Người Con Của Hai Cuộc Hôn Nhân
Chương 77: Anh Hai
Chương 77

Anh Hai

Chuông cửa kêu lúc bốn giờ chiều chủ nhật.

Khánh đang rửa chén, nước ấm, bọt xà phòng, tiếng chén sứ chạm nhau nhẹ. Mai Anh đi siêu thị chợ Võ Văn Tần, chưa về, nhắn "anh cần gì không" rồi tự mua thêm trái cây. Phòng thuê quận 3 yên, chỉ có tiếng nước chảy và tiếng xe cộ ngoài hẻm, tiếng nhạc mở nhỏ ở tầng dưới, tiếng quạt trần quay đều. Chuông kêu lần hai. Khánh tắt vòi, lau tay vào khăn treo cạnh bồn, đi ra cửa.

Mở cửa.

Gia Minh đứng ngoài. Ba lô trên vai, đôi giày thể thao lấm bụi, áo thun xám nhăn, tóc rối. Mười hai tuổi, gầy, cao hơn lần cuối Khánh thấy, cao đến vai anh rồi. Mặt giống cha, mắt giống cha, cái cách đứng hơi cúi vai cũng giống cha. Nhưng mắt đỏ. Đỏ kiểu đỏ của người đã khóc một mình trên xe buýt, đã lau rồi, nhưng mắt chưa hết đỏ.

– Anh Hai.

Giọng Gia Minh. Giọng mà Khánh nhớ từ khi em còn lẫm chẫm, gọi "Ai... Ai..." lần đầu, giọng mà lớn dần theo năm, từ tiếng bập bẹ thành tiếng nói rõ ràng, từ "Anh Hai, mai anh lại qua chơi không?" thành "Anh Hai, anh bận hoài." Nhưng hôm nay tiếng gọi đó khác. Hôm nay tiếng gọi đó run ở cuối, run nhẹ, kiểu run mà Khánh nhận ra ngay vì cậu cũng từng run như vậy, mười ba tuổi, đứng ở hành lang nghe mẹ khóc, muốn vào mà không dám.

– Em bắt xe buýt đến. Em muốn ở với anh.

Khánh nhìn em. Nhìn ba lô trên vai, nhìn đôi giày bụi, nhìn mắt đỏ, nhìn cái cách Gia Minh đứng ở ngưỡng cửa, không bước vào, chờ, chờ anh cho phép. Mười hai tuổi. Xách ba lô bắt xe buýt một mình, từ quận 7 qua quận 3, bốn mươi lăm phút, nếu không kẹt xe. Khánh biết tuyến đó. Biết rõ. Tuyến xe buýt số 8, tuyến mà cậu đã đi hàng trăm lần, từ Bình Thạnh đi quận 7, từ quận 7 về Bình Thạnh, suốt tuổi thiếu niên, suốt những năm chia đôi.

Em cũng đi tuyến đó.

Giống y mình ngày xưa.

Khánh không hỏi nhiều. Không hỏi "sao bỏ nhà." Không hỏi "mẹ biết không." Không hỏi "cha nói gì." Chỉ:

Khánh đứng ở cửa, nhìn em, và cảm thấy thứ gì đó rất cũ dâng lên trong ngực. Không phải tội lỗi. Không phải lo. Chỉ là hiểu. Hiểu sâu, hiểu bằng xương bằng thịt, hiểu vì cậu đã từng đứng ở vị trí đó, đã từng muốn chạy, đã từng không biết chạy đến đâu. Mười ba tuổi, cậu muốn chạy nhưng không có ai. Hai mươi bốn tuổi, cậu quát trong bệnh viện rồi lái xe trong mưa, cũng là một kiểu chạy. Bây giờ em đứng đây, mười hai tuổi, mắt đỏ, ba lô trên vai, và Khánh là người em chạy đến.

Cậu lùi lại, mở rộng cửa.

– Vào đi. Anh nấu mì.

Gia Minh bước qua ngưỡng cửa, bỏ giày ở kệ, đặt ba lô xuống sofa. Cái cách em đặt ba lô giống cái cách Khánh đặt vali xám xuống giường ký túc xá năm mười tám tuổi: nhẹ nhàng, cẩn thận, kiểu nhẹ nhàng của người mang theo tất cả những gì mình có. Khánh nhìn ba lô, nhỏ, xám, quai hơi sờn, nhìn và nghĩ: em xếp gì trong đó? Quần áo? Sách? Hay chỉ xếp vì cần thứ gì đó trên vai để thấy mình đang đi, không phải đang chạy trốn?

Bếp nhỏ. Khánh mở tủ, lấy hai gói mì, bắc nồi nước, bật bếp ga. Ngọn lửa xanh nhảy, tiếng nước bắt đầu reo nhẹ. Mở tủ lạnh, lấy hai quả trứng, vài cọng hành, một ít rau muống mà Mai Anh mua hôm qua. Nấu mì cho em, kiểu nấu mà cậu đã nấu bao nhiêu lần cho mình, những tối một mình ở ký túc xá, những trưa không muốn ăn gì khác, những đêm về muộn. Mì gói, hai quả trứng, hành, rau. Đơn giản. Đủ.

Gia Minh ngồi bàn ăn. Bàn gỗ chân vênh, hai ghế, cái bàn mà Khánh và Mai Anh ăn mỗi ngày. Em ngồi, tay đặt trên đùi, nhìn quanh phòng: bản vẽ treo tường, chậu sả ngoài ban công, sofa cũ, kệ sách nhỏ, cửa sổ mở. Mắt em chạy khắp phòng như đang tìm thứ gì đó, hoặc đang kiểm tra xem nơi này có an toàn không, có phải chỗ mà em có thể ở được không.

Khánh nhắn nhanh cho cha: "Minh ở chỗ con. Nó ổn." Cha đọc ngay, không trả lời. Khánh biết cha đang thở phào, đang muốn gọi lại, đang muốn hỏi "sao nó bỏ nhà đi xa vậy," nhưng không gọi. Có lẽ cha cũng đang tập. Nhắn cô Lan: "Minh bên con, cô đừng lo." Cô Lan trả lời ngay: "Cô cảm ơn con. Cho nó ăn gì đi."

Cho nó ăn gì đi. Khánh đọc và thấy cô Lan trong bốn chữ đó: lo, thương, nhưng không biết cách nào khác ngoài "cho nó ăn." Giống mẹ. Giống mẹ nấu canh chua mỗi tối, mua rau ở chợ Bà Chiểu, ủi áo cho cậu đi đám cưới cha. Phụ nữ trong gia đình này yêu bằng bếp, bằng cơm, bằng thức ăn nóng. Và Khánh cũng đang yêu em bằng tô mì.

Bưng hai tô mì ra, đặt trước mặt Gia Minh. Trứng chần, rau xanh, nước trong, mùi hành thơm. Đặt đôi đũa cạnh tô.

– Ăn đi.

Gia Minh cầm đũa. Ăn. Ăn chậm lúc đầu, rồi nhanh hơn, nhanh kiểu nhanh của người đói, đói thật sự, đói kiểu đói của đứa bé mười hai tuổi đã bỏ nhà từ sáng, ngồi xe buýt bốn mươi lăm phút, đi bộ từ trạm đến hẻm, leo ba tầng cầu thang. Ăn hết nửa tô rồi chậm lại. Nhìn xuống mì. Im.

Khánh ngồi đối diện, ăn tô của mình, không vội, không hỏi. Để em ăn. Để em im. Để em có mấy phút không cần nói, không cần giải thích, không cần trả lời câu hỏi "sao con bỏ nhà" mà cha mẹ chắc đã hỏi, đã hỏi bằng giọng lo, bằng giọng giận, bằng giọng "con phải ngoan." Khánh biết cảm giác đó. Biết cảm giác ai cũng hỏi nhưng không ai nghe. Biết cảm giác mỗi câu hỏi là một bài kiểm tra, mỗi câu trả lời phải đúng, phải ngoan, phải khiến người lớn yên tâm.

Tiếng đũa chạm tô. Tiếng nước reo nhẹ trong bình đun nước mà Khánh quên tắt. Tiếng quạt trần quay. Nắng chiều hắt qua cửa sổ, vàng, dịu hơn lúc trưa, rọi lên bàn ăn, lên tay Gia Minh cầm đũa, lên mặt em gầy, nghiêm, trông già hơn mười hai tuổi.

Khánh nhìn em và thấy mình. Thấy rõ đến mức muốn quay đi. Cái mặt gầy đó, cái mắt đỏ đó, cái cách ngồi cúi vai đó, cái im lặng đó. Giống y. Giống y cậu mười ba tuổi, ngồi bàn ăn hai người, nhìn tô canh chua nguội, nhìn ghế trống, nghĩ: mình phải mạnh lên.

Nhưng Khánh biết: "phải mạnh lên" là cái bẫy. Cái bẫy mà cậu mất mười lăm năm mới thoát.

Gia Minh ăn xong. Đặt đũa. Nhìn anh.

– Em ghét về nhà.

Nhẹ, gọn, trần trụi, kiểu nhẹ gọn của người đã nghĩ câu đó rất lâu, đã nói trong đầu nhiều lần, trên xe buýt, trên cầu thang, ngoài cửa. Câu mà Khánh mười ba tuổi chưa bao giờ dám nói, vì cậu không có ai để nói, không có chỗ để đến, không có anh Hai nào đứng ở ngưỡng cửa nói "vào đi."

Nhưng Gia Minh có. Em có phòng thuê quận 3, có tô mì hai quả trứng, có anh Hai ngồi đối diện, không hỏi, không trách, không bảo "phải về nhà ngay."

Khánh nhìn em. Không nói. Chưa nói. Vì cậu biết: bây giờ không phải lúc giải quyết. Bây giờ là lúc nghe. Cậu đã mất mười lăm năm để học điều đó. Mười lăm năm giải quyết, lo lắng, gánh, chạy, mới hiểu rằng đôi khi người ta không cần ai giải quyết. Người ta chỉ cần ai đó ngồi đối diện, im, và ở đây.

Em ghét về nhà. Ngắn gọn, không thừa, không giải thích. Và Khánh nghe, nghe bằng cả người, nghe bằng mười lăm năm đã sống, đã mệt, đã gánh, đã học được rằng đôi khi điều người khác cần không phải câu trả lời, mà chỉ là ai đó ngồi đối diện, nghe, và không phán xét.

– Anh nghe.

Khánh nhìn em ăn mì, đứa bé mười hai tuổi xách ba lô bắt xe buýt một mình qua nửa thành phố để tìm anh. Và cậu nhớ: mình mười ba tuổi cũng muốn chạy. Nhưng không có ai để chạy đến.

Ít nhất em có anh.

Khánh đứng dậy, rửa hai tô mì, hai đôi đũa. Nước ấm chảy trên tay, bọt xà phòng, tiếng sứ nhẹ. Em ngồi bàn, nhìn ra cửa sổ, không nói gì thêm. Khánh rửa xong, lau tay, lấy hai ly nước, đặt trước mặt em một ly.

– Anh trải nệm cho em ngủ sofa. Mền ở trong tủ.

Gia Minh nhìn anh. Mắt em không còn đỏ, nhưng vẫn mệt. Mệt kiểu mệt mà Khánh biết rõ: không phải mệt vì đi xa, mà mệt vì mang theo quá nhiều thứ trong đầu mà không biết đặt xuống đâu.

– Anh không bắt em về hả?

– Không. Nhưng anh sẽ nói cha mẹ em ở đây. Đừng lo.

Gia Minh gật. Nhẹ. Cái gật của người vừa được cho phép nghỉ.

Nắng ngoài cửa sổ chuyển dần sang cam. Gió chiều lùa qua ban công, mang theo mùi lá sả, mùi khói bếp nhà ai, mùi Sài Gòn cuối chiều. Tiếng xe cộ thưa dần, tiếng ai đó đóng cửa sổ ở tầng trên, tiếng chim sẻ cuối ngày.

Khánh ngồi lại đối diện em, trong phòng thuê hai mươi mét vuông, hai tô mì đã hết, hai ly nước còn đầy, và nghĩ: lần này mình sẽ không gánh. Lần này mình sẽ nghe. Và hy vọng rằng nghe, đôi khi, đủ rồi.

Ch.77/93
1.750 từ