Tin nhắn thứ hai
Điện thoại rung lúc mười một giờ đêm.
Quân đang nằm trên giường, laptop mở, "tụi mình.docx" trang mười bốn, con trỏ nhấp nháy ở giữa đoạn viết dở. Phòng trọ Q.3, quạt trần quay chậm, ngoài cửa sổ tiếng xe máy thưa dần vì khuya. Quân với tay lấy điện thoại, nhìn số lạ hiện trên màn hình.
Cùng số lần trước.
Tim đập nhanh. Quân ngồi bật dậy, mở tin nhắn.
"Quân. Tao đang ở chỗ yên. Có vườn. Có cây. Ngủ được rồi. Không cần thuốc."
Quân đọc. Đọc lại. Đọc lần ba. Mười bảy chữ. Lần trước bảy chữ, lần này mười bảy. Nam đang nói nhiều hơn.
Mày nhắn lúc mười một giờ đêm. Nghĩa là mày còn thức. Nhưng mày nói ngủ được. Nghĩa là mày thức vì muốn, không phải vì không ngủ nổi. Khác.
Quân gõ, tay run nhẹ:
"Mày ở đâu?"
Gửi. Chờ. Ba mươi giây. Một phút. Hai phút. Quân nhìn màn hình, thấy dấu "đang nhập" hiện rồi tắt, hiện rồi tắt. Nam đang gõ rồi xóa. Giống hồi An gõ tin cho Quân rồi xóa, giống hồi Vy gõ tin cho An rồi xóa. Cả nhóm đều giỏi gõ rồi xóa.
Tin nhắn hiện:
"Không quan trọng. Mày chỉ cần biết tao ngủ được."
Không quan trọng. Câu đó nghe giống "ổn mà" phiên bản mới. Nhưng khác. "Ổn mà" là nói dối. "Mày chỉ cần biết tao ngủ được" là nói thật nhưng chưa muốn nói hết.
Quân gõ:
"Tụi nó nhớ mày."
Gửi. Chờ. Lần này lâu hơn. Bốn phút. Quân nhìn trần nhà, nghe tiếng quạt, nghe tiếng xe ôm ngoài hẻm hỏi đường ai đó. Bốn phút ở Sài Gòn lúc mười một giờ đêm, bốn phút Nam ở đâu đó không bắt sóng tốt, bốn phút giữa hai thằng bạn thân mà một đứa biến mất.
Tin nhắn hiện:
"Tao cũng nhớ."
Ba chữ. Quân nhìn ba chữ đó, mắt cay. Ba chữ mà nặng hơn mọi bản quảng cáo anh từng viết trong bảy năm.
Quân gõ tiếp:
"Mày đang làm gì ở đó?"
Nam trả lời nhanh hơn lần trước, như đã quyết định nói:
"Làm vườn. Tưới cây. Sáng dậy sớm. Không có suit, không có bảng chỉ tiêu, không có ứng dụng vay nợ. Chỉ có cây."
Quân đọc, nuốt nước bọt. Nam, thằng Nam vest chỉnh tề, giày bóng loáng, Honda City trả góp, nhân viên gương mẫu chi nhánh Q.1, đang ở đâu đó tưới cây. Hình ảnh đó lạ đến mức Quân không tưởng tượng nổi, nhưng đúng đến mức ngực nhói.
"Cây gì?"
"Không biết. Cà chua. Rau muống. Mấy cây bà chủ nhà trồng, tao tưới giùm."
Quân cười. Cười một mình trong phòng trọ, mười một giờ mười lăm phút đêm, kiểu cười bật ra vì thương chứ không phải vì vui.
Thằng Nam tưới rau muống. Thằng Nam từng close hợp đồng năm trăm triệu giờ tưới rau muống. Hồi đại học nó nói "tao sẽ không bao giờ về quê làm vườn", giờ nó đang ở đâu đó làm vườn. Và ngủ được.
"Nghe... bình yên ghê."
"Ờ. Lần đầu tiên tao biết bình yên là gì."
Im lặng. Quân nhìn tin nhắn, ngón tay lơ lửng trên bàn phím. Muốn hỏi nhiều thứ. Bao giờ mày về? Bố mày sao rồi? Nợ mày tính sao? Mày có cần tiền không? Nhưng tất cả câu đó đều nặng quá cho cuộc trò chuyện lúc mười một giờ đêm qua tin nhắn.
Quân gõ câu duy nhất quan trọng:
"Bao giờ mày về?"
Chờ. Lâu. Năm phút. Quân tưởng Nam sẽ không trả lời. Rồi tin nhắn hiện, từng chữ một, chậm, như Nam gõ rồi cân nhắc từng từ:
"Khi nào tao dám nói 'tao mệt' mà không sợ."
Quân đọc. Đọc lại.
"Khi nào tao dám nói 'tao mệt' mà không sợ."
Mày vừa nói rồi. Mày vừa nói với tao mày mệt. Mày vừa nói mày cần thuốc để ngủ. Mày vừa nói mày bỏ suit đi tưới rau muống. Mày đang nói thật.
Quân gõ:
"Mày vừa nói rồi."
Im lặng. Lâu hơn. Bảy phút. Quân đặt điện thoại xuống ngực, nhìn trần nhà, nghe tiếng quạt trần kêu cọt kẹt ở chỗ trục bị lỏng. Phòng trọ mười sáu mét vuông, tường sơn vàng nhạt bong tróc, bàn làm việc đầy ly cà phê, laptop mở "tụi mình.docx." Sài Gòn mười một giờ hai mươi phút đêm, Nam ở đâu đó có vườn, có cây, có rau muống.
Điện thoại rung.
"Ờ. Nhưng nói với mày khác với nói trước mặt mọi người."
Ờ. Tao hiểu. Nói thật với một người thì chịu nổi. Nói thật với cả nhóm thì phải sẵn sàng kiểu khác. Giống tao, hôm ở quán bia tao nói "tao muốn viết" trước mặt năm đứa, tim tao đập như chạy bộ. Nhưng trước đó tao nói với An trước, rồi mới dám nói với cả nhóm.
"Tao hiểu."
"Ờ."
"Nam."
"Hm."
"Tao gửi tin mày vô nhóm được không? Không nói mày ở đâu. Chỉ nói mày nhắn, mày ổn, mày ngủ được."
Im lặng. Hai phút.
"Ờ. Được."
Quân mở nhóm chat. Năm người, ghế thứ sáu vẫn trống. Tin nhắn cuối là của Vy lúc chiều: "Thứ sáu này ai đi?" Long: "Tao." An: "Ờ." Duy: "Ờ." Quân chưa trả lời.
Quân gõ:
"Nam nhắn. Đang ở quê, làm vườn, ngủ được, không cần thuốc."
Gửi.
Ba giây. Vy: 😢
Năm giây. Long: "Thằng banker đi làm vườn. Trời ơi. Nghe buồn cười mà muốn khóc."
Mười giây. An: ❤️
Ba mươi giây. Duy: "Ờ."
Bốn phản ứng, bốn kiểu. Vy khóc vì Vy hay khóc khi nhẹ nhõm. Long nói buồn cười mà muốn khóc vì Long luôn phải cười trước rồi mới buồn sau. An gửi trái tim vì An nói bằng biểu tượng khi không đủ chữ. Duy "ờ" vì Duy hiểu hơn ai hết, vì Duy cũng từng biến mất mười tám tháng.
Vy gõ tiếp: "Nó khỏe thiệt hả? Mày chắc không?"
Quân: "Nó nhắn dài. Kể chuyện tưới rau muống. Chắc."
Long: "Rau muống? Thằng Nam tưới rau muống? Tao tưởng nó biết mỗi tưới tiền vô tài khoản."
An: "Long."
Long: "Ờ ờ, tao vui mà. Vui thiệt. Đm, vui."
Duy: "Nó sẽ về."
Duy nói "nó sẽ về" bằng ba chữ. Không hỏi bao giờ, không hỏi ở đâu. Duy biết, vì Duy cũng từng ở trong phòng mười tám tháng rồi bước ra. Người từng biến mất thì hiểu người đang biến mất.
Quân quay lại tin nhắn riêng với Nam.
"Tao nói tụi nó rồi. Vy khóc. Long nói buồn cười muốn khóc. An gửi trái tim. Duy nói mày sẽ về."
Im lặng. Một phút.
"Duy nói vậy hả?"
"Ờ."
Im lặng. Hai phút.
"Tao nhớ tụi nó."
Rồi:
"Nhưng tao chưa dám. Quân. Tao biết tụi nó không giận. Nhưng tao sợ nhìn mặt mấy đứa rồi phải giải thích. Tao chưa biết giải thích kiểu nào."
"Không cần giải thích. Mày chỉ cần ngồi xuống."
Im lặng. Lâu nhất đêm nay. Mười phút. Quân suýt nghĩ Nam đã đi ngủ.
"Ờ. Khi nào tao dám ngồi xuống, tao sẽ về."
"Tao chờ."
"Ờ."
"Nam."
"Hm."
"Tao đang viết. Viết tiểu thuyết. Về tụi mình."
Im lặng. Ba phút.
"Viết hay không?"
Quân cười.
"Dở ẹc. Nhưng viết rồi."
"Ờ. Viết đi. Tao đọc."
Thằng thứ sáu. Thằng thứ sáu nói sẽ đọc. Long nói sẽ mua sách đầu tiên. An nói sẽ đọc đầu tiên. Duy nói "viết." Vy nói "tao tự hào." Và Nam, từ đâu đó có rau muống, nói "tao đọc."
"Chúc mày ngủ ngon."
"Ờ. Mày cũng."
Tin nhắn cuối. Không có thêm gì. Quân nhìn màn hình, cuộn lại đọc từ đầu. Mười bảy tin nhắn qua lại, hai mươi ba phút, giữa một phòng trọ Q.3 và một nơi nào đó có vườn, có cây, có rau muống.
Quân đặt điện thoại xuống. Nhìn laptop. "tụi mình.docx" trang mười bốn, con trỏ vẫn nhấp nháy.
Gõ:
"Thằng bạn tao nhắn lúc mười một giờ đêm từ một số lạ. Nó kể nó tưới rau muống. Nó nói ngủ được. Nó nói nhớ tụi tao. Và nó nói sẽ về khi nào dám ngồi xuống mà không sợ."
"Bao giờ người lớn được phép mệt? Khi nào mệt mà nói mệt không phải là yếu đuối? Khi nào ngồi xuống không cần giải thích?"
"Thằng bạn tao đang tập. Tụi tao cũng đang tập. Mỗi đứa một kiểu, chậm, vụng, có đứa đi tới rồi lùi lại, có đứa đứng yên rồi bất ngờ bước. Nhưng đang đi."
Quân nhìn đoạn vừa viết. Đoạn này không hay. Nhưng thật.
Nam nói "khi nào tao dám." Nhóm mình cũng vậy. Mỗi đứa đang tập dám. Dám nói thật, dám thay đổi, dám mệt. Chậm thôi. Nhưng đang đi.
Quân đóng laptop. Tắt đèn. Nằm xuống. Phòng tối, quạt trần quay, tiếng Sài Gòn khuya thưa dần.
Lần đầu trong nhiều đêm, Quân không cần mở lại điện thoại lướt cho hết mất ngủ. Lần đầu, anh nhắm mắt mà thấy nhẹ.
Nam ngủ được. Tao cũng ngủ được.