Người Con Của Hai Cuộc Hôn Nhân
Chương 23: Siêu thị
Chương 23

Siêu thị

Cha nói "cả nhà đi siêu thị" vào sáng thứ bảy, giọng vui, kiểu người đã lên kế hoạch từ đêm trước.

Khánh ngồi bàn ăn, đang uống sữa nóng cô Lan pha, nghe chữ "cả nhà" và dừng lại. Cả nhà. Hai chữ đó, cha nói tự nhiên, không suy nghĩ, không vấp, giống chữ "cả nhà" hồi trước khi còn ba người ở Bình Thạnh. Nhưng "cả nhà" bây giờ là ba người khác: cha, cô Lan, và cậu. Cậu ở trong "cả nhà" này, nhưng cũng ở trong "cả nhà" kia, ở Bình Thạnh, hai người, mẹ và cậu. Hai "cả nhà," một Khánh.

– Dạ.

Cô Lan thay đồ, mặc áo thun kẻ sọc, quần jean, tóc cài kẹp. Trông trẻ, tươi, khác cô Lan ở bếp. Cha mặc áo polo, quần kaki, đeo kính râm. Ba người đi thang máy xuống tầng hầm, lên xe cha, chạy ra đại lộ.

Siêu thị lớn ở Phú Mỹ Hưng, loại siêu thị có máy lạnh mát rười rượi, đèn trắng, nhạc nền, kệ hàng cao, xe đẩy. Cô Lan đẩy xe, cha đi cạnh, Khánh đi sau. Ba người di chuyển giữa các kệ hàng: rau, thịt, gia vị, đồ khô. Cô Lan chọn: cải thìa, thịt ba chỉ, nấm, trứng. Cha đẩy xe, bỏ vào: nước ngọt, bia, snack. Khánh đi theo, tay thọc túi quần, nhìn.

– Con muốn ăn gì, cô mua.

Cô Lan quay lại hỏi, nụ cười nhẹ, giọng ân cần.

Khánh nhìn kệ hàng. Bánh, kẹo, sữa hộp, phô mai, mì ý, nước ép. Nhiều. Quá nhiều. Ở nhà mẹ, đi chợ là đi chợ đầu hẻm, mua rau, mua cá, mua trứng. Nhanh, gọn, vừa đủ. Không có kệ hàng cao, không có xe đẩy, không có chỗ chọn giữa mười loại sữa chua khác nhau.

– Gì cũng được, cô.

Giọng lịch sự. Xa cách. Cô Lan gật, bỏ vào xe một hộp sữa chua dâu, một gói bánh quy. Cha nhìn Khánh:

– Lấy gì thì bỏ vào xe đi con.

Khánh nhìn xe đẩy. Đầy dần: rau, thịt, nước ngọt, gia vị, snack. Đồ cho bếp nhà cha, cho tủ lạnh nhà cha, cho bữa cơm nhà cha. Cậu không biết nên bỏ gì vào. Bỏ gì cũng thấy mình đang chọn cho một căn nhà không phải của mình, đang tiêu tiền của cha cho những bữa cơm mà mẹ không có mặt.

Cậu lấy một chai nước cam. Đặt vào xe. Đủ rồi.

---

Đi qua khu đồ gia dụng, Khánh nhìn thấy mấy cái nồi treo trên giá. Bóng loáng, mới, có nắp kính. Cậu nghĩ đến cái nồi ở nhà mẹ: nồi nhôm cũ, quai lỏng, nắp méo vì rơi nhiều lần. Mẹ vẫn dùng, vì chưa mua cái mới, hoặc không muốn tốn tiền cho cái nồi khi còn bao thứ khác phải lo.

Cậu nhìn giá: 250.000 đồng. Nhìn qua cha và cô Lan đang chọn bột giặt ở kệ bên. Nghĩ: nếu mình xin cha mua cho mẹ một cái nồi mới? Rồi tự trả lời: không được. Không được vì cha sẽ hỏi sao, cậu sẽ phải nói nồi mẹ hỏng, cha sẽ buồn hoặc sẽ nói "để cha gửi tiền cho mẹ," và cô Lan đứng cạnh sẽ nghe, sẽ im, sẽ biết rằng bên kia vẫn thiếu, vẫn khổ, vẫn dùng nồi cũ quai lỏng, và bầu không khí cuối tuần sẽ nặng thêm.

Cậu bỏ đi. Không lấy nồi. Không nói gì.

---

Khu thanh toán, hàng dài. Ba người đứng chờ. Phía trước, một gia đình bốn người: bố, mẹ, hai đứa con nhỏ. Bố bế đứa bé, mẹ đẩy xe, đứa lớn nắm gấu áo mẹ. Bốn người, chụm vào nhau, tự nhiên, dễ dàng, giống gia đình trong quảng cáo sữa.

Khánh nhìn. Không ghen. Không giận. Chỉ thấy xa, xa kiểu đứng bên ngoài cửa kính nhìn vào. Mình đang ở đây, giữa cha và cô Lan, cũng ba người, cũng siêu thị, cũng xe đẩy. Nhưng không giống. Thiếu cái gì đó. Cái mà cậu không đặt tên được, chỉ cảm, chỉ biết là thiếu, giống bức ảnh đẹp nhưng hơi lệch khung.

Cha trả tiền. Cô Lan xách túi. Khánh cầm hai túi nhỏ. Ba người đi ra bãi xe, nắng trưa chói, mùi nhựa đường nóng, mùi xe hơi, mùi siêu thị thoáng qua rồi mất. Lên xe, ngồi ghế sau, Khánh đặt túi đồ cạnh mình. Xe chạy, máy lạnh bật, nhạc FM nhẹ.

Cha nhìn qua gương chiếu hậu:

– Con vui không?

Khánh nhìn mắt cha trong gương. Mắt cha chờ đợi, muốn nghe "vui," muốn biết sáng nay tốt, muốn tin rằng "cả nhà đi siêu thị" là chuyện bình thường, là chuyện vui, là bằng chứng rằng gia đình mới đang ổn.

– Dạ, vui.

Nói dối. Không phải không vui. Mà không biết có vui không. Cảm giác lẫn lộn, giữa thoải mái và tội lỗi, giữa thuộc về và lạc lõng, giữa "cha đang cố" và "mẹ không có ai cố cho mẹ." Cảm giác đó không có tên, không vui, không buồn, chỉ là nặng, nhẹ hơn buồn nhưng nặng hơn vui, nằm ở đâu đó giữa ngực, giống cục đá nhỏ mà cậu nuốt vào mỗi cuối tuần và để quên ở đó.

---

Về nhà cha, dọn đồ vào tủ lạnh. Cô Lan rửa rau, cha cất bia. Khánh đứng phòng khách, nhìn tủ lạnh mở: đầy. Rau, thịt, trái cây, sữa, nước ngọt. Đầy kiểu nhà có hai người lớn kiếm tiền, có kế hoạch, có bữa ăn ngày mai và ngày kia.

Cậu vào toilet. Đóng cửa. Mở điện thoại. Gọi mẹ.

Chuông đổ ba lần. Mẹ bắt.

– Con hả?

– Dạ. Mẹ ăn cơm chưa?

– Ăn rồi. Mẹ nấu mì.

Nấu mì. Trưa thứ bảy, mẹ ở nhà một mình, nấu mì. Khánh nghe và thấy: mẹ ngồi bàn ăn, tô mì gói, nước nóng, không rau, không thịt. Tivi bật. Quạt trần chạy. Một người.

– Mẹ có khỏe không?

– Khỏe. Con ở bên đó vui không?

Ở bên đó. Mẹ nói "bên đó," không nói "nhà cha," không nói "nhà cô Lan," chỉ nói "bên đó," hai chữ trung lập, hai chữ giữ khoảng cách, giữ cho mình không phải gọi tên nơi mà cha đang sống với người khác.

– Bình thường, mẹ.

– Ừ. Mai con về nha.

– Dạ.

Cúp máy. Khánh ngồi trên nắp bồn cầu, tay cầm điện thoại, nhìn vách gạch trắng sạch. Nghe tiếng cha cười ngoài bếp, tiếng cô Lan nói gì đó, tiếng tủ lạnh đóng. Và nghĩ: mẹ ăn mì gói. Tủ lạnh nhà mẹ trống một nửa. Mẹ ngồi một mình.

Cậu đứng dậy, rửa mặt, ra ngoài. Cười.

– Cha ơi, chiều nay ăn gì?

Đóng vai. Lại đóng vai. Cậu giỏi lắm rồi, giỏi đến mức đôi khi quên mình đang đóng. Nhưng mỗi lần gọi mẹ xong, mặt nạ lại nhắc cậu: mày đang cười ở đây, còn bà ấy ăn mì một mình. Và Khánh nuốt cục đá nhỏ xuống, để quên, để tiếp tục, để giữ vai, giữ cầu, giữ hai bên đều.

Nắng trưa ngoài cửa sổ chói qua rèm, in vệt sáng dài trên sàn phòng khách. Cô Lan bật bếp, mùi tỏi phi thơm, mùi dầu nóng. Cha ngồi sofa, uống trà. Khánh ngồi xuống bàn ăn, mở sách Toán, giả đọc.

Tủ lạnh nhà cha đầy. Tủ lạnh nhà mẹ trống. Và cậu, ngồi giữa, biết cả hai, nói cho ai cũng không được, giữ cho mình cũng không xong.

Ch.23/93
1.279 từ