Vết nứt
Thứ Hai, tuần mười bảy.
An Nhiên tỉnh lúc sáu giờ mười, vì cổ mỏi. Mặt dán trên hai tay gập, bàn, tầng mười tám, đèn huỳnh quang sáng. Ngoài cửa sổ, Sài Gòn chưa hẳn sáng, xám, nhòe.
Cô ngồi dậy. Cổ cứng. Lưng nhức. Và trên vai, áo khoác vest xám, vải nhẹ, ấm, không phải của cô.
An Nhiên nhìn áo khoác. Tay cô chạm vải, mịn, đắt, kiểu vải Tần Mặc mặc. Mùi đàn hương nhẹ, không phải Fleur Blanche, mùi anh. Mùi vest, mùi sàn đá, mùi bút mực, mùi tầng mười tám lúc khuya, nhưng ấm hơn.
Anh đắp. Anh đã ở đây, sau khi cô ngủ, đắp áo, rồi đi. Không đánh thức. Không để lại tin nhắn. Chỉ áo trên vai.
An Nhiên gấp áo khoác. Gọn. Đặt trên bàn anh, qua kính, phòng CEO tối, trống. Đặt trên mép bàn, phía ngoài, nơi anh sẽ thấy khi vào. Không viết gì. Không cảm ơn. Không giải thích.
Gấp, đặt, đi.
Xuống sảnh. Về nhà. Tắm. Thay đồ. Quay lại.
Tám giờ. An Nhiên vào, bàn, trà xanh, như mọi sáng. Tám giờ mười, Mặc vào. Bước ngang bàn cô, không nhìn, vào phòng. Đóng cửa.
An Nhiên, qua kính, thấy: anh dừng ở bàn. Nhìn áo khoác gấp gọn trên mép bàn. Nhặt lên. Treo lên móc sau cửa. Ngồi. Bật máy.
Không nhìn sang. Không nhắc. Không gì.
Áo khoác trên móc, giữa họ, thành thứ không ai nói đến. Như bức ảnh Thẩm Du từng úp trên kệ: tồn tại, không ai đề cập, nhưng cả hai biết.
Khác một điều: bức ảnh anh giấu. Áo khoác cô trả lại. Và trong việc trả lại, An Nhiên nói, không thành lời, rằng: cô nhận. Cô biết. Và cô trả, vì chưa sẵn sàng giữ.
Chưa. Không phải không.
Mười giờ, An Nhiên bắt đầu rà soát quyền truy cập.
Hệ thống lưu trữ nội bộ Vạn Khải, máy chủ riêng, phân quyền theo phòng ban, cấp bậc. Phase 2, thư mục mật, cấp 3 trở lên. An Nhiên kiểm tra nhật ký truy cập ba tháng gần nhất.
Bốn người có quyền đọc: Tần Mặc, Triết, anh Khôi, chị Tâm. Năm nếu tính Phương, thư ký, quyền hành chính, không đọc nội dung nhưng thấy tên tập tin.
Cổng quản trị IT, An Nhiên không có quyền, nhưng nhật ký cho thấy: ba lần truy cập bản sao lưu trong hai tháng. Hai lần là IT bảo trì định kỳ, ghi chú rõ. Lần ba, mười hai ngày trước, không ghi chú, chỉ mã nhân viên: VK-IT-017.
An Nhiên ghi lại. VK-IT-017. Không hỏi IT. Chưa. Hỏi sớm, ai đó biết, sẽ xóa dấu.
Cô mở danh sách nhân sự IT, công khai trên mạng nội bộ, tìm mã VK-IT-017. Tên: Đặng Quốc Bảo. Kỹ thuật viên hệ thống. Vào Vạn Khải ba năm. Không có gì đặc biệt.
Nhưng An Nhiên ghi nhận: ba năm nghĩa là sau khi Thẩm Du mất. Không chồng chéo. Không biết Du. Nếu anh ta truy cập bản sao lưu Phase 2, vì ai? Tự mình? Hay ai nhờ?
Quá sớm để kết luận. Cô đóng thẻ. Mở công việc. Bình thường.
Một giờ chiều. Thang máy.
An Nhiên từ tầng ba, nhà ăn, lên tầng mười tám. Một mình. Thang máy cũ, Vạn Khải là tòa nhà mười lăm năm, thang nhanh nhưng thỉnh thoảng ọc ạch, bảo trì chưa kịp.
Tầng bảy, cửa mở. Mặc.
Anh bước vào. Nhìn cô, gật nhẹ. Không nói.
Cửa đóng. Cabin lên.
Hai người. Thang máy. Khoảng một mét rưỡi, anh đứng góc trái, cô đứng góc phải. Gương sau lưng phản chiếu cả hai, nhưng An Nhiên không nhìn gương.
Tầng mười. Mười một. Mười hai.
Giật.
Cabin rung, dừng, đèn nhấp nháy, rồi sáng lại. Nhưng không chạy. Đèn tầng mười ba, số đỏ, nhấp, rồi tắt.
Im. Quạt trần cabin vo nhẹ.
An Nhiên nhìn bảng số, nhấn mười tám, không phản ứng. Nhấn mở cửa, không phản ứng. Nhấn nút khẩn, đèn đỏ bật.
– Thang kẹt.
Cô nói, giọng phẳng, quay sang Mặc.
Anh đứng góc trái, mắt trên bảng số. Mặt bình. Tay trong túi quần. Bình thường.
An Nhiên nhấn nút liên lạc:
– Tầng mười ba. Thang kẹt. Hai người bên trong.
Tiếng rè, rồi: "Nhận. Kỹ thuật đang lên. Khoảng mười đến mười lăm phút."
– Được.
Cô quay lại. Tựa thành cabin. Nhìn Mặc.
Anh đứng thẳng, vai vuông. Bình. Hoàn toàn bình. CEO Tần Mặc, bình trong mọi tình huống.
Nhưng An Nhiên, bốn tháng, bốn mét kính, học thuộc. Và cô thấy: tay anh trong túi không thả. Nắm. Ngón siết vải quần từ bên trong. Cổ tay cứng. Và nút vest, nút thứ hai, tay kia không trong túi, đang xoay. Chậm. Ngón cái và ngón trỏ xoay nút, vòng, vòng, thói quen Mặc khi lo lắng.
An Nhiên không nhìn thẳng. Nhìn mờ, góc mắt. Không để anh biết cô thấy.
Một phút. Hai phút.
Im. Quạt vo. Đèn huỳnh quang sáng trắng, kiểu sáng không có chỗ trốn.
– Anh sợ thang máy?
An Nhiên hỏi. Nhẹ. Không nhìn anh, nhìn bảng số tối, kiểu hỏi thăm thời tiết.
Mặc, nhanh:
– Không.
An Nhiên gật. Không hỏi thêm. Không nói "tay anh đang xoay nút." Không nói "tôi thấy."
Nhưng nghe nhịp thở anh. Nhanh hơn bình thường. Nhẹ, kiểu người kiểm soát, nhưng phổi cần nhiều hơn.
Ba phút.
– Hồi freelance tôi từng bị kẹt thang máy trong tòa nhà quận bốn. Bốn mươi phút. Một mình.
An Nhiên nói, giọng đều, không nhìn anh, nhìn trần cabin.
– Tòa nhà cũ, thang nhỏ, đèn tắt. Tối đen. Tôi ngồi xuống, mở điện thoại, đọc báo cáo khách hàng. Đọc xong, thang vẫn kẹt, nên đọc lại. Đọc lần ba thì thang chạy.
Im. Rồi An Nhiên nghe nhịp thở Mặc chậm lại. Không nhiều. Nhưng chậm.
– Cô đọc báo cáo trong thang máy tối.
Không phải câu hỏi. Mặc nói, giọng nhẹ hơn, kiểu người đang bám vào câu chuyện ai đó kể để không nghĩ đến cabin nhỏ và không gian đóng.
– Không có gì khác để đọc. Và deadline sáng hôm sau.
– Bốn mươi phút.
– Bốn mươi phút. Đọc xong tôi biết thuộc lòng số liệu. Sáng hôm sau trình bày không cần nhìn slide. Khách hàng nghĩ tôi chuẩn bị kỹ.
Im. Rồi An Nhiên nghe thứ cô chưa nghe bao giờ.
Mặc cười. Không. Không cười. Nhưng thở ra bằng mũi, kiểu thở ra nhanh hơn bình thường, gần, rất gần tiếng cười. Tiếng mà nếu cô không ngồi cách một mét rưỡi trong cabin im lặng, cô không nghe.
An Nhiên, và lần đầu, cô thấy: vai anh thả. Nút vest buông, ngón tay rời ra, thả về cạnh thân. Tay trong túi vẫn nắm, nhưng nhẹ hơn.
Cô không nhìn thẳng. Nhìn bảng số tối. Và tiếp:
– Lần thứ hai bị kẹt là ở siêu thị. Thang cuốn dừng giữa chừng. Không nguy hiểm nhưng hai người phía trước hoảng loạn. Tôi đứng phía sau, cầm bịch rau, chờ.
– Cô cầm bịch rau.
– Rau muống. Hai nghìn. Không có lý do bỏ rau vì thang cuốn dừng.
Lần này An Nhiên chắc anh cười. Không nghe tiếng, nhưng vai anh rung nhẹ một lần. Và mắt anh, khi cô quay sang, hẹp hơn, kiểu mắt hẹp khi cười mà không mở miệng.
Bốn tháng, An Nhiên chưa thấy Tần Mặc cười. Khen có. Gật có. Khóe miệng nhích có. Nhưng cười kiểu vai rung, mắt hẹp, chưa.
Và cô thấy, khi anh gần cười, quầng thâm vẫn rõ, nhưng mặt anh khác. Trẻ hơn. Nhẹ hơn. Kiểu mặt của người ba mươi ba mà bình thường trông bốn mươi vì mang quá nhiều.
Sáu phút.
– Tòa nhà nào, quận bốn?
Mặc hỏi. Không phải hỏi xã giao. Hỏi vì muốn biết.
– Tòa Phú An. Tầng chín. Công ty nhỏ, mười hai người, làm nội dung cho resort. Tôi viết bài cho họ sáu tháng.
– Trước Vạn Khải.
– Hai năm trước. Freelance, tôi nhận nhiều khách, đi nhiều tòa nhà, kẹt nhiều thang máy.
– Cô không sợ.
Không phải câu hỏi. Tuyên bố. Mặc nhìn cô, và trong cabin sáng trắng, không có kính, không có bàn, không có bốn mét, chỉ một mét rưỡi, An Nhiên thấy: mắt anh trên cô, không tìm ai. Không nửa giây Du. Không phản ứng kích hoạt.
Chỉ nhìn cô, người đang kể chuyện rau muống, giọng phẳng, trong thang máy kẹt, và không sợ.
– Tôi không sợ nhiều thứ.
An Nhiên nói. Và không biết tại sao, thêm:
– Nhưng có.
Mặc, mắt không rời:
– Sợ gì?
An Nhiên nhìn anh. Một mét rưỡi. Đèn trắng. Không gương, cô quay lưng gương. Chỉ anh, vest xám, cravat nới, mắt mở hơn bình thường vì gần, và vì hỏi thật.
Cô muốn nói: sợ trở thành bản sao của người khác mà không hay biết. Muốn nói: sợ anh nhìn tôi mà thấy cô ấy. Muốn nói nhiều, nhưng:
– Sợ mất kiểm soát.
Ba từ. Đúng. Nhưng không phải tất cả.
Mặc nghe, gật nhẹ. Như hiểu câu trả lời có phần chìm, và không đào.
Chín phút. Mười phút.
Im. Nhưng kiểu im khác mọi lần. Không phải im vì không biết nói gì. Im vì đủ. Hai người trong cabin nhỏ biết đủ về nhau để không cần lấp.
An Nhiên ngồi xuống sàn cabin, chân duỗi, lưng tựa thành. Thoải mái. Kiểu người quen chờ. Túi xách đặt cạnh, gọn, kiểu người không cần ai giữ đồ.
Sàn cabin inox, lạnh, nhưng cô không phiền. Ba năm freelance, cô ngồi sàn sân bay, sàn quán cà phê, sàn hành lang tòa nhà khách hàng, chờ, là kỹ năng cô có mà Tần Mặc có thể không.
Mặc nhìn cô ngồi, và An Nhiên thấy trong mắt anh thứ gì đó gần ngạc nhiên. Kiểu ngạc nhiên nhẹ của người chưa bao giờ thấy ai ngồi sàn thang máy mà bình tĩnh đến vậy. Rồi, chậm, cũng ngồi. Đối diện. Chân co, kiểu người không quen ngồi sàn, nhưng cố. Vest nhăn, anh không quan tâm.
Hai người. Ngồi. Sàn cabin. Đèn trắng.
An Nhiên nhìn anh ngồi, và thấy thứ gì đó mới. Không phải CEO. Không phải người ám ảnh người chết. Không phải kẻ kiểm soát. Chỉ một người ngồi sàn thang máy vì cô ngồi, và không muốn đứng một mình.
Bình thường. Tần Mặc, bình thường.
Mười hai phút.
Tiếng máy dưới, rồi cabin rung nhẹ, và chạy. Đèn tầng nhấp, mười bốn, mười lăm, lên.
Cả hai đứng dậy. Mặc phủi quần nhẹ, thói quen CEO quay lại ngay khi thang chạy. An Nhiên đứng, túi xách trên vai, chờ.
Mười tám. Cửa mở.
An Nhiên bước ra trước. Hành lang tầng mười tám quen, sáng, bàn cô, phòng CEO, bốn mét kính. Thế giới thường.
Phía sau, Mặc bước ra. Dừng.
– Cảm ơn.
Rất nhỏ. An Nhiên suýt không nghe, nhưng nghe. Quay lại.
Anh đứng ngoài thang máy, tay cạnh thân, không trong túi, mắt trên cô. Và mặt anh vẫn nhẹ hơn bình thường. Kiểu nhẹ trong cabin, chưa mất hẳn, đang phai, nhưng còn.
An Nhiên, và không cố, không quyết định, không nghĩ:
Cười.
Nhẹ. Mím môi. Mắt hẹp, kiểu cười bằng mắt, không bằng miệng. Nhanh. Có thể ai khác không thấy.
Nhưng Mặc thấy.
Và An Nhiên biết anh thấy, vì mắt anh dừng. Trên nụ cười cô. Không đi nơi khác. Không nhìn qua, nhìn sau, nhìn tìm. Dừng.
Cô quay. Đi về bàn. Ngồi. Bật máy.
Bốn mét kính. Anh vẫn đứng hành lang thêm ba giây, rồi bước vào phòng. Đóng cửa. Ngồi. Không bật máy ngay, An Nhiên thấy qua kính, anh ngồi, mắt nhìn đâu đó, không phải tài liệu, không phải cửa sổ, nhìn vào trong.
Rồi bật máy. Làm việc. CEO quay lại.
Nhưng An Nhiên ghi nhận: áo khoác trên móc sau cửa, anh không mặc lại suốt buổi chiều. Để đó. Trên móc. Như chưa muốn phủi hết hơi ấm của người từng mặc nó.
Hay cô đang đọc quá nhiều vào một chiếc áo khoác.
Cô quay lại màn hình. Làm việc.
Chiều, năm giờ, An Nhiên thu dọn. Mặc trong phòng, gọi điện. Giọng đều, kiểu CEO, lạnh, chính xác. Anh không nhìn sang khi cô đứng dậy. Bình thường. Nhưng khi cô đi ngang kính, cô thấy trong phản chiếu, mắt anh rời màn hình, theo cô nửa giây, rồi quay lại.
Nửa giây. Nhưng lần này, An Nhiên không nghĩ về Du.
Thang máy. Sảnh. Xe buýt. Bình Thạnh.
An Nhiên, mắt trên màn hình, không đọc. Nghe: tim đập nhanh hơn, nhẹ. Không phải sợ. Không phải mệt.
Thứ khác. Cô biết tên, nhưng chưa gọi.
Nụ cười vừa rồi, cô không lên kế hoạch, không tính. Nó đến, vì anh nói "cảm ơn" rất nhỏ sau mười lăm phút thang máy kẹt, và trước đó, anh ngồi xuống sàn vì cô ngồi.
Nụ cười không giống ai. Không giống Thẩm Du, vì Du, theo những gì An Nhiên biết, cười dịu, cười mềm, cười kiểu người được yêu. Cô cười kiểu người bất ngờ với chính mình.
Và Mặc nhìn nụ cười đó, và An Nhiên biết, dù không quay lại, rằng anh biết nụ cười đó không phải của ai khác.
Của cô. Chỉ cô.
Tuần mười bảy. Và vết nứt giữa họ không phải vỡ. Là mở.