Người Thay Thế Trong Văn Phòng
Chương 54: Tần Mặc sụp
Chương 54

Tần Mặc sụp

Tuần hai mươi chín. Thứ Ba.

Doanh thu tháng vừa rồi giảm mười hai phần trăm. Hai đối tác lớn gửi thư tạm dừng hợp đồng, câu chữ lịch sự, ý nghĩa lạnh: "Chờ tình hình ổn định." Một quỹ đầu tư gọi điện hỏi thăm, kiểu hỏi thăm của người đang cân nhắc rút vốn. Cổ phiếu chưa phục hồi sau đợt giảm tuần trước.

Tần Mặc ngồi trong phòng CEO, cửa đóng, rèm kéo. Bàn phủ tài liệu, ba màn hình sáng, hai cốc cà phê đã nguội. Anh đọc báo cáo tài chính quý ba, sáu mươi trang, gạch chân bằng bút đỏ những dòng cần xử lý. Mười bốn dòng. Mười bốn vấn đề, mười bốn cuộc họp cần triệu tập, mười bốn quyết định chỉ anh ký được.

Anh làm việc mười tám đến hai mươi giờ mỗi ngày. Sáng đến trước bảy, về sau mười một. Phương gọi cơm trưa, anh ăn ở bàn, không xuống nhà ăn tầng ba. Phương đặt cà phê mỗi ba tiếng, anh uống hết, không nếm. Phương hỏi "Anh cần gì không?" mỗi tối trước khi về, anh đáp "Không" mà không ngẩng lên.

Triết vào phòng lúc chín giờ tối, không gõ cửa. Đặt một hộp cơm trên bàn.

– Ăn.

– Ăn rồi.

– Hộp Phương để trưa còn nguyên.

Mặc nhìn hộp cơm trưa ở góc bàn. Đúng. Còn nguyên. Anh không nhớ đã không ăn.

– Mày ngủ mấy tiếng?

– Đủ.

Triết nhìn mắt bạn. Quầng thâm lan xuống gần gò má, mạch máu nổi ở thái dương, da xanh kiểu người thiếu ngủ quá lâu mà cơ thể bắt đầu phản kháng. Triết biết cái nhìn đó. Anh đã thấy nó một lần, bốn năm trước, hai tháng sau tang lễ Du.

– Mày đang lặp lại.

– Khác.

– Giống. Y hệt. Lần trước mày làm việc đến lúc ngất trong phòng tắm. Tao phải gọi cấp cứu. Mày quên rồi à?

Mặc không trả lời. Anh mở trang tài liệu tiếp theo, đọc. Mắt anh chạy qua từng dòng nhưng không vào, chữ trôi như nước qua kính, anh phải đọc lại hai lần mỗi đoạn, chuyện chưa bao giờ xảy ra trước đây. Anh đổ lỗi cho thiếu ngủ. Không đổ lỗi cho cái ghế trống bên kia tấm kính, bốn mét, chỗ từng có người ngồi.

Triết đứng thêm mười giây, rồi bước ra, đóng cửa nhẹ. Tiếng bước chân xa dần trên hành lang vắng.

Mặc mở hộp cơm. Ăn ba miếng. Gấp lại. Không phải không đói. Chỉ là nuốt xong mỗi miếng đều có khoảng trống, kiểu khoảng trống khi ăn một mình trong phòng quá rộng, kiểu bữa ăn không có ai ngồi đối diện đặt câu hỏi "anh ngủ đủ chưa" bằng giọng phẳng mà anh đã quen đến mức không biết mình quen.

Thứ Năm. Phó Tử Du gọi.

Không phải Mặc hẹn, mà Phó chủ động. Mặc không nghe máy lần đầu. Phó gọi lần hai. Lần ba. Lần thứ tư, Mặc bắt.

– Tôi ổn.

– Anh bỏ ba buổi liên tiếp. Tôi gọi vì nghĩa vụ nghề nghiệp. Buổi 76 vào chiều nay, ba giờ. Không phải đề nghị.

Giọng Phó phẳng, kiểu giọng bác sĩ dùng khi bệnh nhân đã qua giai đoạn thuyết phục.

Mặc đến. Muộn hai mươi phút, không phải năm phút như mọi lần. Phòng khám vẫn vậy: đèn vàng nhạt, ghế da nâu, cửa sổ nhìn ra cây bàng, không mùi thuốc, không mùi gì ngoài gỗ và vải. Mặc ngồi xuống ghế quen, lưng thẳng, hai tay đặt trên đùi.

– Tôi ổn.

Phó Tử Du nhìn anh qua kính gọng đen, bút đặt trên sổ, không ghi. Ông không nói gì trong mười giây, để im lặng làm việc của nó.

– Anh nói câu đó bốn mươi bảy lần trong hai năm qua. Chưa lần nào đúng.

Mặc siết hàm. Không phản đối. Không vì Phó nói sai, mà vì anh đang mệt đến mức phản đối cũng là xa xỉ.

Phó mở sổ, lật đến trang có đánh dấu.

– Buổi 73: anh thừa nhận không biết yêu An Nhiên vì cô ấy hay vì khuôn mặt. Buổi 74: anh hủy vì "công việc." Buổi 75: anh hủy vì "công việc." Buổi 76 lẽ ra tuần trước, anh không đến, không báo.

Phó đặt sổ xuống.

– An Nhiên đã rời công ty.

Không phải câu hỏi. Phó biết. Mặc không hỏi ông biết từ đâu. Trong ngành tâm lý, những thứ ảnh hưởng đến bệnh nhân thường đến trước bệnh nhân.

– Cô ấy rời, đúng.

– Và anh phản ứng thế nào?

– Sa thải ba người liên quan đến bài báo.

Phó ghi một dòng. Rồi nhìn lên.

– Anh đang tự hủy. Không phải kiểu An Nhiên làm anh sụp. Kiểu anh không biết sống mà không kiểm soát ai đó.

Mặc nhìn Phó. Mắt anh hẹp lại, kiểu mắt CEO nhìn người nói sai, nhưng không nói gì vì phần nào đó biết người đó nói đúng.

– Du chết, anh giữ căn hộ. An Nhiên đi, anh đốt phòng ban. Anh cần một người để giữ, và khi không có ai để giữ, anh giữ chính mình trong bàn làm việc.

Im lặng. Cây bàng ngoài cửa sổ lay nhẹ. Tiếng xe dưới đường, xa.

– Tay anh run.

Mặc nhìn xuống. Bàn tay trái đặt trên đùi, ngón cái và ngón trỏ rung nhẹ, đều, kiểu rung không kiểm soát được. Anh ký giấy sáng nay cũng run, chữ ký hơi lệch, nhưng anh gạt đi vì nghĩ tay lạnh.

– Từ bao giờ?

Phó nghiêng đầu.

– Tôi không biết. Nhưng anh biết.

Mặc nắm bàn tay lại, ép ngón vào lòng bàn tay, ép cho đến khi run dừng. Run dừng. Nhưng khi mở ra, nó sẽ lại run.

Phó nói tiếp, giọng không cao không thấp, giọng của người đã nói câu này với nhiều bệnh nhân nhưng mỗi lần vẫn cân nhắc:

– Anh cần ngủ. Cần ăn. Cần ngừng làm việc hai mươi giờ một ngày. Và anh cần trả lời một câu hỏi mà anh đã tránh từ buổi 73.

– Câu nào.

– Anh nhớ An Nhiên vì cô ấy là An Nhiên, hay vì cô ấy là người cuối cùng anh kiểm soát được?

Im lặng kéo dài. Phó không lấp. Ông ngồi yên, bút trên sổ, chờ. Kỹ thuật cũ, Mặc biết, nhưng biết không có nghĩa miễn nhiễm. Im lặng trong phòng này nặng hơn ở ngoài, vì ở ngoài anh có thể lấp bằng công việc, bằng cuộc gọi, bằng tài liệu. Ở đây chỉ có hai cái ghế, một cửa sổ, và câu hỏi anh không muốn trả lời.

– Tôi nhớ cô ấy.

Phó ghi. Một dòng.

– Nhớ kiểu nào?

Mặc nhìn cửa sổ. Cây bàng ngoài kia đang ra lá mới, xanh non, kiểu lá tháng sáu trước mùa mưa lớn. Anh không biết mình nhìn cây bàng hay nhìn qua nó, đến thứ gì đó xa hơn, đến cái bóng đi qua cửa sổ tầng bốn mà anh chưa thấy nhưng đã tưởng tượng từ khi biết cô chuyển nhà.

– Nhớ kiểu... muốn biết cô ấy có ổn không. Không phải muốn kiểm soát. Chỉ muốn biết.

Phó ngẩng lên. Mắt sau kính gọng đen thay đổi, nhẹ, không đủ để gọi là ngạc nhiên, nhưng đủ để Mặc nhận ra ông đang ghi nhận thứ gì đó mới.

– Đó là lần đầu anh phân biệt hai thứ đó.

Mặc đứng dậy. Lấy áo khoác trên tay ghế.

– Hẹn tuần sau.

– Tần Mặc.

Mặc dừng ở cửa. Phó nhìn anh, mắt sau kính gọng đen không có vẻ giận, không thất vọng, chỉ có vẻ mệt, kiểu mệt của bác sĩ nhìn bệnh nhân đi về phía vách đá mà không kéo được.

– Nếu anh không trả lời câu đó, anh sẽ tìm người thứ ba. Và sẽ lặp lại. Và người thứ ba sẽ không có khuôn mặt giống ai để anh bám vào. Khi đó anh sẽ làm gì?

Mặc mở cửa. Bước ra. Không trả lời.

Hành lang phòng khám yên tĩnh, tường trắng, tranh thủy mặc, ánh đèn huỳnh quang mềm. Anh đi đến thang máy, nhấn nút, đứng chờ. Tay trái run. Anh cho vào túi quần, ép ngón vào vải. Thang máy mở, anh vào, một mình, bốn bức tường kính. Nhìn phản chiếu: vest xám, cà vạt xanh đậm, mắt sâu hơn hai tuần trước, gò má hóp nhẹ. Anh đã giảm ba ký từ khi An Nhiên rời. Không phải nhịn ăn, chỉ là quên.

Cửa thang máy mở. Anh bước ra, lên xe, nổ máy. Lái về công ty. Còn bảy tiếng nữa mới hết ngày. Còn bốn mươi ba trang tài liệu cần đọc. Còn hai cuộc gọi quốc tế hẹn mười giờ tối. Còn rất nhiều thứ để lấp khoảng trống mà anh không gọi tên.

Tối. Mười một giờ.

Mặc ngồi trong xe, đường Hai Bà Trưng, đèn đỏ. Không có tài xế. Anh tự lái từ ngày An Nhiên rời, không phải vì muốn tự lái, mà vì ngồi ghế sau một mình trong xe rộng khiến anh nghe thấy tiếng im lặng to hơn.

Đèn xanh. Anh lái thẳng, qua ngã tư Đinh Tiên Hoàng, rẽ vào đường nhỏ quận ba. Không có đích, nhưng anh biết mình sẽ dừng ở đâu.

Ngõ hẻm. Tòa chung cư cũ bốn tầng, tường vàng nhạt, ban công nhỏ treo quần áo, dây điện giăng ngang. Anh dừng xe bên đường, tắt máy, hạ kính.

Tầng bốn. Cửa sổ thứ hai từ phải. Đèn sáng. Ánh vàng ấm, kiểu đèn bàn, không phải đèn trần. Cô ở nhà.

Anh nhìn lên mười phút. Không gọi. Không nhắn. Điện thoại nằm trên ghế phụ, màn hình tối. Số cô vẫn ở đó, anh biết cô chặn rồi, nhắn cũng không đến, gọi cũng không đổ chuông. Nhưng anh không xóa số. Xóa là thừa nhận mất, kiểu anh không xóa số Du bốn năm nay.

Khác ở chỗ: Du không chặn anh. Du không thể chặn ai nữa.

Bóng ai đó đi qua cửa sổ, nhanh, không rõ mặt, chỉ là hình dáng di chuyển từ trái sang phải. Có thể cô đang đi từ bếp ra phòng khách. Có thể đang mang ly nước. Có thể đang nấu cơm tối muộn, kiểu cô hay ăn muộn khi làm việc quên giờ. Anh biết thói quen đó từ năm tháng ngồi cách cô bốn mét kính.

Trước đây, không biết cô đang làm gì sẽ khiến anh muốn kiểm tra. Gọi. Nhắn. Đọc nhật ký thẻ ra vào. Biết để kiểm soát, kiểm soát để yên tâm, yên tâm để không nghĩ đến việc mất.

Bây giờ, không biết cô đang làm gì, và anh chỉ ngồi đây. Nhìn lên. Không làm gì. Phó nói đúng một nửa: anh cần người để giữ. Nhưng Phó nói sai một nửa. Anh không muốn giữ An Nhiên nữa. Anh muốn cô ở đó, cô sống, cô ổn, đèn cửa sổ sáng, bóng đi qua. Chỉ vậy. Không cần biết thêm.

Đó có phải yêu không?

Anh không biết. Anh chưa bao giờ yêu ai mà không giữ. Du, anh giữ bằng lịch trình, bằng quán ăn, bằng kiểu tóc, bằng màu áo, bằng cả tủ lạnh chạy bốn năm. An Nhiên, anh giữ bằng vị trí tạo riêng, bằng tài xế, bằng xe đón, bằng mọi thứ y hệt. Và cả hai lần, người anh giữ đều rời đi. Du rời bằng cái chết. An Nhiên rời bằng đơn nghỉ việc gửi hội đồng quản trị, không gửi anh.

Anh nổ máy. Lái đi.

Đường khuya Sài Gòn vắng hơn ban ngày nhưng không bao giờ thật sự im. Xe máy rải rác, quán nhậu vỉa hè dọn bàn, ánh đèn đường vàng nhạt kéo bóng cây trên mặt đường. Anh lái qua cầu Bông. Không rẽ. Không nhìn sang trái, nơi tòa nhà sáu tầng tường vàng nhạt đứng trong hẻm, nơi ly gốm sứt miệng vẫn nằm trên kệ bếp, nơi áo khoác len vẫn vắt trên ghế. Anh lái qua mà không giảm tốc, lần thứ tư trong tháng này. Mỗi lần dễ hơn lần trước một chút. Không nhiều. Nhưng đủ để nhận ra.

Về nhà thật. Quận hai, căn hộ cao cấp tầng mười bảy, rộng một trăm hai mươi mét vuông, đồ tối giản, không ảnh ai trên kệ. Mở cửa, không bật đèn, bỏ giày ở sảnh, đi thẳng vào phòng ngủ.

Nằm xuống. Trần nhà trắng. Không vết nứt, không quạt trần, chỉ có bóng đèn đường chiếu qua rèm mỏng. Căn hộ này anh mua bảy năm trước, khi Vạn Khải lên sàn. Du chưa bao giờ ở đây qua đêm. Du ở căn hộ tầng sáu gần cầu Bông, căn hộ anh vẫn trả tiền điện, vẫn thay dầu khóa mỗi sáu tháng, vẫn giữ ly gốm sứt miệng và áo khoác len trên ghế.

Nhưng đêm nay anh không nghĩ đến Du.

Anh nghĩ đến cái bóng đi qua cửa sổ tầng bốn. Nghĩ đến giọng cô nói "Muộn rồi" ở cửa phòng CEO, phẳng, không giận, không buồn, kiểu giọng của người đã qua cả giận lẫn buồn. Nghĩ đến khe cửa thang máy hẹp dần, mắt cô nhìn anh qua khe đó, không ai chặn cửa.

Lần đầu tiên, anh nhớ An Nhiên nhiều hơn nhớ Thẩm Du.

Điều đó vừa nhẹ, vừa đau. Nhẹ vì bốn năm nặng bắt đầu nới. Đau vì nó xác nhận: anh đã yêu sai cách. Hai lần.

Du, anh yêu bằng kiểm soát rồi gọi đó là bảo vệ. An Nhiên, anh yêu bằng kiểm soát rồi gọi đó là quan tâm. Cùng một thứ. Cùng một người. Cùng kết quả.

Tay trái lại run. Anh nắm chặt, ép vào nệm. Run dừng. Mở ra. Run lại.

Anh nhắm mắt. Không ngủ được. Nhưng lần đầu tiên trong ba tuần, anh không mở laptop lúc hai giờ sáng.

Ch.54/93
2.286 từ