nhân viên đặt ngửa cạnh cốc, mặt ảnh hướng lên. Không bút. Không sổ. Không túi xách trên lưng ghế. Chỗ ngồi đó sáng hơn những chỗ xung quanh, kiểu sáng của khoảng trống, kiểu sáng ai cũng thấy nhưng không ai nhắc.
Anh quay lưng. Nhấc điện thoại bàn.
– Gọi trưởng phòng IT lên tầng mười tám. Bây giờ.
Phương ngoài cửa nghe giọng anh qua kính mở hé. Cô ghi, gọi, không hỏi. Phương làm ở Vạn Khải bốn năm, đủ lâu để biết khi nào giọng Tần Mặc là lệnh, khi nào là yêu cầu, và khi nào là cả hai nhưng không chấp nhận từ chối.
Mười giờ ba mươi. Trưởng phòng IT vào phòng CEO, tay cầm laptop, mồ hôi ở thái dương dù điều hòa mười tám độ. Anh Cường, bốn mươi hai tuổi, kỹ sư hệ thống, mười năm ở Vạn Khải, người quản lý toàn bộ hạ tầng số từ máy chủ đến camera an ninh.
Mặc không mời ngồi.
– Bài đăng ẩn danh trên diễn đàn doanh nghiệp. Ảnh chụp lén từ tầng mười tám, góc cầu thang bộ nhìn xuống sảnh. Ảnh Thẩm Du lấy từ hệ thống lưu trữ nội bộ, thư mục sự kiện cũ. Truy nguồn.
Anh Cường mở laptop, gõ. Im lặng ba phút. Mặc đứng sau kính, không quay lại, không thúc giục, nhưng ngón tay trên thành cửa sổ gõ nhịp đều, kiểu nhịp đếm, kiểu người không kiên nhẫn nhưng giỏi giấu.
– Anh Mặc, ảnh Thẩm Du được tải xuống từ máy trạm nội bộ mã VK-IT-017, ngày mười bốn tháng trước, hai giờ chiều. Không có ghi chú mục đích. Quyền truy cập hợp lệ, vì IT có quyền bảo trì toàn bộ hệ thống lưu trữ.
– VK-IT-017 là ai.
– Đặng Quốc Bảo. Kỹ thuật viên hệ thống. Vào Vạn Khải ba năm.
Mặc quay lại.
– Ảnh chụp lén An Nhiên. Góc cầu thang bộ tầng mười tám. Camera hành lang ghi lại ai đi qua khu vực đó trong tuần qua không?
Anh Cường gõ thêm. Kéo nhật ký camera.
– Camera hành lang cầu thang bộ tầng mười tám, tuần hai mươi lăm. Có bốn người đi qua: bảo vệ tuần tra, chị Tâm phòng pháp lý, anh Cường (là tôi, kiểm tra tủ mạng), và Kiều Vy.
– Kiều Vy lên tầng mười tám bằng cầu thang bộ.
– Vâng. Chiều thứ Năm. Mười sáu giờ mười bảy.
Mặc im. Hai ngón tay trên mặt bàn gõ nhẹ, hai nhịp, dừng.
– Đặng Quốc Bảo. Thu thẻ. Dọn đồ. Ra khỏi tòa nhà trong một giờ.
Anh Cường nhìn lên.
– Anh Mặc, Bảo có thể chỉ được nhờ, nếu xác minh thêm...
– Một giờ.
Ngắn gọn. Giọng không cao, không thấp. Kiểu giọng đã quyết, kiểu không có khoảng trống cho "nếu" hay "nhưng." Anh Cường gấp laptop, đứng dậy, gật. Bước ra.
Mười một giờ. Đặng Quốc Bảo ngồi ở bàn làm việc tầng bảy, đang gỡ ổ cứng ngoài theo quy trình bàn giao, khi trưởng phòng IT đến đặt tay lên vai anh và nói nhỏ vào tai.
Bảo nhìn lên. Mặt trắng.
– Tôi chỉ tải ảnh. Tôi không đăng bài.
– Ai nhờ anh tải?
Bảo nhìn xuống. Ngón tay trên bàn phím co lại.
– Không ai nhờ.
Nói dối. Anh Cường biết. Mặc biết. Nhưng Mặc không hỏi thêm, vì Mặc không cần Bảo khai. Camera cầu thang đã cho câu trả lời: Kiều Vy lên tầng mười tám bằng lối không ai dùng, chiều thứ Năm, cùng tuần ảnh An Nhiên bị chụp lén.
Nhưng ảnh An Nhiên chụp từ góc đó, và Bảo không làm ở tầng mười tám. Kiều Vy có mặt ở cầu thang bộ, có máy ảnh, có động cơ. Bảo cung cấp ảnh Du từ hệ thống lưu trữ. Hai phần. Một bài đăng.
Mười hai giờ. Bảo xách thùng carton ra cửa sau tòa nhà. Bảo vệ thu thẻ. Cửa đóng. Ba năm ở Vạn Khải, kết thúc trong sáu mươi phút.
Một giờ chiều. Mặc gọi trưởng phòng nhân sự.
– Phòng truyền thông. Đóng băng toàn bộ. Không phát ngôn, không trả lời báo chí, không liên lạc bên ngoài về bất kỳ vấn đề nào liên quan đến bê bối. Ai vi phạm, xử lý kỷ luật ngay.
Chị Lan ghi. Giọng chị bình tĩnh, kiểu bình tĩnh nghề nghiệp, nhưng bút trên giấy hơi run, kiểu run của người biết lệnh này sẽ làm cả phòng mười lăm người ngồi im trong sợ hãi.
– Thêm, anh Mặc, anh muốn tôi...
– Thu Hà, chuyên viên nội dung phòng truyền thông. Ngọc, trợ lý trực tiếp Kiều Vy. Hai người này có liên hệ với các trang đăng lại bài viết, qua tin nhắn cá nhân, từ thứ Hai. Tôi có nhật ký mạng nội bộ. Sa thải.
Chị Lan dừng bút.
– Anh Mặc, cần quy trình kỷ luật trước khi...
– Hôm nay.
Im lặng trên đường dây. Hai giây. Chị Lan nói, giọng nhẹ hơn:
– Vâng.
Hai giờ chiều. Tầng mười lăm.
Thu Hà khóc ở bàn làm việc. Không to, kiểu khóc mắt đỏ mũi đỏ, kiểu người hai mươi bảy tuổi vừa mất việc không hiểu tại sao, vì cô chỉ gửi link bài viết cho bạn bè ngoài công ty qua Zalo, không nghĩ đó là "liên hệ với trang đăng lại." Ngọc ngồi cạnh, mắt khô, tay thu dọn ngăn kéo, kiểu người đã lường trước, vì Ngọc là trợ lý Kiều Vy và Ngọc biết nhiều thứ Kiều Vy làm mà Ngọc không hỏi.
Kiều Vy ngồi trong phòng mình, cửa đóng. Nghe tin sa thải qua tin nhắn nội bộ, tin nhắn chạy nhanh hơn lệnh chính thức, kiểu tin nhắn truyền trong công ty khi có người bị đuổi, kiểu mọi người gõ dưới bàn, kiểu sợ.
Tay cô trên chuột vi tính. Run.
Đặng Quốc Bảo đã ra khỏi tòa nhà. Thu Hà đang khóc. Ngọc đang dọn đồ. Ba người. Một sáng. Và Mặc chưa dừng.
Kiều Vy mở hộp thư. Kiểm tra. Email cá nhân, tài khoản ẩn danh trên diễn đàn, SIM điện thoại dùng để đăng bài. Tất cả riêng biệt. Bài đăng ẩn danh từ quán cà phê có wifi công cộng, không phải mạng Vạn Khải. Tài khoản tạo mới, không ảnh, không lịch sử. SIM trả trước, mua ở cửa hàng tiện lợi, không đăng ký. Cô đã chuẩn bị. Cô là trưởng phòng truyền thông, cô biết cách kiểm soát thông tin, và cô biết cách để thông tin thoát mà không có dấu vết dẫn về mình.
Nhưng Bảo. Bảo là mắt xích yếu. Cô nhờ Bảo tải ảnh Du từ hệ thống lưu trữ vì cô không có quyền truy cập IT. Cô nói với Bảo: "Anh giúp chị lấy mấy ảnh sự kiện cũ, phòng truyền thông cần cho dự án hồi cố." Bảo tin. Bảo không hỏi. Và bây giờ Bảo bị sa thải, và nếu Bảo nói, nếu Bảo khai tên cô...
Bảo nói "Không ai nhờ."
Kiều Vy nghe được qua nguồn tin tầng bảy, qua Ngọc trước khi Ngọc dọn đồ. Bảo không khai. Chưa.
Cô đóng email. Tay vẫn run. Đặt tay lên đùi, ép xuống, giữ. Nhìn ra cửa sổ tầng mười lăm, nắng chiều hắt vào, bóng tòa nhà đối diện dài trên sàn.
Mình an toàn. Chưa ai biết.
Nhưng "chưa" không phải "không."
Ba giờ chiều. Phòng phó tổng giám đốc.
Triết ngồi sau bàn, đọc báo cáo sa thải do chị Lan gửi. Ba người. Một sáng. Lý do: "vi phạm quy chế bảo mật thông tin." Quy trình kỷ luật: không. Thông báo trước: không. Cơ hội giải trình: không. Mặc ký lệnh, chị Lan thực thi, HR ghi nhận.
Triết đóng laptop. Đứng dậy. Đi sang phòng CEO.
Cửa mở. Mặc ngồi sau bàn, áo sơ mi trắng xắn tay, cà vạt đã tháo, nằm gập trên mặt bàn cạnh ly nước. Mắt đỏ, không phải vì khóc, vì thức, vì hai đêm liên tiếp không ngủ quá ba tiếng, vì mạch máu ở mắt nổi kiểu người vắt cơ thể đến giới hạn.
Triết đóng cửa. Khóa.
– Mày sa thải ba người trong một buổi sáng.
Mặc không nhìn lên.
– Họ liên quan đến bài đăng.
– Đặng Quốc Bảo tải ảnh. Thu Hà gửi link cho bạn. Ngọc, tao không biết Ngọc làm gì, nhưng Thu Hà hai mươi bảy tuổi, gửi link Zalo cho bạn bè, mày gọi đó là "liên hệ với trang đăng lại"? Mày ép HR sa thải không quy trình, không giải trình, không cảnh báo.
– Tao không có thời gian cho quy trình.
– Mày có thời gian ngồi đây xem camera mười lăm giây nhưng không có thời gian cho quy trình sa thải?
Im lặng. Mặc nhìn lên. Hai người bạn thân ba mươi bốn tuổi nhìn nhau qua bàn gỗ đen, một người ngồi, một người đứng, và khoảng cách giữa họ không phải khoảng cách vật lý mà là khoảng cách giữa người đang cháy và người đang cố nói cho người kia biết nhà đang cháy.
– Mày đang đốt nhà mình, Mặc.
– Ai hại cô ấy, tao hại lại.
Triết hít thở. Chậm. Kiểu người đếm đến ba trước khi nói, kiểu người biết câu tiếp theo sẽ đau nhưng nói vì phải nói.
– Cô ấy đã đi rồi. An Nhiên đã đi. Cô ấy không cần mày trả thù. Cô ấy cần mày dừng lại.
Mặc nhìn Triết. Mắt đỏ. Quai hàm siết. Tay trên mặt bàn nắm lại, các khớp ngón trắng, kiểu người muốn đập thứ gì đó nhưng không biết đập gì, vì thứ anh muốn đập không nằm trên bàn, không nằm trong phòng, không nằm ở đâu anh có thể chạm.
– Mày nghĩ tao làm chuyện này vì ai?
Giọng anh trầm, rách ở cuối câu, kiểu giọng không kiểm soát được dù cố.
Triết nhìn bạn thân. Ba giây. Bốn giây.
– Tao biết vì ai.
Hai câu. Và giữa hai câu đó, cả hai đều hiểu điều không ai nói: Mặc không đốt phòng ban vì Thẩm Du. Không phải vì bóng ma. Không phải vì ám ảnh. Anh đốt vì An Nhiên. Vì người thật. Vì người đã đứng ở cửa phòng anh và nói "Muộn rồi" rồi bước đi. Vì người đã gửi đơn CC hội đồng quản trị, vượt quyền anh, rời đi mà không cho anh cơ hội giữ. Vì cơn giận trong anh không phải cơn giận của người mất bóng ma. Là cơn giận của người mất người thật.
Triết đứng ở cửa. Nhìn Mặc. Nhìn bạn thân ba mươi ba tuổi ngồi sau bàn CEO, vest cởi, cà vạt gập, mắt đỏ, tay nắm, và lần đầu tiên trong bốn năm, cơn đau trên mặt Mặc không phải cơn đau của người khóc cho Thẩm Du. Nó mới. Nó sống. Và nó đáng sợ hơn nhiều.
Vì nó có nghĩa: Mặc đã yêu An Nhiên. Không phải từ hôm nay, không phải từ nụ hôn, không phải từ lần gọi sai tên. Từ lâu. Có lẽ từ bữa ăn đầu tiên anh hỏi cô muốn gì, có lẽ từ đêm mưa anh không tìm Du trong mắt cô, có lẽ từ lần cô ngồi sàn thang máy và kể chuyện rau muống.
Và cái tên sai đêm đó, cái "Du" thì thầm khi ôm cô, không đến từ tình yêu với người cũ. Nó đến từ phần Mặc chưa chữa lành. Phần vẫn chạy theo quán tính bốn năm, phần vẫn phản xạ khi khuôn mặt đó áp vào ngực, phần vẫn gọi tên cũ vì tên đó khắc sâu hơn lý trí.
Bi kịch không phải Mặc không yêu An Nhiên.
Bi kịch là anh yêu cô. Nhưng chưa xong với người cũ. Và bây giờ cô đã đi, và anh đang đốt cả tầng mười lăm để tìm ai đã đẩy cô ra khỏi tay mình, trong khi người đẩy cô đi, thực ra, là anh.
Triết mở khóa cửa. Bước ra. Không nói thêm.
Trong phòng, Mặc ngồi một mình. Ánh nắng chiều xuyên kính, hắt lên mặt bàn gỗ đen, lên cà vạt gập, lên ly nước chưa uống. Anh nhìn xuống tay. Tay run. Nhẹ. Kiểu run anh không nhận ra nếu không ai chỉ, nhưng bây giờ anh nhìn, và anh thấy, và anh không dừng được.
Ngón tay trên mặt bàn gõ nhịp. Không đều. Kiểu nhịp người tìm thứ gì đó để bám nhưng mặt bàn phẳng, không có gì để nắm.