Người Con Của Hai Cuộc Hôn Nhân
Chương 58: Điện thoại viên
Chương 58

Điện thoại viên

Tối thứ ba. Đèn bàn bật, ánh sáng vàng rọi xuống tờ giấy A3 trải trên mặt bàn, bút chì 2B nằm giữa hai ngón tay, mùi gỗ bút, mùi giấy mới, mùi tẩy.

Khánh đang vẽ mặt bằng căn hộ cho bài tập giữa kỳ. Môn Thiết kế Nhà ở, thầy Phúc giao đề: "Căn hộ 60 mét vuông cho gia đình hai phòng ngủ." Cậu ngồi từ sau cơm chiều, đã vẽ được phòng khách liên thông bếp, cửa sổ quay nam, ban công nhỏ, lối đi vừa đủ hai người tránh nhau.

Điện thoại rung. Bàn rung theo, bút chì lăn, Khánh đưa tay giữ.

Mẹ.

– Con ơi, mẹ muốn nhờ con chuyện.

Giọng mẹ tối nay không buồn, không khóc, giọng mẹ khi muốn nhờ, giọng cẩn thận, giọng đã sắp sẵn câu nói trong đầu trước khi gọi, giọng mà Khánh nghe quen vì mỗi lần mẹ dùng giọng này, cậu biết mình sắp phải làm gì đó liên quan đến cha.

– Dạ mẹ, chuyện gì?

– Con nói cha con đừng gửi tiền cho mẹ nữa. Mẹ không cần.

Khánh ngồi yên. Bút chì trong tay dừng giữa nét vẽ, đường thẳng chưa hoàn thành trên giấy, vạch ngang giữa mặt bằng căn hộ hai phòng ngủ mà cậu đang thiết kế cho bài tập. Hai phòng ngủ. Một phòng khách. Một bếp. Cậu vẽ không gian cho người khác ở, sắp bàn ghế, chọn vị trí cửa sổ, tính khoảng sáng, tính lối đi, tính chỗ thở. Và bây giờ mẹ nhờ cậu làm đường dây nóng giữa hai người không muốn nói chuyện trực tiếp.

– Mẹ, sao mẹ không gọi cha nói thẳng?

– Mẹ không muốn nói chuyện với cha con. Con nói giúp mẹ đi.

"Con nói giúp mẹ." Câu quen. Từ năm mười ba tuổi. Mẹ nhờ "con nói cha con đừng mang người lạ vào đời con." Cha nhờ "con nói mẹ con đừng gọi nữa." Khánh cầm hai máy, hai bên, mười ba tuổi ngồi giữa phòng khách. Bây giờ mười tám, ngồi giữa phòng KTX, điện thoại chỉ một cái nhưng hai bên vẫn y nguyên.

– Dạ, con nói.

Cúp máy. Khánh nhìn điện thoại. Nhìn lịch sử cuộc gọi: Mẹ, Cha, Mẹ, Cha, Mai Anh, Mẹ. Cuộn lên: Mẹ, Cha, Mẹ. Cuộn nữa: Cha, Mẹ, Cha. Hai tên, xen kẽ, như hai nhịp đập, như hai sợi dây, kéo qua kéo lại, Khánh ở giữa, tay cầm dây, hai đầu không chịu nối.

Gọi cha.

– Khánh?

– Dạ cha. Cha ơi, mẹ nhắn nói cha đừng gửi tiền cho mẹ nữa. Mẹ nói mẹ không cần.

Im lặng hai giây. Khánh nghe tiếng tivi bên kia, tiếng Minh nói gì đó, tiếng Lan gọi "Minh, vào tắm đi con."

– Mẹ con nói vậy hả? Cha gửi vì con, không phải vì mẹ. Tiền học phí, tiền sinh hoạt. Cha có trách nhiệm.

– Dạ, con biết cha.

– Con nói mẹ con, cha gửi là vì con. Mẹ con đừng hiểu lầm.

"Con nói mẹ con." Lại. "Con nói." Cha không nói với mẹ. Mẹ không nói với cha. Hai người nói qua Khánh, nói bằng Khánh, dùng Khánh làm loa, làm đường truyền, làm bộ lọc. Mẹ gửi câu qua Khánh, Khánh dịu giọng, sửa lời, bớt sắc, rồi chuyển cho cha. Cha gửi câu lại, Khánh bớt cứng, thêm mềm, rồi chuyển cho mẹ. Qua lại. Qua lại. Qua lại.

– Dạ.

Cúp máy. Gọi mẹ.

– Mẹ, cha nói tiền đó gửi cho con, tiền học phí với sinh hoạt. Cha nói cha có trách nhiệm.

– Mẹ nuôi con được. Không cần cha con.

Giọng mẹ cứng hơn bình thường. Cứng kiểu cứng của người đang cố chứng minh mình ổn, mình đủ, mình không cần ai, đặc biệt không cần người đã bỏ đi.

– Mẹ, cha gửi vì con...

– Mẹ biết. Nhưng mẹ không muốn nhận gì từ cha con nữa. Con nói lại đi.

Khánh ngồi trên giường, điện thoại áp tai, nhìn bài vẽ trên bàn. Mặt bằng căn hộ hai phòng ngủ. Cậu đã vẽ xong phòng khách, bếp, phòng ngủ chính. Còn phòng ngủ thứ hai, phòng cho ai đó, phòng mà cậu chưa biết ai ở, chỉ biết cần có cửa sổ, cần ánh sáng, cần lối đi đủ rộng để người ở trong không thấy chật.

– Dạ, con nói.

Cúp. Gọi cha. Lại.

– Cha, mẹ nói mẹ nuôi con được. Mẹ nói không muốn nhận nữa.

Cha thở dài qua điện thoại, tiếng thở nặng, tiếng thở của người mệt vì một cuộc cãi mà không cãi trực tiếp, cãi qua con trai mười tám tuổi, cãi qua đường dây điện thoại, cãi kiểu người lớn cãi khi không muốn nhìn mặt nhau.

– Thôi, con nói mẹ con cha sẽ gửi vào tài khoản con. Mẹ con không muốn nhận thì cha gửi con trực tiếp. Được chưa?

– Dạ.

Cúp. Gọi mẹ.

– Mẹ, cha nói sẽ gửi vào tài khoản con. Không gửi mẹ nữa.

Mẹ im hai giây. Rồi:

– Ừ. Vậy được.

Cúp máy. Xong. Ba cuộc gọi. Mười lăm phút. Chuyện không phải của Khánh, nhưng Khánh giải quyết. Mẹ không nói với cha, cha không nói với mẹ, Khánh nói với cả hai, chuyển lời, dịu giọng, sửa câu, cho đến khi cả hai đều "ừ."

Khánh đặt điện thoại xuống bàn. Nhìn nó. Cái điện thoại nhỏ, màn hình sáng rồi tắt, nằm trên bàn, cạnh bài vẽ, cạnh bút chì, cạnh cục tẩy. Cái điện thoại mà mỗi lần nó rung, Khánh không biết sẽ là bên nào, sẽ là nhờ gì, sẽ phải nói gì. Cái điện thoại mà cậu tắt chuông ba mươi phút ở thư viện rồi bật lại vì không dám. Cái điện thoại mà cậu gọi Mai Anh khóc dưới mái hiên.

Cậu đứng dậy, ra hành lang, đứng dựa lan can tầng ba nhìn xuống sân KTX. Tối thứ ba, sân vắng, đèn vàng, mấy sinh viên ngồi ghế đá hút thuốc, tiếng nói chuyện xa xa, tiếng cười, tiếng đời sống bình thường của người mười tám tuổi mà Khánh không có. Gió thổi nhẹ, gió tháng giêng Sài Gòn, se se, không lạnh, chỉ mát vừa đủ để thấy mình đang thở.

Cậu nhắn Mai Anh: "Vừa xong một buổi làm tổng đài."

Mai Anh nhắn lại sau ba phút: "Lại chuyển lời?"

"Ừ. Mẹ không muốn nhận tiền cha gửi. Cha muốn gửi. Hai người không nói chuyện. Con ở giữa, gọi ba cuộc."

Mai Anh không nhắn lại ngay. Khánh đứng hành lang, nhìn điện thoại, đợi. Một phút. Hai phút. Rồi tin nhắn đến:

"Anh có bao giờ nghĩ: nếu anh không gọi ba cuộc đó, chuyện gì sẽ xảy ra?"

Khánh nhìn câu hỏi. Nhìn lâu. Chữ sáng trên màn hình, nhỏ, rõ, mỗi chữ một viên đá ném vào mặt hồ phẳng lặng mà cậu giữ bảy năm.

"Hai người sẽ không giải quyết được."

"Hay hai người sẽ phải tự giải quyết?"

Khánh không trả lời. Cất điện thoại. Đứng hành lang thêm vài phút, nghe gió, nghe tiếng xe máy ngoài đường, nghe tiếng mình thở. Rồi quay vào phòng.

Tuấn nằm giường trên, quay xuống:

– Mày gọi gì mà gọi suốt vậy?

– Không, chuyện nhà.

Tuấn gật rồi quay lại. Không hỏi thêm. Bạn cùng phòng không hỏi thêm vì "chuyện nhà" là đủ, là rào, là cánh cửa đóng mà người ngoài không mở.

Khánh ngồi lại bàn. Cầm bút chì. Nhìn mặt bằng căn hộ. Phòng ngủ thứ hai vẫn trống, chưa vẽ nội thất, chỉ có bốn bức tường, một cửa sổ, một lối vào. Cậu nên đặt giường ở đâu, bàn ở đâu, tủ ở đâu. Cậu nên tính cho ai ở phòng này, ai ngủ ở đây, ai thức dậy ở đây mỗi sáng, ai nhìn ra cửa sổ.

Nhưng cậu không vẽ. Cậu ngồi, bút chì trong tay, nhìn căn phòng trống trên giấy, và nghĩ đến mẹ ngồi bếp tắt đèn, nghĩ đến cha thở dài bên kia điện thoại, nghĩ đến hai người không nói chuyện trực tiếp suốt bốn năm, dùng cậu làm sợi dây nối, sợi dây mà cả hai đều kéo nhưng không ai hỏi sợi dây có mỏi không.

"Hay hai người sẽ phải tự giải quyết?"

Câu hỏi của Mai Anh vẫn nằm đó. Nằm cạnh sáu chữ. Hai câu, hai hạt giống, nằm trong vết nứt. Khánh biết câu trả lời: nếu cậu không ở giữa, có lẽ mẹ sẽ phải gọi cha, hoặc cha sẽ phải nhắn mẹ, hoặc cả hai sẽ phải đối mặt với nhau thay vì đối mặt qua con trai mình. Có lẽ sẽ cãi. Có lẽ sẽ im lặng. Nhưng ít nhất Khánh sẽ không ngồi đây, mười tám tuổi, vẽ không nổi một căn phòng vì tay mỏi sau ba cuộc gọi không phải của mình.

"Anh không cần cứu tất cả mọi người."

Sáu chữ. Nằm trong đầu. Vẫn nằm.

Khánh biết Mai Anh nói đúng. Biết bằng lý trí, biết bằng sáu chữ, biết bằng đêm khóc dưới mái hiên. Nhưng biết là một chuyện, làm là chuyện khác. Vì mẹ gọi thì cậu nghe. Cha nhờ thì cậu "dạ." Cậu không biết cách nào khác, vì cách này là cách cậu đã sống bảy năm, là cách cậu yêu người, là cách duy nhất cậu biết.

Bốn năm nữa cậu sẽ biết từ "parentification." Bốn năm nữa cậu sẽ đọc một bài báo trên mạng, bài viết về những đứa trẻ đóng vai cha mẹ cho chính cha mẹ mình, và cậu sẽ nhận ra mình trong đó, nhận ra mình từ dòng đầu đến dòng cuối, nhận ra bảy năm, mười năm, mười hai năm. Nhưng lúc này, mười tám tuổi, ngồi trong phòng KTX, cậu chỉ biết mình mệt, và không biết tên của thứ đang làm mình mệt.

Cậu chỉ biết điện thoại sẽ lại rung. Và cậu sẽ lại nghe.

Khánh cầm bút, vẽ tiếp phòng ngủ thứ hai. Giường đơn, bàn nhỏ, tủ quần áo, cửa sổ. Cậu vẽ chậm, nét nhẹ, vẽ một căn phòng cho ai đó cậu không biết, ai đó sẽ ngủ ở đây, thức dậy ở đây, nhìn ra cửa sổ ở đây. Căn phòng nhỏ, yên, đủ chỗ cho một người. Chỉ một.

Đặt bút xuống. Nhìn bản vẽ hoàn chỉnh. Căn hộ sáu mươi mét vuông, hai phòng ngủ, một phòng khách, một bếp, một ban công. Đủ cho một gia đình nhỏ. Đủ cho ai đó gọi là nhà.

Khánh tắt đèn bàn. Leo lên giường. Nằm nhìn trần KTX trong bóng tối, trần trắng, ống điện nổi, không vết nứt.

Điện thoại im. Đêm im. Và cậu nằm đó, mười tám tuổi, giữa hai đầu dây mà cả hai đều không biết sợi dây đang mòn.

Ch.58/93
1.837 từ