Mũi dùi
Cha kéo Khánh ra hành lang trước khi cậu kịp bước qua cổng.
Mẹ đã đi trước, đứng ngoài vỉa hè, lưng quay lại, tà áo dài xanh nhạt lẫn vào ánh đèn đường. Cha nắm cánh tay Khánh, không mạnh, nhưng chắc, kéo cậu sang bên, hạ giọng, mắt nặng.
– Sao con rủ mẹ đến?
Giọng cha không quát. Cha ít khi quát. Nhưng giọng đó tệ hơn quát, vì nó buồn, vì nó mệt, vì nó hỏi bằng sự thất vọng mà Khánh quen lắm rồi, quen từ bài kiểm tra 4 điểm, quen từ lần cúp máy, quen từ trăm lần cha nhìn Khánh mà không hiểu tại sao con trai mình lại làm những thứ cha không lường.
– Con nghĩ... mọi người gặp nhau...
– Con không nghĩ. Cha nói thật, con không nghĩ.
Cha buông tay. Thở. Nhìn về phía cửa nhà, nơi tiếng khách vọng ra lẫn lộn, ai đó đang nói chuyện gượng, ai đó đang rót rượu, ai đó đang giả vờ không có gì xảy ra.
– Lan khóc trong bếp, con biết không? Con có biết không?
Khánh biết. Cậu thấy vai cô run trước khi cánh cửa bếp đóng. Cậu biết. Nhưng nghe cha nói ra, nghe chữ "khóc" bật thành tiếng, cậu vẫn thấy cái gì đó sụp ở ngực, nhẹ, nhưng sâu.
– Con xin lỗi cha.
– Con phải hỏi cha trước. Lần nào cũng vậy, con tự quyết, không hỏi ai, rồi mọi người dọn.
Cha nói xong, quay vào. Không giận nữa. Chỉ mệt. Cánh cửa khép lại, và Khánh đứng trong hành lang, một mình, nghe tiếng bước chân cha xa dần, nghe tiếng ly lạch cạch, nghe ai đó nói "anh Hùng ơi, cắt bánh đi."
Mũi dùi thứ nhất: cha.
---
Khánh bước ra cổng. Mẹ đứng ở vỉa hè, cạnh cột đèn, tay ôm túi xách trước ngực, nhìn xuống đường.
– Mẹ.
Mẹ quay lại. Mặt mẹ bình thường. Không khóc. Không đỏ mắt. Bình thường kiểu mặt nước phẳng, mà Khánh biết bên dưới là cả dòng xoáy.
– Đi.
Một chữ. Mẹ bước, nhanh hơn bình thường, tà áo dài bay nhẹ, dép gõ trên vỉa hè, gọn, đều, kiểu người đang muốn rời xa mà không muốn ai thấy mình chạy. Khánh đuổi theo, bước nhanh, theo kịp.
– Mẹ, con xin lỗi.
Mẹ không quay lại. Bước. Bước. Đến trạm xe buýt, mẹ dừng, nhìn bảng lịch chạy, đứng dưới mái tôn nhỏ, ánh đèn vàng chiếu lên mặt mẹ, làm mẹ trông mệt hơn, già hơn, nhỏ hơn.
– Mẹ đi vì con bảo.
Giọng mẹ nhẹ, không giận, không buồn, chỉ nói sự thật, phẳng, kiểu "trời nóng" hay "xe trễ." Nhưng sự thật đó nặng hơn bất cứ lời trách nào, vì nó không trách. Nó chỉ nói: mẹ đi vì con. Mẹ chịu vì con. Mẹ ngồi ở bàn ăn nhà chồng cũ, nhìn vợ mới, nhìn ảnh cưới, nhìn tủ lạnh đầy, nhìn tất cả những thứ mẹ không có, vì con bảo.
– Lần sau đừng bắt mẹ.
Mẹ nói xong, quay nhìn đường, chờ xe. Không nói thêm. Không hét. Không khóc. Chỉ đứng đó, nhỏ, trong chiếc áo dài đẹp nhất mà mẹ đã chuẩn bị cả tiếng đồng hồ, dưới mái tôn trạm xe buýt, chờ về nhà.
Mũi dùi thứ hai: mẹ.
---
Điện thoại rung. Tin nhắn từ cô Lan. Khánh mở, đọc trong ánh đèn vàng trạm xe buýt, mẹ đứng cạnh nhìn ra đường.
"Không sao đâu con. Cô hiểu. Cô không giận con."
Không giận. Cô Lan không giận. Nhưng "không sao đâu" là câu mà Khánh biết rõ, biết từ mẹ, biết từ chính mình, biết rằng "không sao" thường có nghĩa là "sao lắm nhưng không muốn nói." Cô Lan khóc trong bếp. Cô Lan bỏ ra khỏi bàn tiệc sinh nhật chồng mình. Cô Lan nhắn "không sao" bằng mặt cười, kiểu mặt cười mà ai cũng biết là không cười.
Mũi dùi thứ ba: Lan.
Ba mũi dùi. Tất cả hướng về Khánh. Cha trách. Mẹ buồn. Lan khóc. Và Khánh đứng giữa, đứng ở trạm xe buýt, mười lăm tuổi, tay cầm điện thoại, mắt nhìn ba tin nhắn, ba giọng, ba nỗi đau, tất cả vì cậu, vì cậu nghĩ mình đúng, vì cậu tin rằng nếu mọi người ngồi cùng bàn thì khoảng cách sẽ hẹp lại.
Cậu đã cố. Cậu đã xếp domino, đã tính toán, đã tin vào "biết đâu." Và domino đã đổ, đổ hết, nhưng không theo hướng cậu muốn. Đổ theo trọng lực, theo hai năm đau, hai năm giận, hai năm tích tụ, nặng, chất, cao, và cậu, đứa trẻ mười lăm tuổi xếp domino bằng thiện ý, đứng nhìn mọi thứ sập xuống mà không chặn được.
---
Xe buýt đến. Khuya rồi, xe vắng, chỉ vài người, đèn trong xe vàng nhạt, ghế nhựa trống. Mẹ lên trước, Khánh theo sau. Mẹ ngồi ghế trong, nhìn cửa sổ. Khánh ngồi ghế ngoài.
Giống lúc đi. Cùng tuyến. Cùng ghế. Cùng hai mẹ con. Nhưng lúc đi, Khánh còn hy vọng. Lúc về, không.
Ngoài cửa sổ, mưa. Mưa nhẹ, kiểu mưa Sài Gòn cuối chiều, hạt nhỏ, bay xiên, đọng trên kính xe buýt thành vệt dài. Mẹ nhìn mưa, mặt ánh đèn đường lướt qua, sáng, tối, sáng, tối. Khánh nhìn mẹ, thấy mắt mẹ ướt, ướt nhẹ thôi, không chảy, chỉ ướt, kiểu nước mắt chưa rơi mà cũng không cần rơi.
Mẹ không nói. Khánh không nói. Xe buýt chạy, quạt quay, mưa rơi. Bốn mươi lăm phút đường về, mà dài hơn bất kỳ chuyến xe nào Khánh từng đi. Dài hơn vì im lặng, dài hơn vì mẹ ướt mắt, dài hơn vì cậu biết mình sai mà không biết cách xin lỗi cho đủ.
Cậu đã cố. Cậu nghĩ nếu mọi người ngồi cùng bàn thì mọi thứ sẽ ổn. Nhưng đời không phải bữa cơm. Không phải cứ thêm ghế là đủ chỗ. Có những khoảng cách mà không bàn ăn nào bắc nổi, không thiện ý nào lấp được, không đứa trẻ mười lăm tuổi nào vá xong.
Xe qua cầu Phú Mỹ. Mưa nặng hơn. Khánh nhìn sông bên dưới, đen, lặng, nước chảy mà không nghe tiếng. Cậu nghĩ: mình đã làm gì?
Và lần đầu tiên, cậu nghĩ: có lẽ mình không nên cố nữa.
Nhưng cậu sẽ cố. Sẽ cố tiếp. Vì mười lăm tuổi, dù bị đau, dù bị trách, dù biết mình sai, vẫn chưa đủ đau để ngừng. Vẫn chưa đủ vỡ để thôi hy vọng. Vẫn chưa học xong bài học mà bữa tiệc này dạy, bài học đầu tiên trong chuỗi dài bài học mà cậu sẽ phải học suốt mười lăm năm tới: thiện ý không đủ. Yêu thương không đủ. Và đứng giữa hai người, dù cố bao nhiêu, vẫn không giữ được ai.
Xe buýt dừng trạm Bình Thạnh. Mẹ đứng dậy, sửa áo, bước xuống. Khánh theo. Mưa nhỏ, hai mẹ con đi bộ vào hẻm, dép mẹ ướt, tà áo dài dính ở chân, Khánh bước cạnh mẹ, không nắm tay nữa, vì lần này mẹ không để.
Về nhà, mẹ vào phòng, đóng cửa. Khánh đứng ngoài, nghe tiếng khóa, nghe im lặng, rồi nghe gì đó rất nhẹ, rất mỏng, phía sau cánh cửa gỗ.
Cậu không chắc đó là tiếng khóc hay tiếng gió.
Cậu cũng không gõ cửa.