Feed đẹp, đời không đẹp
Tuần 10, thứ Bảy.
An thức dậy lúc 9 giờ, nhìn thấy ba thông báo trên Facebook.
Ba thiệp cưới.
Bạn đại học: Trâm. Bạn cấp ba: Hạnh. Đồng nghiệp cũ ở tạp chí: Phương.
Ba đám cưới. Ba bài đăng kiểu "Yes, I said YES! 💍" với ảnh nhẫn, ảnh hoa, ảnh hai đứa cười dưới nắng. Bình luận tràn ngập trái tim, tràn ngập "Chúc mừng", tràn ngập hạnh phúc của những người đang hạnh phúc thật.
An bấm thích cả ba bài. Bình luận luôn.
"Chúc mừng bạn iu, hạnh phúc mãi nha 🎉"
"Ôi xinh quá trời xinh! Chúc hai bạn 💕"
"Cưới xong nhớ mời tui ăn cỗ nha 🥳"
Gửi xong, An tắt điện thoại.
Nằm nhìn trần nhà. Studio mười sáu mét vuông. Ring light đứng góc phòng, tắt, đen thui. Backdrop vải treo trên tường, nhăn nhúm vì lâu không ủi. Ngoài góc quay, phòng bừa bộn như bãi chiến trường sau trận đánh mà không ai thắng.
Hai mươi tám tuổi. Ba đám cưới một tuần. Mình thì mới thức dậy một mình trong phòng trọ mười sáu mét vuông, tóc rối, mặt sưng, chưa đánh răng.
Cô lật người, với tay lấy điện thoại, mở Instagram. Feed hiện lên: ảnh cưới, ảnh em bé, ảnh du lịch đôi, ảnh chồng nấu ăn cho vợ, ảnh vợ mang bầu chồng ôm bụng, ảnh couple chạy bộ buổi sáng rồi selfie dưới ánh mặt trời.
Feed An: ảnh cà phê, ảnh sách, ảnh bình hoa khô, ảnh bữa ăn một người trang trí đẹp.
Feed mình đẹp. Đời mình không đẹp. Nhưng ai thấy đời mình đâu.
Đám cưới Trâm, chiều thứ Bảy, nhà hàng ở Quận 2.
An mặc đầm trắng kem, tóc xõa, makeup nhẹ nhàng, khuyên tai bạc. Trông chill, trông xinh, trông như bước ra từ chính cái feed Instagram của mình.
Bàn tiệc số 8. Bốn cặp đôi, một bạn mang bầu, một bạn dẫn chồng mới cưới, và An ngồi cạnh chỗ trống.
Ghế bên trái trống.
Ghế dự phòng cho người yêu tưởng tượng. Cảm ơn ban tổ chức, rất chu đáo.
– An ơi, dạo này sao rồi?
Hương, bạn đại học ngồi đối diện, đã có chồng hai năm, đang mang bầu tháng sáu.
– Bình thường nè. Vẫn làm content.
– TikTok mày đang lên ha? Tui hay thấy video mày trên For You.
– Ờ, cũng được.
– Mày có người yêu chưa?
An cười.
– Tui tập trung sự nghiệp.
"Sự nghiệp." Quay TikTok trong phòng trọ bừa bộn. Tháng này chưa có hợp đồng nào. Tiền trọ quá hạn. Nhưng mà "sự nghiệp" nghe oách hơn "chưa có ai thèm yêu" nên thôi.
Hương gật, cười hiền.
– Ừ, mày cũng nên tìm đi. Hai tám rồi. Mà mày xinh vậy, thiếu gì.
– Ờ, từ từ.
An cười lại, uống ngụm nước.
Trên sân khấu, Trâm trong váy cưới trắng, cười rạng rỡ bên chồng. Một bài hát Bích Phương phát lên loa, cặp đôi bước ra giữa sàn nhảy chậm. Khách mời giơ điện thoại quay. Ánh đèn vàng rung rinh.
An cũng giơ điện thoại lên quay. Quay ba giây rồi hạ xuống.
Quay để làm gì? Đăng lên rồi ai xem? Đám cưới người ta mà mình quay.
Suốt buổi tiệc, An cười, chụp ảnh, nói chuyện. Hỏi Hương bụng mấy tháng rồi. Hỏi Linh chồng mới cưới có hay nấu ăn không. Hỏi Mai nhà mới dọn về chưa. Ai cũng có gì đó để kể. Chồng, con, nhà, kế hoạch. An ngồi nghe, gật gù, cười đúng chỗ.
Mười lăm phút trước tui đang nằm trong phòng trọ bừa bộn, ăn mì gói, xem Netflix một mình. Giờ tui ngồi đây mỉm cười rạng rỡ. Ai diễn giỏi hơn tui?
– Ê, An.
– Hả?
– Mày chụp ảnh cho bọn tui đi. Mày chụp đẹp mà.
An cầm điện thoại, đứng dậy, chụp cho nhóm bạn. Bốn đứa ngồi cạnh nhau, cười tươi, đứa mang bầu, đứa mới cưới, đứa sắp cưới, đứa đã cưới.
An đứng phía bên này ống kính.
Luôn là người chụp. Không bao giờ ở trong ảnh.
Chín giờ tối. Grab về studio.
An mở cửa, đèn phòng tắt. Ring light ở góc tỏa ra một vệt sáng nhỏ vì cô quên rút phích cắm sáng nay. Vệt sáng tròn, trắng lạnh, chiếu lên mảng tường trống.
Cô bỏ giày, ngồi xuống giường, vẫn còn mặc đầm.
Mở điện thoại. Instagram. TikTok. Facebook.
Ảnh cưới Trâm tràn ngập bảng tin.
"Chúc mừng Trâm Nguyễn, hạnh phúc mãi nha!"
"Couple goals quá trời!"
"Bao giờ đến lượt An?"
An đóng app.
Mở TikTok mình. Video gần nhất: "Buổi sáng bình yên của mình ☕", quay cách đây năm ngày. 4.200 lượt xem, 87 lượt thích, 12 bình luận. Bình luận nhiều thích nhất: "Sống chill quá chị ơi 🥹"
Chill. Tui quay cái video đó tốn ba tiếng. Ba tiếng để diễn mười lăm giây bình yên. Mà mày bảo tui chill.
An đặt điện thoại xuống. Nhìn ring light.
Cái ring light đó, cô mua hồi mới bắt đầu làm content, tốn gần hai triệu. Lúc đó nghĩ: mua đèn xịn, quay đẹp, rồi sẽ có brand deal, rồi sẽ sống được. Hai năm sau, ring light vẫn sáng, nhưng sáng cho ai?
Nó chiếu sáng mặt mình cho cả thế giới thấy. Nhưng không chiếu sáng được cái phòng này.
Điện thoại rung. Vy.
– Ê, mày ơi.
– Sao?
– Không, gọi chơi.
Im lặng kéo dài.
Vy hỏi nhẹ:
– Mày buồn hả?
– Không, mệt thôi.
– Nói dối.
An cười khẽ. Vy luôn biết. Vy là đứa duy nhất luôn biết.
– Tui đi đám cưới Trâm.
– Ờ, tui thấy ảnh rồi.
– Vui lắm. Ai cũng vui.
Im lặng.
– Ai cũng có đôi. Ai cũng có gì đó. Tui ngồi cạnh cái ghế trống.
Vy im.
– Rồi tui về đây, mở điện thoại, thấy feed toàn ảnh cưới, ảnh em bé, ảnh couple. Feed tui thì cà phê, sách, hoa khô. Đẹp lắm. Đẹp mà buồn.
– An...
– Tui không sao. Tui chỉ... mệt.
– Mày mệt kiểu gì?
An nằm xuống giường, nhìn trần nhà.
– Mệt kiểu... mày biết không, tui hai mươi tám tuổi, sống một mình, làm một mình, ăn một mình, ngủ một mình. Mà trên mạng tui đăng ảnh "Sống một mình cũng vui", mấy nghìn người like, ai cũng nói "chị mạnh quá", "chị tự do quá". Nhưng tối về phòng tối om, không có ai hỏi "mày ăn cơm chưa" ngoài má tui ở Đà Lạt.
Im lặng.
– Mày nói tiếp đi, Vy nói nhỏ.
– Hôm nay ở đám cưới, mấy đứa nhờ tui chụp ảnh. Lúc nào cũng là tui chụp. Vì tui đi một mình. Vì tui là đứa duy nhất không có ai đứng cạnh. Tui cầm điện thoại, chụp cho tụi nó cười, rồi tự hỏi... bao giờ tui ở bên kia ống kính?
Vy thở nhẹ bên kia đầu dây.
– Mày nghe tui nha. Mày không cần phải có ai đứng cạnh mới đáng giá.
– Tui biết. Nhưng biết với cảm là hai chuyện khác nhau.
Im lặng dài.
– An.
– Hả?
– Mày khóc hả?
An chùi mắt.
– Không. Mắt tui bị dị ứng.
Vy không nói gì. Cả hai ngồi im trên điện thoại, nghe tiếng thở của nhau.
– Thôi, tui ngủ nha, An nói.
– Ừ. Ngủ đi. Mai tui qua.
– Khỏi.
– Tui qua. Mày không được từ chối.
An cười mệt.
– Ừ.
Cúp máy.
An nằm trong phòng tối. Ring light vẫn sáng ở góc, vệt sáng tròn chiếu lên tường như một mặt trăng nhân tạo.
Cô mở TikTok. Quay video.
Mặt không makeup, tóc rối, đầm cưới vẫn mặc trên người.
– Hôm nay mình chia sẻ về việc... sống một mình và...
An dừng lại.
Xóa đoạn vừa quay.
Quay lại.
– Mọi người hay hỏi mình... mình có cô đơn không. Câu trả lời là...
Lại dừng.
Lại xóa.
Không ai muốn nghe mày buồn. Họ muốn nghe mày healing. Họ muốn thấy cà phê, sách, bình hoa khô. Không phải mày nằm trên giường mắt sưng, mặc đầm đi đám cưới người ta, quay video một mình trong phòng tối.
An tắt camera. Đặt điện thoại xuống.
Nhìn ring light.
Hai mươi tám tuổi. Feed đẹp. Đời không đẹp.
Nhưng ngày mai vẫn phải quay.
Cô nằm xuống, nhắm mắt.
Ring light vẫn sáng.
Chiếu sáng một mình nó.