Người Con Của Hai Cuộc Hôn Nhân
Chương 73: Ranh giới
Chương 73

Ranh giới

Sáng thứ bảy, Khánh ngồi trên giường, lưng tựa tường, điện thoại trong tay.

Nắng sớm hắt qua khe rèm, mỏng, vàng nhạt, rải một vệt dài trên sàn gạch. Phòng thuê quận 3 yên tĩnh, chỉ có tiếng chim sẻ ngoài ban công đậu trên chậu sả, tiếng xe máy ai đó khởi động ở đầu hẻm, tiếng bình thường của một buổi sáng bình thường. Khánh đã thức từ sáu giờ. Nằm im ba mươi phút, không kiểm tra điện thoại, không nghĩ đến ai, chỉ nhìn nắng di chuyển trên sàn, chậm, từng phân, như kim phút đồng hồ.

Bây giờ là sáu giờ ba mươi lăm. Cậu cầm điện thoại. Hai cuộc gọi cần gọi. Mẹ. Rồi cha. Không phải gọi vì nhớ, không phải gọi vì lo, không phải gọi vì ai nhờ. Gọi vì đêm hôm kia, nằm trên sofa, cậu đã quyết: nói điều mà mười một năm chưa nói.

Không.

Khánh hít sâu. Ngực căng, rồi thả. Tay cầm điện thoại hơi ẩm. Cậu nhìn màn hình, nhìn tên "Mẹ" trong danh bạ, nhìn ảnh đại diện: mẹ chụp ở chợ hoa Nguyễn Huệ Tết năm ngoái, áo dài đỏ, cười, nụ cười mà Khánh biết mất bao nhiêu sức để nở.

Bấm gọi.

Một hồi chuông. Hai. Giữa hồi chuông thứ hai, Khánh muốn cúp. Muốn nói "thôi, để hôm khác." Muốn chạy. Phản xạ cũ. Phản xạ mười một năm: khi sắp phải nói thứ gì khó, Khánh chọn im, chọn lùi, chọn "không sao." Nhưng lần này cậu giữ. Giữ điện thoại. Giữ mình.

Mẹ bắt máy.

– Con ơi.

Giọng mẹ. Nhẹ, khàn, mỏng hơn lần cuối cậu nghe. Giọng của người vừa ốm dậy, giọng của người nằm bệnh viện mười ngày rồi mới về nhà, giọng của người mệt nhưng cố tỏ ra không mệt vì con gọi. Khánh nghe hai chữ "con ơi" và tim mình nhói, nhói kiểu nhói cũ, kiểu nhói mà cậu biết rất rõ: tội lỗi. Tội vì bốn ngày không gọi. Tội vì mẹ ốm mà cậu không đến. Tội vì mẹ nhắn "mẹ biết mẹ sai" mà cậu không trả lời ba ngày.

Nhưng Khánh không để tội lỗi dẫn đường lần này.

– Mẹ, con xin lỗi mấy ngày không gọi.

– Không sao, mẹ hiểu. Con bận.

Con không bận. Con tránh. Nhưng Khánh không nói câu đó. Có những thứ thật không cần nói ra.

– Mẹ ơi. Con muốn nói với mẹ một chuyện.

Im lặng. Khánh nghe tiếng tivi nhỏ phía mẹ, nghe tiếng dì Phượng ngoài bếp, nghe mẹ hít vào, nhẹ, kiểu hít vào của người đang chuẩn bị nghe điều gì đó khó. Mẹ biết. Mẹ luôn biết khi Khánh sắp nói gì quan trọng, vì bình thường Khánh không bao giờ nói "con muốn nói chuyện." Bình thường Khánh chỉ nghe. Nghe mẹ kể. Nghe mẹ khóc. Nghe mẹ nói về cha. Nghe mẹ nói "mẹ một mình." Nghe, nghe, nghe, và không bao giờ nói.

– Mẹ. Con yêu mẹ. Nhưng con cần thời gian cho mình. Con không thể giải quyết chuyện giữa cha mẹ nữa.

Im lặng. Lâu. Khánh nghe tiếng tivi tắt. Mẹ tắt tivi. Nghĩa là mẹ đang nghe thật sự, đang nghe bằng cả người, không phải nghe kiểu nghe quen.

– Con nói vậy là sao?

Giọng mẹ không giận. Không buồn. Chỉ lạ. Lạ vì chưa bao giờ nghe Khánh nói câu đó.

– Nghĩa là từ giờ, mẹ muốn nói gì với cha thì mẹ tự nói. Con không chuyển lời nữa. Con không phải điện thoại viên.

Khánh nói, giọng nhẹ, không giận. Cậu đã tập câu này trong đầu suốt hai ngày, tập kiểu tập mà không ai biết, nằm trên sofa tập, ngồi trước bản vẽ tập, rửa bát tập. Tập để giọng không run. Tập để không khóc. Tập để không kèm theo "nhưng con vẫn yêu mẹ" ngay sau, vì "nhưng" sẽ xóa hết mọi thứ trước nó.

Mẹ im. Im lâu đến nỗi Khánh tưởng mẹ đã cúp máy. Rồi mẹ hít vào.

– ...Ừ.

Một chữ. "Ừ." Không phải "ừ" vui. Không phải "ừ" đồng ý. Chỉ là "ừ" của người nghe xong, chưa biết nói gì, chưa biết cảm thấy gì, chỉ biết con mình vừa nói thứ mà mười một năm chưa bao giờ nói, và mẹ không biết phải phản ứng ra sao.

Khánh nghe chữ "ừ" đó, và ngực mình đau. Đau kiểu đau mới, không phải đau vì gánh, mà đau vì buông. Đau vì biết mẹ đang buồn. Đau vì biết mẹ sẽ nghĩ "con bỏ mẹ." Đau vì biết chữ "ừ" kia không phải đồng ý, chỉ là mẹ chịu, mẹ nuốt, giống mẹ đã nuốt bao nhiêu thứ trong mười một năm qua.

Nhưng Khánh không rút lời. Không nói "mẹ đừng buồn." Không nói "không phải ý con." Không sửa. Không xin lỗi.

– Con vẫn thương mẹ. Con vẫn về thăm. Nhưng theo lịch của con, mẹ nhé.

– ...Ừ.

Lại "ừ." Khánh biết mẹ đang khóc. Biết vì giọng mẹ mỏng đi, mỏng kiểu mỏng mà cậu đã nghe hàng trăm lần, mỏng kiểu mẹ đang kìm. Và Khánh cũng kìm. Hai mẹ con, hai đầu điện thoại, cùng kìm.

– Mẹ nghỉ ngơi nhé. Con gọi lại.

– Ừ. Con...

Mẹ muốn nói gì đó. Khánh đợi. Nhưng mẹ không nói. Chỉ:

– Con giữ sức.

Cúp máy. Khánh đặt điện thoại xuống giường. Tay run. Run nhẹ, run từ cổ tay lên khuỷu, run kiểu run mà cậu phải nắm chặt tay lại cho hết. Ngực nặng. Mắt nóng. Nhưng không khóc. Không phải vì kìm, mà vì đây không phải lúc khóc. Đây là lúc đi tiếp.

Mười phút. Khánh ngồi yên mười phút. Nhìn vệt nắng trên sàn đã di chuyển thêm vài phân. Chim sẻ vẫn ở ngoài ban công. Hẻm vẫn yên.

Bấm gọi cha.

Cha bắt máy nhanh. Giọng tỉnh, giọng người đã dậy lâu, có lẽ đang uống cà phê, có lẽ đang đọc báo, giọng bình thường của sáng thứ bảy.

– Khánh hả con? Cha đợi con gọi mấy ngày rồi.

– Dạ. Con biết. Con xin lỗi.

– Không cần xin lỗi. Con giận thì con giận, cha hiểu.

Cha hiểu. Khánh nghe hai chữ đó và muốn tin. Muốn tin cha hiểu. Nhưng cậu biết "cha hiểu" của cha giống "mẹ không sao" của mẹ. Nói để xong. Nói để qua. Nói để Khánh đừng giận nữa, để mọi thứ trở lại bình thường, để cậu lại chạy qua chạy lại giữa hai nhà mỗi cuối tuần.

– Cha. Con muốn nói chuyện.

– Nói đi, con.

– Từ giờ, cha muốn nói gì với mẹ thì cha tự nói. Con không chuyển lời nữa.

Im lặng. Ngắn hơn mẹ, nhưng nặng hơn.

– Con nói vậy nghĩa là sao?

Giọng cha hơi cứng. Không giận, chưa, nhưng cứng kiểu cứng của người không quen bị con nói thẳng. Cha quen Khánh ngoan. Quen Khánh "dạ." Quen Khánh gật. Quen Khánh là đứa con không bao giờ cãi, không bao giờ từ chối, không bao giờ nói "không."

– Nghĩa là con không phải điện thoại viên nữa, cha.

Khánh nói, giọng nhẹ, không giận. Câu này cậu đã nói trong đầu nhiều lần hơn câu nói với mẹ. Vì với mẹ, nói khó vì sợ mẹ buồn. Với cha, nói khó vì sợ cha không hiểu.

– Cha muốn nói gì thì cha tự nói. Con sẽ vẫn thăm. Nhưng con không đứng giữa nữa.

– Con à, chuyện người lớn phức tạp lắm...

– Con biết. Nhưng đó là chuyện người lớn. Cha nói đúng. Chuyện người lớn thì người lớn tự giải quyết.

Im lặng. Khánh nghe cha thở, thở nặng, thở kiểu thở mà cậu nhớ, kiểu thở khi cha không biết nói gì, khi cha bị dồn vào chỗ không quen, khi cha muốn nói "thôi, con, để yên" nhưng biết lần này không nói được.

– ...Ừ. Cha nghe rồi.

Ba chữ. Giọng cha thấp hơn bình thường. Không giận. Chỉ lạ. Lạ và có lẽ hơi đau, đau kiểu đau mà cha không biết gọi tên, vì cha không quen bị con đặt ranh giới. Suốt mười một năm, Khánh là đứa con dễ nhất. Không đòi. Không hỏi. Không cãi. Và bây giờ đứa con đó nói "không," và cha không biết phải làm gì với chữ "không" đó.

– Con vẫn thương cha. Con cuối tuần vẫn qua thăm em.

– Ừ. Cha biết.

Khánh muốn nói thêm. Muốn nói "cha ơi, con mệt lắm." Muốn nói "cha có biết mười một năm con chạy qua chạy lại không." Muốn nói "cha có biết không ai hỏi con có sao không." Nhưng không nói. Vì đó là những câu cho một cuộc nói chuyện khác, một ngày khác, khi cả hai sẵn sàng hơn.

– Cha giữ sức. Con gọi lại.

– Ừ.

Cúp máy. Khánh đặt điện thoại xuống. Nằm xuống giường. Nhắm mắt.

Hai cuộc gọi. Mỗi cuộc dưới ba phút. Nhưng Khánh ngồi nhìn điện thoại rất lâu sau đó, vì lần đầu tiên trong đời, cậu nói "không" với cả hai người cậu yêu nhất.

Không giận. Không quát. Không bùng nổ. Chỉ "không," nhẹ nhàng, rõ ràng, kiểu "không" mà mười một năm cậu chưa bao giờ nói vì cậu tưởng "không" là ích kỷ, tưởng "không" là bỏ rơi, tưởng "không" là phản bội.

Nhưng "không" không phải ích kỷ. "Không" là ranh giới. Là đường kẻ mà Khánh vẽ, lần đầu, bằng chính tay mình, trên mảnh đất mà mười một năm ai cũng bước qua mà không hỏi.

Khánh nằm trên giường. Nắng đã vào sâu hơn trong phòng. Tiếng chim sẻ vẫn kêu. Tiếng xe máy. Tiếng hẻm quận 3 dần đông. Bình thường. Mọi thứ bình thường.

Nhưng cậu thì khác.

Cậu vừa vẽ đường ranh giới đầu tiên trong đời. Và đường đó đau. Đau hơn cậu tưởng. Đau vì mẹ nói "ừ" bằng giọng mỏng. Đau vì cha nói "cha nghe rồi" bằng giọng thấp. Đau vì cậu biết cả hai đang buồn, đang lạ, đang không hiểu tại sao đứa con ngoan nhất lại nói "không."

Nhưng đau không có nghĩa là sai.

Mai Anh nói đúng, từ sáu năm trước, ở quán cà phê bốn ngàn đồng: "Anh không cần cứu tất cả mọi người." Sáu chữ. Sáu năm cậu cần để hiểu sáu chữ đó không chỉ là an ủi. Chúng là sự thật. Cậu không cần cứu. Cậu không cần gánh. Cậu không cần đứng giữa.

Cậu chỉ cần đứng ở chỗ của mình.

Khánh lật người, nhìn ra cửa sổ. Bầu trời Sài Gòn xanh nhạt, kiểu xanh sáng sớm trước khi nắng lên hết, kiểu xanh mà cậu ít khi nhìn vì sáng thứ bảy cậu thường đã trên xe buýt, đã chạy, đã chia đôi. Hôm nay cậu nằm đây. Không chạy. Không chia.

Điện thoại im.

Và lần đầu tiên trong mười một năm, Khánh thấy sự im lặng đó không đáng sợ.

Ch.73/93
1.871 từ