Xin lỗi
Sáng chủ nhật, mẹ nấu cháo trắng.
Khánh ngồi ở bàn ăn, nhìn nồi cháo bốc khói trên bếp, nghe tiếng muỗng khuấy đều, nhẹ, chạm thành nồi rồi xoay. Mẹ đứng quay lưng, mặc áo thun cũ, tóc buộc lỏng, không nói gì. Bếp im, chỉ có tiếng cháo sôi lục bục, tiếng quạt trần quay, tiếng nước nhỏ giọt ở bồn rửa, giọt đều, chậm, kiểu vòi nước mẹ vặn không chặt.
Khánh nhìn lưng mẹ. Hôm qua mẹ mặc áo dài, chỉnh tóc cả tiếng, xịt nước hoa, đeo bông tai bạc. Sáng nay mẹ mặc áo thun nhàu, tóc rối, mắt sưng nhẹ ở bọng. Mẹ đã khóc. Hoặc mẹ không ngủ. Hoặc cả hai.
– Mẹ.
Mẹ quay lại, mặt bình thường, bình thường kiểu mẹ. Kiểu bình thường mà Khánh đã quen nhìn suốt hai năm, bình thường như mặt nước phẳng, như cánh cửa khép, như câu "mẹ không sao."
– Ăn cháo không con?
Khánh gật. Mẹ múc cháo, đặt bát trước mặt cậu, đặt đĩa hành phi, đặt dĩa dưa muối. Rồi mẹ ngồi xuống đối diện, bưng bát cháo lên, thổi, húp nhẹ. Không nhìn Khánh.
– Con xin lỗi mẹ.
Mẹ dừng muỗng giữa chừng. Mắt mẹ nhìn bát cháo, không nhìn lên.
– Con biết. Con không nên rủ mẹ đi.
Im lặng. Tiếng quạt trần quay, tiếng cháo sôi nhỏ dần trên bếp, tiếng nước nhỏ giọt.
Mẹ đặt muỗng xuống. Thở nhẹ, kiểu thở mà Khánh biết là mẹ đang nuốt cái gì đó vào trong, nuốt lời, nuốt giận, nuốt buồn, nuốt hết để không đổ lên bát cháo trắng sáng chủ nhật.
– Mẹ biết con thương. Mẹ biết con muốn tốt.
Giọng mẹ nhẹ, không trách, không buồn, chỉ mệt. Kiểu mệt không phải thiếu ngủ, mà mệt vì đã giữ quá nhiều, quá lâu, quá kỹ.
– Nhưng lần sau, đừng bắt mẹ.
Câu đó mẹ đã nói tối qua ở trạm xe buýt. Nói lại sáng nay, nhẹ hơn, không sắc bằng, nhưng vẫn rõ. Khánh gật.
– Dạ. Con không rủ nữa.
Mẹ gật. Cầm muỗng lên, húp cháo tiếp. Bữa sáng tiếp tục, im lặng, bát cháo nóng, dưa muối mặn, hai mẹ con ngồi ở bàn ăn hai ghế, ăn chậm, không nói. Bình thường.
Nhưng Khánh nhìn mẹ và biết: câu "con xin lỗi" không đủ. Không bao giờ đủ. Vì lỗi không phải ở việc cậu rủ mẹ đi. Lỗi ở chỗ cậu tin rằng mọi thứ có thể sửa, tin rằng bàn ăn đủ rộng, tin rằng thiện ý là đủ. Lỗi ở chỗ cậu mười lăm tuổi và vẫn nghĩ đời là phép tính, cộng người vào cộng tình vào là ra đáp án đẹp.
Mẹ không cần lời xin lỗi. Mẹ cần cậu ngừng cố.
Nhưng ngừng cố thì Khánh không biết làm gì khác.
---
Trưa, Khánh gọi cha.
Chuông đổ ba lần. Cha nghe, giọng bình thường, giọng ngày chủ nhật, có tiếng Lan nói gì đó phía sau, nhẹ, xa.
– Con.
– Cha. Con gọi... xin lỗi cha chuyện hôm qua. Con không nghĩ kỹ.
Im lặng ngắn. Khánh nghe tiếng cha thở, nhẹ, kiểu thở mà cha hay thở khi đang cân nhắc nên nói gì.
– Cha hiểu. Con muốn tốt. Nhưng lần sau hỏi cha trước, được không?
– Dạ.
– Lan không giận con. Cha cũng không. Chỉ là... chuyện người lớn, con đừng cố xếp. Để người lớn tự lo.
Để người lớn tự lo. Câu cha nói nghe đúng, nghe hợp lý, nghe như lời khuyên. Nhưng Khánh biết: người lớn không lo. Người lớn né. Người lớn tránh. Người lớn để mọi thứ trôi, rồi bắt con đứng giữa dòng mà bảo "con đừng cố." Cha nói "chuyện người lớn" nhưng cha để Khánh cầm hai máy điện thoại, cha để Khánh chạy qua chạy lại hai nhà, cha để Khánh nghe mẹ khóc rồi nghe cha cười rồi lại nghe mẹ khóc.
Khánh không nói gì. Chỉ:
– Dạ. Con hiểu.
Cha nói thêm vài câu: cuối tuần qua chơi, Minh khỏe, cô Lan nấu phở. Khánh nghe, trả lời ngắn, rồi cúp máy.
Mũi dùi thứ nhất xin lỗi xong. Cha "hiểu." Cha "không giận." Cha bảo đừng cố nữa.
Nhưng cha không hỏi: con có sao không?
---
Chiều, Khánh nhắn cô Lan.
Ngồi ở bàn học, cầm điện thoại, gõ rồi xóa, gõ rồi xóa. Bao nhiêu chữ mà không biết chữ nào đúng. "Con xin lỗi cô" nghe quá ngắn. "Con biết lỗi con rồi" nghe quá trịnh trọng. "Con không nên rủ mẹ đến" nghe như đang giải thích thay vì xin lỗi.
Cuối cùng, cậu gõ:
"Cô ơi, con xin lỗi cô chuyện hôm qua. Con không suy nghĩ kỹ. Con biết cô buồn."
Gửi. Chờ. Nhìn màn hình, thấy "đang gõ..." nhấp nháy, rồi biến, rồi nhấp nháy lại.
Tin nhắn đến:
"Không sao đâu con. Cô hiểu mà. Con đừng nghĩ nhiều nhé. Cuối tuần qua chơi với cha, cô nấu phở. 🙂"
"Không sao đâu." Lại câu đó. Câu mà mẹ nói. Câu mà Khánh nói. Câu mà cả nhà này nói khi mọi thứ đều có sao, rất sao, nhưng không ai muốn chạm vào chỗ đau nên bọc lại bằng ba chữ "không sao đâu" rồi đi tiếp.
Khánh tắt điện thoại. Đặt lên bàn. Nhìn trần nhà, vết nứt hình chữ Y quen thuộc, rẽ hai nhánh ở góc, chạy dài về phía cửa sổ.
Xin lỗi xong. Ba người. Ba lần. Ba kiểu "cha hiểu", "mẹ biết", "cô không sao." Ba lần Khánh nói "con xin lỗi" và ba lần nhận lại sự tha thứ, nhận lại lời vỗ về, nhận lại câu "đừng nghĩ nhiều."
Nhưng không ai hỏi: con ổn không?
Cha hỏi "lần sau hỏi cha trước." Mẹ nói "đừng bắt mẹ." Lan nhắn "đừng nghĩ nhiều." Ba người, ba hướng, nhưng cả ba đều nói về họ, về nỗi đau của họ, về ranh giới của họ. Khánh là người xin lỗi, là người dọn dẹp, là người chắp vá, là người chạy từ đầu này sang đầu kia bàn cờ rồi tự nhặt quân mình lên, xếp lại, và đi tiếp.
Mười lăm tuổi, và Khánh đã xin lỗi nhiều hơn bất kỳ ai trong gia đình.
Xin lỗi vì cúp máy cha. Xin lỗi vì nói mẹ cha có bạn gái. Xin lỗi vì xa cách cô Lan. Xin lỗi vì rủ mẹ đến tiệc. Xin lỗi vì cố. Xin lỗi vì thương.
Cho những lỗi không phải của mình.
---
Tối, Khánh nấu cơm. Rau muống xào tỏi, đậu phụ kho, canh rau dền. Mẹ về muộn, đặt túi xuống, rửa tay, ngồi vào bàn. Nhìn mâm cơm, nhìn Khánh, mỉm cười.
– Con nấu hả?
– Dạ.
– Giỏi quá.
"Giỏi quá." Mẹ khen, và Khánh cười, cười kiểu cười mà cậu đã quen, cười vừa đủ để mẹ yên tâm, cười vừa đủ để không ai hỏi thêm. Hai mẹ con ăn cơm, bật tivi cho có tiếng, không nói chuyện tiệc, không nhắc lại chiếc áo dài xanh nhạt, không nhắc xe buýt, không nhắc mưa.
Bữa cơm bình thường. Giống mọi bữa cơm từ khi cha đi. Hai người, hai ghế, chiếc ghế thứ ba vẫn ở góc bếp, phủ bụi.
Khánh rửa bát. Mẹ đi ngủ sớm.
Cậu đứng ở bồn rửa, tay xát bọt trên đĩa, nhìn nước chảy. Nghĩ: sáng nay xin lỗi mẹ, trưa xin lỗi cha, chiều xin lỗi cô Lan. Ba lần xin lỗi trong một ngày. Dọn dẹp xong. Mọi người ổn. Mọi người "hiểu." Mọi người "không giận."
Còn cậu thì sao?
Cậu không biết. Cậu chưa bao giờ hỏi mình câu đó. Vì hỏi rồi thì phải trả lời, mà trả lời thì phải thấy, mà thấy thì phải chịu, và Khánh không có chỗ để chịu thêm. Hai nhà đã đầy. Hai bên đã kín. Cậu đứng giữa, tay rửa bát, và nghĩ rằng nếu cậu ổn hay không ổn thì cũng không ai hỏi, nên có lẽ câu hỏi đó không quan trọng.
Nước chảy. Bọt trôi. Đĩa sạch. Khánh úp đĩa lên giá, lau tay, tắt đèn bếp.
Bước về phòng, đi ngang phòng mẹ, nghe tiếng thở đều phía sau cánh cửa. Mẹ ngủ rồi. Hoặc mẹ giả ngủ. Khánh không gõ, không hỏi.
Vào phòng, nằm xuống, nhìn trần nhà. Vết nứt chữ Y. Hai nhánh rẽ về hai hướng, không gặp lại.
Ngày mai đi học. Ngày mai bình thường. Ngày mai không ai cần xin lỗi.
Khánh nhắm mắt. Mệt. Nhưng quen.