Người Con Của Hai Cuộc Hôn Nhân
Chương 9: Phòng trọ
Chương 9

Phòng trọ

Cha đón Khánh bằng chiếc Honda cũ, sáng thứ bảy.

Xe dừng trước hẻm, cha ngồi trên yên, mũ bảo hiểm cầm tay, mặc áo sơ mi xanh nhạt, cũ, cổ áo hơi sờn. Khánh bước ra, mẹ đứng cửa, tay khoanh trước ngực, mặt phẳng, không biểu cảm. Hai người lớn không nhìn nhau. Cha gật đầu về phía cửa nhà, giống kiểu chào mà không muốn nói. Mẹ không gật lại.

– Con đi nhé mẹ. Chiều con về.

– Ừ.

Một chữ. Mẹ quay vào, đóng cửa. Khánh đội mũ, ngồi lên xe, hai tay nắm thanh sắt phía sau. Cha nổ máy, xe chạy ra đường lớn, gió thổi mặt, nắng sáng đầu buổi chiếu chéo qua mấy hàng cây bên đường.

Hai cha con không nói gì suốt đoạn đường qua cầu, qua ngã tư Hàng Xanh, rẽ lên Nguyễn Oanh. Xe chạy qua mấy dãy nhà mặt phố, quán cơm bình dân đã dọn bàn ghế ra vỉa hè, mùi cơm trắng và mùi thịt nướng bay theo gió. Khánh ngồi phía sau, nhìn lưng cha, lưng áo sơ mi xanh nhạt hơi ướt mồ hôi ở giữa, xương vai nhô nhẹ. Cha gầy hơn lần cuối cậu nhìn kỹ. Hoặc cậu chưa bao giờ nhìn kỹ lưng cha như thế này, từ phía sau, trên xe máy, giữa đường Sài Gòn nắng.

– Con có đói không? Cha dẫn ăn phở.

– Dạ chưa đói.

– Ừ. Thì về phòng cha trước, rồi tính.

Phòng cha. Hai chữ đó mới, lạ, nặng. Không phải "nhà mình," không phải "phòng ngủ." Phòng cha. Phòng trọ. Nơi cha sống giờ không phải nhà.

---

Phòng trọ ở một con hẻm nhỏ quận Gò Vấp, tầng trệt, cuối dãy. Cha dừng xe trước cổng sắt sơn xanh, mở khóa, dắt xe vào. Sân chung của dãy trọ nhỏ, xi măng nham nhở, mấy chậu cây nhựa đặt dọc tường, có chậu chết khô chỉ còn cành gầy. Tiếng nhạc ai mở từ phòng bên cạnh vọng ra, âm trầm nặng, nhịp đều.

Phòng cha ở cuối dãy. Cửa nhôm trắng, khóa ngoài. Cha mở cửa, bật đèn, neon trắng chớp vài lần rồi sáng, ánh sáng lạnh chiếu lên căn phòng mà Khánh nhìn và cảm thấy ngực mình thắt lại.

Nhỏ. Căn phòng chỉ rộng bằng phòng ngủ cậu ở nhà, hoặc nhỏ hơn. Giường đơn kê sát tường, ga trải trắng, gối một cái. Bàn nhỏ cạnh cửa sổ, trên bàn là máy tính xách tay và mấy tờ giấy xếp gọn. Tủ quần áo loại rẻ, gỗ ép, cửa hơi vênh. Và chiếc vali xám, dựng ở góc phòng, cái vali mà Khánh nhìn thấy cha xách ra khỏi nhà tuần trước, giờ nằm đây, trong căn phòng mười lăm mét vuông, như thể nó đã đến nơi nó thuộc về.

– Con ngồi đi. Cha pha nước.

Khánh ngồi lên mép giường. Ga trải hơi cứng, mới, loại mua ngoài tiệm giá rẻ, trắng tinh nhưng không mềm. Cậu nhìn quanh. Phòng sạch, gọn, nhưng trống. Không ảnh treo tường. Không kệ sách. Không mùi quen. Mùi phòng trọ mới: mùi vôi, mùi nhựa, mùi nước lau sàn, tất cả trộn lại thành một mùi vô danh, mùi của chỗ ở chứ không phải nhà.

Cha đưa ly nước, ngồi xuống ghế nhựa cạnh bàn. Hai cha con đối diện nhau trong căn phòng nhỏ, chật, gần, nhưng Khánh cảm thấy khoảng cách xa hơn bao giờ hết.

– Phòng nhỏ, cha biết. Nhưng gần công ty, tiện. Tạm thời vậy.

– Dạ.

– Con thấy sao?

– Dạ... được.

"Được" là từ Khánh dùng khi không muốn nói "tệ." Phòng trọ mười lăm mét vuông, giường đơn, neon trắng, tường trống. Cha ở đây mỗi tối, nằm một mình trên giường đơn, nhìn trần nhà trắng, nghe nhạc bass từ phòng bên cạnh. Cha bốn mươi mốt tuổi, từng ngủ giường đôi, từng có vợ nằm cạnh, từng nghe tiếng con học bài ở phòng bên. Giờ nằm đây. Một mình.

Khánh không thương cha lúc đó. Chưa. Cậu còn giận, giận kiểu âm ỉ, kiểu mỗi lần nhìn cha cười gượng thì cậu nghĩ: cha chọn ra đi, cha chọn cái này, tại sao phải tội nghiệp cha. Nhưng đồng thời, nhìn căn phòng trống, nhìn vali xám đứng ở góc, nhìn cái gối đơn trên giường, cậu cũng cảm thấy một thứ gì đó không phải thương, nhưng gần, một thứ gần như thương nhưng bị giận đè xuống, không trồi lên được.

---

Cha dẫn đi ăn phở. Quán nhỏ đầu hẻm, bốn năm bàn, mái tôn, quạt trần. Cha gọi hai tô tái nạm, thêm giá, thêm rau. Phở nóng, mùi xương bốc lên, hơi nước mờ mặt. Khánh ăn, húp, nước phở ngon, thịt mềm, giá giòn. Phở ngon thật, hoặc cậu đói, hoặc cả hai.

Cha ăn, mắt nhìn cậu, miệng cười:

– Phở ở đây ngon hả con?

– Dạ.

– Cha ăn ở đây hoài. Bà chủ tốt, cho thêm thịt.

Khánh gật. Cha cố kể chuyện, cố lấp khoảng trống giữa hai người bằng lời. Kể chuyện công ty, ông sếp mới khó tính, đồng nghiệp vui, dự án lớn sắp ký hợp đồng. Khánh nghe, gật, "dạ," "vậy hả cha," nhưng không hỏi thêm. Không phải vì không quan tâm, mà vì mỗi câu chuyện của cha đều gợi lên một câu hỏi khác trong đầu cậu: cha kể cho ai nghe mỗi tối? Cha ăn một mình hay có ai?

Cha nhắc đến "cuối tuần sau cha đón con nữa nhé," Khánh gật. Rồi cha nhắc đến mẹ:

– Mẹ con sao rồi?

Khánh đặt muỗng xuống.

– Mẹ bình thường.

– Mẹ có khỏe không?

– Dạ khỏe.

Cha gật. Không hỏi thêm. Cậu thấy cha muốn hỏi thêm, muốn biết nhiều hơn, nhưng dừng lại, vì hỏi thêm thì sẽ chạm đến những thứ mà cả hai đều không sẵn sàng. Cha muốn biết mẹ có khóc không, có oán cha không, có nói gì về cha không. Nhưng cha không hỏi. Và Khánh không nói.

---

Ăn xong, hai cha con đi bộ về phòng trọ. Đoạn đường ngắn, qua mấy tiệm tạp hóa, qua sạp báo, qua chỗ bán chè đậu đỏ mà bà chủ đang quạt than, khói bay ngang mặt, thơm ngọt. Cha đi bên cạnh, tay đút túi quần, chân bước đều. Khánh đi sát cha hơn bình thường, vì hẻm lạ, đường lạ, mùi lạ. Mọi thứ ở đây đều không phải của cậu.

– Con ơi, cuối tuần sau cha mua cái giường xếp, con qua ngủ lại được.

– Dạ... chắc không cần cha.

– Sao vậy?

– Mẹ ở nhà một mình.

Cha im. Bước tiếp. Rồi nói, nhẹ:

– Ừ. Cha hiểu.

Hai chữ "cha hiểu" vang nhẹ, rồi tan vào tiếng xe ngoài đường. Khánh không biết cha hiểu gì. Hiểu rằng con chọn ở với mẹ, hay hiểu rằng con không muốn ngủ trong phòng trọ mười lăm mét vuông, hay hiểu rằng con sợ. Sợ nếu ngủ ở đây, mẹ sẽ nằm một mình nhà cũ và khóc. Sợ nếu quen đây, cậu sẽ phải quen thêm nhiều thứ lạ nữa, và mỗi thứ lạ quen thêm là một bước xa nhà cũ thêm.

Về phòng trọ, cha bảo Khánh chơi game trên điện thoại cũ mà cha cho. Cậu ngồi trên giường, cúi đầu vào màn hình, ngón tay lướt qua mấy trò nhỏ mà cậu không thật sự muốn chơi. Cha ngồi bàn, gõ máy tính, thỉnh thoảng quay lại nhìn cậu, cười.

Khánh đi vệ sinh. Phòng tắm nhỏ, gạch trắng, vòi sen một cái. Cậu mở cửa bước vào, mắt lướt qua: bàn chải đánh răng một cái, cốc một cái, khăn tắm một cái treo trên móc. Rồi cậu nhìn xuống, và dừng lại.

Đôi dép. Ở góc phòng tắm, cạnh bồn cầu, đôi dép nhựa nhỏ, màu hồng, size nữ. Và trên kệ gương, cạnh dao cạo của cha, một lọ sữa rửa mặt, nhãn tiếng Hàn, nắp trắng, loại mà con trai không dùng.

Khánh nhìn đôi dép hồng. Nhìn lọ sữa rửa mặt. Rồi nhìn lại đôi dép.

Ngực cậu lạnh đi. Không phải sốc, không phải giận, chỉ là lạnh, kiểu lạnh từ bên trong lan ra, như nuốt phải một viên đá mà không chuẩn bị. Đôi dép hồng ở góc phòng tắm. Trong phòng trọ cha. Nơi cha nói "tạm thời." Nơi cha nằm một mình trên giường đơn. Nhưng đôi dép hồng ở đó, và lọ sữa rửa mặt ở đó, và chúng nói rằng "một mình" không phải lúc nào cũng là một mình.

Cậu ra ngoài, đóng cửa phòng tắm nhẹ, ngồi lại trên giường, cầm điện thoại, chơi game. Không hỏi. Không nhìn cha. Mắt dán vào màn hình, ngón tay lướt qua mấy khối màu sắc rớt xuống, sắp xếp, xóa, lặp lại, vô nghĩa, nhưng ít nhất nó cho cậu lý do để không phải nhìn bất kỳ đâu khác.

Ba giờ chiều, cha đưa Khánh về. Cha chạy xe chậm hơn lúc đi, như muốn kéo dài buổi chiều thêm chút nữa. Qua ngã tư, cha dừng đèn đỏ, quay lại hỏi "con có mệt không," Khánh lắc đầu. Đèn xanh, xe chạy tiếp, qua cầu, qua mấy dãy nhà quen dần, qua quán cà phê bà Tám đầu hẻm. Sài Gòn buổi chiều đông xe, tiếng còi, tiếng máy, mùi khói, mùi bụi, mùi nắng cuối ngày, tất cả quen thuộc, nhưng có gì đó khác, vì cậu đang trên xe cha, đang trở về nhà mẹ, và hai nơi đó giờ là hai nơi riêng biệt, hai thế giới, và cậu là người duy nhất đi giữa.

Khánh ngồi phía sau, tay nắm thanh sắt, mắt nhìn đường, nghĩ đến đôi dép hồng.

Là ai?

Cha có kể cho mẹ chưa?

Hay mẹ không biết?

Hay mẹ biết nhưng không nói?

Những câu hỏi quay trong đầu, tròn, không dừng, không có câu trả lời. Khánh không hỏi cha. Có những câu hỏi mà người ta sợ câu trả lời hơn sợ không biết. Và đôi dép hồng trong phòng tắm, size nhỏ, nhựa rẻ tiền, sẽ nằm trong đầu cậu từ hôm nay, thêm một bí mật nữa trong ngăn kéo ngực, thêm một thứ mà cậu biết nhưng không nói, giữ cho mẹ, giữ cho cha, giữ cho bản thân cậu một khoảng lặng mỏng manh trước khi mọi thứ sẽ không giữ được nữa.

Ch.9/93
1.772 từ