Ngày Mai Vẫn Phải Đi Làm
Chương 88: Nhóm tin nhắn lúc nửa đêm
Chương 88

Nhóm tin nhắn lúc nửa đêm

Quân không ngủ được.

Nằm trên giường phòng trọ Q.3, trần nhà, quạt trần quay chậm, đèn tắt, điện thoại sáng trên ngực. Mười hai giờ mười lăm. Tuần năm mươi hai. Gần một năm kể từ cái thứ Hai đầu tiên Quân ngồi metro đi làm, cái thứ Hai đầu tiên mở truyện.

Một năm. Sắp hết. Mình nằm đây, không ngủ, không phải vì mất ngủ kiểu burnout. Mất ngủ kiểu nghĩ. Nghĩ nhiều. Nghĩ về bản thảo đã gửi, hai tuần chưa có phản hồi. Nghĩ về sáu đứa. Nghĩ về cả năm qua.

Quân mở nhóm tin nhắn. "HỘI BẠN GÀ." Tên nhóm Long đặt hồi năm hai, không ai đổi vì lười, rồi quen, rồi thành quen kiểu thương.

Gõ:

"Ê, ai thức không?"

Ba mươi giây. Một phút. Rồi tin nhắn nhảy lên.

Long: "Tao. Đang quét hàng. Ca đêm mà."

Nam: "Tao. Đọc sách."

An: "Tui. Đang chỉnh ảnh."

Duy: "Ờ."

Vy: "Tao. Không ngủ được."

Sáu đứa. Nửa đêm. Mỗi đứa một nơi trong Sài Gòn. Long ở cửa hàng tiện lợi ca đêm. Nam ở phòng trọ mới. An ở phòng thu Bình Thạnh. Duy ở Gò Vấp. Vy ở căn hộ Q.7. Tao ở Q.3. Sáu nơi, sáu cái điện thoại, một nhóm tin nhắn. Và không ai ngủ.

Long nhắn tiếp:

"Ê, tao kể nha. Hôm nay có chị khách quen, tuần nào cũng mua sữa đậu nành, hỏi tao: 'Anh làm đây lâu chưa?' Tao nói 4 tháng. Chị nói: 'Anh vui ghê, mỗi lần tới đều thấy anh cười.' "

"Chị đó không biết tao nợ 155 triệu."

"Nhưng chị thấy tao cười. Và lần này tao cười thật."

Quân nhìn tin nhắn Long. Hồi đầu năm Long nhắn nhóm kiểu flex: "Deal ngon, sắp ký." "Lên đời SH, ae." Giờ Long nhắn kiểu thật: "Tao cười thật." Khác. Đẹp hơn.

An nhắn:

"Tui hôm nay có nhãn hàng liên hệ lại. Nhưng khác. Họ muốn tui quay nội dung thật. Đúng kiểu tui. Lần đầu có nhãn hàng muốn tui thật."

Vy: "Hay ghê. Họ muốn mày thật. Giỏi."

An: "Không giỏi đâu. Chỉ là... họ thấy cái video tui khóc. Và họ thích. Hài hông? Tui khóc thì họ thích. Tui diễn chill thì họ bỏ."

An khóc trên mạng, người ta thích. An diễn chill, người ta bỏ. Thế giới lạ. Nhưng ít ra An tìm được chỗ đứng bằng chính mình, không phải bằng bộ lọc.

Nam nhắn:

"Tao ngủ được 7 tiếng đêm qua. Không thuốc."

Im lặng trong nhóm. Ba giây. Năm giây. Rồi năm trái tim đỏ.

Nam ngủ được 7 tiếng. Không thuốc. Nghe bình thường. Nhưng thằng Nam uống thuốc an thần sáu tháng, ngủ trong xe ở bãi đỗ, thì "7 tiếng không thuốc" là chiến thắng. Kiểu chiến thắng không ai ngoài sáu đứa hiểu.

Duy nhắn:

"Tao bị sếp sửa mã hôm nay. Đau."

Long: "Bị sửa mã là gì?"

Duy: "Kiểu... mày viết sai, sếp sửa lại. Đau vì mình tưởng đúng."

Long: "Haha, giống tao bị quản lý sửa cách xếp hàng. Đau."

Duy: "Nhưng tao sửa lại được. Sếp nói sửa xong thì sạch."

An: "Xứng đáng."

Duy: "Ờ."

Duy bị sửa mã. Đau. Nhưng Duy sửa được. Sáu tháng trước Duy bị sửa thì sẽ đóng máy tính, nằm xuống, nghĩ "do mình dở." Giờ Duy sửa rồi kể. Kể vì muốn kể. Tiến bộ không ồn ào. Nhưng thật.

Vy nhắn:

"Tao nấu cơm một mình 4 tuần rồi. Không chết."

Long: "Tiêu chuẩn thấp ghê chị Vy."

Vy: "Im, Long."

Long: "Dạ."

Cười. Quân cười. Một mình trên giường, nửa đêm, nhìn nhóm tin nhắn, cười.

Hồi xưa tụi mình nhắn nhóm để flex, để đùa, để diễn. Long flex deal. An đăng ảnh "buổi sáng bình yên." Nam nói "ổn mà." Tao nói "kệ đi, mai tính." Giờ tụi mình nhắn vì muốn kể thật. Nửa đêm. Không ai bắt. Vì muốn.

Im lặng vài phút. Rồi Quân gõ, chậm, từng chữ:

"Tao gửi bản thảo cho nhà xuất bản 2 tuần rồi. Chưa trả lời. Sợ."

Gửi. Nhìn tin nhắn bay đi. Chờ.

Long nhắn trước:

"Kệ đi bro. Mày viết rồi. Gửi rồi. Đủ rồi."

An:

"Đúng. Mày viết cho mình. Còn lại là phần thưởng thêm."

Duy:

"Ờ."

Nam:

"Viết tiếp đi."

Vy:

"Tụi tao tin mày."

Quân nhìn năm tin nhắn. Năm dòng. Năm đứa. Nửa đêm.

"Tụi tao tin mày."

Vy nói vậy. Bốn chữ. Nửa đêm, từ căn hộ Q.7, một mình, bốn tuần nấu cơm cho một người. Vy nhắn "tụi tao tin mày." Và bốn chữ đó, nửa đêm, từ năm đứa bạn, nặng hơn bất kỳ lời nhận xét nào từ nhà xuất bản. Vì tụi nó không đọc vì nghề. Tụi nó đọc vì tụi nó biết tao. Biết tao viết vì không viết thì chết. Biết tao sợ. Và vẫn tin.

Quân gõ:

"Cảm ơn tụi mày."

Long:

"Đừng có sến. Đi ngủ đi."

An:

"Long nói đúng. Đi ngủ. Mai tui còn quay video."

Duy:

"Ờ. Ngủ."

Nam:

"Ngủ đi. Mai vẫn phải đi làm."

Vy:

"😂 Nam nói y chang tên truyện mày."

Im lặng. Rồi cả nhóm gửi "😂". Sáu cái mặt cười. Nửa đêm. Sáu đứa ở sáu nơi trong Sài Gòn, mỗi đứa trên giường mình, điện thoại sáng, nhóm tin nhắn "HỘI BẠN GÀ", sáu cái mặt cười.

"Mai vẫn phải đi làm." Nam nói. Câu đó. Giống hồi đầu năm. Nhưng khác. Hồi đầu năm "mai vẫn phải đi làm" là gánh nặng. Là mệt. Là "chưa xong đâu." Giờ "mai vẫn phải đi làm" là... sống. Là bình thường. Là: ờ, mai đi làm, rồi chiều về, rồi thứ Sáu nhậu, rồi tuần sau lại đi. Bình thường. Và bình thường thì đủ.

Quân tắt điện thoại. Nằm xuống. Quạt trần quay chậm, gió nhẹ, đêm Sài Gòn yên.

Ngủ đi. Mai vẫn phải đi làm. Nhưng lần này, "phải" không phải gánh. "Phải" là "được." Được đi làm. Được sống. Được có năm đứa bạn nhắn tin nửa đêm.

Đủ rồi.

Ch.88/93
1.023 từ