Người Con Của Hai Cuộc Hôn Nhân
Chương 87: Đủ
Chương 87

Đủ

Mọi người về lúc hai giờ chiều.

Cha bắt tay Khánh ở cửa, kiểu bắt tay mà Khánh nhận ra đã thay đổi: chặt hơn, giữ lâu hơn, mắt nhìn thẳng. Hồi trước cha bắt tay nhanh, kiểu bắt xã giao, kiểu bắt mà tay chạm rồi rời ngay. Bây giờ cha giữ, giữ thêm một giây, và Khánh giữ lại.

– Con nấu ngon. Lần sau cha mang thêm nước mắm Phú Quốc.

– Dạ.

Lan dừng ở cửa, nhìn Khánh, cười nhẹ. Cô không nói nhiều, chỉ cười, kiểu cười mà Khánh đã thấy ở quán cà phê hẻm tuần trước: cười không sợ vui sai lúc. Rồi cô nói nhỏ:

– Cảm ơn con. Cô vui lắm.

– Con cũng vui, cô.

Minh ôm Khánh trước khi xuống cầu thang, ôm nhanh, ôm kiểu mười hai tuổi, rồi chạy xuống. Tiếng giày thể thao gõ lộp bộp trên bậc thang gỗ, nhanh, hối, kiểu chạy mà chỉ mười hai tuổi mới chạy được: không nghĩ, không cân nhắc, chỉ chạy.

Mẹ đi cuối cùng. Mẹ đứng ở cửa, nhìn vào phòng, nhìn bàn ăn đã dọn, nhìn hai cái ghế nhựa trắng kê sát tường. Rồi nhìn Khánh.

– Con ơi.

– Dạ.

– Mẹ... mẹ vui. Thiệt.

Hai chữ "thiệt" ở cuối. Mẹ thêm vào vì biết Khánh sẽ nghi, vì hai mươi mấy năm mẹ nói "không sao" quá nhiều lần, vì Khánh đã quen nghe mẹ nói vui mà mắt buồn. Nên mẹ thêm "thiệt." Và Khánh nghe, và tin.

– Con biết, mẹ.

Mẹ gật, xách túi xoài còn thừa, đi xuống cầu thang. Khánh đứng ở cửa nhìn mẹ đi, nghe tiếng dép nhẹ trên bậc thang, rồi tiếng xe máy nổ ở hẻm, rồi im.

Khánh đóng cửa, quay vào.

Phòng thuê tầng ba yên lặng. Mai Anh đã rửa xong bát từ lúc mọi người chào, cô ngồi ở sofa cũ, chân co lên, tay cầm ly nước, nhìn cậu.

– Anh ổn không?

– Ổn.

– Ổn thiệt?

Cậu cười. Giống mẹ, Mai Anh cũng hỏi lại, cũng thêm chữ "thiệt" ở cuối. Hai người phụ nữ quan trọng nhất đời cậu đều biết: với Khánh, "ổn" không phải lúc nào cũng là ổn.

– Ổn thiệt.

Mai Anh gật, không hỏi thêm. Cô biết khi nào nên hỏi, khi nào nên ngừng. Sáu năm sống chung dạy cô điều đó, hoặc có thể cô đã biết từ trước, từ lần đầu nói "Anh không cần cứu tất cả mọi người" ở quán cà phê cuối hẻm hồi đại học, lúc hai người mới quen, lúc cậu chưa biết sáu chữ đó sẽ thay đổi cách cậu sống.

Khánh đi vào bếp. Bồn rửa sạch, bát đĩa đã xếp lên kệ, mặt bếp lau khô. Cô đã dọn hết. Cậu nhìn quanh: nồi canh chua đã rửa, úp trên giá, nồi nhôm bóng dưới ánh đèn bếp. Cái nồi mới, mua tháng trước ở tiệm đồ gia dụng đường Cách Mạng Tháng Tám, thay cái nồi cũ quai lỏng mà cậu mang từ nhà mẹ về hồi dọn ra riêng. Cái nồi cũ giờ ở đâu? Cậu cất dưới gầm bếp, không bỏ, không dùng. Giữ vì nó là nồi mẹ nấu mỗi thứ bảy, giữ vì cái quai lỏng đó là tay mẹ nắm hai mươi năm, giữ vì có những thứ không dùng nữa mà vẫn không vứt được.

Cậu ngồi xuống ghế ở bàn ăn. Bàn gỗ cũ, bốn ghế gỗ, hai ghế nhựa đã kê sát tường. Sáu cái chỗ. Trước khi mọi người đến, cậu lo: bàn nhỏ quá, ghế lệch, phòng chật, bếp ga yếu một lò. Lo mẹ gặp cha sẽ im, lo mẹ gặp Lan sẽ đau, lo Lan sẽ rụt rè, lo cha sẽ gượng, lo Minh sẽ hỏi câu gì đó mà không ai biết trả lời.

Và rồi bữa ăn xong.

Không hoàn hảo. Cậu biết. Có lúc mẹ nhìn xuống bát, đũa cầm chặt, im kiểu im mà cậu quá quen: im vì đang nuốt. Có lúc Lan hỏi Mai Anh chuyện công việc bằng giọng hơi cao, hơi nhanh, giọng lấp khoảng trống: cô cũng đang cố. Có lúc cha nhìn qua cửa sổ, mắt xa, kiểu xa mà Khánh không biết cha đang nghĩ gì, có thể cha nhớ bữa cơm cũ, có thể cha chỉ mệt, có thể cha đang xúc động mà không biết cách nói.

Nhưng cũng có lúc tự nhiên. Minh tranh miếng đậu hũ cuối cùng với Khánh, cả bàn cười. Mẹ gật đầu khen canh chua, mắt lấp lánh. Mai Anh rót nước cho mọi người, tự nhiên như thở. Cha nói chuyện sắp nghỉ hưu, giọng chậm, bình thản, kiểu nói mà trước đây cha không bao giờ nói trước mặt mẹ vì sợ mẹ nghĩ cha đang khoe.

Và có một khoảnh khắc mà Khánh sẽ nhớ lâu hơn tất cả. Lúc Minh húp canh xì xụp, nước bắn lên cằm, Lan rút khăn giấy lau cho em. Mẹ nhìn Lan lau mặt Minh, nhìn kiểu nhìn mà Khánh đọc được: mẹ nhìn một người mẹ đang chăm con. Không phải nhìn "người phụ nữ thay thế." Không phải nhìn "em Lan." Nhìn một người mẹ. Và mẹ không đau. Khánh thấy rõ: mẹ không đau. Có thể mẹ buồn một chút, buồn vì mình không được lau mặt cho đứa bé đó, buồn vì đứa bé đó không phải con mình. Nhưng mẹ không đau. Mắt mẹ mềm. Mẹ quay lại ăn, múc thêm muỗng canh, và nói nhỏ: "Canh chua mẹ nấu hồi xưa chua hơn. Con bỏ ít me." Khánh cười: "Con sợ chua quá." Mẹ cười: "Đàn ông nấu ăn sợ chua sợ cay."

Câu nói bình thường. Mẹ chọc con bình thường. Giữa bữa cơm có cha, có mẹ kế, có em cùng cha khác mẹ. Và câu nói bình thường đó, trong bối cảnh đó, là phi thường.

Gia đình gì mà kỳ vậy.

Khánh nghĩ và tự cười. Sáu người: cha, mẹ ly hôn mười lăm năm. Mẹ kế. Em cùng cha khác mẹ. Bạn gái. Và cậu. Không có cấu trúc nào trong sách xã hội học gọi đây là "gia đình." Không có mẫu nào. Không có khuôn sẵn.

Nhưng sáu người ngồi ăn cùng bàn, ăn canh chua cậu nấu, và ai cũng ăn hết. Không ai bỏ về giữa chừng. Không ai nói đá. Không ai khóc trong bếp. Không ai nhờ cậu chuyển lời.

Đó là đủ.

Cậu ngồi yên ở bàn ăn, quạt trần quay chậm, gió vòng nhẹ, nắng chiều xiên qua cửa sổ rọi lên sàn gạch, lên chân bàn gỗ, lên miếng bìa kê dưới chân trái. Phòng thuê tầng ba, đường Võ Văn Tần, không rộng, không sang, nhưng là nơi cậu chọn. Bàn này cậu mua. Nồi này cậu chọn. Và bữa cơm hôm nay cậu nấu.

Mười lăm năm trước, cậu mười ba tuổi, ngồi bàn ăn nhà Bình Thạnh, nghe cha mẹ nói "cha mẹ cần nói chuyện với con," và thế giới nứt. Tô canh chua mẹ nấu, cậu không ăn hết. Rồi cha dọn đi. Rồi mẹ khóc. Rồi cậu chiên trứng. Rồi cậu nấu cơm. Rồi cậu giấu bài kiểm tra. Rồi cậu giấu cô Lan. Rồi cậu giấu tiếng khóc. Rồi cậu làm cầu nối, làm điện thoại viên, làm đệm giảm chấn, làm tất cả những vai mà không ai nhờ nhưng cậu tự nhận vì nghĩ đó là trách nhiệm.

Mười lăm năm.

Và hôm nay, cậu nấu canh chua, mời tất cả mọi người đến, và ngồi ăn cùng bàn. Không ai bắt. Cậu muốn.

Có lẽ gia đình không phải nơi hoàn hảo. Gia đình là nơi những con người đầy khiếm khuyết cố gắng ngồi cùng bàn. Và đó đã là đủ.

Cậu nghĩ vậy, và nhận ra: lần đầu tiên cậu nghĩ về gia đình mà không đau. Không nhói. Không nặng. Chỉ nhẹ, kiểu nhẹ mà cậu mất mười lăm năm mới chạm được.

Mai Anh đi ra ban công tưới rau thơm. Chậu cây sả, chậu húng quế, chậu ớt nhỏ. Cô tưới chậm, nước chảy từ bình nhựa xuống đất, mùi sả bốc lên khi lá bị nước chạm. Khánh đi ra, đứng cạnh cô, nhìn xuống hẻm. Xe cộ qua lại, tiếng rao hàng xa, tiếng trẻ con chơi ở đầu hẻm.

– Anh nghĩ gì?

– Anh nghĩ... anh vui.

Mai Anh nhìn cậu. Mắt cô sáng, lúm đồng tiền bên trái hõm xuống khi cười.

– Anh vui thiệt hả?

– Thiệt.

Cô đặt bình nước xuống, tựa vai cậu. Hai người đứng ở ban công tầng ba, nắng chiều dịu, gió mang mùi sả và mùi bụi Sài Gòn, và Khánh nghĩ: mười lăm năm, mình tìm kiếm một gia đình hoàn hảo. Mình muốn cha mẹ quay lại. Mình muốn vết nứt lành. Mình muốn bữa cơm ba người. Mình đã sai. Không có gia đình hoàn hảo. Chỉ có gia đình cố gắng.

Và bữa cơm hôm nay, sáu người, bàn bốn ghế kê thêm hai ghế nhựa, canh chua cậu nấu, ai cũng ăn hết, ai cũng cười ít nhất một lần. Đó không phải hoàn hảo. Đó là đủ.

Gió thổi nhẹ, lá sả nghiêng, rau húng quế phất phơ. Dưới hẻm, bà Tư tầng dưới ngồi ghế nhựa trước cửa, quạt tay, gật đầu chào khi nhìn lên. Khánh gật lại. Bà Tư cho mượn hai cái ghế nhựa sáng nay, không hỏi tại sao, chỉ nói "ghế để đó lâu rồi, lấy dùng đi con." Sài Gòn kiểu đó: hàng xóm cho mượn ghế không cần lý do, trả lúc nào cũng được.

Cậu ôm Mai Anh nhẹ, hôn lên tóc cô. Mùi dầu gội pha mùi dầu ăn từ bếp, mùi quen, mùi nhà.

– Em ơi.

– Ừ.

– Cảm ơn em.

Mai Anh không hỏi cảm ơn vì gì. Cô biết. Cảm ơn vì ở đây. Cảm ơn vì rửa bát. Cảm ơn vì sáu năm trước nói sáu chữ. Cảm ơn vì không bao giờ bắt cậu phải mạnh.

– Không có gì.

Hai người đứng ở ban công, nắng chiều chuyển vàng, gió se nhẹ, mùi sả thoảng. Bàn ăn đã dọn. Nồi canh chua đã rửa. Sáu cái ghế đã kê về chỗ cũ.

Nhưng mùi me chua vẫn còn lẩn khuất trong bếp, trong vải rèm, trong không khí. Mùi đó sẽ phai. Nhưng bữa cơm thì ở lại.

Ch.87/93
1.762 từ