Cơm tấm và tâm sự
Trưa thứ Tư tuần 11, quán cơm tấm hẻm sau agency.
Quân ngồi một mình ở bàn cuối, đĩa cơm tấm sườn bì chả hai mươi lăm ngàn, ly trà đá đã uống hết một nửa. Quạt trần quay lạch cạch, bà chủ ngồi trước nồi cơm to bằng cái thùng, tay quạt tay múc, mồ hôi nhễ nhại mà miệng vẫn cười khi khách gọi thêm.
Sài Gòn tháng này nắng như muốn giết người. Ra khỏi văn phòng máy lạnh mười sáu độ, bước vào hẻm là như mở cửa lò nướng. Quân ngồi giữa lò nướng, ăn cơm tấm, chấm nước mắm ớt, cảm giác kỳ lạ là bình yên hơn ở văn phòng.
Ít ra ở đây không ai bảo mình thiếu lửa.
Anh vừa cắn miếng sườn thì nghe tiếng quen.
– Ê, mày ngồi đây luôn à?
Quân ngẩng lên. An đứng ở đầu hẻm, tay cầm ly Highland đá xay đang tan dần, tóc buộc lỏng, áo linen trắng, quần jeans rách gối, đi dép lê. Trông như vừa bước ra từ một cái Reels nào đó mà người ta gắn nhạc Lo-Fi Việt.
– Ờ, một mình.
– Tao ngồi nha.
An kéo ghế, ngồi xuống đối diện. Gọi bà chủ:
– Cho con đĩa cơm tấm sườn trứng nha cô.
– Có nha con.
An đặt ly Highland xuống bàn, nhìn Quân.
– Sao mày ngồi đây? Agency có nhà ăn mà.
– Nhà ăn có sếp Tuấn.
An gật.
– Hiểu.
Im một nhịp. Quạt trần quay lạch cạch, xe máy chạy ngoài đầu hẻm, bà chủ quán hắng giọng.
– Mày đi quay content ở đây à? Quân hỏi.
– Ờ, quán cà phê mới khai trương ở Nguyễn Đình Chiểu, tui quay mấy cái Reels cho người ta.
– Trả bao nhiêu?
– Một triệu rưỡi.
– Một triệu rưỡi mấy cái Reels?
– Ba cái.
Quân nhìn An.
– Ba cái Reels một triệu rưỡi?
An nhún vai.
– Ờ. Đó là giá "bạn bè giới thiệu". Giá thật thì hai triệu. Nhưng mà giá thật chưa có ai trả bao giờ.
Một triệu rưỡi. Ba cái Reels. Chắc tốn hai ngày quay, một ngày edit. Ba ngày cho một triệu rưỡi. Năm trăm ngàn một ngày. Rẻ hơn thợ hồ.
– Mày sống bằng gì? Quân hỏi, rồi nhận ra câu hỏi hơi thẳng.
An cười.
– Bằng hy vọng. Với tiền tiết kiệm. Với thỉnh thoảng má gửi lên.
– Mày không nói má mày là...
– Không. Má tui nghĩ tui đang kiếm tốt. Tui đăng ảnh đẹp mà. Ai cũng nghĩ tui kiếm tốt.
Cơm An tới. Đĩa sườn trứng bốc khói, trứng ốp la rìa giòn, nước mắm ớt đỏ au.
An cầm muỗng, ăn.
– Cơm tấm hai mươi lăm ngàn mà ngon hơn mấy quán cà phê một trăm ngàn tui quay content.
Quân cười. Cười thật.
– Mày viết gì trong cái sổ tao tặng chưa?
An vừa nhai vừa nhìn Quân.
Quân suýt sặc.
– Ờ... vài thứ.
– Cho tao coi.
– Không.
– Sao?
– Vì... mày đọc xong sẽ cười.
– Tao hứa không cười.
– Không.
An nhíu mày, rồi cười.
– Được rồi. Nhưng mày phải viết nha. Tao tặng sổ không phải để mày kê laptop.
Quân gãi đầu.
– Ờ, tao viết. Viết vài thứ... lung tung. Kiểu suy nghĩ buổi đêm.
– Suy nghĩ buổi đêm là hay nhất. Mấy thứ ban ngày mình nói thì giả, đêm mới thật.
Quân nhìn An. Cô ngồi đối diện, nắng hẻm hắt vào nửa mặt, nửa sáng nửa tối. Tóc bay nhẹ vì quạt trần. Miệng dính hạt tiêu.
Lạ. An ngoài đời khác trên TikTok. Trên TikTok An "chill", "healing", "mọi thứ sẽ ổn thôi". Ngoài đời An ngồi ăn cơm tấm hai mươi lăm ngàn và kể chuyện kiếm một triệu rưỡi ba cái Reels.
An chấm miếng sườn vào nước mắm.
– Mày biết không, tui quay một cái video tốn ba tiếng. Mười lăm giây. Rồi hai trăm người bình luận "Sống chill quá chị ơi". Tui muốn trả lời: "Chill gì, tui ăn mì gói ba bữa rồi."
Quân bật cười. Cười thật, kiểu cười bật ra từ bụng, không phải kiểu cười xã giao ở phòng họp.
– Mày cười gì dữ vậy?
– Cười vì... tui cũng vậy. Tao viết content cho kem đánh răng. Hôm qua client bảo "thiếu cảm xúc". Tao viết về kem đánh răng, mày muốn cảm xúc gì?
An cười. Tiếng cười nhẹ, không phải kiểu cười trên video, không phải kiểu cười ở đám cưới. Cười kiểu "mệt nhưng có bạn".
– Kem đánh răng mà thiếu cảm xúc.
– Ừ. Client bảo phải cho người ta cảm thấy kem đánh răng thay đổi cuộc đời họ.
– Kem đánh răng thay đổi cuộc đời?
– Ừ. "Mỗi sáng thức dậy, nụ cười tự tin bắt đầu từ đây." Tao viết câu đó, client duyệt luôn. Bảy năm trong nghề, thành tựu lớn nhất là viết được câu bán kem đánh răng mà nghe như triết lý sống.
An cười lớn hơn. Quân cười theo. Hai đứa cười cùng lúc giữa quán cơm tấm hẻm, bà chủ nhìn sang rồi lắc đầu cười theo, chắc nghĩ mấy đứa trẻ này vui thiệt.
Nhưng tiếng cười đó không phải tiếng cười vui. Nó là tiếng cười của hai người mệt ngồi cạnh nhau và phát hiện ra đứa kia cũng mệt y chang.
Cười kiểu "ít ra không mệt một mình".
An chậm lại. Đặt muỗng xuống.
– Ê, Quân.
– Hả.
– Mày có bao giờ cảm giác... kiểu... mình đang sống một cuộc đời không phải của mình không?
Quân nhìn An. Cô không cười nữa. Mắt cô nhìn thẳng, nghiêm, như lần đầu tiên cô hỏi ai câu đó mà thật sự muốn nghe câu trả lời.
Im lặng.
Xe máy chạy ngoài hẻm. Bà chủ quán múc cơm. Quạt trần quay.
– Có. Mỗi ngày.
An gật.
– Tui cũng vậy.
Không ai nói thêm. Cả hai ngồi ăn nốt cơm trong yên lặng. Nhưng yên lặng kiểu khác. Không phải yên lặng vì hết chuyện. Yên lặng vì vừa nói một câu thật, và câu thật cần không gian để lắng xuống.
Quân ăn xong, uống nốt trà đá. An ăn xong, chấm nốt chút nước mắm còn lại bằng miếng bì cuối cùng.
– Tao tính, Quân nói.
– Tính gì?
– Hai mươi lăm ngàn nhân hai là năm mươi ngàn. Rẻ hơn một bữa trưa ở Highland mà no hơn nhiều.
An cười.
– Mày tính toán ghê.
– Tao làm content mà. Tính toán là kỹ năng sinh tồn.
Hai đứa đứng dậy, trả tiền, đi ra đầu hẻm.
Nắng Sài Gòn buổi trưa đổ xuống như ai dội nước nóng từ trên cao. Xe máy, ô tô, Grab, xe buýt, tất cả chạy ầm ầm trên đường Nguyễn Đình Chiểu. Mùi khói xe trộn mùi phở bò hàng bên cạnh.
Hai đứa đi bộ về hướng metro.
– Tao về nha, An nói.
– Ờ.
Im lặng.
An bước thêm mấy bước. Rồi quay lại.
– Ê, Quân.
– Hả?
– Mày nên viết. Viết thật ấy, không phải viết cho kem đánh răng.
Quân đứng im.
An cười nhẹ, rồi quay lưng, bước vào cổng ga metro.
Tóc bay trong gió.
Quân đứng nhìn An khuất sau cổng ga, giữa dòng người trưa nắng.
Lạ.
Lần đầu tiên có người bảo tao viết mà tao không thấy sợ.
Anh đứng thêm vài giây. Rồi quay lại, đi ngược về agency.
Nắng vẫn gắt.
Hạn chót vẫn chờ.
Nhưng trong túi anh, cuốn sổ bìa vải xanh nặng hơn một chút.
Viết thật.
Không phải viết cho kem đánh răng.
Viết cho mình.
Quân cười. Cười một mình giữa hẻm trưa Sài Gòn.
Thôi. Ngày mai vẫn phải đi làm. Nhưng hôm nay... hôm nay ổn hơn mọi ngày.