Tin nhắn thứ ba
Mười một giờ đêm thứ Tư, Quân đang viết chương về ngày Nam biến mất.
Phòng trọ Q.3, quạt trần quay, đèn bàn vàng, cửa sổ mở hé, tiếng xe máy thưa dần trên đường. Laptop mở, "tụi mình.docx" trang năm mươi ba, con trỏ nhấp nháy. Quân gõ chậm hơn mọi khi vì chương này khó. Chương về ngày cả nhóm nhận ra Nam đã đi, về buổi chiều gọi điện không ai nghe, về phòng 403 trống, về giấy nhớ bốn chữ "Cảm ơn mọi người."
Viết về ngày Nam biến mất khó nhất trong cả cuốn. Vì tao nhớ rõ cảm giác hôm đó. Nhớ tay run khi gọi lần thứ mười. Nhớ cửa phòng 403 mở mà bên trong trống. Nhớ bố Nam ở Bình Dương nói "nó đi công tác." Nhớ mình đứng trước ga metro mà không biết phải làm gì.
Viết về đau thì phải quay lại chỗ đau. Không tránh được.
Quân gõ:
"Thứ Sáu tuần hai mươi lăm. Năm đứa. Ghế trống. Lon bia ở đó, không ai mở. Tao gọi lần thứ mười, chuông dài rồi tắt. Cô Tư hỏi: 'Bận hay biến?' Tao không trả lời. Vì tao biết câu trả lời mà không dám nói."
Ngón tay dừng trên phím. Quân nhìn đoạn vừa viết, mắt cay. Nhấp một ngụm cà phê nguội, đắng.
Điện thoại rung.
Quân nhìn. Màn hình sáng. Số quen. Số Nam nhắn lần trước, lần trước nữa. Số mà Quân đã lưu tên "Nam (số mới)" dù không biết Nam dùng sim gì, ở đâu.
Tin nhắn:
"Tao sắp về."
Bốn chữ.
Quân nhìn tin nhắn, đọc lại. "Tao sắp về." Bốn chữ. Không chào, không hỏi, không giải thích. Bốn chữ.
Tay Quân run. Không phải run vì sợ. Run vì lâu lắm rồi mới thấy cái gì đó giống hy vọng mà không cần phải giấu.
"Tao sắp về." Lần đầu Nam nhắn "Quân. Tao ổn. Đừng lo." Bảy chữ. Lần hai Nam nhắn nhiều hơn, kể làm vườn, ngủ không cần thuốc, "khi nào tao dám nói mệt mà không sợ." Lần ba: "Tao sắp về." Bốn chữ. Mỗi lần ít hơn. Nhưng mỗi lần nặng hơn.
Quân gõ:
"Bao giờ?"
Chờ. Ba mươi giây. Dài. Kiểu dài của tin nhắn nửa đêm, khi mỗi giây đợi đều nặng.
"Sớm."
"Mày ổn không?"
Im lặng. Lâu hơn. Một phút. Quân nhìn ba dấu chấm nhấp nháy trên màn hình, Nam đang gõ, rồi dừng, rồi gõ, rồi dừng. Kiểu gõ của người cân nhắc từng chữ.
Rồi:
"Chưa biết. Nhưng tao nhớ quán bia."
Quân nhìn tin nhắn. "Tao nhớ quán bia." Sáu chữ. Nam không nói "tao nhớ tụi mày." Không nói "tao nhớ Sài Gòn." Nói "tao nhớ quán bia." Vì quán bia là nơi duy nhất Nam ngồi xuống mà không cần giả vờ. Nơi cô Tư để lon bia ở ghế mỗi tuần, dù Nam không có mặt. Nơi sáu đứa cười, khóc, nói dối, nói thật, và cuối cùng nói thật. Nhớ quán bia nghĩa là nhớ tất cả.
Mày nhớ quán bia. Nghĩa là mày nhớ tụi tao. Nghĩa là trong mấy tháng biến mất, trồng rau, ngủ không thuốc, đi bộ ở vùng ven Đà Lạt không bắt sóng, mày vẫn nhớ cái quán nhỏ đầu hẻm gần ga Ba Son, mùi bia, đèn vàng, tiếng quạt trần, cô Tư chửi đám nhậu ồn quá. Mày nhớ. Nghĩa là tụi tao đủ quan trọng để nhớ.
Quân gõ:
"Quán vẫn còn. Cô Tư vẫn để lon bia ở ghế mày."
Im lặng. Hai mươi giây.
"..."
"Tụi nó đợi mày."
"Tao biết."
Im lặng. Dài. Quân không biết nói gì thêm. Có những lúc nói nhiều lại thừa. Nam biết tụi nó đợi. Tụi nó biết Nam sẽ về. Vậy là đủ.
Quân gõ thêm một câu:
"Mày về khi nào thì về. Tụi tao ở đây."
Đọc. Xong. Nam không trả lời thêm. Đèn xanh tắt. Ngoại tuyến.
Quân đặt điện thoại xuống bàn. Nhìn laptop, chương về ngày Nam biến mất vẫn mở, con trỏ nhấp nháy ở dòng cuối. Nhìn lại tin nhắn trên điện thoại. "Tao sắp về."
Mở ứng dụng nhóm. Gõ:
"Nam sắp về."
Ba chữ. Gửi.
Mười giây. Vy: "THẬT KHÔNG?? 😭😭"
Mười lăm giây. Long: "Ê BRO!!! THIỆT KHÔNG??"
Hai mươi giây. An: "❤️❤️❤️"
Ba mươi giây. Duy: "Ờ. Đợi rồi."
Quân nhìn bốn tin nhắn. Vy viết hoa, dấu chấm than, khóc. Long hét chữ in hoa, kiểu Long. An ba trái tim, không cần chữ. Duy: "Ờ. Đợi rồi." Hai câu. Ngắn nhất nhóm. Nhưng nặng nhất. "Đợi rồi" nghĩa là Duy đã đợi từ lâu, đợi trong phòng trọ Gò Vấp, đợi từ ngày mười tám tháng trước khi Duy cũng muốn biến mất nhưng không biến mất vì nhóm nhắn tin.
Bốn phản ứng. Bốn kiểu khác nhau. Nhưng cùng một nghĩa: tụi tao đợi.
Vy: "Bao giờ về??"
Quân: "Sớm. Nó nói sớm."
Long: "Sớm là bao lâu? Tuần này? Tháng này?"
Quân: "Tao không biết. Nhưng nó nói 'tao nhớ quán bia.' Nghĩa là nó sẽ về."
An: "Nghĩa là nó nhớ tụi mình."
Duy: "Ờ."
Im lặng. Nhóm im. Không ai nhắn thêm. Không cần. "Nam sắp về" đã đủ. Ba chữ đã đủ cho một đêm thứ Tư.
Quân nằm xuống giường, đầu kê gối, nhìn trần nhà phòng trọ. Trần trắng, quạt trần quay chậm, bóng đèn đường ngoài cửa sổ chiếu lên thành vệt sáng vàng nhạt trên tường.
Nam sắp về. Tao không biết khi nào. "Sớm" có thể là tuần này, tháng này, hai tháng nữa. Nhưng "sắp" là đủ. "Sắp" nghĩa là nam đã quyết định. "Sắp" nghĩa là Nam không biến mất mãi. "Sắp" nghĩa là tụi tao không mất Nam.
Quân xoay người, lấy cuốn sổ tay trên đầu giường. Sổ An tặng sinh nhật hai mươi chín, bìa da nâu sờn góc, trang đã viết quá nửa. Lật trang mới. Viết:
"Sắp về. Mọi thứ sắp ổn. Ổn thật lần này."
"Bốn mươi ngàn chữ. Sáu đứa bạn. Một thành phố. Một quán bia. Một cô Tư. Bốn mươi ngàn chữ chưa xong, chưa hay lắm, nhưng tồn tại. Giống tụi tao."
"Quân nghỉ việc. Long trả nợ bảy triệu một tháng. An ngừng diễn. Duy code lại. Vy sống một mình. Nam sắp về."
"Hồi đầu năm tụi tao nói 'ổn mà' mỗi thứ Sáu, mỗi tuần, mỗi đêm. 'Ổn mà' là mật khẩu. Ai cũng biết nhưng không ai bẻ. Giờ không ai nói 'ổn mà' nữa. Vì không cần. Vì tụi tao đang ổn thật. Chưa hoàn hảo. Nhưng thật."
Đóng sổ. Đặt xuống đầu giường. Tắt đèn.
Phòng trọ tối. Tiếng quạt trần. Tiếng xe máy thưa dần ngoài đường. Xa xa, tiếng tàu metro cuối chạy qua, rầm rầm nhẹ, rung sàn nhà một chút rồi mất.
"Tao nhớ quán bia." Nam nói vậy. Nghĩa là Nam nhớ tụi mình. Nghĩa là tụi mình đủ quan trọng để nhớ.
Và đó, chỉ đó thôi, là đủ.
Ngày mai vẫn phải đi làm. Hoặc không. Tao không còn đi agency nữa. Nhưng ngày mai tao vẫn phải sống. Phải viết. Phải gõ cửa. Phải mở mắt lúc năm giờ sáng và hỏi: hôm nay mình viết gì?
Ngày mai. Luôn có ngày mai.
Quân nhắm mắt. Tiếng tàu cuối mất dần, chỉ còn tiếng quạt trần, tiếng gió, tiếng Sài Gòn ngủ.
Nam sắp về. Tụi mình sắp ổn. Ổn thật lần này.