Chuyện bình thường
Sáng thứ hai, Khánh dậy đúng sáu giờ.
Chuông báo thức kêu, cậu tắt, ngồi dậy, mặc đồng phục, chải đầu. Mọi thứ theo đúng thứ tự như mọi buổi sáng khác, đều đặn như kim đồng hồ trên tường phòng khách mà cha mua từ hồi mới dọn về căn hộ này. Khánh không biết tại sao mình vẫn đếm từng bước quen thuộc, chỉ biết rằng sáng nay cậu cần mọi thứ bình thường. Cần nó bình thường hơn bất kỳ buổi sáng nào.
Bếp có mùi cháo. Mẹ đã dậy sớm, nấu cháo trắng ăn với trứng muối. Mẹ ngồi bàn, tóc xõa chưa buộc, mắt hơi sưng nhưng không đỏ. Cái sưng rất nhẹ, người ngoài không nhận ra, nhưng Khánh thì biết. Cậu biết vì mỗi lần mẹ khóc đêm, sáng hôm sau mắt mẹ đều như thế, hơi bóng, hơi nặng ở mí dưới, như người thiếu ngủ nhưng cố giấu.
– Con ăn cháo đi.
– Dạ.
Khánh ngồi xuống. Xúc cháo, ăn. Trứng muối mặn, cháo loãng. Bình thường mẹ nấu đặc hơn, nhưng hôm nay mẹ chắc không để ý. Khánh không nói gì, ăn hết bát.
Mẹ nhìn cậu, cười nhẹ.
– Hôm nay có thi không?
– Dạ không, học bình thường.
Bình thường. Từ đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu cậu, như một câu thần chú. Bình thường. Mọi thứ bình thường. Cha mẹ cãi nhau rồi hòa, lần nào cũng vậy. Lần này cũng sẽ vậy.
Đường đến trường đi ngang con hẻm quen, qua tiệm tạp hóa bà Tám, rẽ trái ở ngã ba có cây bàng lớn, đi thẳng hai trăm mét là cổng trường. Khánh đi bộ, ba lô trên vai, tai nghe cắm nhưng không bật nhạc. Cậu thích đi bộ đoạn này vào buổi sáng, khi hẻm còn mát và mùi xôi từ xe đẩy đầu đường bay nhẹ trong gió.
Sáng nay vẫn vậy. Vẫn bà Tám mở cửa tiệm, vẫn cây bàng xanh, vẫn mùi xôi. Sài Gòn sáng thứ hai không khác gì mọi thứ hai trước đó. Nhưng Khánh đi chậm hơn. Chậm hơn vì đầu cậu đang ở một nơi khác, đang lật lại từng mảnh ký ức như người lật album ảnh cũ.
Lần đầu cha mẹ cãi nhau là khi nào?
Cậu nhớ. Lớp năm. Cha về khuya, mẹ hỏi đi đâu, cha nói tiếp khách. Mẹ không tin, hai người nói to trong phòng ngủ. Khánh nằm phòng mình, đắp chăn, nhắm mắt. Sáng hôm sau mẹ nấu phở, cha ăn, cười. Hết.
Lần thứ hai.
Lớp sáu. Cha quên sinh nhật mẹ. Mẹ giận, lạnh mặt ba ngày, nấu cơm nhưng không ngồi ăn cùng, bưng bát vào phòng. Khánh ngồi giữa bàn ăn với cha, hai người ăn trong im lặng, cha gắp thức ăn cho cậu nhiều hơn bình thường, như thể muốn bù đắp cái ghế trống bằng thêm một miếng sườn. Rồi cha mua hoa, mẹ cười lại. Hết.
Lần thứ ba, thứ tư, thứ năm.
Cậu không nhớ cụ thể nữa. Chỉ nhớ rằng mỗi lần cãi xong đều hòa. Có lần lâu hơn, có lần nhanh, nhưng kết quả luôn giống nhau: sáng hôm sau, hoặc tuần sau, hoặc tháng sau, mọi thứ trở lại bình thường. Cha vẫn ngồi ghế đó. Mẹ vẫn nấu canh chua thứ bảy.
Lần này cũng vậy thôi.
Khánh bước qua cổng trường, gật chào bác bảo vệ, đi lên cầu thang. Lớp 8A3, tầng hai, phòng cuối hành lang. Bạn bè đã ngồi đầy, ồn ào như mọi sáng. Đức vẫy tay rủ ngồi cạnh, Khánh cười, ngồi xuống, mở sách.
Bình thường.
Nhưng giờ Toán, cậu không tập trung được.
Thầy Hải giảng phương trình bậc nhất, viết trên bảng rào rào, phấn trắng bay. Khánh nhìn bảng nhưng không thấy con số, chỉ thấy tay cha đặt đũa xuống sớm hơn mọi khi, ngón cái xoay chiếc nhẫn cưới. Rồi thấy mặt mẹ nhìn xuống tô canh, muỗng nắm chặt mà không múc. Rồi nghe lại bốn chữ: sống riêng.
Sống riêng nghĩa là gì chính xác?
Nghĩa là cha dọn đi? Hay mẹ dọn đi? Ai ở lại căn hộ này? Cậu ở với ai? Bữa cơm thứ bảy còn không? Cây quạt trần trong phòng khách, cha mua hồi mới cưới, ai giữ? Tấm ảnh Vũng Tàu trong phòng cậu, ba người cười trên bờ kè, giờ có còn ý nghĩa gì không?
Khánh nhìn cái bàn phía trước, nhìn lưng bạn Hưng ngồi hàng đầu. Hưng, đứa mà cậu nghĩ đến sáng thứ bảy, đứa ba mẹ ly hôn từ lớp sáu. Hưng vẫn đi học, vẫn cười, vẫn đá bóng giờ ra chơi. Trông bình thường. Hưng có thấy như mình bây giờ không? Hồi đó, Hưng có ngồi trong lớp mà đầu ở nơi khác không?
Cậu không biết. Và cũng không dám hỏi.
Câu hỏi chồng lên câu hỏi, nhưng Khánh không hỏi ai. Hỏi cha thì sợ cha buồn. Hỏi mẹ thì sợ mẹ khóc. Hỏi bạn bè thì xấu hổ. Nên cậu ngồi đó, nhìn bảng, giả vờ chép bài, trong khi đầu quay như chiếc quạt trần nhà cậu, đều đặn, không dừng, không đi đến đâu.
– Khánh, em đọc lại bài cho thầy.
Thầy Hải gọi. Khánh giật mình, nhìn vở, chưa chép gì. Đứng dậy, ấp úng. Đức đẩy vở mình sang. Khánh liếc, đọc được vài dòng, nói lại. Thầy gật, cho ngồi. Đức nhìn cậu, nhướn mày. Khánh cười gượng.
Giờ ra chơi, Đức kéo Khánh ra hành lang, dựa lan can nhìn xuống sân.
– Mày sao vậy? Ngơ ngơ từ sáng.
– Không có gì. Hôm qua thức khuya chơi game.
– Game gì?
– Đá bóng trên máy tính.
Đức gật, tin ngay, quay sang kể chuyện con bé lớp bên. Khánh nghe, cười đúng chỗ, nhưng đầu vẫn ở nơi khác. Cậu nhìn xuống sân trường, đám học sinh lớp sáu đang chơi đuổi bắt, chạy lung tung, la hét. Bình thường quá. Tất cả mọi thứ đều bình thường quá.
Lại nói dối. Lần này dễ hơn. Dễ hơn vì cậu đã tập được một lần ở bữa cơm sáng, khi nói "dạ không, học bình thường" với mẹ. Nói dối lần đầu khó. Lần hai dễ hơn. Lần ba sẽ thành quen.
Mình sẽ phải nói dối bao nhiêu lần nữa? Câu hỏi thoáng qua rồi mất, nhẹ như gió giữa hành lang, không ai nghe thấy.
Chiều, Khánh về nhà sớm hơn mọi khi.
Không có lý do cụ thể. Chỉ là cậu muốn về, muốn thấy căn hộ vẫn ở đó, muốn mở cửa và ngửi mùi quen thuộc của sàn gạch cũ trộn lẫn nước lau nhà và hơi ẩm Sài Gòn. Muốn thấy đôi dép cha vẫn ở kệ giày, muốn thấy cà vạt cha vẫn treo sau cửa phòng ngủ.
Cậu mở cửa. Nhà im. Mẹ chưa về, vẫn đi làm. Đôi dép cha vẫn ở kệ. Cà vạt vẫn treo sau cửa. Khánh thở ra, nhẹ nhõm, dù cậu không biết mình đang nhẹ nhõm vì điều gì.
Cậu ngồi bàn, mở vở, làm bài. Lần này tập trung hơn, vì ở nhà không có ai hỏi, không có ai nhìn, cậu được ngồi yên với chính mình mà không cần giả vờ gì cả. Cây bút bi chạy trên giấy, con số xếp thành hàng, phương trình có lời giải, x bằng ba, bằng năm, bằng bảy. Ở đây mọi thứ có đáp án. Ở đây không có câu hỏi nào treo lơ lửng.
Bốn giờ chiều. Nắng xiên qua cửa sổ, rọi một vệt dài trên sàn gạch. Khánh nhìn vệt nắng di chuyển chậm rãi, từ chân bàn sang chân ghế, từ chân ghế sang kệ giày. Đôi dép cha nằm ở đó, cũ, mòn gót, nhưng vẫn đặt ngay ngắn. Cậu nhìn đôi dép đó lâu hơn cần thiết, rồi quay lại vở.
Sáu giờ, mẹ về. Tiếng khóa cửa lách cách. Mẹ bước vào, đặt túi xách, thay dép.
– Con về rồi hả? Ăn gì chưa?
– Dạ chưa, con đợi mẹ.
Mẹ cười nhẹ, kiểu cười mệt sau một ngày dài. Vào bếp. Khánh nghe tiếng nồi, tiếng nước, tiếng thớt. Mẹ nấu cơm. Bình thường.
Rồi cậu nghe mẹ nói điện thoại. Giọng nhỏ, nhưng bếp với phòng khách liền nhau, chỉ cách một cái kệ, nên Khánh nghe rõ. Không phải cậu muốn nghe, chỉ là âm thanh cứ đến.
– Tôi nói rồi, tôi không quay lại.
Im lặng. Mẹ nghe người bên kia nói. Rồi:
– Anh đừng gọi nữa. Chúng ta nói hết rồi.
Giọng mẹ không run, không cao, không giận. Bằng phẳng như mặt nước. Nhưng Khánh biết, dưới mặt nước bằng phẳng đó, có cái gì đó đã chìm rất sâu và không nổi lên được nữa.
Mẹ cúp máy. Tiếng thớt lại vang. Đều. Chắc. Như không có gì vừa xảy ra.
Khánh ngồi im. Cậu nhìn vở, nhìn những con số vừa viết, nhìn phương trình bậc nhất gọn gàng trên giấy. Ở đó, x luôn có đáp án. Ở đó, mỗi bài đều có lời giải. Nhưng câu "tôi không quay lại" thì không có đáp án nào.
Cậu nghe lại câu đó trong đầu. Nghe lại giọng mẹ, bằng phẳng, chắc nịch, không một vết nứt. Và lần đầu tiên hiểu rằng lần này khác.
Những lần trước, mẹ còn giận. Giận nghĩa là còn quan tâm. Giận nghĩa là còn muốn cha thay đổi, còn chờ cha làm gì đó. Nhưng giọng mẹ vừa rồi không giận. Nó bình thản, như người đã đi qua cơn giận từ rất lâu, đã qua cả cơn buồn, và giờ chỉ còn lại một sự thật trơ trọi nằm đó: hết rồi.
Lần này không có hoa. Không có bữa phở sáng. Không có cười rồi hết.
Lần này là thật.
Cậu cúi xuống, chép bài tiếp. Tay viết nhưng mắt nhìn mà không thấy.
Ngoài cửa sổ, Sài Gòn đang chuyển sang tối. Đèn đường bật lên từng cái một dọc con hẻm, vàng nhạt, lần lượt, như ai đó đang thắp nến cho một buổi tối bình thường. Và ở đâu đó phía bếp, mẹ vẫn đang nấu cơm.
Cho hai người.