Chương 91: Ngày cưới
Nút áo vest thứ ba không chịu cài.
Khánh đứng trước gương trong phòng thay đồ nhà hàng, tay phải giữ nút, tay trái giữ khuyết, và nút cứ trượt, trượt mãi. Vest đen mượn của anh Tuấn đồng nghiệp, hơi rộng vai, tay áo dài hơn nửa đốt ngón tay. Mai Anh nói "anh mặc thử đi, vừa mà," nhưng vừa kiểu vừa của người quen mặc cho người khác, không phải vừa của mình.
Nút thứ ba vẫn trượt.
Khánh dừng lại, nhìn gương. Gương nhà hàng lớn, viền gỗ sẫm, ánh đèn vàng. Trong gương: một người đàn ông hai mươi tám tuổi, tóc chải gọn bằng gel mua ở siêu thị, mắt hơi quầng vì đêm qua ngủ muộn, vai rộng hơn mình nhớ, và nút áo vest thứ ba vẫn không cài được.
Mười lăm năm trước, cậu bé mười ba tuổi đứng trên ban công nhìn cha xách vali xám đi qua sân. Cậu bé đó mặc áo thun trắng, quần đùi, chân đất, tay bám lan can, không khóc.
Khánh hít thở. Cài nút. Lần này vào.
Mai Anh gõ cửa:
– Anh ơi, xong chưa?
– Xong rồi.
Cô mở cửa, bước vào. Đầm trắng dài, tóc búi cao, hoa nhài cài bên tai, lúm đồng tiền bên trái hõm sâu khi cười. Cô đẹp kiểu đẹp mà Khánh đã biết chín năm, kiểu đẹp không cần ánh sáng đặc biệt hay góc chụp đúng, chỉ cần cô đứng đó, cười, và mọi thứ xung quanh bớt quan trọng.
Mai Anh nhìn cậu từ đầu đến chân, nghiêng đầu:
– Vest hơi rộng.
– Anh biết.
– Nhưng đẹp. Anh đẹp trai.
– Em nói vậy hoài.
– Vì đúng hoài.
Cô bước đến, chỉnh cổ áo cậu, vuốt vai, kéo tay áo xuống cho thẳng. Tay cô nhỏ, ấm, ngón áp út có nhẫn bạc, và khi cô chỉnh cổ áo, Khánh cảm thấy ngón tay cô chạm vào gáy, nhẹ, thoáng, như vô tình. Nhưng không phải vô tình. Sáu năm sống chung, cậu biết khi nào cô chạm vì chỉnh, khi nào cô chạm vì muốn.
– Anh run không?
– Hơi.
– Em cũng.
Hai người nhìn nhau trong gương. Vest rộng, đầm trắng, hoa nhài, nhẫn bạc. Hai đứa trẻ hai mươi tuổi gặp nhau ở tiết Nguyên lý Thiết kế, bây giờ đứng trong phòng thay đồ nhà hàng ngày cưới mình. Khánh nghĩ: cuộc đời lạ. Cuộc đời cho mình mất rất nhiều rồi bù lại bằng một người.
– Đi thôi, em.
– Ừ. Đi.
Nhà hàng trên đường Nguyễn Huệ, quận 1. Năm mươi khách, bàn tròn phủ khăn trắng, hoa hồng trắng cắm thấp, không sân khấu lớn, không đèn xoay. Mai Anh nói "đám cưới mình thôi, không phải đám cưới cho người ta xem."
Mẹ đã ở đó.
Mẹ ngồi bàn đầu, áo dài xanh ngọc, tóc búi thấp có trâm bạc nhỏ của ngoại. Mẹ năm mươi hai tuổi, tóc có sợi bạc ở mái, nhưng mắt sáng, lưng thẳng, môi tô son nhạt. Dì Phượng ngồi cạnh, áo dài đỏ, tay xách túi quà lớn, cười rộng.
Mẹ nhìn thấy Khánh bước vào. Đứng dậy. Nhìn.
– Con trai mẹ.
Mẹ nói nhỏ, giọng run nhẹ. Không nói "đẹp trai quá" hay "lớn rồi." Chỉ "con trai mẹ." Ba chữ. Đủ.
Khánh bước đến, nắm tay mẹ. Tay mẹ nhỏ, xương, lạnh vì máy lạnh nhà hàng. Mẹ siết lại, siết kiểu siết mà Khánh biết: mẹ đang giữ, giữ nước mắt, giữ cảm xúc, giữ mười lăm năm. Nhưng hôm nay mẹ giữ khác. Giữ không phải vì sợ vỡ, mà vì muốn giữ khoảnh khắc này lâu thêm một chút.
– Mẹ đẹp lắm.
Mẹ cười, mắt ướt:
– Dì Phượng ép mẹ tô son đó.
Dì Phượng chen vào:
– Ép gì! Tự tô rồi hỏi "em ơi có đậm quá không" năm lần bảy lượt.
Mẹ xua tay, cười. Khánh cười theo. Và cậu nhận ra: mẹ cười thật. Không phải nụ cười "không sao đâu" mà cậu đã thấy mười lăm năm, nụ cười đủ rộng để trông vui nhưng không bao giờ đến mắt. Hôm nay nụ cười đến mắt. Mẹ vui. Thiệt.
Cha đến lúc chín giờ rưỡi.
Vest xám, sơ mi trắng, cà vạt xanh đậm. Vest cũ, vest mà cha mặc đám cưới với Lan mười hai năm trước, hơi chật ở bụng. Tóc bạc trắng ở thái dương, lưng gù nhẹ, nhưng bước vào nhà hàng với dáng đi cố thẳng.
Lan đi cạnh cha, áo dài hồng nhạt. Minh đi sau, vest đen hơi rộng, mười ba tuổi, cao gần bằng Lan, mắt vẫn sáng kiểu mắt trẻ con.
Cha bước vào sảnh, nhìn quanh, thấy mẹ.
Mẹ đứng cạnh bàn hoa, tay vẫn cầm ly nước, nhìn cha.
Cha nhìn mẹ.
Hai giây. Hai giây chứa mười lăm năm. Rồi một người dọn vali, một người đổ canh. Rồi mười lăm năm không đứng cùng phòng trừ khi có con ở giữa. Hôm nay không ai ở giữa.
Cha gật đầu:
– Hà.
– Anh Hùng.
Giống lễ đính hôn. Giống bữa cơm tuần trước. Hai chữ xưng hô lịch sự, đúng khoảng cách: đủ gần để nhận ra, đủ xa để không ai đau. Mười lăm năm luyện hai chữ đó.
Cha đi đến Khánh, tay cầm phong bì đỏ, mắt đỏ nhẹ:
– Cha mừng cho con.
Giọng cha khàn. Khánh nhận ra cha đã khóc trước khi vào, có thể trong xe, có thể ngoài sảnh, vì mắt cha đỏ mà mặt khô, kiểu khóc rồi lau xong rồi cố bình tĩnh. Kiểu khóc mà Khánh biết, vì cậu cũng đã khóc kiểu đó rất nhiều năm.
– Con cảm ơn cha.
Cha đặt tay lên vai Khánh. Nhẹ. Tay cha gầy, khớp ngón sưng, nhưng ấm. Khánh cảm thấy sức nặng của tay cha trên vai, và giống hôm đính hôn, sức nặng đó không phải gánh. Chỉ là tay cha trên vai con.
Lan gật đầu:
– Cô mừng cho con.
– Con cảm ơn cô.
Minh ôm anh, nhanh, chặt:
– Anh Hai! Vest em giống anh nè!
– Ừ. Hai anh em mượn giống nhau.
– Không phải mượn! Mẹ mua cho em.
Khánh nhìn Lan. Lan cười nhẹ, gật. Cô đã mua vest riêng cho Minh mà nói là mượn, để em không ngại. Khánh hiểu. Cô Lan cũng biết cách thương lặng lẽ.
Lễ cưới bắt đầu lúc mười giờ. Phong bạn KTX cũ dẫn chương trình.
Khánh đứng trước bàn hoa cùng Mai Anh. Dì Phượng đã bắt đầu lau mắt dù chưa ai nói gì.
Khánh nói:
– Cảm ơn mọi người đã đến. Anh sẽ không nói dài. Anh chỉ muốn nói: người đứng cạnh anh hôm nay là người đã dạy anh rằng được yếu cũng được. Và anh biết ơn vì điều đó.
Mai Anh cười, mắt ướt:
– Em cũng vậy. Anh dạy em rằng yêu một người là chọn ở lại, mỗi ngày, dù khó. Em chọn anh. Mỗi ngày.
Vỗ tay. Dì Phượng khóc to. Mẹ lau mắt bằng khăn tay. Cha hít mũi, gật.
Rồi Phong nói:
– Bây giờ mời cha mẹ hai bên lên chụp ảnh chung với cô dâu chú rể.
Im lặng nửa giây.
Khánh nhìn qua: mẹ Mai Anh và bố Mai Anh đã đứng dậy (bố mẹ Mai Anh đến riêng, ngồi riêng, giống y cha mẹ Khánh mười năm trước, hai người sống chung nhà mà không nói chuyện, nhưng hôm nay cả hai đều đến, vì con gái). Bên Khánh: mẹ nhìn cha. Cha nhìn mẹ.
Khánh không nói gì. Không dắt, không kéo. Cậu đứng cạnh Mai Anh, và đợi.
Mẹ đứng dậy trước. Đứng bên trái Khánh. Cha đứng dậy sau, đứng bên phải.
Hai người đứng cạnh nhau. Khoảng cách nửa bước chân, vừa đủ để không chạm, vừa đủ để chung khung hình. Không nhìn nhau. Nhưng đứng cạnh nhau. Mười lăm năm mới lại chung một bức ảnh.
Nhiếp ảnh gia giơ máy:
– Mọi người cười đi ạ.
Mẹ cười. Cười hơi gượng, môi mím nhẹ, mắt ướt, nhưng cười. Cha cười. Cười kiểu cười của người không quen cười trước ống kính, miệng hơi cứng, nhưng mắt mềm. Lan đứng cạnh cha, cười nhẹ, tay nắm tay Minh. Mai Anh cạnh Khánh, tay trong tay cậu, lúm đồng tiền hõm sâu. Bố mẹ Mai Anh đứng bên kia, cũng gượng, cũng cười, cũng cố.
Khánh đứng giữa, nhưng lần này "giữa" khác. Không phải giữa kiểu cầu nối, không phải giữa kiểu gánh hai bên. Giữa vì đây là đám cưới của cậu, và cậu đứng ở nơi cậu nên đứng: cạnh vợ, giữa những người cậu thương.
Tình thương không nhất thiết phải trọn vẹn mới là thật.
Máy bấm. Đèn nháy.
Tiệc bắt đầu. Canh chua trên bàn (Khánh đặt riêng, như mọi lần). Mọi người ăn, nói chuyện, cười.
Bàn gia đình: mẹ cạnh dì Phượng, cha cạnh Lan, Minh ngồi giữa hai nhóm, húp canh xì xụp. Khánh nhìn bàn đó và nghĩ: hai gia đình, hai cuộc hôn nhân, một đứa con chung, bây giờ ngồi cùng bàn ăn canh chua, không ai cãi, không ai khóc, không ai bỏ vào bếp.
Mẹ gắp chả giò cho Minh. Tự nhiên, không nghĩ, chỉ gắp.
Minh ngẩng lên:
– Cảm ơn bác Hà.
Mẹ cười:
– Ăn đi con.
"Ăn đi con." Hai chữ "con" mà mẹ nói với đứa trẻ sinh ra từ cuộc hôn nhân thứ hai của cha. Khánh nghe, và ngực cậu ấm.
Lan nhìn mẹ gắp chả giò cho Minh. Mắt Lan ướt nhẹ, nhanh, rồi chớp đi. Cô không nói gì. Chỉ quay sang Khánh, gật nhẹ, kiểu gật mà cậu hiểu: cảm ơn.
Cuối buổi.
Khánh đứng ngoài sảnh, nắng trưa Sài Gòn dội xuống vỉa hè Nguyễn Huệ, xe cộ qua lại, tiếng còi, tiếng người. Bên trong nhà hàng, khách đang về dần. Tiếng ghế xếp, tiếng ly dọn, tiếng cười rải rác.
Cha bước ra, đứng cạnh.
Hai cha con đứng nhìn đường. Im. Nắng nóng, áo vest dính mồ hôi ở lưng, nhưng không ai cởi.
– Con à.
– Dạ.
– Cha nhớ hồi con mười ba. Cha dọn đồ, con đứng ban công nhìn. Cha không dám nhìn lên.
Khánh im. Cậu nhớ. Sáng thứ bảy, tháng ba, hai ngàn mười một. Vali xám. Xe cha mất hút đầu hẻm. Cậu bé đứng ban công, tay bám lan can, không khóc.
– Hôm nay cha nhìn lên. Cha thấy con. Con lớn rồi.
Cha quay sang nhìn Khánh. Mắt cha đỏ, nhăn, mệt, nhưng sáng. Cha cười, cười kiểu cười mà Khánh hiếm khi thấy: cười không giữ, cười mà miệng run nhẹ, cười vì vui mà không biết diễn đạt bằng gì ngoài cười.
– Cha tự hào. Thiệt.
Khánh nhìn cha. Tóc bạc, lưng gù, vest cũ chật bụng. Người đàn ông đã sai rất nhiều, đã bỏ đi, đã tháo nhẫn, đã để con gánh chuyện người lớn, đã xin lỗi muộn, và hôm nay đứng đây nói "cha tự hào" với giọng khàn.
– Con cũng tự hào vì cha. Vì cha đã đến.
Cha chớp mắt. Gật. Không nói thêm. Hai cha con đứng im, nhìn đường Nguyễn Huệ giữa trưa, xe cộ, nắng, tiếng rao hàng. Và im lặng đó, lần đầu tiên, không nặng. Chỉ là hai người đàn ông đứng cạnh nhau, cha và con, ngoài sảnh nhà hàng ngày cưới, không ai cần nói gì thêm.
Mẹ bước ra sau đó. Đứng bên kia Khánh.
Ba người đứng hàng ngang trước cửa nhà hàng: mẹ bên trái, Khánh giữa, cha bên phải. Giống ảnh Vũng Tàu mười lăm năm trước. Giống, mà khác. Mẹ gầy hơn, cha già hơn, Khánh cao hơn cả hai. Và giữa ba người là mười lăm năm: vali xám, tiếng khóc, nhẫn tháo, nhẫn mới, canh chua đổ, canh chua nấu lại, bệnh viện, tiếng quát, im lặng, xin lỗi, buông.
Mẹ nói:
– Con hạnh phúc thì mẹ vui. Thiệt.
Cha gật:
– Cha cũng vậy.
Hai câu nói riêng. Cùng ý. Giống lễ đính hôn. Giống mười lăm năm: hai người yêu con theo cách riêng, ở nơi riêng, nhưng cùng hướng.
Khánh đứng giữa, nhưng lần này không phải cầu nối. Chỉ là con trai, đứng giữa cha mẹ, ngày cưới, nắng trưa, vỉa hè Nguyễn Huệ. Và cậu nghĩ: đây là đủ. Không cần cha mẹ quay lại với nhau. Không cần ai tha thứ hoàn toàn. Chỉ cần hôm nay, cả hai đều ở đây, cả hai đều cười, cả hai đều nói "vui" mà không kèm "nhưng."
Tình thương không nhất thiết phải trọn vẹn mới là thật. Chỉ cần thật.
Mai Anh bước ra, đứng cạnh Khánh, nắm tay cậu. Nhẫn bạc mát lạnh chạm vào lòng bàn tay.
– Vào đi anh. Còn cắt bánh.
Khánh gật. Quay lại nhìn cha một lần, mẹ một lần. Rồi nắm tay Mai Anh, bước vào nhà hàng.
Nắng trưa Sài Gòn chói qua cửa kính, dát vàng lên sàn gạch, lên bàn tiệc, lên vai áo trắng của Mai Anh. Khánh bước vào ánh nắng đó, tay nắm tay vợ, và cảm thấy nhẹ. Nhẹ kiểu nhẹ mà mười lăm năm trước cậu bé mười ba tuổi không thể tưởng tượng: nhẹ vì không ai đặt gì lên vai cậu nữa, nhẹ vì cậu đã đặt xuống, và nhẹ vì hôm nay, lần đầu tiên, cậu bước đi không phải vì ai cần, mà vì mình muốn.