Người Con Của Hai Cuộc Hôn Nhân
Chương 63: Không khí
Chương 63

Không khí

Cha quay lại lúc ba giờ chiều. Không có Lan. Không có Minh.

Bệnh viện Gia Định buổi chiều nóng hơn buổi sáng, nắng rọi qua cửa sổ hành lang, hắt vào phòng bệnh vệt sáng dài trên sàn gạch trắng, mùi thuốc sát trùng nhạt hơn sáng, mùi cơm từ căng tin tầng một bay lên, mùi canh, mùi cá kho, mùi bệnh viện buổi trưa.

Khánh ngồi cạnh giường mẹ, đang đọc tin nhắn Mai Anh hỏi thăm, khi cửa phòng mở và cha bước vào, một mình, tay cầm túi đồ ăn, xách thêm chai nước. Cha mặc áo khác, áo polo xám, quần tối, kiểu cha mặc khi không đi làm, kiểu cha ở nhà, kiểu cha muốn thoải mái nhưng không thoải mái được vì đang ở bệnh viện vợ cũ.

– Cha mang cháo cho mẹ. Cháo gà, tiệm ở Nơ Trang Long.

Khánh đỡ túi. Mở ra, hộp cháo nóng, mùi gà, mùi gừng, mùi hành phi, bốc khói. Đặt lên tủ đầu giường, cạnh túi trái cây sáng nay Lan mang.

Mẹ mở mắt. Nhìn cha. Nhìn hộp cháo. Rồi nhìn Khánh.

– Ai mua?

– Cha mua cho mẹ.

Mẹ im. Không nói cảm ơn. Không nói không cần. Chỉ im, kiểu im mà Khánh biết: im vì không biết nên nói gì khi người từng là chồng mua cháo cho mình ở bệnh viện, mười một năm sau ly hôn, kiểu quan tâm muộn mà mẹ không biết nên nhận hay nên từ chối.

– Mẹ ăn đi. Cháo còn nóng.

Khánh múc cháo ra bát nhỏ, đưa mẹ. Mẹ ngồi dậy, tựa gối, ăn chậm. Cha ngồi ghế phía cuối giường, xa hơn chỗ Khánh, xa kiểu xa có chủ đích, xa để mẹ đừng thấy gần, xa để mẹ đừng khó chịu.

Ba người. Phòng bệnh. Tiếng muỗng chạm bát, tiếng mẹ nuốt, tiếng máy nhịp tim bíp đều, tiếng quạt trần ở phòng bên quay xình xịch. Im. Kiểu im quen. Kiểu im mà Khánh đã sống cùng mười một năm, kiểu im giữa hai người từng yêu nhau.

Mẹ ăn được nửa bát. Đặt muỗng xuống.

– Cần gì cả nhà đến sáng nay. Tôi bệnh nhẹ thôi.

Lại "cả nhà." Khánh nghe. Cha cũng nghe. Cha nhìn mẹ, mở miệng:

– Anh lo cho cô, Hà. Thật lòng.

Mẹ nhìn cha. Mắt mẹ khác sáng nay, không phòng thủ nữa, mà mệt, mệt kiểu mệt của người bệnh đã nằm hai ngày, mệt kiểu mệt không đủ sức gồng, nhưng vẫn gồng, vẫn sắc, vẫn cứng.

– Anh lo cho ai nữa cũng được. Đừng lo cho tôi.

– Hà...

– Mười một năm rồi, anh Hùng. Mười một năm tôi ở một mình. Tôi quen rồi.

Giọng mẹ không to. Không quát. Không khóc. Giọng nhẹ, nhẹ hơn cả bình thường, nhẹ kiểu nhẹ của người đã hết sức để nói to, nhẹ kiểu nhẹ của lưỡi dao mỏng: càng nhẹ càng sắc.

Cha ngồi yên. Không đáp. Tay nắm đầu gối, ngón siết, kiểu ngón tay đàn ông siết khi muốn nói gì đó mà không nói, khi biết mình sai mà không biết sửa bằng cách nào, khi đã muộn mà vẫn muốn cố.

Khánh ngồi giữa. Giữa giường mẹ và ghế cha. Giữa mẹ đang sắc và cha đang im. Giữa hai người mà cậu yêu cả hai, hiểu cả hai, và không giúp được ai.

– Mẹ, cha đến vì lo thật mà.

Khánh nói. Giọng nhẹ. Giọng hòa giải. Giọng cũ, giọng quen, giọng mà cậu ghét nhưng không bỏ được vì không có giọng khác, vì nếu không nói thì không ai nói, nếu không hòa thì hai người sẽ ngồi im trong phòng bệnh cho đến khi một người đứng dậy bỏ đi.

Mẹ nhìn Khánh. Mắt buồn. Buồn hơn giận. Buồn kiểu buồn của mẹ mà Khánh sợ nhất: buồn lặng, buồn không khóc, buồn kiểu buồn đã nén mười một năm, buồn kiểu buồn mà cậu biết sẽ bùng, không hôm nay thì ngày mai.

– Mẹ biết.

Hai chữ. "Mẹ biết." Mẹ biết cha lo thật. Mẹ biết cha không xấu. Mẹ biết cha vẫn thương con, vẫn gửi tiền, vẫn hỏi thăm. Mẹ biết hết. Nhưng biết không có nghĩa là hết đau, không có nghĩa là nhìn Lan đứng góc phòng mà không nhói, không có nghĩa là nghe "cả nhà" mà không nghĩ mình không thuộc cái "cả nhà" đó, không có nghĩa là nằm bệnh viện mà không tự hỏi: mười một năm, mình ở một mình, ổn thật sao?

Lan bước vào từ hành lang, nhẹ, gõ cửa hai tiếng trước khi vào, kiểu người biết mình cần xin phép dù phòng bệnh không có khóa. Tay cầm ly nước ấm, đặt lên tủ đầu giường.

– Em mang nước cho chị. Nước ấm, uống cho dễ.

Lan gọi mẹ "chị." Mười một năm rồi, Lan gọi mẹ "chị," lịch sự, đúng tuổi, đúng phép. Mẹ không đáp. Không nhìn. Không gật. Ly nước đặt trên tủ, ấm, bốc hơi nhẹ, và mẹ không đụng đến.

Lan đứng lại vài giây. Rồi cúi đầu:

– Em ra ngoài chút.

Bước ra. Nhẹ. Không tiếng. Cửa đóng.

Khánh nhìn theo Lan. Nhìn lưng cô ấy qua ô kính cửa phòng, lưng thẳng, bước nhanh, kiểu bước của người nhịn mà không muốn ai thấy mình nhịn. Khánh nhớ mười một năm trước, tiệc sinh nhật cha, Lan khóc bỏ vào bếp. Bây giờ Lan không khóc nữa, không bỏ vào bếp nữa, Lan chỉ bước ra, im, nhẹ, kiểu im nhẹ của người đã quen bị tổn thương bởi sự im lặng.

Cô Lan cũng cô đơn.

Câu đó từ năm mười bốn tuổi, từ bữa canh bầu, nổi lên. Mười năm rồi Khánh biết điều đó, và mười năm rồi cậu không làm được gì, vì lo cho Lan thì mẹ đau, lo cho mẹ thì Lan buồn, và cậu không đủ tay để giữ tất cả.

Cha đứng dậy.

– Anh để đồ ăn đây cho cô. Cần gì cô gọi Khánh, Khánh gọi anh.

Lại "Khánh gọi anh." Lại qua Khánh. Lại dùng cậu làm đường dây. Cha không nói "cô gọi anh." Cha nói "Khánh gọi anh." Vì hai người không nói chuyện trực tiếp. Chưa bao giờ nói trực tiếp kể từ khi ly hôn. Luôn qua Khánh. Luôn qua con trai.

Khánh gật.

– Dạ cha.

Cha nhìn mẹ thêm một lần. Mẹ không nhìn lại. Cha quay đi. Bước ra cửa. Tiếng giày trên gạch hành lang, nặng, xa dần, rồi mất.

Phòng bệnh lại chỉ hai người. Mẹ và Khánh.

Mẹ nhắm mắt. Không ngủ, chỉ nhắm, kiểu nhắm mắt cho khỏi nhìn, cho khỏi nghĩ, cho khỏi nhớ. Khánh ngồi cạnh, im, nghe máy nhịp tim bíp, nghe tiếng truyền dịch nhỏ giọt, nghe buổi chiều đi qua phòng bệnh.

– Con.

– Dạ mẹ.

– Lần sau cha con đến, đừng để... đừng để cô ấy đi cùng.

Khánh nhìn mẹ. Mẹ mở mắt, nhìn trần, không nhìn Khánh, nói với trần nhà hơn là nói với con.

– Mẹ biết mẹ không nên nói vậy. Mẹ biết cô ấy không có lỗi gì. Nhưng mẹ... mẹ nằm đây, mẹ bệnh, mẹ yếu, mẹ không muốn phải... phải gồng trước mặt ai.

Giọng mẹ run nhẹ ở cuối câu, run kiểu run của người đang cố nói thật mà sợ con thất vọng, sợ con nghĩ mẹ nhỏ nhen, sợ con chọn bên kia. Mẹ bốn mươi tám tuổi, nằm bệnh viện, truyền dịch, và vẫn sợ con thất vọng.

Khánh nắm tay mẹ. Siết nhẹ.

– Dạ. Con hiểu mẹ.

"Con hiểu mẹ." Khánh nói, và nói thật. Cậu hiểu. Hiểu mẹ đau khi thấy Lan, hiểu mẹ gồng khi có người ngoài, hiểu mẹ cần phòng bệnh này là nơi an toàn, không phải sân khấu. Cậu hiểu mẹ. Cậu cũng hiểu cha. Cậu hiểu cả Lan. Cậu hiểu tất cả mọi người, hiểu bằng mười một năm đứng giữa, hiểu bằng mười một năm nghe cả hai bên, hiểu đến mức cậu không còn chỗ để hiểu chính mình.

Mẹ nhắm mắt lại. Thở. Ngủ dần.

Khánh ngồi cạnh. Nhìn mẹ ngủ. Nhìn chai dịch nhỏ giọt, giọt, giọt, đều, chậm, kiểu chậm mà cậu đã ngồi nhìn hai ngày, kiểu chậm mà thời gian trôi theo nhịp giọt, không theo nhịp đồng hồ.

Nhìn bốn bức tường trắng. Bốn bức tường mà sáng nay có năm người, chiều nay có ba người, bây giờ có hai người, và ngày mai sẽ lại có bao nhiêu, cậu không biết, chỉ biết mình sẽ ở đây, sẽ ngồi ghế nhựa trắng, sẽ nắm tay mẹ, sẽ gọi cha, sẽ gật với cả hai, sẽ đứng giữa.

Điện thoại rung. Mai Anh: "Anh ăn chưa?"

Khánh nhìn tin nhắn. Chưa ăn. Cháo cha mang cho mẹ, cha không mang phần cậu. Bạn cùng công ty không biết cậu ở bệnh viện. Không ai mang cơm. Nhưng Mai Anh hỏi. Hỏi cậu, không hỏi mẹ, không hỏi cha, hỏi cậu. Người duy nhất hỏi cậu.

"Chưa. Để chút anh ăn."

"Em mang cơm qua nhé."

"Không cần, em. Để anh lo xong đã."

Lại "để anh lo xong đã." Khánh nhìn câu mình vừa nhắn, nhìn lâu, và nhận ra mình đã nói câu đó bao nhiêu lần trong đời. Với mẹ: "để con lo." Với cha: "dạ con cố." Với Mai Anh: "để anh lo xong đã." Luôn luôn lo. Luôn luôn xong. Và chưa bao giờ xong.

Mai Anh nhắn: "Anh không cần lo xong mới ăn. Ăn trước đi."

Khánh cười nhẹ, cười một mình, cười trong phòng bệnh cạnh mẹ ngủ, cười vì Mai Anh nói đúng, vì cô luôn nói đúng, nói nhẹ, nói kiểu nói mà cậu cần nghe. Cất điện thoại. Đứng dậy. Đi ra căng tin bệnh viện, mua tô phở, ngồi ăn một mình, nhanh, rồi quay lại phòng.

Mẹ biết. Nhưng biết không có nghĩa là hết đau.

Khánh cũng biết. Và cậu cũng đau.

Nhưng không ai hỏi cậu.

Ngoài một người. Một người nhắn "anh ăn chưa" giữa trưa. Một người nói "anh không cần lo xong mới ăn." Một người ở đâu đó ngoài bốn bức tường này, chờ, và không đòi cậu phải làm gì.

Mai Anh. Vẫn ở đây. Sau sáu năm. Vẫn ở đây.

Ch.63/93
1.750 từ