Trưa thứ năm, cơm tấm, và sự thật
An gọi trước: "Cơm tấm?"
Một chữ. Không dấu hỏi thật sự, dấu hỏi kiểu "tao biết mày đồng ý, hỏi cho lịch sự." Quân nhìn tin nhắn, nhìn đồng hồ: mười một rưỡi, yêu cầu khách hàng nằm trên màn hình chưa xong, sếp Tuấn đi họp ngoài, Hà đang chỉnh hình ở bàn bên kia.
– Ờ, đi.
Cơm tấm lần ba. Lần một tao mời. Lần hai An mời. Lần ba này ai mời? Chắc chia đều. Chia đều là dấu hiệu bạn bè thân. Hoặc dấu hiệu hai đứa đều nghèo ngang nhau.
Quán cơm tấm hẻm sau agency, cái quán mà Google Maps không có, chỉ dân Nguyễn Đình Chiểu biết: ba bàn nhựa, mái tôn, quạt trần, cơm sườn bì chả hai mươi lăm ngàn. Dì Ba đứng bếp, mập, áo thun Milo, tay xới cơm nhanh hơn máy. Quân đến trước, ngồi bàn góc, bàn quen, cái bàn mà tay Quân tự đặt xuống mặt nhựa xanh mà không cần nghĩ.
An đến sau năm phút. Áo sơ mi trắng nhàu nhẹ, quần jean, tóc buộc cao, không trang điểm. An ngoài đời luôn trông khác An trên TikTok, và Quân thích bản ngoài đời hơn. Cô ngồi xuống, đặt điện thoại úp, gọi sườn bì không chả.
– Không chả?
– Dạo này tiết kiệm.
Tiết kiệm. An nói "tiết kiệm" kiểu người ta nói "trời nóng": bình thường, nhẹ, không ai cần thương. Nhưng Quân biết tiết kiệm của An nghĩa là tháng này lại âm, nghĩa là lại mượn má, nghĩa là cơm tấm hai mươi lăm ngàn mà vẫn phải bỏ chả.
Cơm lên. Sườn nóng, bì giòn, nước mắm đúng vị. Dì Ba bưng ra kèm ly trà đá miễn phí, trà đá Sài Gòn, lỏng, không đường, vị đúng kiểu trà đá vỉa hè.
Im lặng hai phút đầu. Ăn. Hai đứa ăn kiểu người đi làm ăn trưa: nhanh, gọn, không cần nói, vì buổi sáng đã nói quá nhiều với quá nhiều người rồi. Quân nhai cơm, nhìn An. An ăn chậm hơn mọi khi, đũa gắp rồi đặt, gắp rồi đặt.
– Mày thấy Nam dạo này không?
Quân ngẩng lên. An nhìn thẳng, mắt không trang điểm, quầng thâm nhẹ, nhưng mắt sáng. Mắt kiểu An luôn có: sáng vì đang lo thật, không phải sáng kiểu ring light.
– Ờ, tao cũng thấy.
– Gầy ghê. Thứ Sáu tuần trước ở quán bia, tao nhìn nó mà giật mình. Vest rộng, cổ áo trống, mắt sâu hoắm. Mày hỏi nó chưa?
– Hỏi rồi. Nó nói ổn.
An đặt đũa. Nhìn Quân, nhìn lâu, kiểu nhìn xuyên qua câu trả lời.
– Ổn. Lại ổn.
"Lại ổn." An nói hai chữ đó mà nghe như chửi thề. Vì An biết "ổn" nghĩa là gì. Vì An cũng nói "ổn" mỗi ngày, ổn trên TikTok, ổn trên story, ổn khi má gọi, ổn khi Vy hỏi. Ổn là từ duy nhất tụi mình biết nói, như câu thần chú hộ mệnh, đọc lên thì không chết nhưng cũng không sống.
An nói, giọng nhẹ nhưng không nhẹ kiểu đùa:
– Mày biết không, tui sợ nhất cái từ "ổn." Vì tui cũng nói "ổn" mỗi ngày. Tui biết "ổn" nghĩa là gì. Nghĩa là "đừng hỏi thêm."
Quân gật. Không biết nói gì, vì An đúng. "Ổn" là lá chắn. Mỗi đứa trong nhóm đều cầm một tấm, giơ lên mỗi khi ai hỏi.
– Tao lo, Quân nói. Nói rồi mới biết mình nói, kiểu miệng nhanh hơn đầu, kiểu câu chữ tự chảy ra vì giữ lâu quá.
An nhìn. Chờ.
– Tao biết tụi nó... mỗi đứa đang giấu gì đó. Tao thấy hết. Nam gầy, Long im, Duy trốn, Vy xoay nhẫn. Tao nhìn mà không biết phải làm gì. Tao không phải bác sĩ. Tao không phải nhà tâm lý. Tao chỉ là thằng viết quảng cáo nước ngọt mà bạn thân đang... đang không ổn.
Nói rồi. Nói ra rồi. Không nói chi tiết, không nói Long nợ hai trăm, không nói Nam gầy đến mức vest rộng thêm hai size. Chỉ nói cái cảm giác chung chung, cái cảm giác "thấy hết mà không làm được gì." Nói ra thì nhẹ được không? Không biết. Nhưng ít ra có người nghe.
An im một lúc. Gắp miếng bì, nhai chậm, như đang sắp xếp câu trả lời trong đầu. An luôn vậy, không nói ngay, nhai xong rồi mới nói, kiểu người quen suy nghĩ trước khi mở miệng.
– Mày không cần "làm gì."
Quân nhìn An.
– Mày chỉ cần ở đó. Mấy đứa không cần mày giải quyết. Tụi nó cần biết có thằng Quân vẫn ở đó, vẫn rủ nhậu, vẫn hỏi "mày sao rồi", vẫn chọc Long, vẫn nhắn Duy dù Duy không reply. Mày không cần cứu ai. Mày chỉ cần đừng biến mất.
"Đừng biến mất." An nói câu đó nhẹ nhàng, nhưng nó đập vào ngực tao như ai đó gõ cửa lúc tao tưởng phòng trống.
Quân cầm ly trà đá. Uống. Trà lỏng, lạnh, vị chát nhẹ. Uống để không cần nói ngay, vì nếu nói ngay thì giọng sẽ run, và Quân không muốn run trước An. Không phải vì sĩ diện. Vì nếu anh run thì An sẽ lo, và An đang gánh đủ rồi.
Quân đặt ly xuống:
– An, mày thì sao?
An chớp mắt. Nhanh, nhanh kiểu không ngờ câu hỏi đó.
– Sao là sao?
– Mày lo cho tụi nó. Mày lo cho tao. Mày lo cho mọi người trên mạng, healing cả thế giới mỗi ngày. Ai lo cho mày?
Im lặng. Quán cơm tấm vẫn ồn: tiếng dì Ba xới cơm, tiếng quạt trần quay, tiếng xe máy chạy ngoài hẻm, tiếng ai đó gọi "dì ơi thêm nước mắm." Nhưng bàn này im. An im.
Rồi cô cười. Cười nhẹ, cười kiểu An, không rạng rỡ, không gượng, chỉ nhẹ, như gió tháng mười một Sài Gòn, vừa đủ mát mà không lạnh.
– Mày vừa hỏi đó.
Mày vừa hỏi đó. Câu ngắn, nhẹ hều, mà tao nghe tim mình đập lệch một nhịp. Không phải kiểu phim Hàn, không phải kiểu nhạc Phan Mạnh Quỳnh, kiểu đời thật. Kiểu hai đứa ngồi quán cơm tấm hai mươi lăm ngàn, mồ hôi, quạt trần, nước mắm, và một câu nói nhẹ mà nặng.
Quân không nói gì. An cũng không. Hai đứa ăn tiếp. Cơm nguội dần nhưng không ai phàn nàn, cơm tấm nguội vẫn ngon, Sài Gòn dạy tụi mình chuyện đó từ nhỏ.
Trả tiền. Chia đều, mười hai ngàn năm trăm mỗi người. An rút ví, Quân ngăn.
– Để tao.
– Lần trước mày trả rồi.
– Thì lần này tao trả tiếp.
– Quân.
– Gì?
– Hai mươi lăm ngàn. Chia đi. Đừng có anh hùng.
An nhìn tao kiểu "mày mà anh hùng gì, lương content manager mà đòi bao." Tao cười. Chia. Mười hai ngàn năm trăm. Tao thích An ở chỗ đó, không cho mày bao, không cho mày diễn. Mày nghèo thì nói nghèo. Chia đều. Sòng phẳng. Tao chưa bao giờ thấy "sòng phẳng" dễ thương đến vậy.
Đi bộ ra ga metro. Hẻm Nguyễn Đình Chiểu buổi trưa: nắng xuyên qua mái nhà, bóng râm vá víu trên vỉa hè, xe máy đậu nghiêng, mùi cà phê từ quán ở đầu hẻm, tiếng nhạc từ tiệm tóc bên kia đường, bài "Có Không Giữ Mất Đừng Tìm" của Trúc Nhân phát lần thứ một trăm mà nghe vẫn bắt tai.
An đi bên trái. Quân đi bên phải. Khoảng cách: nửa mét, gần hơn bạn bè, xa hơn người yêu. Cái khoảng cách lơ lửng mà cả hai đều biết nhưng không ai đặt tên.
– Mày nghĩ Nam có chuyện gì không?
An hỏi, mắt nhìn thẳng phía trước.
– Không biết. Nhưng tao sẽ để ý.
– Ờ. Tao tin mày.
"Tao tin mày." An nói nhẹ như nói "trời nóng." Nhưng tao nghe nặng. Vì lâu lắm rồi không ai nói "tao tin mày" với tao. Sếp Tuấn nói "anh tin em" kiểu sếp tin nhân viên, má nói "má tin con" kiểu má tin con, Long nói "tin tao đi" kiểu bán hàng. Câu "tao tin mày" của An khác. Khác vì An nói thật. An luôn nói thật, ít nhất là với tao.
Vỉa hè gập ghềnh. Gạch bong, ổ gà nhỏ, rễ cây trồi. An bước, dép quai ngang vướng vào viên gạch lồi, chân trượt. Không ngã hẳn, chỉ loạng choạng, kiểu mất thăng bằng nửa giây.
Quân đưa tay. Phản xạ, không nghĩ, chỉ đưa. Tay nắm cánh tay An, giữ. An đứng vững, chỉ hai giây.
Tay Quân trên cánh tay An. Da An mát, mát kiểu người mỏng, kiểu không đủ thịt che nắng, kiểu cánh tay nhỏ mà gánh nhiều quá. Quân cảm nhận xương cổ tay An dưới ngón tay mình, nhỏ, rõ, thật.
Rồi cả hai rút tay. Cùng lúc. Không ai bảo ai.
Chỉ hai giây, tay tao trên tay An hai giây. Lần trước ở quán bia, An chạm tay tao dưới bàn, nhanh rồi rút. Lần này tao chạm An, nhanh rồi rút. Tụi mình chạm nhau kiểu người sợ phỏng: chạm, nóng, rút. Biết nóng nhưng vẫn chạm.
Im lặng. Đi tiếp. Không ai nhắc. Vỉa hè vẫn gập ghềnh, nắng vẫn nắng, Trúc Nhân vẫn hát.
Trước ga Ba Son.
Cổng ga vào quen, cái cổng mà Quân đi qua mỗi ngày hai lần, sáng vào chiều ra, mòn đến mức không còn nhìn. Nhưng hôm nay Quân nhìn, nhìn vì An đứng trước cổng, và khi An đứng đâu thì Quân nhìn chỗ đó kỹ hơn.
– Quân.
– Gì?
– Cảm ơn nha.
– Cảm ơn gì?
An quay lại. Nhìn Quân, nhìn thẳng, nhìn kiểu An, không giấu. Mắt không trang điểm, quầng thâm nhẹ, nhưng sáng.
– Cảm ơn vì hỏi tui sao.
Cảm ơn vì hỏi tui sao. Không phải cảm ơn vì giúp gì. Không phải cảm ơn vì giải quyết gì. Chỉ cảm ơn vì hỏi. Vì trong một ngày mà cả thế giới hỏi An "làm sao để sống chill" và "review giùm sản phẩm này", có một thằng hỏi "mày sao rồi." Và câu hỏi đó đủ rồi.
An cười nhẹ. Quay lưng. Bước vào ga, bóng cô nhỏ dần trong dòng người, áo trắng lẫn giữa trăm cái áo trắng khác, nhưng Quân vẫn thấy. Vẫn nhận ra.
Lạ. Lần đầu tiên tao lo cho một người mà không mệt. Ngược lại, tao thấy bớt mệt. Lo cho An không giống lo cho Long, lo Long nặng, đè, ngộp. Lo cho An... nhẹ. Nhẹ kiểu trà đá buổi trưa. Nhẹ kiểu gió hẻm. Nhẹ nhưng tao nhớ, và mai tao sẽ muốn ngồi lại cái bàn đó.
Quân đứng trước ga thêm ba mươi giây. Nhìn cổng. Nhìn người. Nhìn bảng thông báo nhấp nháy: "Chuyến tiếp theo: 3 phút."
Cơm tấm hai mươi lăm ngàn. Trà đá miễn phí. Hai giây tay chạm tay. Và một câu "cảm ơn vì hỏi tui sao."
Tao không biết đây là gì. Không phải tình yêu, tình yêu thì tao biết, tao từng yêu, tình yêu ồn hơn thế này. Đây nhẹ. Đây giống... giống lần đầu về nhà mà không cần chìa khóa, vì cửa đã mở sẵn.
Hoặc tao đang lú. Cũng có thể. Mệt quá nên lú.
Nhưng mai tao vẫn sẽ nhắn "cơm tấm?" Và An vẫn sẽ trả lời "ờ." Và tụi mình sẽ lại ngồi cái bàn đó, ăn cơm hai mươi lăm ngàn, nói chuyện tụi nó, lo chuyện tụi nó, rồi tay chạm tay rồi rút. Rồi lại chạm.
Rồi lại rút.
Nhưng mỗi lần rút chậm hơn một chút.
Quân bước vào ga. Ba phút nữa có tàu. Sài Gòn buổi trưa nóng bốn mươi độ mà ngực anh mát, mát kiểu lạ, kiểu chưa từng, kiểu cơm tấm và trà đá và An.