Sau tiếng quát
Tay Khánh run.
Cậu nhận ra điều đó khi cố móc chìa khóa xe trong túi quần, ngón tay lóng ngóng, trượt qua vải ướt, chạm kim loại lạnh rồi lại tuột. Mưa đã gần tạnh nhưng quần áo vẫn ướt, dính sát người, nặng, lạnh, kiểu lạnh của Sài Gòn sau mưa chiều tháng sáu, không rét nhưng thấm, thấm vào da, vào xương, vào chỗ nào đó sâu hơn xương.
Bãi xe bệnh viện chiều. Xe máy xếp hàng nghiêng trên chân chống, nước đọng vũng giữa những khe gạch, mùi xăng nhẹ trộn mùi đất ẩm, mùi lá phượng rụng. Khánh đứng cạnh chiếc xe của mình, tay vẫn run, chìa khóa lúc này đã cầm được nhưng chưa tra vào ổ, chỉ đứng đó, cầm chìa khóa, nhìn tay mình run, và không hiểu vì sao.
Không phải vì lạnh. Không phải vì sợ. Không phải vì hối hận, dù hối hận cũng có, lẫn trong đó, lẫn kiểu bọt trong nước sôi, nổi lên rồi vỡ, vỡ rồi nổi. Tay run vì cơ thể chưa biết phải làm gì sau khi giọng mình to đến vậy. Hai mươi bốn năm, Khánh chưa bao giờ quát. Chưa bao giờ nói to hơn một tiếng "dạ." Và bây giờ, đứng trong bãi xe bệnh viện ướt nhèm, cơ thể cậu vẫn đang xử lý cái tiếng quát ấy, vẫn đang rung theo dư chấn, kiểu mặt đất rung sau cơn địa chấn, kiểu im lặng sau tiếng sấm.
Mình vừa làm gì?
Câu hỏi nổi lên. Chìm xuống. Nổi lên lại. Không phải câu hỏi cần trả lời vì Khánh biết mình vừa làm gì. Cậu vừa quát cha mẹ. Vừa khóc trước mặt họ. Vừa nói tất cả những gì đã giữ mười một năm, nói bằng giọng run và nước mắt, nói bằng thứ giọng mà cậu không biết mình có. Cậu biết mình vừa làm gì. Câu hỏi không phải "làm gì" mà là "rồi sao."
Rồi sao?
Khánh nhìn lên. Tầng ba bệnh viện, cửa sổ phòng 312, kính phản chiếu trời xám. Trong đó có mẹ nằm trên giường, mắt mở to, nước mắt chảy trên má xanh, kiểu nước mắt mà Khánh chưa bao giờ thấy ở mẹ: không phải nước mắt buồn, không phải nước mắt tức, mà nước mắt sửng sốt, nước mắt của người lần đầu nghe con nói thật sau mười một năm "con ổn." Trong đó có cha đứng sững, miệng mở, già đi mười tuổi trong một giây, già vì lần đầu biết "Khánh ổn" là lời nói dối mà cha tin suốt mười một năm. Trong đó có Lan ôm Minh ngoài cửa, mắt đỏ, nghe hết qua cánh cửa hé, và Minh hỏi bằng giọng trẻ con chín tuổi: "Mẹ ơi, anh Hai giận hả?"
Khánh nhắm mắt. Nhớ giọng Minh. Nhỏ. Sợ. Giọng trẻ con không hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ biết anh Hai vừa quát, anh Hai đang khóc, anh Hai đang đi, và em sợ. Giọng đó giống giọng Khánh năm mười ba tuổi, giọng đứng ngoài cửa phòng nghe mẹ khóc, giọng sợ nhưng không biết sợ gì, giọng trẻ con bị kéo vào chuyện người lớn.
Minh cũng sẽ giống mình sao?
Ý nghĩ đó đau hơn cả tiếng quát. Đau kiểu đau nhận ra mình không chỉ phá vai diễn của chính mình, mà có thể vừa bắt đầu một vòng lặp mới cho đứa em chín tuổi. Khánh quát vì mệt, vì mười một năm, vì không chịu nổi. Nhưng Minh nghe thấy. Minh sẽ nhớ. Minh sẽ có buổi chiều này trong ký ức: anh Hai quát, mẹ ôm em, mọi người khóc trong phòng bệnh. Và Minh sẽ tự hỏi, y như Khánh đã tự hỏi năm mười ba tuổi: tại sao người lớn không giữ được bình yên?
Nước đọng trên yên xe, Khánh lấy tay phẩy nhẹ, ngồi lên, nhưng không nổ máy. Chỉ ngồi. Hai chân chống đất, xe nghiêng nhẹ, mưa lất phất rơi trên tay cầm, trên gương chiếu hậu, trên vai áo. Ngồi và thở. Hít vào, thở ra, kiểu thở mà không ai dạy nhưng cơ thể tự biết khi cần bình tĩnh lại, kiểu thở của người vừa chạy hết sức và bây giờ phải dừng.
Điện thoại rung trong túi quần. Rung dài, kiểu rung cuộc gọi. Khánh không lấy ra. Biết là ai: hoặc cha, hoặc mẹ nhờ y tá gọi, hoặc Lan. Một trong ba. Luôn là một trong ba. Và cậu không muốn nghe, không phải vì giận, mà vì chưa biết nói gì. Nói "xin lỗi"? Cậu không chắc mình muốn xin lỗi. Nói "con ổn"? Cậu vừa phá hủy câu đó mười phút trước. Nói gì cũng sai. Nên không nói.
Điện thoại ngưng rung. Rồi rung lại. Ngưng. Rung. Ba cuộc liên tiếp. Khánh để mặc.
Gió thổi qua bãi xe, gió chiều mang theo mùi bệnh viện pha mùi đường phố, mùi khói, mùi bụi, mùi Sài Gòn. Trời vẫn xám nhưng sáng hơn, kiểu xám của mây đang tản, kiểu xám sắp hết, kiểu xám có nắng phía sau chờ lọt ra. Ánh sáng yếu ớt hắt qua mây, rải lên sân bệnh viện, lên mái xe, lên bàn tay Khánh đặt trên ghi đông, bàn tay vẫn run nhẹ nhưng đã bớt, đã chậm dần, kiểu run sắp dừng.
Nhẹ hơn.
Khánh nhận ra điều đó và giật mình. Nhẹ hơn. Ngực nhẹ hơn. Vai nhẹ hơn. Kiểu nhẹ lạ, kiểu nhẹ mà cậu không nhớ lần cuối cảm thấy là khi nào, có lẽ từ trước mười ba tuổi, có lẽ từ trước bữa cơm cuối cùng có ba người, trước tô canh chua nguội, trước vali xám cha xách đi. Nhẹ vì đã đổ. Nhẹ vì mười một năm nước đã tràn, chai đã lật, và bây giờ trống, trống kiểu trống sau khi hết, sau khi sạch, sau khi không còn gì để giữ.
Nhưng nhẹ không có nghĩa là dễ chịu. Nhẹ mà sợ. Nhẹ mà lạ. Nhẹ kiểu người lần đầu bỏ tấm áo giáp đã mặc mười một năm và nhận ra mình không biết trông như thế nào mà không có nó. Mười một năm Khánh là "người ổn," là "đứa ngoan," là "con cố," là "để con lo." Và bây giờ, cậu vừa đập vỡ tất cả những tấm kính đó, đập bằng hai chữ "thôi đi," đập bằng giọng mà cậu không biết mình có, và cậu không biết mình là ai dưới lớp kính vỡ.
Ai? Khánh nào?
Khánh của mẹ, đứa con trai biết nấu cơm từ năm mười ba, biết gọi điện hỏi thăm, biết nói "dạ" đúng lúc? Khánh của cha, đứa con riêng ngoan ngoãn qua nhà cuối tuần, bế em, ăn hết bát cơm, không phàn nàn? Khánh của Mai Anh, người đàn ông mà cô yêu, người biết giấu, biết cười, biết nói "để anh lo xong đã"? Hay Khánh của chính mình, đứa mà cậu chưa bao giờ quen, chưa bao giờ cho phép tồn tại, chưa bao giờ hỏi "mày muốn gì?"
Điện thoại rung lần nữa. Khánh rút ra, nhìn màn hình. Cha. Cậu nhìn tên cha nhấp nháy trên nền xanh, nhìn lâu, rồi bấm từ chối. Không tắt máy, chỉ từ chối cuộc gọi này. Chưa sẵn sàng. Chưa biết nói gì. Chưa biết mình có muốn quay lên phòng 312 hay không, có muốn ngồi lại chiếc ghế nhựa trắng cạnh giường mẹ hay không, có muốn nhìn mẹ khóc và cha sững hay không. Chưa biết.
Tin nhắn hiện lên. Cha: "Con ơi. Con ở đâu? Cha hiểu."
"Cha hiểu." Hai chữ mà cha chưa bao giờ nói trong mười một năm. Khánh nhìn hai chữ đó trên màn hình, nhìn lâu, và không biết nên tin hay nên cười. Cha hiểu gì? Hiểu con mệt? Hiểu con đã gánh? Hiểu mình đã dùng con làm sợi dây? Hay "cha hiểu" chỉ là phiên bản của cha cho "mẹ không sao" — hai chữ để lấp khoảng trống, để đối phương bớt lo, để mọi chuyện có vẻ đang được giải quyết dù chưa ai giải quyết gì?
Khánh cất điện thoại. Tra chìa khóa vào ổ. Nổ máy. Xe rung nhẹ dưới người, rung đều, kiểu rung quen, kiểu rung mà cậu biết từ năm mười tám tuổi, kiểu rung của thứ duy nhất bình thường trong buổi chiều này.
Nhìn lại bệnh viện một lần. Tầng ba, cửa sổ phòng 312, kính phản chiếu trời xám. Trong đó có hai người mà cậu yêu nhất. Hai người mà cậu vừa quát. Hai người mà cậu đã giữ cho mười một năm. Và bây giờ, lần đầu tiên, cậu không biết phải giữ tiếp hay phải buông.
Buông. Chữ đó nặng. Nặng hơn "giữ." Vì giữ thì quen, giữ thì biết cách, giữ thì đau nhưng có hình, có dạng, có lịch trình, có "dạ" và "con cố" và "để con lo." Còn buông thì lạ, buông thì rỗng, buông thì không biết mình sẽ rơi xuống đâu, hay mọi thứ sẽ rơi xuống đâu.
Sáu chữ.
Mai Anh nói từ sáu năm trước, từ quán cà phê cuối hẻm, từ buổi chiều có mưa và có cà phê nguội: "Anh không cần cứu tất cả mọi người." Sáu chữ. Khánh nghe, gật, hiểu, nhưng chưa bao giờ làm được. Cho đến hôm nay. Cho đến khi cậu quát, cho đến khi cậu khóc, cho đến khi cậu bước ra khỏi phòng bệnh mà không quay lại dọn dẹp, không xin lỗi, không hòa giải, không làm bất cứ điều gì mà mười một năm qua cậu luôn làm.
Cậu vừa không cứu ai. Và cậu run vì điều đó.
Khánh lái xe ra cổng bệnh viện. Rẽ trái, vào dòng xe Sài Gòn chiều, xe máy, xe hơi, xe buýt, tiếng còi, tiếng động cơ, tiếng thành phố sống. Mưa đã tạnh hẳn, đường ướt, phản chiếu đèn xe và đèn đường, lấp lánh kiểu thành phố sau mưa, kiểu đẹp mà không ai để ý vì ai cũng đang vội.
Khánh không vội. Không biết đi đâu. Nhưng đang đi. Đang rời khỏi bệnh viện, rời khỏi phòng 312, rời khỏi chiếc ghế nhựa trắng cạnh giường mẹ, rời khỏi hai người, rời khỏi vai diễn.
Lần đầu tiên trong mười một năm.
Gió chiều thổi trên mặt, khô dần nước mắt, khô dần nước mưa, và Khánh lái xe giữa Sài Gòn, run, nhẹ, sợ, nhưng đang đi. Đi về phía nào cậu chưa biết. Chỉ biết đang rời.
Và giọng thật của cậu, giọng vừa quát trong phòng bệnh, giọng mà hai mươi bốn năm cậu chưa bao giờ nghe, vẫn đang vang trong đầu, sắc hơn cậu tưởng, thật hơn cậu nghĩ.
Sắc đến mức cậu sợ chính mình.