Người Con Của Hai Cuộc Hôn Nhân
Chương 47: Phòng 302
Chương 47

Phòng 302

Chiếc vali màu xám.

Khánh đứng giữa phòng KTX, tay cầm quai vali, nhìn xuống. Vali xám, vải bố, kéo tay nhôm, cỡ trung, loại phổ thông bán ở chợ Bến Thành. Cậu mua tuần trước, đi với mẹ, mẹ chọn cái đen, Khánh chọn cái xám, không nghĩ gì, chỉ chọn, tay cầm quai, cảm giác vừa tay, vừa nặng, nói "cái này mẹ," mẹ gật, trả tiền.

Về nhà, đặt vali ở góc phòng, nhìn lại, thấy quen. Quen kiểu đã thấy ở đâu đó, kiểu hình ảnh nằm trong đầu từ lâu mà không biết tại sao. Rồi nhớ: vali xám ở góc phòng trọ cha, hẻm Gò Vấp, bảy năm trước. Mười lăm mét vuông, giường đơn, quạt treo tường, và chiếc vali xám dựng ở góc, một mình, lặng lẽ, kiểu vali của người vừa dọn đi mà chưa dọn xong, hoặc không muốn dọn hết vì dọn hết thì thành thật sự đi rồi.

Cùng màu. Cùng kiểu dựng ở góc tường.

Khánh không biết mình chọn màu xám vì ngẫu nhiên hay vì đã nhìn chiếc vali đó quá nhiều lần, quá lâu, đến mức nó trở thành mặc định. Có những thứ mình chọn mà tưởng là tự chọn, nhưng thật ra là ai đó đã chọn trước, lâu lắm rồi, và mình chỉ đi theo vết.

Phòng 302, tầng 3, khu B. Bốn giường tầng xếp dọc hai bên tường, hai bàn dài ở giữa, một quạt trần, một cửa sổ nhìn ra sân bóng chuyền. Sàn gạch men trắng, tường sơn xanh nhạt đã bong chỗ góc, lộ lớp vôi cũ bên dưới, móc treo đồ cắm sẵn trên tường, bóng đèn huỳnh quang dài trên trần. Mùi phòng mới: mùi sơn cũ pha mùi nước lau sàn, mùi ga giường mới giặt, mùi gió từ sân bóng thổi vào qua cửa sổ mở, mùi cây cỏ và gạch nóng. Phòng nhỏ hơn phòng Khánh ở nhà mẹ, nhỏ hơn nhiều so với phòng riêng ở nhà cha, nhưng Khánh không thấy chật. Cậu thấy vừa. Vừa đủ để ở, vừa đủ để không phải nghĩ đây là nhà ai. Vừa đủ để bắt đầu lại, dù cậu chưa biết bắt đầu lại nghĩa là gì.

Cậu thấy nhẹ.

Ba bạn cùng phòng: Tuấn, Hải, Phong. Tuấn người Bình Dương, ngành Xây dựng, đeo kính cận, cười nhiều, kiểu cười bất kể chuyện gì. Hải từ Long An, da đen, nói giọng miền Tây kéo dài, mang theo cả xoong nấu mì và chai nước mắm Phú Quốc. Phong ở Q.9, gần trường nhất nhưng vẫn ở KTX vì "muốn tự do," dù mẹ gọi mỗi ngày ba lần hỏi ăn chưa. Cả ba vui vẻ, hỏi han, kiểu sinh viên mới gặp nhau lần đầu: "Ê, mày ngành gì?" "Quê đâu?" "Mày ngủ trên hay dưới?" "Mày có bạn gái chưa?"

Khánh trả lời. Lịch sự, đủ, không dài. "Thiết kế Nội thất." "Bình Thạnh." "Giường dưới." "Chưa." Cười, gật, rồi quay lại xếp đồ. Không xa cách nhưng không gần, kiểu Khánh giữ khoảng cách với mọi người: vừa đủ để không ai thấy lạnh, vừa đủ để không ai vào sâu. Cậu đã luyện cái khoảng cách này từ lâu, luyện từ lúc ngồi cuối bàn tiệc đám cưới cha, luyện từ lúc trả lời Đức "bình thường" mà Đức không hỏi thêm.

Tuấn rủ đi ăn tối ở căng tin. Khánh đi. Bước ra hành lang, đi qua các phòng khác, tiếng cười, tiếng nhạc, tiếng gọi nhau í ới, tiếng sinh viên mới đang làm quen với nhau và với nơi này. Cầu thang bê tông, tay vịn sắt, bước chân vang, xuống tầng một, qua sân, gió chiều mát, đèn sân bóng chuyền bắt đầu bật sáng vàng.

Bốn đứa ngồi bàn nhựa căng tin, ăn cơm bình dân, cơm trắng xới đầy, canh cải, sườn ram, đậu hũ chiên. Mùi cơm nóng, mùi nước mắm, mùi dầu ăn, kiểu mùi căng tin mà sau này Khánh sẽ thuộc lòng. Tuấn kể hồi cấp ba cua gái bị từ chối, kể bằng giọng buồn cười, cả bàn cười. Hải kể lần đầu đi Sài Gòn lạc đường ở Bến xe Miền Đông, đi vòng hai tiếng mới tìm thấy KTX. Phong khoe biết quán trà sữa ngon gần cổng sau, "năm nghìn một ly, mà ngon hơn mấy quán bảy chục." Khánh ngồi nghe, cười, gật, đúng chỗ, đúng lúc.

Bình thường quá. Bình thường kiểu mười tám tuổi bình thường: ăn cơm, nói chuyện tào lao, cười vì chuyện vớ vẩn, không ai hỏi "mày ở với ai," không ai hỏi "ba mẹ mày sao." Khánh không nhớ lần cuối cậu ngồi ăn cơm mà chỉ cần ăn, không cần lo ai, không cần giấu gì, không cần cười vì ai. Lâu lắm rồi. Có lẽ từ trước bữa cơm cuối cùng có ba người.

Đêm. Phòng 302 tắt đèn. Tuấn ngáy nhẹ trên giường tầng. Hải lật mình, chăn rơi xuống đất, không biết. Phong bật điện thoại dưới chăn, ánh sáng xanh lập lòe rồi tắt.

Khánh nằm giường tầng dưới, ga trải giường mới mua, gối mỏng, chăn mỏng, quạt trần quay chậm. Trần nhà KTX: bê tông trắng, ống điện nổi, bóng đèn huỳnh quang dài tắt, chỉ còn ánh đèn sân bóng hắt qua cửa sổ, vàng nhạt, lung linh trên trần.

Không có vết nứt chữ Y. Không có tiếng quạt trần cũ kêu rè. Không có mùi nước hoa mẹ, mùi mì gói nấu khuya, mùi vải ga cũ đã giặt trăm lần. Không có gì quen.

Im.

Không có tiếng mẹ rửa bát ở ngoài bếp, tiếng bát chạm bát, tiếng nước chảy, tiếng mẹ thở dài nhẹ mà tưởng không ai nghe. Không có tiếng tivi bật nhỏ cho có tiếng, tiếng MC đọc kết quả xổ số, tiếng nhạc phim chiếu lại lúc mười giờ tối. Không có tiếng mẹ ho nhẹ giữa đêm, kiểu ho khan mà Khánh thuộc lòng, biết mẹ chưa ngủ, biết mẹ đang nằm nhìn trần nhà, nhìn vết nứt chữ Y trong bóng tối.

Cũng không có tiếng Minh quấy. Không có tiếng Lan dỗ em "nín nào, nín nào." Không có tiếng cha hát khẽ bài gì đó trong bếp, bài nhạc cũ mà Khánh không biết tên. Không có gì.

Chỉ có tiếng thở của ba người lạ ngủ cùng phòng, tiếng dế ngoài sân bóng chuyền, tiếng xe máy xa xa trên đường lớn, tiếng mưa rỉ rả trên mái tôn hành lang.

Khánh nằm im. Nghe. Nghe tiếng im lặng.

Không ai cần mình.

Câu nghĩ đó hiện lên, rõ, nhẹ, không đau, không vui, chỉ lạ. Lần đầu tiên trong năm năm, Khánh nằm ở một nơi mà không ai cần cậu. Không cần nấu cơm. Không cần bế em. Không cần an ủi mẹ. Không cần cười cho cha vui. Không cần chia đôi. Không cần giữ. Không cần "ổn."

Nhẹ. Rất nhẹ. Nhẹ kiểu đặt ba lô xuống sau khi mang cả ngày, nhẹ kiểu bước ra khỏi nước sau khi bơi quá lâu, nhẹ kiểu lần đầu biết trọng lực đã đè bao nhiêu vì bây giờ nó không còn.

Và lạ. Lạ vì nhẹ. Lạ vì không quen. Lạ vì cả đời cậu đã quen nặng, quen lo, quen gánh, quen là người được cần, và bây giờ không ai cần thì cậu không biết mình ở đâu.

Nhẹ đến mức Khánh không biết mình đang tự do hay đang lơ lửng. Tự do thì phải biết bay, phải biết đi đâu, phải biết mình muốn gì. Khánh không biết mình muốn gì. Năm năm qua, mọi thứ cậu làm đều vì ai đó khác: nấu cơm vì mẹ, bế em vì cha, cười vì cả hai, chia đôi vì cả hai, im lặng vì cả hai. Bây giờ, một mình, nằm trên giường tầng dưới ở KTX, quạt trần quay, dế kêu, trần trắng không vết nứt, cậu không biết nếu không ai cần mình thì mình nên làm gì.

Mở điện thoại. Màn hình sáng, chói mắt trong phòng tối. Hai tin nhắn.

Mẹ: "Con ổn không? Nhớ ăn sáng."

Cha: "Phòng KTX ổn không? Cần gì gọi cha."

Hai tin nhắn, nằm cạnh nhau trong danh sách, hai dòng, hai người, hai kiểu lo, hai kiểu hỏi "ổn không?" mà không bao giờ hỏi cùng lúc, cùng chỗ, cùng khung hình.

Trả lời mẹ: "Con ổn mẹ. Ngủ ngon nhé."

Trả lời cha: "Dạ ổn cha. Cảm ơn cha."

Cất điện thoại. Nhắm mắt. Nằm trong bóng tối KTX, nghe tiếng quạt trần quay, nghe tiếng dế, nghe tiếng mưa rỉ rả, nghe tiếng im lặng không có ai quen.

Nhẹ. Lạ. Và hơi sợ.

Vì Khánh đã quen nặng quá lâu, đến mức nhẹ thành xa lạ.

Ch.47/93
1.483 từ