Người Con Của Hai Cuộc Hôn Nhân
Chương 68: Tắt
Chương 68

Tắt

Mai Anh không hỏi.

Khánh mở cửa, ướt, tóc dính trán, giày bước trên sàn kêu bẹp bẹp, và Mai Anh đứng ở bếp, tay cầm đôi đũa, đang xào rau, nhìn cậu, nhìn từ đầu đến chân, nhìn kiểu nhìn mà cô đã nhìn nhiều lần trong sáu năm: nhìn biết, nhìn hiểu, nhìn đau, nhưng không hỏi. Không hỏi "chuyện gì xảy ra." Không hỏi "anh ổn không." Không hỏi gì cả. Chỉ nhìn, rồi quay lại bếp, vặn nhỏ lửa, nói nhẹ:

– Đi tắm đi. Em nấu cơm rồi.

Khánh đứng ở cửa, nhìn lưng Mai Anh, lưng mặc áo thun xám, tóc buộc cao, vai hơi gầy, và cậu nhận ra mình đã nhìn cái lưng này sáu năm, nhìn ở bếp, ở bàn làm việc, ở sofa, ở ban công, nhìn và biết rằng cái lưng đó sẽ không quay lại hỏi nếu cậu chưa sẵn sàng, sẽ không gặng, sẽ không ép, sẽ chỉ nấu cơm và chờ.

Cậu gật, dù Mai Anh không nhìn. Bỏ giày ngoài cửa. Đi vào phòng tắm.

Nước nóng. Khánh đứng dưới vòi sen, nước chảy trên đầu, trên vai, trên lưng, nóng, nóng kiểu nóng làm da đỏ nhẹ, kiểu nóng mà cậu cần sau ba tiếng ướt mưa, sau ba tiếng run, sau ba tiếng không biết mình là ai. Nước rửa trôi mưa, rửa trôi mồ hôi lạnh, rửa trôi mùi bệnh viện còn bám trên quần áo, mùi thuốc sát trùng, mùi nước biển truyền dịch, mùi phòng 312. Khánh đứng đó, nhắm mắt, để nước chảy, nghe tiếng nước va gạch, tiếng giọt rơi, tiếng hơi nước bốc. Và lần đầu trong ngày, im thật sự. Im không phải vì giữ, mà vì hết. Hết lời. Hết sức. Hết cả sợ. Phòng tắm nhỏ, gương mờ hơi nước, và cậu đứng đó cho đến khi da đỏ ửng, cho đến khi nước nóng bắt đầu nguội.

Ra khỏi phòng tắm, mặc quần áo khô, tóc ướt, mùi dầu gội bạc hà nhẹ. Phòng thuê nhỏ, hai phòng ngủ nhưng dùng một, phòng còn lại để bàn vẽ và kệ sách. Bếp ở góc, sofa cũ bọc vải nâu, bàn ăn nhỏ hai ghế, ban công nhìn ra hẻm, mấy chậu rau thơm, mùi húng quế, mùi kinh giới. Đèn vàng, ấm, kiểu ấm mà bệnh viện không có, kiểu ấm của chỗ có người ở, có người nấu cơm, có người chờ.

Mai Anh bày đồ ăn trên bàn. Cơm trắng, rau muống xào tỏi, trứng chiên, canh rau đay. Đơn giản. Đủ. Kiểu bữa cơm mà hai người ăn hàng trăm lần trong sáu năm, kiểu bữa cơm không cần cầu kỳ, không cần nấu món ai thích, chỉ cần ấm và có nhau.

Hai người ăn. Im. Tiếng đũa chạm bát, tiếng nhai, tiếng quạt trần quay, tiếng xe máy ngoài hẻm. Im kiểu im khác, khác im ở nhà mẹ, khác im ở nhà cha, khác im ở bệnh viện. Im kiểu im mà Khánh cảm thấy an toàn, im kiểu im của hai người không cần nói gì vì đã hiểu, im kiểu im mà cậu chọn chứ không phải bị buộc.

Khánh ăn hết bát cơm. Ăn thêm nửa bát. Không nhận ra mình đói đến vậy cho đến khi ăn, cho đến khi vị cơm nóng chạm lưỡi, vị rau muống xào tỏi giòn, vị canh rau đay ngọt nhẹ, và cậu nhớ: chưa ăn gì từ sáng. Cháo cha mang cho mẹ, cha không mang phần cậu. Tô phở ở căng tin bệnh viện trưa qua, ăn vội, ăn nhanh, ăn kiểu ăn để sống chứ không phải để no.

Mai Anh rửa bát. Khánh ngồi sofa, tựa lưng, nhắm mắt. Nghe tiếng nước chảy ở bồn rửa, tiếng bát va nhau nhẹ, tiếng Mai Anh xếp bát lên giá, tiếng đời thường, tiếng bình thường, tiếng mà Khánh nhận ra mình đã quá lâu không để ý, quá lâu bận lo, quá lâu bận giữ, quá lâu bận đứng giữa để nghe tiếng rửa bát ở nhà mình.

Điện thoại trên bàn rung. Khánh nhìn. Mẹ. Không phải số mẹ vì mẹ nằm viện, mà số dì Phượng, em gái mẹ, người mà mẹ hay nhờ khi cần liên lạc gấp. Khánh nhìn tên nhấp nháy, nhìn lâu, rồi nhấn từ chối.

Rung lại. Cha. Từ chối.

Rung. Số lạ. Có thể y tá, có thể ai đó cha nhờ. Từ chối.

Mai Anh xong rửa bát, lau tay, đi ra, nhìn điện thoại Khánh trên bàn đang rung lần thứ tư. Nhìn Khánh. Khánh nhìn lại, mắt mệt, mắt hai mươi bốn tuổi mà già hơn bốn mươi, mắt của người vừa quát cha mẹ lần đầu trong đời và chưa biết mình nên hối hận hay nên nhẹ nhõm.

– Em tắt giúp anh được không?

Mai Anh nhìn cậu. Không hỏi tại sao. Không hỏi ai gọi. Không hỏi chuyện gì xảy ra ở bệnh viện. Cầm điện thoại, giữ nút nguồn, màn hình tối dần, tối hẳn, đen. Đặt lên bàn, úp mặt xuống. Như trang sách gấp lại.

Im.

Phòng thuê im. Không tiếng rung. Không tiếng chuông. Không ai gọi, không ai nhờ, không ai cần, không ai hỏi "con ở đâu," không ai nói "con nói giúp mẹ/cha." Lần đầu tiên trong bao lâu, Khánh không nhớ, có lẽ từ trước mười ba tuổi, có lẽ từ chưa bao giờ, phòng im kiểu im tuyệt đối, kiểu im không bị cắt ngang bởi cuộc gọi nào, tin nhắn nào, sự lo lắng của ai.

Im.

Khánh thở ra. Dài. Sâu. Kiểu thở mà cơ thể đã quên, kiểu thở của người đặt gánh nặng xuống, thật sự xuống, không phải đặt tạm rồi nhấc lại, mà đặt và để đó, để trên sàn, để cạnh sofa, để cho ai muốn nhấc thì nhấc, mình không nhấc nữa.

Mai Anh ngồi cạnh, không sát, cách một cái gối. Chân co lên sofa, tay ôm đầu gối, nhìn Khánh. Đèn vàng hắt lên mặt cô, mặt tròn, lúm đồng tiền bên trái, mắt sáng nhưng buồn, buồn kiểu buồn của người nhìn người mình yêu đau mà không thể đau thay, chỉ có thể ở đây, chỉ có thể ngồi cạnh, chỉ có thể chờ.

– Anh.

– Ừ.

– Anh không cần nói gì bây giờ.

Khánh nhìn Mai Anh. Nhìn lúm đồng tiền, nhìn tóc buộc cao, nhìn mắt sáng buồn. Và cậu nhớ lần đầu gặp cô, tiết Nguyên lý Thiết kế, bút chì rơi, nụ cười, "Anh bút chì." Nhớ quán cà phê cuối hẻm, cà phê bốn ngàn, mèo mướp, và Mai Anh kể bố mẹ ở cùng nhà mà không nói chuyện. Nhớ mái hiên KTX, mưa, cậu khóc lần đầu, và ba chữ: "Em ở đây." Nhớ sáu chữ: "Anh không cần cứu tất cả mọi người." Sáu năm, Mai Anh ở đây, không đi, không bỏ, không đòi cậu phải mạnh, không đòi cậu phải vui, không đòi gì cả ngoài cậu.

– Em.

– Ừ.

– Cảm ơn em. Không tắt điện thoại.

Mai Anh cười nhẹ, cười kiểu cười hiểu, cười kiểu cười mà không cần giải thích vì cô biết "cảm ơn" ở đây không phải cảm ơn tắt điện thoại, mà cảm ơn không hỏi, cảm ơn không ép, cảm ơn ở đây, cảm ơn nấu cơm, cảm ơn rửa bát, cảm ơn tất cả những thứ nhỏ mà lớn mà cậu chưa bao giờ biết cách nói.

– Em ở đây mà.

Ba chữ. Lại ba chữ. Giống dưới mái hiên KTX sáu năm trước, giống tin nhắn chiều nay, giống mọi lần cậu cần và cô đến, không điều kiện, không đòi hỏi, không phán xét. Ba chữ mà cậu nhận ra mình cần nghe nhiều hơn bất cứ câu khuyên nào, nhiều hơn "anh nên nói chuyện với cha mẹ," nhiều hơn "anh phải giải quyết," nhiều hơn tất cả.

Khánh ngả đầu tựa lưng sofa, nhắm mắt. Mai Anh vẫn ngồi cạnh, cách một cái gối. Quạt trần quay, gió nhẹ trên mặt, mùi dầu gội bạc hà trên tóc Khánh, mùi húng quế từ ban công, mùi phòng thuê buổi tối, mùi bình thường. Đèn vàng. Sofa cũ. Hai người.

Ngoài cửa sổ, Sài Gòn tối dần, đèn đường sáng, xe cộ thưa, hẻm yên. Mưa đã tạnh hẳn. Trời trong, có lẽ sẽ có sao nếu Sài Gòn bớt đèn, nhưng Sài Gòn không bao giờ bớt đèn, nên không có sao, chỉ có ánh đèn vàng từ cửa sổ các phòng, ánh sáng của người ta, cuộc sống của người ta, bình thường của người ta.

Khánh nhìn trần nhà. Trần phòng thuê quận 3, trắng, sơn mới, không vết nứt. Không có vết nứt hình chữ Y như phòng ở Bình Thạnh. Không trắng tinh như trần nhà cha ở quận 7. Trần của cậu, trần mà cậu chọn, trần mà cậu trả tiền thuê, trần không thuộc về mẹ, không thuộc về cha, thuộc về cậu và Mai Anh, thuộc về hai người hai mươi bốn tuổi thuê phòng ở hẻm Võ Văn Tần và tự nấu cơm chiều.

Trần này không nứt.

Không phải vì mới, mà vì đây là nơi cậu chọn. Không bị đặt vào. Không bị chia. Không bị giữa.

Điện thoại úp mặt trên bàn, đen, im. Không rung. Không ai gọi vì máy đã tắt. Và trong cái im đó, Khánh nghe thấy một thứ mà cậu đã mất rất lâu: tiếng thở của chính mình. Đều. Chậm. Không gấp. Không nén. Chỉ thở.

Mai Anh vẫn ngồi cạnh. Không nói. Không hỏi. Không bảo cậu nên làm gì. Chỉ ở đây. Và lần này, "ở đây" là đủ. Không phải vì cô cần cậu. Mà vì cô muốn.

"Em ở đây."

Khánh đọc lại câu đó trong đầu, đọc bằng giọng Mai Anh, giọng nhẹ, giọng ấm, giọng không đòi. Và cậu hiểu: đây là kiểu yêu thương mà cậu cần. Kiểu không đòi cậu phải mạnh. Kiểu không biến cậu thành cầu nối, thành người hòa giải, thành đứa con ngoan, thành anh Hai ngoan. Kiểu chỉ để cậu ở đây, ướt, mệt, yếu, và vẫn được yêu.

Khánh nhắm mắt. Ngủ dần trên sofa, tóc ướt, mùi bạc hà, quạt trần quay, đèn vàng, và Mai Anh ngồi cạnh, không đi, không nói, chỉ ở đây.

Điện thoại tắt. Thế giới ngoài kia tắt. Chỉ còn phòng nhỏ, hai người, và tiếng thở đều.

Ch.68/93
1.765 từ