Ghế cuối bàn tiệc
Khánh mặc áo sơ mi trắng, loại áo mẹ ủi sáng nay.
Mẹ ủi mà không nói gì. Cầm bàn ủi, vuốt từng nếp, hơi nước bốc lên, mùi vải nóng, mùi tinh bột, mùi quen. Khánh đứng cạnh, nhìn tay mẹ ấn bàn ủi xuống cổ áo, rồi vai, rồi tay áo, cẩn thận, đều, giống bao nhiêu lần mẹ đã ủi áo cho cha đi làm. Cùng một động tác. Khác người mặc.
– Mẹ ủi cho con.
Mẹ nói, giọng bình thường, mắt nhìn áo. Không nhìn Khánh.
Cậu nhận áo, mặc vào phòng. Soi gương: áo sơ mi trắng, quần tây xám, dép quai hậu. Tóc chải nước, hơi bết. Trông giống con trai đi đám cưới, mà đúng là vậy, cậu đang đi đám cưới. Đám cưới cha mình.
---
Nhà hàng ở quận 7, một quán ăn gia đình có phòng riêng phía sau, loại nhà hàng bình dân treo đèn lồng đỏ, bàn tròn, khăn trải trắng. Không lớn. Cha nói ba mươi người, Khánh đếm được hai mươi bảy, kể cả mình.
Cha đón cậu ở cửa. Vest xám nhạt, cà vạt xanh đen, tóc vuốt gọn, mặt cạo nhẵn. Trông khác. Trông trẻ hơn, tươi hơn, giống cha của ai đó khác, cha của một câu chuyện khác, câu chuyện mà người vợ cũ không tồn tại.
– Con đến rồi.
Cha cười. Cười thật, mắt sáng, tay vỗ vai Khánh, nắm chặt rồi buông. Khánh gật. Cậu cười lại, nụ cười quen, nụ cười mà cậu đã luyện suốt mấy tháng nay, đủ rộng để trông vui, đủ nhẹ để không tốn sức.
– Con ngồi bàn đầu nhé, với cha.
Khánh lắc đầu nhẹ.
– Con ngồi đằng sau được rồi.
Cha nhìn cậu một giây, muốn nói gì đó, rồi thôi. Có người đến bắt tay. Cha quay đi. Khánh bước vào, tìm ghế cuối bàn xa nhất, ngồi xuống.
---
Bàn cậu ngồi có ba người nữa: hai bác trung niên và một anh thanh niên mà Khánh không quen. Họ hàng bên cô Lan, có lẽ. Anh thanh niên cười gật đầu chào, Khánh gật lại. Bác gái nhìn cậu:
– Con anh Hùng hả?
– Dạ.
– Giống cha ghê.
Khánh gật. Không biết nên cảm ơn hay không. Giống cha. Cậu nghe câu đó bao nhiêu lần, từ hàng xóm, từ họ hàng, từ bạn mẹ. Trước đây nó chỉ là câu khen. Bây giờ nó trở thành một nhận xét phức tạp mà cậu không biết phải phản ứng thế nào.
Tiệc bắt đầu. Đồ ăn bày ra: gỏi ngó sen, tôm hấp, cá lóc chiên, gà luộc, canh khổ qua. Không có canh chua. Khánh nhận ra điều đó và không biết nên nhẹ lòng hay nặng lòng.
Cha đứng phát biểu. Giọng run nhẹ, tay cầm ly bia, nói cảm ơn mọi người, cảm ơn Lan, cảm ơn "con trai cha đã đến hôm nay." Mắt cha nhìn Khánh khi nói câu đó. Khánh cúi xuống, nhìn đĩa cơm. Cậu nghe tiếng vỗ tay xung quanh, nghe tiếng cười, tiếng chúc mừng, tiếng chai bia chạm nhau. Tiếng vui. Tiếng của người khác.
Cô Lan ngồi cạnh cha, áo dài hồng phấn, tóc búi gọn, cười. Cười khác với lần gặp ở quán ăn. Lần đó cô cười lo lắng. Hôm nay cô cười yên tâm, cười kiểu người đã chờ rất lâu và bây giờ được phép thở ra. Cô nhìn Khánh, gật nhẹ. Khánh gật lại.
Cậu ăn. Gắp cơm, gắp thịt, nhai, nuốt. Đúng cách cậu ăn ở quán ăn với cô Lan lần trước: cơ học, đều, không để ý vị. Chỉ ăn cho xong, cho đầy, cho có mặt. Anh thanh niên cạnh bên hỏi:
– Em học lớp mấy?
– Dạ, lớp tám.
– Ở đâu?
– Bình Thạnh.
Ngắn. Gọn. Đủ lịch sự, đủ xa cách. Anh thanh niên hiểu ý, quay sang nói chuyện với bác gái. Khánh ăn tiếp, mắt nhìn đĩa, tai nghe tiếng nhạc nền, tiếng cười, tiếng cha nói với ai đó ở bàn đầu, giọng vui, giọng sống.
---
Tiệc kéo dài hơn hai tiếng. Khánh ngồi hết, từ đầu đến cuối, ăn hết đĩa cơm, uống hết ly nước ngọt, gật với mọi người, cười khi cần cười. Đóng vai tốt. Vai con trai cha, vai người nhà, vai khách mời biết cư xử.
Nhưng bên trong, cậu nghĩ về mẹ.
Mẹ đang làm gì lúc này? Có lẽ ngồi phòng khách, xem tivi, chương trình gì cũng được, âm thanh lấp đầy căn hộ trống. Có lẽ đang ăn cơm nguội, một mình, bàn ăn hai ghế mà tối nay chỉ dùng một. Có lẽ đang nhìn đồng hồ, tính giờ Khánh về, tính giờ mình được phép ngưng giả bình thường.
Cậu muốn về.
– Cha ơi, con xin phép về sớm.
Cha quay lại, mặt đỏ nhẹ vì bia, mắt sáng.
– Sớm vậy? Ở thêm chút đi con.
– Con có bài tập, cha.
Nói dối. Không có bài tập. Chỉ có mẹ ở nhà một mình. Nhưng "bài tập" là lý do sạch, gọn, không ai hỏi thêm. Cha nhìn cậu, hiểu hoặc không hiểu, rồi gật.
– Để cha đưa con ra bắt xe.
– Con tự đi được.
Cậu đứng dậy. Cúi chào bàn, nói "cảm ơn" với mọi người, nói "chúc mừng" với cô Lan bằng giọng nhẹ, nhanh, không nhìn vào mắt. Cô Lan cười, nói "cảm ơn con." Khánh bước ra cửa.
---
Ngoài nhà hàng, trời tối, đường quận 7 rộng, đèn đường trắng, gió từ sông thổi vào mát. Khánh đứng ở vỉa hè, chờ xe buýt, tay cầm điện thoại, mở tin nhắn.
Nhắn mẹ: Con về rồi.
Gửi. Chờ.
Năm phút. Mười phút. Xe buýt đến. Khánh lên xe, ngồi ghế cuối, nhìn qua cửa kính. Nhà hàng phía sau xa dần, đèn lồng đỏ mờ trong kính xe. Điện thoại im.
Mẹ không trả lời.
Cậu cất điện thoại, ngả đầu vào kính cửa sổ. Kính lạnh, rung nhẹ theo nhịp xe chạy. Ngoài kia, Sài Gòn chạy ngược, đèn đường, quán ăn, người đi bộ, xe cộ, tất cả lướt qua rồi mất. Cậu nhắm mắt.
Mình đã đi. Mình đã ở đó. Mình đã cười, đã gật, đã ăn hết đĩa cơm.
Nhưng suốt bữa tiệc, cậu không nhìn cha đeo nhẫn mới. Không phải không thấy. Mà không dám nhìn. Vì nhìn sẽ phải thừa nhận: nhẫn cũ đã tháo, nhẫn mới đã đeo, và tay đeo nhẫn đã đổi. Cha của cậu, giờ là chồng của người khác.
Xe buýt chạy qua cầu, sông Sài Gòn dưới kia đen, lấp lánh đèn từ bờ bên. Cậu mở mắt nhìn sông một lúc, rồi nhắm lại. Gió qua khe cửa sổ hé mang theo mùi nước sông, mùi bùn, mùi thành phố về đêm.
Bốn mươi lăm phút sau, Khánh xuống xe ở đầu hẻm. Đi bộ về nhà. Cầu thang tối, bóng đèn tầng hai cháy, bóng đèn tầng ba tắt. Mở cửa. Mẹ ngồi phòng khách, tivi bật, ánh sáng xanh nhấp nháy trên mặt mẹ. Tay mẹ cầm ly nước, mắt nhìn màn hình nhưng không xem.
– Con về rồi hả?
– Dạ.
Khánh cởi giày, đặt cạnh cửa. Bước vào. Ngồi xuống cạnh mẹ. Không nói. Mẹ cũng không nói. Tivi chiếu phim gì đó, tiếng nhạc nền, tiếng thoại. Hai mẹ con ngồi, nhìn màn hình mà không xem, nghe tiếng mà không nghe.
Mười phút sau, mẹ đứng dậy.
– Mẹ đi ngủ. Con cũng ngủ sớm đi.
– Dạ.
Mẹ vào phòng. Cửa đóng. Nhẹ.
Khánh ngồi lại phòng khách, một mình, tivi vẫn bật. Cậu không tắt. Để tiếng, để sáng, để căn phòng đừng quá trống. Cậu nghĩ: mình đã giữ được. Đã đi đám cưới cha mà không mất mẹ. Đã về nhà mà mẹ không giận. Đã ngồi cạnh mẹ mà không ai khóc.
Nhưng cậu cũng biết: mẹ không trả lời tin nhắn.
Ba chữ "con về rồi" vẫn nằm trong điện thoại, đã đọc, không hồi âm. Và im lặng của mẹ, đôi khi, to hơn bất cứ lời nào.