Tiếng khóc khác
Cha gọi lúc sáu giờ chiều.
Khánh đang rửa bát, tay dính bọt, điện thoại rung trên kệ bếp. Cậu lau tay vào khăn, nhấc máy, nghe giọng cha, và biết ngay là chuyện lớn. Vì cha không nói chuyện lớn bằng giọng to. Cha nói chuyện lớn bằng giọng run, giọng mà bình thường cha giấu rất kỹ, giọng mà Khánh chỉ nghe hai lần: lần đầu khi cha nói "cha mẹ sẽ sống riêng," và bây giờ.
– Lan sinh rồi. Con trai. Con có em rồi, Khánh.
Giọng cha vui. Vui thật sự, vui kiểu mà Khánh không nghe thấy từ khi cha dọn ra khỏi nhà, không nghe thấy trong đám cưới, không nghe thấy lúc cha cười với khách ở tiệc sinh nhật. Giọng cha vui kiểu người vừa nhận được thứ gì đó lớn lao, lớn đến mức không giữ được, phải nói ra, phải gọi ngay, phải chia sẻ, dù đang ở bệnh viện, dù mệt, dù mọi thứ vẫn đang bề bộn.
Khánh đứng ở bếp, tay cầm khăn ướt, nghe cha nói: con trai, ba ký hai, khóc to lắm, Lan mệt nhưng khỏe, bác sĩ nói tốt, mọi thứ ổn. Cha nói nhanh, nói dồn, nói không ngừng, kiểu người đang tràn, đang đầy, đang không chứa nổi.
– Cha đặt tên Gia Minh. Gia Minh, con ơi. Nguyễn Gia Minh. Con lên bệnh viện được không?
Con có em rồi.
Bốn chữ. Khánh đứng im, nghe bốn chữ đó lắng xuống, chậm, nặng, rơi vào chỗ nào đó trong ngực mà cậu chưa đặt tên. Vui hay buồn? Cậu không biết. Cả hai. Không phải cả hai. Là thứ gì đó khác, phức tạp hơn vui buồn, lớn hơn vui buồn, kiểu cảm giác khi đứng trước biển và không biết nên nhìn xa hay nhìn gần.
– Dạ. Con lên.
---
Bệnh viện Từ Dũ, tầng ba, hành lang sản khoa. Mùi thuốc sát trùng, đèn trắng, ghế chờ nhựa xanh, ai đó khóc phía xa, tiếng xe đẩy lăn trên gạch, tiếng giày y tá gõ đều. Khánh ngồi ở ghế chờ, ba lô đặt dưới chân, đợi cha ra đón.
Cậu đến một mình. Mẹ không biết. Cậu nói mẹ "con đi học nhóm," lý do quen, lý do an toàn, lý do mà mẹ không hỏi thêm. Trên xe buýt, cậu nghĩ: mẹ đang ở nhà, nấu cơm cho hai người, không biết cha vừa có thêm một đứa con. Không biết rằng gia đình mới của cha vừa có thêm thành viên, vừa hoàn chỉnh hơn, vừa đầy hơn, trong khi nhà mẹ vẫn hai người, hai ghế, một nồi cơm nhỏ.
Cha ra đón, mặc áo thun nhàu, tóc rối, mắt đỏ nhưng cười rộng, cười kiểu Khánh chưa thấy bao giờ. Cha dẫn cậu đi dọc hành lang, qua phòng này phòng kia, nói nhỏ, giọng ấm:
– Em nhỏ lắm, Khánh. Nhỏ xíu. Mà khóc to ghê.
Cậu gật. Bước theo cha, nhìn lưng cha, nhìn bước chân cha nhanh hơn bình thường, nhìn cách cha đẩy cửa phòng bệnh bằng hai tay, nhẹ nhàng, cẩn thận, kiểu người đang giữ thứ gì đó dễ vỡ phía sau cánh cửa.
---
Phòng bệnh nhỏ, hai giường, một giường trống, một giường có cô Lan. Cô nằm, tóc xõa, mặt tái, môi khô, nhưng mắt mở, nhìn Khánh khi cậu bước vào, và cười. Cười mệt. Cười kiểu người vừa qua cuộc chiến dài và sống sót.
– Con đến rồi hả.
Giọng cô nhẹ, khàn, mỏng như sợi chỉ. Khánh gật, đứng ở cửa, không biết nên đứng đâu, nên nhìn đâu. Mắt cậu tìm, và thấy: bên cạnh Lan, trong chiếc nôi nhựa nhỏ, có thứ gì đó bọc trong khăn trắng, nhỏ xíu, cuộn tròn, chỉ lộ ra một khuôn mặt bé bằng nắm tay, nhắm mắt, da đỏ, tóc đen mỏng, miệng chúm chím.
Em bé.
Em mình.
Khánh đứng nhìn. Không bước lại gần. Chỉ đứng, nhìn từ cửa, nhìn cái sinh vật nhỏ xíu đang nằm cạnh cô Lan, đang thở, đang sống, đang tồn tại trên đời được vài tiếng đồng hồ. Gia Minh. Nguyễn Gia Minh. Em trai cậu. Cùng cha, khác mẹ. Cùng họ Nguyễn, cùng mắt cha, nhưng sẽ lớn lên trong ngôi nhà khác, với người mẹ khác, trong căn phòng mà Khánh chỉ ngủ lại cuối tuần.
Cha đứng cạnh nôi, nhìn xuống, mắt ướt.
– Gia Minh. Đây là anh Hai con.
Em bé không phản ứng. Nhắm mắt, thở đều, bàn tay nắm chặt, nhỏ xíu, đỏ, hoàn hảo theo cách mà chỉ bàn tay trẻ sơ sinh mới hoàn hảo.
Khánh nhìn em, và cảm thấy ngực mình trống lạ. Không phải buồn. Không phải giận. Không phải ghen. Là thứ gì đó sâu hơn, rộng hơn, kiểu cảm giác khi đứng trước cánh cửa và không biết nên mở hay nên đóng.
Đây là em mình. Em có cùng cha nhưng khác mẹ. Em sẽ lớn lên trong ngôi nhà này, với tủ lạnh đầy, với ga giường mới, với máy lạnh, với mẹ Lan, với cha. Em sẽ có đủ, có thừa, có tất cả những thứ mà nhà mẹ không có. Còn mình...
Khánh nuốt. Nhìn em, nhìn cha, nhìn Lan, nhìn căn phòng bệnh viện với hoa và trái cây trên tủ đầu giường, và hiểu rằng gia đình cha bây giờ đã có ba người. Ba cha con. Hoàn chỉnh. Tròn trịa. Không thiếu.
Còn nhà mẹ vẫn hai người, và ghế thứ ba vẫn ở góc bếp phủ bụi.
---
Lan hỏi, giọng khàn:
– Con muốn nhìn em gần hơn không?
Khánh bước lại. Chậm. Đứng cạnh nôi, nhìn xuống. Em bé ngủ, mặt nhăn nhẹ, môi chúm, thỉnh thoảng giật mình, bàn tay nắm mở. Khánh nhìn mặt em, tìm, không biết tìm gì, có lẽ tìm cha, tìm Lan, tìm mình. Em giống cha ở sống mũi, giống Lan ở hình khuôn mặt. Không giống Khánh. Tất nhiên là không giống. Họ chỉ chung nửa.
Nhưng em nhỏ quá. Nhỏ đến mức mọi thứ phức tạp, mọi thứ đau, mọi thứ ghen tị hay tội lỗi đều trở nên lớn một cách vô lý khi đặt cạnh cái sinh vật bé xíu này. Em không biết cha mẹ ly hôn. Em không biết có anh Hai sống ở nhà khác. Em không biết gì. Em chỉ biết khóc, biết bú, biết nắm tay, biết thở.
Em bé bỗng khóc. Tiếng khóc đầu tiên Khánh nghe, không phải tiếng khóc lần đầu chào đời, mà là tiếng khóc giữa chừng giấc ngủ, nhỏ, yếu, run run, kiểu khóc của thứ gì đó chưa biết thế giới là gì nhưng đã thấy lạ.
Lan với tay, nhẹ nhàng, đặt lên ngực em, vỗ nhẹ. Cha cúi xuống, nói thì thầm. Tiếng khóc nhỏ dần, rồi tắt. Em ngủ lại.
Trong phòng, mọi người cười. Cha cười, Lan cười, cả cô y tá đi ngang cũng cười. Khánh cũng cười. Cười vì em bé khóc rồi nín trông dễ thương, cười vì phòng bệnh ấm, cười vì cha vui.
Nhưng trong đầu, Khánh nghĩ đến mẹ.
Mẹ đang ở nhà. Một mình. Đang nấu cơm cho hai người. Đang xem tivi, hoặc đang ngồi bếp tắt đèn, hoặc đang làm bất cứ gì mà người ta làm khi ở nhà một mình vào buổi tối mà con trai nói "đi học nhóm." Mẹ không biết cha vừa có thêm một đứa con. Mẹ không biết Khánh đang ở bệnh viện, đang nhìn em trai, đang cười. Và Khánh biết: cậu sẽ không kể. Không phải vì giấu. Mà vì nói ra thì mẹ sẽ đau.
Cha có gia đình mới hoàn chỉnh rồi. Còn mẹ thì không.
Nói câu đó ra, dù chỉ trong đầu, Khánh đã thấy nhẹ ở mắt, nhẹ kiểu muốn ướt nhưng không để. Cậu chớp. Nhìn em. Nhìn nắm tay bé xíu nắm chặt trong giấc ngủ. Và nghĩ: mình sẽ không bỏ em. Dù gì đi nữa. Em không có lỗi. Em mới sinh. Em chỉ mới bắt đầu.
---
Chín giờ tối, Khánh ra về. Cha đưa đến cổng bệnh viện, đứng dưới đèn neon trắng, mặt mệt nhưng mãn nguyện.
– Cuối tuần lên thăm em nhé. Lan về nhà rồi con bế em được.
– Dạ.
Cha vỗ vai Khánh. Nặng. Ấm.
– Cha vui lắm, Khánh. Cha có hai thằng con trai rồi.
Hai thằng con trai. Cha nói "hai" như thể cả hai đều ở cùng nhà, đều ăn cùng bàn, đều ngủ cùng mái. Nhưng Khánh ở nhà khác, bàn ăn khác, mái khác. Khánh thuộc gia đình này bằng máu, bằng họ, bằng cuối tuần, nhưng không bằng mỗi ngày, không bằng bữa cơm chiều, không bằng tiếng khóc nửa đêm và tiếng ru.
Khánh lên xe buýt. Ngồi ghế quen, nhìn cửa sổ quen, tuyến đường quen. Bệnh viện xa dần, ánh đèn nhòa. Cậu lấy điện thoại, mở tin nhắn, gõ cho mẹ:
"Con về rồi mẹ. Học nhóm xong."
Nói dối. Thêm một lần. Trong danh sách dài những lần nói dối để không ai đau, thêm một dòng: "không kể mẹ chuyện em bé." Cất vào ngăn kéo trong đầu, cạnh thiệp cưới, cạnh bài kiểm tra 4 điểm, cạnh tất cả những thứ Khánh giấu để giữ cho mặt nước phẳng.
Mẹ nhắn lại:
"Mẹ nấu cơm chờ con."
Năm chữ. Khánh đọc, và thấy cổ họng nghẹn. Mẹ nấu cơm chờ. Mẹ ở nhà một mình, nấu cơm, chờ con về. Trong khi cha ở bệnh viện, ôm con trai mới sinh, cười rộng nhất kể từ ngày ly hôn.
Em bé khóc, và mọi người cười.
Khánh cười theo. Nhưng trên xe buýt về nhà, cậu biết: tiếng khóc ở bệnh viện là tiếng khóc của bắt đầu, còn tiếng im lặng ở nhà mẹ là tiếng của kết thúc, và cậu sẽ sống giữa hai thứ đó, từ bây giờ, lâu hơn cậu tưởng.
Xe buýt qua cầu. Sông tối. Khánh không nhìn sông.