Chương 92: Anh mạnh nhất
Tiệc đã qua nửa.
Nắng trưa Sài Gòn dội ngoài cửa kính nhưng bên trong nhà hàng mát, máy lạnh chạy êm, mùi hoa hồng pha mùi canh chua, mùi cơm, mùi nước ngọt đá. Bàn tiệc đã bớt ồn, đĩa chả giò vơi, ly nước đá tan, ánh đèn vàng dát lên khăn trắng và hoa hồng bắt đầu mềm cánh. Khánh ngồi cạnh Mai Anh ở bàn chính, tay nắm tay cô dưới bàn, nhẫn bạc chạm nhẹ vào nhau. Cậu vừa đi từng bàn cảm ơn xong, chân hơi mỏi, giọng hơi khàn, nhưng vui. Vui kiểu vui mà cậu chưa quen: vui không kèm lo.
Phong cầm micro, giọng vui:
– Bây giờ có một người muốn nói vài lời với anh chú rể. Em Gia Minh, em trai của Khánh. Mời em lên.
Khánh quay sang nhìn. Minh đứng dậy từ ghế, bước ra, vest đen hơi rộng, tay trái cầm micro Phong đưa, tay phải cầm tờ giấy gấp tư. Mười ba tuổi, cao gần bằng mẹ, tóc chải qua một bên, mắt sáng, và tay run. Run kiểu run của đứa trẻ đứng trước năm mươi người lớn lần đầu tiên.
Micro rít nhẹ khi em giơ lên gần miệng.
Mọi người vỗ tay nhẹ. Minh nuốt nước bọt, mở tờ giấy. Giấy nhàu, chữ viết tay bút bi xanh, Khánh thấy từ xa: chữ của đứa trẻ mười ba tuổi, to, hơi nghiêng, có chỗ gạch xóa.
Khánh không biết Minh chuẩn bị này. Cậu nhìn Lan, Lan cười nhẹ, gật, mắt đã ướt sẵn. Nhìn cha, cha gật. Cả hai biết. Cả hai giấu.
Minh hắng giọng, nhìn xuống tờ giấy, rồi nhìn lên, nhìn thẳng Khánh.
– Anh Hai.
Giọng em nhỏ, run, vỡ nhẹ ở chữ "Hai." Micro bắt tiếng thở.
– Em không biết nói chuyện trước đông người.
Tiếng cười nhẹ trong phòng. Minh cười theo, cười gượng, rồi tiếp:
– Mẹ bảo em viết ra giấy. Em viết rồi xóa mấy lần. Viết ở nhà, viết trên xe, viết trong nhà vệ sinh nhà hàng lúc nãy. Nhưng em muốn nói, nên em đứng đây.
Im lặng. Quạt trần quay chậm phía trên, gió nhẹ rung nhẹ cánh hoa hồng trên bàn. Minh nhìn giấy, nuốt, rồi tiếp:
– Hồi em bảy tuổi, anh Hai bế em khi em khóc. Em không nhớ vì sao em khóc, nhưng em nhớ anh bế em, anh ru, và em nín.
Khánh nhớ. Minh bảy tuổi, sốt, nửa đêm, cha đi công tác Bình Dương. Cô Lan gọi Khánh lúc một giờ sáng, giọng mệt: "Con ơi, Minh sốt mà cô không dỗ được." Khánh bắt xe buýt đêm qua Q.7, bế em đi qua đi lại trong phòng, hát bài gì không nhớ, có thể là bài mẹ hát cho cậu hồi nhỏ. Minh nín khóc, ngủ trên vai anh, mồ hôi ướt cổ áo anh. Sáng hôm sau Khánh bắt xe buýt về, ngủ gật trên ghế nhựa, lỡ trạm.
– Hồi em chín tuổi, em vào bệnh viện thăm bác Hà. Em không hiểu vì sao nhà anh phức tạp vậy. Em hỏi mẹ, mẹ nói "lớn rồi con sẽ hiểu." Em mười ba rồi mà vẫn chưa hiểu hết.
Tiếng cười nhẹ trong phòng. Minh cười theo, cười kiểu cười của đứa trẻ biết mình vừa nói đúng nhưng không biết vì sao đúng.
– Nhưng có một chuyện em hiểu.
Minh nhìn lên, không cần giấy cho đoạn này.
– Anh Hai chạy giữa hai nhà. Mỗi tuần. Xe buýt số tám, bốn mươi lăm phút. Anh nấu cơm cho mẹ anh. Anh bế em khi em khóc. Anh nghe mẹ em khi mẹ buồn. Anh gọi cha khi cha sai. Anh làm hết.
Em dừng, nuốt.
– Và anh không bao giờ nói mệt.
Minh dừng lại, nhìn xuống giấy. Tay cầm tờ giấy run mạnh hơn. Em hít một hơi, ngực phồng lên trong cái vest rộng.
– Em luôn nghĩ anh Hai là người mạnh nhất em biết.
Khánh cảm thấy ngực nặng. Nặng kiểu nặng khác, không phải gánh, không phải đau. Nặng vì có ai đó nhìn thấy.
– Nhưng năm ngoái, anh cho em ở nhà anh mấy ngày. Em nói em bị kẹt. Anh nói anh cũng bị kẹt. Mười một năm.
Minh ngẩng lên, mắt đỏ.
– Lúc đó em hiểu. Anh không mạnh. Anh chỉ... cố gắng. Cố gắng nhiều lắm. Cố gắng đến mức mọi người tưởng anh mạnh. Nhưng anh không mạnh. Anh chỉ thương mọi người nhiều hơn thương mình.
Im lặng.
Cả phòng im. Dì Phượng đã khóc, tay che miệng. Mẹ cúi đầu, vai rung nhẹ. Cha nhìn thẳng vào Minh, mắt đỏ, tay nắm chặt mép bàn. Lan lau mắt, cắn môi.
Mai Anh siết tay Khánh. Khánh cảm thấy nhẫn bạc trên ngón tay cô ấn vào lòng bàn tay mình.
Minh tiếp, giọng vỡ:
– Anh Hai ơi.
Minh dừng, hít hơi. Mắt em đỏ nhưng không khóc. Giữ kiểu giữ mà Khánh biết: giữ vì sợ khóc trước đông người, giữ vì sợ giọng vỡ, giữ vì mười ba tuổi đã biết giữ. Giống anh. Giống y.
– Em cảm ơn anh. Vì anh đã bế em khi em khóc. Vì anh đã ngồi cạnh em khi em bị kẹt. Vì anh đã nói cho cha biết em bị kẹt, dù anh có thể im.
Em nuốt.
– Vì anh đã không im.
Minh gấp tờ giấy lại, nhét vào túi vest. Rồi nói không cần giấy nữa, nói bằng giọng run nhưng thật, nhìn thẳng anh:
– Em không biết anh có cần nghe không. Nhưng em muốn nói: anh cố gắng nhiều lắm. Em thấy. Em thấy hết.
Em thấy.
Hai chữ đó xuyên qua Khánh.
Mười lăm năm. Mẹ không thấy, vì mẹ cũng đang đau. Cha không thấy, vì cha cũng đang bận. Cô Lan không thấy, vì cô đang cố hòa nhập. Mai Anh thấy, nhưng Mai Anh đến năm cậu mười tám. Trước đó, không ai thấy. Cậu bé mười ba tuổi đứng giữa hai bên, gánh, giữ, giả vờ, và không ai nói "anh cố gắng nhiều lắm."
Bây giờ, đứa em trai mười ba tuổi đứng trước năm mươi người, vest rộng, tay run, tờ giấy nhàu, và nói cho cả phòng biết: anh tôi đã cố gắng.
Khánh khóc.
Không giấu. Không quay đi. Không lau nhanh. Nước mắt rơi, một giọt, hai giọt, rơi trên áo vest mượn, rơi giữa tiệc cưới, giữa năm mươi người, giữa ánh đèn vàng và hoa hồng trắng.
Khóc lần thứ ba.
Lần đầu ở vỉa hè KTX, mưa tháng mười, mười tám tuổi, ngồi dưới mái hiên gọi Mai Anh, khóc vì không chịu nổi nữa, khóc vì bảy năm giữ thì vỡ. Lần hai ở phòng thuê Q.3, đêm thứ bảy, nghe mẹ xin lỗi qua điện thoại, khóc vì nhẹ nhõm, vì mẹ cuối cùng cũng thấy. Lần này, lần thứ ba, giữa đám cưới mình, giữa năm mươi người, giữa hoa hồng trắng và canh chua trên bàn, khóc vì lần đầu tiên ai đó nói cho cậu biết: tôi thấy anh cố gắng. Không phải "anh mạnh." Không phải "anh giỏi." Mà "anh cố gắng." Và đó là đủ.
Mai Anh tựa đầu vào vai cậu. Không nói gì. Chỉ tựa. Như mọi lần.
Minh bước xuống khỏi chỗ đứng, chạy đến Khánh. Em ôm anh. Ôm chặt, mặt dụi vào ngực anh, vest rộng nhàu nát giữa hai anh em.
– Anh Hai đừng khóc.
Khánh cười, mắt ướt, giọng nghẹn:
– Anh vui mà.
– Vui mà khóc hả?
– Ừ. Vui mà khóc. Em lớn rồi sẽ hiểu.
Minh ngẩng lên, mắt cũng đỏ:
– Anh ơi. Em sẽ không để anh phải cố một mình nữa. Em lớn rồi.
Em lớn rồi. Mười ba tuổi. Cùng tuổi Khánh khi cha mẹ ly hôn. Nhưng Minh nói "em lớn rồi" với nghĩa khác: lớn không phải để gánh, mà để đứng cạnh.
Khánh ôm em. Ôm chặt. Ngửi mùi gel tóc rẻ tiền trên đầu em, mùi vải vest mới, mùi mồ hôi trẻ con. Và cậu nghĩ: mình mất mười lăm năm để có ai đó nhìn thấy. Và người nhìn thấy mình không phải cha, không phải mẹ, mà là đứa em trai mình từng nghĩ mình phải bảo vệ.
Hóa ra, bảo vệ không chỉ đi một chiều.
Cả phòng vỗ tay. Vỗ lâu. Vỗ không phải vì phải vỗ, mà vì không biết làm gì khác.
Mẹ khóc, nhưng cười. Cha khóc, nhưng gật. Lan khóc, nhưng nắm tay cha. Dì Phượng khóc to nhất, như mọi lần, như lúc nào dì cũng khóc thay cho cả nhà.
Sau đó, tiệc trở lại bình thường. Nhạc nhẹ, tiếng cười, tiếng ly chạm. Nhưng Khánh vẫn ngồi yên một lúc, tay trái nắm tay Mai Anh, tay phải đặt trên vai Minh. Em ngồi cạnh anh, ăn tiếp, húp canh, gắp chả giò, như thể vừa nói xong bài phát biểu trước năm mươi người là chuyện bình thường.
Khánh nhìn em ăn. Nhìn cái cách em gắp chả giò bỏ vào bát rồi ăn nhanh, kiểu ăn của đứa trẻ vừa khóc xong thì đói. Mười ba tuổi. Cùng tuổi cậu khi cha mẹ ly hôn. Nhưng Minh không phải cậu. Minh có anh. Minh có người nghe. Minh đã nói "em bị kẹt" và có ai đó trả lời "anh biết." Cậu mười ba tuổi không có ai. Cậu mười ba tuổi đứng giữa, tay hai bên, miệng "không sao đâu," và mười lăm năm sau mới có ai nói "em thấy."
Nhưng bây giờ thì có.
Mai Anh tựa vào vai cậu, thì thầm:
– Anh ơi.
– Ừ.
– Em cũng thấy. Từ lâu rồi.
Khánh cười, mắt vẫn ướt. Cười kiểu cười mà cậu đã luyện mười lăm năm, nhưng lần này không phải luyện. Cười vì vui. Vui thật. Vui kiểu vui mà cậu bé mười ba tuổi đứng trên ban công nhìn cha đi không thể tưởng tượng: vui vì được thương, được thấy, được ở đây, giữa những người cậu thương, trong ngày cưới của mình, với vest mượn hơi rộng và nhẫn bạc lấp lánh dưới đèn vàng.
Được thấy. Lần đầu tiên, thật sự được thấy.