Video cuối cùng của An
An ngồi trước ống kính.
Đèn vòng bật, ánh sáng vàng nhẹ chiếu lên mặt. Bộ lọc tắt. Mặt mộc, tóc buộc lỏng, áo thun cũ, cái áo An mặc ở nhà mà không bao giờ mặc trước ống kính. Hôm nay mặc.
Mình. Không bộ lọc. Không kịch bản. Không "buổi sáng bình yên" kiểu dàn dựng ba tiếng cho mười lăm giây. Chỉ mình. An. Hai mươi tám tuổi. Bừa bộn, mệt, hay khóc lúc bốn giờ sáng. Và hôm nay mình quay video.
Studio nhỏ ở Bình Thạnh, quen. Đèn vòng, giá đỡ, phông vải. Ngoài góc quay thì bừa bộn (vẫn). Ly cà phê nguội trên bàn, áo quần chất trên ghế, sách chất trên sàn. Nhưng trong khung hình, An không giấu phần bừa bộn nữa. Ống kính rộng hơn bình thường, bắt được cả cái ghế có áo quần, cả ly cà phê nguội.
Lần trước mình quay video thật, mình khóc. Video đó thay đổi nhiều thứ. Mình mất năm trăm người theo dõi trong một đêm. Nhưng có người ở lại. Có nhãn hàng tìm tới vì thích mình thật. Có Quân nhìn mình và nói "mày viết hay." Khóc mà được nhiều hơn diễn.
Hôm nay mình không khóc. Hôm nay mình cười.
Bấm quay.
– Chào mọi người. Mình là An.
Cười. Cười nhẹ, cười thật, không phải cười "bình yên" kiểu dàn dựng.
– Mấy tháng trước mình đăng video khóc và nói thật. Hôm nay mình đăng video cười và nói thật.
An nhìn vào ống kính, đôi mắt tròn, quầng thâm nhẹ (không che), tóc hơi rối.
– Mình muốn kể về bạn mình. Không nói tên đâu, đừng soi. Nhưng mình có một nhóm bạn. Sáu đứa. Quen từ đại học, bảy năm trước. Uống nước mía trước cổng trường rồi bây giờ uống bia dưới gầm cầu metro.
Cười nhẹ.
– Trong sáu đứa, có một đứa biến mất ba tháng. Không nhắn, không gọi, không ai biết ở đâu. Tụi mình sợ chết. Rồi đứa đó về. Ngồi vào bàn, gọi bia, nói: "Tao mệt quá nên biến mất một lúc." Không giải thích thêm. Không xin lỗi. Chỉ nói thật. Và tụi mình ôm. Vậy thôi.
Nam. Mình kể về Nam mà không nói tên. Nam biến mất ba tháng, cả nhóm sợ, mình khóc ở nhà một mình. Rồi Nam về. "Tao mệt quá." Ba chữ. Và tụi mình ôm. Đôi khi chỉ cần vậy.
– Có một đứa nợ tiền. Nhiều. Hồi xưa đứa đó hay khoe giàu, hay flex, hay "deal ngon, easy." Giờ đứa đó đi bán hàng cửa hàng tiện lợi, trả nợ mỗi tháng, cười thật. Cười kiểu không cần ai tin nữa.
– Có một đứa trốn trong phòng mười tám tháng. Không đi làm, không gặp ai, chỉ nằm nhìn trần nhà. Bị bạn lừa mất hết tiền. Mất niềm tin. Giờ đứa đó đi làm lại. Viết mã. Mắt sáng lại. Lần đầu nói "ờ" mà cười.
– Có một đứa hủy cưới. Một mình dọn nhà, một mình nấu cơm, một mình ngồi bàn ăn. Bây giờ đăng ký học thở. Nói: "Sống một mình phải biết thở." Hài hông?
An cười. Mắt An sáng.
– Có một đứa viết tiểu thuyết. Bảy tháng. Sáu mươi ngàn chữ. Sợ chết nhưng gửi cho nhà xuất bản. Rồi đợi. Rồi nhà xuất bản nói muốn gặp. Đứa đó là người tin mình trước khi mình tin mình.
Quân. Mình kể về Quân mà giọng nhẹ hơn. Giọng khác. Giọng An khi nói về người mình thương. Quân viết bảy tháng, sợ, nhưng gửi. Mình nói "mày có cả đời." Và Quân nắm tay mình ở Hồ Con Rùa.
– Và mình. Mình là đứa hay diễn nhất. Trên mạng mình "chill", mình "bình yên", mình "sống nhẹ nhàng." Ngoài đời mình bừa bộn, mệt, thu nhập bấp bênh, hay khóc lúc bốn giờ sáng. Mình diễn giỏi quá nên quên mình thật ra sao.
Im lặng. Một giây. An nhìn ống kính, nhìn thẳng, không né.
– Rồi mình ngừng diễn. Mình bừa bộn, mệt, thu nhập vẫn bấp bênh. Nhưng mình sống thật.
An cười.
– Và biết không? Sống thật... cũng bình yên. Kiểu bình yên thật ấy, không phải bình yên dàn dựng.
"Bình yên thật." Mình nói câu đó mà thấy đúng. Hồi trước mình quay "buổi sáng bình yên" tốn ba tiếng, diễn mười lăm giây, bình yên giả. Giờ mình ngồi đây, áo thun cũ, tóc rối, phòng bừa bộn, nói thật. Và bình yên. Thật.
– Tụi mình, sáu đứa, không ai thắng cuộc đời. Không ai giàu lên. Không ai "thành công" kiểu đáng đăng lên mạng. Nhưng tụi mình sống. Sống thật. Nói thật. Mệt thì nói mệt. Sợ thì nói sợ. Thương thì nói thương.
An nhìn ống kính, cười:
– Mình nghĩ vậy là đủ. Cảm ơn mọi người đã ở lại với mình sau video khóc đó. Mình hứa sẽ tiếp tục khóc. Và cười. Và nói thật. Vì mình chỉ biết làm vậy thôi.
Bấm dừng.
An ngồi trước màn hình, nhìn lại video vừa quay. Bốn phút. Mặt mộc, tóc rối, áo thun cũ. Giọng nhẹ, giọng thật, giọng An ngoài đời.
Bốn phút. Không kịch bản. Không chỉnh. Không quay lại. Mình kể về bạn, về mình, về sống thật. Đăng hay không đăng?
Đăng.
Bấm đăng, không xóa, không sửa.
Điện thoại rung. Bình luận nhảy lên.
"Chị ơi, chị thay đổi ghê."
"Thật quá, khóc."
"Follow vì chị thật."
"Video này hay hơn mấy trăm video bình yên."
An đọc bình luận, cười. Không phải cười vì số lượt xem, không phải cười vì nhiều người theo dõi mới. Cười vì có người viết "follow vì chị thật." Bốn chữ. Ai đó ngoài kia, không biết tên An, không biết mặt An ngoài đời, theo dõi An vì An thật. Không phải vì An đẹp, không phải vì An bình yên, không phải vì An dàn dựng giỏi. Vì thật.
Hồi trước mình mất năm trăm người theo dõi trong một đêm vì video khóc. Hôm nay mình sẽ mất thêm hoặc được thêm, chưa biết. Kệ. Mình không đếm nữa. Đếm người theo dõi kiểu đếm giá trị bản thân, sai từ đầu.
Điện thoại rung. Quân nhắn.
"Video hay. Mày kể về tao hả?"
"Ờ. Đứa viết tiểu thuyết."
"Mày viết tao đẹp ghê."
"Tui nói thật mà."
"Biết. Nên đẹp."
An cười. Cười kiểu An bây giờ, kiểu cười không phải cho ai xem, chỉ cười vì vui. Đặt điện thoại xuống.
An đóng máy tính, đứng dậy, nhìn quanh.
Studio. Bừa bộn (vẫn). Đèn vòng (vẫn). Phông vải, giá đỡ, áo quần trên ghế, ly cà phê nguội. Bình thường. Phòng An. Cuộc đời An.
Mình vẫn là người sáng tạo nội dung. Vẫn quay video, viết bài, chờ nhãn hàng. Thu nhập vẫn bấp bênh. Phòng vẫn bừa bộn. Vẫn khóc lúc bốn giờ sáng (đôi khi). Nhưng giờ nội dung là mình. Không phải mình là nội dung.
Khác. Nhỏ thôi. Nhưng khác.
An đi ra ban công. Bình Thạnh chiều, nắng nhạt, gió nhẹ. Tiếng xe máy dưới đường, tiếng nhạc từ quán cà phê đối diện, tiếng chim trên dây điện.
Điện thoại rung lần nữa. Nhãn hàng mới nhắn: "Chị An ơi, bên em xem video mới của chị. Rất thích. Muốn hợp tác nội dung chân thật, không cần kịch bản. Chị xem thử nha."
An đọc, cười nhẹ.
Nội dung chân thật. Không cần kịch bản. Hồi trước mình dàn dựng ba tiếng cho mười lăm giây, không ai thuê. Giờ mình nói thật bốn phút, có người tìm tới. Hài hông.
Hài.
An nhìn ra ngoài, Bình Thạnh, nắng, gió, xe máy. Cười một mình.
Mình vẫn bừa bộn. Vẫn mệt. Vẫn An. Nhưng thật. Và thật thì đủ.