Người Con Của Hai Cuộc Hôn Nhân
Chương 22: Sáng ở nơi lạ
Chương 22

Sáng ở nơi lạ

Lần thứ ba ngủ lại nhà cha, Khánh dậy trước mọi người.

Năm giờ rưỡi. Đồng hồ điện thoại sáng trong phòng tối, số xanh lơ. Cậu nằm nghe máy lạnh chạy, mắt mở, nhìn trần trắng mà không thấy gì. Không phải vì tối. Mà vì quen rồi, quen trần trắng này, quen mùi ga mới này, quen tiếng máy lạnh rì rì này. Quen nhưng không thuộc. Giống kiểu cậu nhớ mặt một người gặp nhiều lần mà không biết tên.

Cậu ngồi dậy, bước ra phòng tắm cuối hành lang. Bàn chải mới, hồi đầu còn nguyên hộp, giờ đã đứng trong cốc, cạnh bàn chải cha và bàn chải cô Lan. Ba bàn chải. Ba màu. Đỏ, xanh, trắng. Cha đỏ, cô Lan xanh, cậu trắng. Cô Lan chọn màu cho cậu, hay cha chọn? Ai đó đã nghĩ đến cậu trước khi cậu đến, đã mua bàn chải, đã đặt vào cốc, đã sắp xếp một chỗ cho cậu trong phòng tắm này.

Ở nhà mẹ, bàn chải cậu màu xanh, cũ, lông xơ. Cạnh bàn chải mẹ màu hồng. Hai cái. Không có cái thứ ba. Đã lâu rồi không có cái thứ ba.

Khánh đánh răng, rửa mặt, nhìn mình trong gương. Gương sáng, mặt cậu rõ: mắt ngái, tóc rối, vệt gối in trên má phải. Mười bốn tuổi, mặt gầy hơn năm ngoái, xương gò má nhô, mắt sâu. Già hơn tuổi. Ai gặp cũng nói cậu trông mười sáu, mười bảy. Già vì thiếu ngủ hay già vì gánh, cậu không biết. Có lẽ cả hai.

Cậu bước ra. Hành lang sáng dần, nắng sớm lọt qua cửa sổ ở đầu hành lang, vệt vàng nhạt trên gạch trắng. Phòng cha đóng cửa, im. Bếp chưa có ai. Cậu đứng giữa phòng khách, nhìn quanh: sofa, bàn trà, tivi, kệ sách có ảnh cưới cha và cô Lan trong khung gỗ. Ảnh mới, hai người cười, cha mặc vest, cô Lan áo dài. Trên kệ ở nhà mẹ cũng có ảnh cưới, nhưng là ảnh cũ, cha mẹ hồi trẻ, bây giờ úp mặt xuống từ lâu.

Hai khung ảnh. Hai cuộc hôn nhân. Cậu đứng giữa cả hai, trong phòng khách nhà cha, nhìn ảnh cưới mới mà nghĩ đến ảnh cưới cũ, và cảm thấy mình đang sống giữa hai cuốn phim chiếu song song, cùng diễn viên chính nhưng khác bối cảnh, khác kịch bản, khác kết thúc.

---

Tiếng cửa phòng mở. Cô Lan bước ra, tóc còn rối, mặt chưa rửa, áo ngủ dài. Thấy Khánh, cô hơi giật mình.

– Con dậy sớm vậy?

– Dạ, con quen.

Cô Lan cười, vào bếp, mở tủ lạnh. Tiếng bếp từ kêu tích, tiếng nước đổ vào nồi, tiếng trứng đập. Cô Lan nấu trứng chiên, hâm sữa, cắt bánh mì. Khánh ngồi bàn ăn, nhìn lưng cô Lan ở bếp. Lưng cô nhỏ, hẹp, vai hơi tròn. Khác lưng mẹ: mẹ gầy hơn, lưng thẳng, vai nhọn. Hai cái lưng ở hai căn bếp, cùng quay về phía cậu, cùng nấu cho cậu ăn, nhưng cậu chỉ nhớ một.

– Con ăn trứng được không?

– Dạ, được.

Cô Lan đặt đĩa trước mặt cậu: trứng chiên, bánh mì, ly sữa nóng. Sáng ở nhà cha có sữa nóng. Sáng ở nhà mẹ có nước lọc. Khánh uống sữa, nóng, béo, ngọt nhẹ, và lại cảm thấy cái gì đó nhói trong ngực, nhẹ thôi, nhưng có.

Cha bước ra, ngáp.

– Sáng nay cha dẫn con xuống dưới mua đồ.

---

Tầng trệt chung cư có cửa hàng tiện lợi nhỏ, loại bán từ sữa đến ổ khóa. Cha dẫn Khánh xuống, mua nước ngọt, bánh. Hàng xóm đi ngang, bác gái tóc ngắn, dắt chó.

– Anh Hùng, con trai anh hả?

Cha cười, vỗ vai Khánh.

– Dạ, con trai tôi. Khánh, lớp chín.

– Ồ, cao ghê. Giống cha. Ở đây luôn hả con?

Khánh nhìn bác gái. Câu hỏi đơn giản, không ác ý, chỉ tò mò kiểu hàng xóm. Nhưng cậu không biết trả lời. Ở đây luôn hả con? Không. Cậu ở đây cuối tuần. Cậu ở nhà mẹ trong tuần. Cậu ở giữa, luôn ở giữa, không ở đâu luôn cả.

– Dạ, con ở chơi cuối tuần.

Bác gái gật, cười, dắt chó đi. Cha nhìn Khánh, mắt có gì đó, hơi buồn hay hơi lo, Khánh không phân biệt được.

Hai cha con đi lên, cầu thang thoáng, nắng sáng qua cửa kính mỗi tầng. Khánh bước, nhìn bóng mình và bóng cha trên tường cầu thang, hai cái bóng song song, cha lớn hơn, Khánh nhỏ hơn, đi cùng hướng nhưng đến nơi khác.

---

Mười giờ, Khánh xin về.

– Sớm vậy? Ở ăn cơm trưa rồi về.

– Con có bài tập, cha.

Cha không cãi. Cha đã nghe câu này đủ lần. "Con có bài tập" trở thành mật mã cho "con muốn về nhà mẹ," và cha hiểu, hoặc cố hiểu, hoặc giả hiểu, vì hiểu nào cũng dẫn đến cùng kết quả: gật đầu, để con đi.

Cô Lan xách cho Khánh túi nhỏ: hai hộp sữa, mấy quả cam.

– Con mang về uống.

Khánh cầm túi, nói "cảm ơn cô," giọng nhẹ hơn lần đầu. Không còn phải hít hơi dài trước khi nói chữ "cô" nữa, nhưng vẫn chưa tự nhiên, vẫn còn khoảng cách mỏng giữa "cô" từ miệng và "cô" từ lòng.

Ra đến cửa, cô Lan nói thêm:

– Lần sau con qua, cô nấu món con thích nhé.

Khánh quay lại nhìn cô. Cô đứng ở cửa, tay nắm nắm cửa, cười. Nụ cười nhỏ, lo, hy vọng. Giống nụ cười của người biết mình đang xin nhưng không biết có được cho không.

– Dạ.

Cậu bước ra hành lang, bấm thang máy, đợi. Cánh cửa nhà cha đóng lại phía sau. Thang máy mở. Khánh bước vào, nhấn tầng trệt, nhìn cánh cửa thang máy đóng, nhìn số tầng đếm ngược: bốn, ba, hai, một.

Ra đường. Nắng quận 7 buổi sáng chói, vỉa hè sạch, cây bàng đổ bóng. Khánh đứng chờ xe buýt, tay cầm túi cam và sữa hộp, ba lô trên lưng, dép tổ ong. Đứng đó, giữa vỉa hè quận 7, cậu cảm thấy nhẹ. Nhẹ kiểu ra khỏi sân khấu, bỏ vai xuống, thở ra. Suốt hai ngày ở nhà cha, cậu đã đóng vai: vai con trai vui, vai đứa trẻ chấp nhận, vai khách lịch sự biết gọi "cô," biết ăn hết, biết cười đúng lúc. Bây giờ, trên vỉa hè, một mình, cậu được nghỉ.

Xe buýt đến. Khánh lên xe, ngồi ghế cuối, tựa đầu vào kính. Xe chạy, quận 7 lùi lại, cầu Tân Thuận trượt ngang cửa kính, sông Sài Gòn bên dưới lấp lánh nắng. Bốn mươi lăm phút nữa cậu sẽ về Bình Thạnh, sẽ bước vào hẻm quen, sẽ mở cửa, sẽ nghe mùi nhà, mùi quạt trần, mùi bếp ga, mùi mẹ. Sẽ đặt túi cam lên bàn, nói "con mua," giấu đi ba chữ "cô Lan gửi." Sẽ nấu cơm trưa, sẽ ngồi bàn ăn hai ghế, sẽ trở lại vai khác: vai con trai lo cho mẹ, vai đứa trẻ biết nấu cơm, biết rửa bát, biết nói "mẹ ơi, mẹ nghỉ đi."

Hai nhà, hai vai, bốn mươi lăm phút xe buýt ở giữa. Khoảng cách đó, mỗi cuối tuần, Khánh đi qua đi lại, mang theo túi trái cây, mang theo bí mật, mang theo nụ cười đúng kiểu. Và mỗi lần lên xe buýt, cậu không biết mình đang về nhà hay đang rời nhà, vì cả hai nơi đều gọi cậu bằng "con," và cả hai nơi cậu đều không hoàn toàn là mình.

Ch.22/93
1.306 từ