Người lớn không khóc
Sáng thứ Hai, Quân ngồi trước màn hình mà chữ nhảy múa.
Tài liệu dự án nước giải khát phiên bản ba, khách hàng muốn "trẻ trung nhưng không trẻ con, vui nhưng có chiều sâu, viral nhưng phải sang." Quân đọc lần bốn, chữ vẫn nhảy. Không phải tài liệu khó, tài liệu bình thường, kiểu agency Q.3 mỗi tuần nhận mười cái giống nhau. Nhưng hôm nay Quân nhìn chữ mà thấy lọ thuốc.
Sertraline 50mg. Hai viên, sau ăn tối.
Bốn ngày rồi. Bốn ngày kể từ tối thứ Bảy ở phòng Nam. Bốn đêm mở mắt nhìn trần nhà, thấy cái nhãn bệnh viện Tâm thần in trên bóng tối, thấy mặt Nam cười, cười kiểu kéo một bên môi lên rồi thả xuống, nhanh, gọn, quen. "Ai đi làm giờ mà chẳng vậy."
Bốn đêm. Bốn đêm tao không ngủ quá ba tiếng. Bốn đêm tao nằm nghĩ: nói với nhóm hay không? Nói thì phản bội Nam. Không nói thì... nếu Nam làm gì đó thì sao?
Quân xoay ghế, nhìn ra cửa kính. Tầng năm, agency Q.3, đường Pasteur phía dưới, xe máy chảy như kiến, Highland đối diện đông sinh viên. Bình thường. Sài Gòn bình thường. Mười giờ sáng thứ Hai bình thường.
Điện thoại rung. Group chat "6 Đứa Ngu."
Long: "Tuần này ai đi?"
An: "Tui."
Vy: "Có mặt."
Duy: không trả lời.
Nam: không trả lời.
Nam không trả lời. Bình thường, Nam hay nhắn lại sau, nhắn kiểu "ờ" lúc trưa hoặc chiều. Nhưng giờ Quân đọc cái "không trả lời" khác đi. Giờ mỗi lần Nam im là Quân nghĩ: mày đang ở đâu? Mày có ổn không? "Ổn" thật hay "ổn" kiểu mày?
Quân mở tin nhắn riêng với Nam. Gõ:
"Mày nên nói với tụi nó."
Gửi. Nhìn hai dấu tick xanh. Nam đọc rồi.
Ba chấm nhảy. Dừng. Nhảy lại. Dừng. Hai phút.
"Đừng. Tao xin mày. Tao xử lý được."
"Tao xử lý được."
Giống Long nói. "Kệ đi bro, tao xử lý." Giống Duy nói. "Sắp rồi má." Giống mọi người nói. Sáu đứa, sáu cái "tao xử lý được", không ai xử lý được gì hết.
Quân nhìn tin nhắn. Gõ rồi xóa. Gõ "ok" rồi xóa. Gõ "mày ngu lắm" rồi xóa. Cuối cùng gõ:
"Ờ."
Gửi. Khóa màn hình. Quay lại tài liệu nước giải khát.
"Trẻ trung nhưng không trẻ con." Ờ. Tao đang viết content cho nước ngọt trong khi bạn thân tao uống thuốc chống trầm cảm. Tao đang chọn giữa "Sảng khoái mỗi ngày" với "Vị mát lạnh từ thiên nhiên" trong khi thằng bạn tao không biết dọn phòng để đi hay để ở.
Trẻ trung. Nhưng không trẻ con.
Tao hai mươi chín. Tao không trẻ con. Tao không trẻ trung. Tao chỉ mệt.
Trưa. Cơm hộp từ GrabFood, cơm gà xối mỡ ba mươi lăm ngàn. Quân ăn ở bàn, mắt trên tài liệu, tay trên nĩa nhựa. Sếp Tuấn đi ngang, dừng.
– Em ổn không?
Quân ngẩng lên. Sếp Tuấn, ba mươi tám, mắt thâm, áo sơ mi xanh nhạt nhàu ở cổ tay vì gập lên, ly cà phê đen đá thứ ba trong ngày.
– Dạ, ổn.
"Ổn." Tao nghe mình nói "ổn" mà muốn cười. Cười kiểu cay. "Ổn" là mật khẩu mặc định của cả thế hệ tụi mình. Nhập "ổn" vào, cửa mở, đi vào, ngồi xuống, làm việc tiếp. Không ai hỏi thêm. Không ai cần hỏi thêm.
Sếp Tuấn nhìn Quân hai giây. Gật đầu. Đi.
Sếp cũng nói "ổn" mỗi ngày. Sếp cũng không ổn. Tao biết, sếp biết tao biết, tao biết sếp biết tao biết. Nhưng hai thằng vẫn "ổn" với nhau, vì nếu không "ổn" thì phải làm gì? Ôm nhau khóc giữa agency? Xin nghỉ? Nghỉ rồi ăn gì?
Buổi chiều kéo dài. Ba concept, hai bị sếp Tuấn gạch, một giữ lại sửa. Quân sửa. Sửa kiểu máy, kiểu tay gõ mà đầu ở chỗ khác, đầu ở phòng 403 lầu bốn hẻm Tân Định, đầu ở cái ngăn kéo có lọ thuốc nhựa trắng.
Minh, thằng intern hai mươi hai tuổi, ngồi bàn kế bên, tai nghe không dây, gõ phím rào rào, mắt sáng. Quân nhìn Minh.
Hai mươi hai. Tao hồi hai mươi hai cũng vậy. Gõ phím rào rào, mắt sáng, nghĩ mình sẽ thành nhà văn. Bảy năm sau: gõ phím rào rào, mắt thâm, viết content cho nước ngọt.
Sáu giờ. Quân đóng laptop, không OT. Hiếm. Thường Quân ở lại tới tám, chín, mười. Hôm nay đóng laptop lúc sáu, đứng dậy, mặc áo khoác, đi.
Sếp Tuấn nhìn lên từ màn hình.
– Về sớm?
– Dạ. Mệt.
Sếp Tuấn gật. Không hỏi thêm. Quân đi ra cửa, ra thang máy, ra sảnh, ra đường Pasteur, ra Sài Gòn chiều thứ Hai.
Phòng trọ Q.3, mười tám mét vuông, bàn ngổn ngang ly cà phê, laptop dán sticker "Deadline is coming" và logo agency. Quân không bật đèn. Nằm xuống giường, nhìn trần nhà, quạt trần quay chậm, bóng cánh quạt xoay trên tường.
Long nợ hai trăm triệu. Nam uống thuốc sáu tháng. Tao biết hết. Tao không nói được. Tao mệt.
Mở điện thoại. Mở sổ ghi chú, sổ An tặng đã chuyển sang bản số. Đọc lại mấy dòng cũ:
"29 tuổi. Mình đang sống... hay chỉ đang tồn tại?"
"7 năm viết cho người khác. Bao giờ viết cho mình?"
"Tao thành thứ tao ghét."
"Sáu đứa, sáu bí mật."
"Nam uống thuốc sáu tháng. Tao biết rồi. Tao không biết phải làm gì. Nhưng tao sẽ không bỏ."
Quân cuộn xuống dòng mới. Ngón tay gõ chậm, gõ trong bóng tối, ánh sáng màn hình chiếu lên mặt:
"Nam uống thuốc 6 tháng. Long nợ 200 triệu. Tao biết hết. Tao không nói được. Tao mệt."
Dừng. Nhìn. Gõ tiếp:
"Bao giờ người lớn được phép khóc?"
Lưu. Khóa màn hình. Phòng tối lại.
Bao giờ? Hồi nhỏ, khóc thì có người ôm. Lớn lên, khóc thì phải vào toilet, khóa cửa, mở vòi nước cho đỡ nghe. Hoặc không khóc. Người lớn không khóc. Người lớn nói "ổn mà" rồi uống bia. Hoặc uống thuốc. Hoặc uống cả hai.
Nằm xuống, nhìn trần nhà, quạt trần quay chậm trên đầu.
Điện thoại rung. Nhắn An:
"Ê, ngày mai rảnh không?"
Gửi. Nhìn hai tick xanh.
An: "Ờ. Sao?"
"Không, muốn gặp mày."
Ba chấm nhảy. Lâu hơn bình thường. Rồi:
"Ờ."
"Ờ" của An khác "ờ" của Nam. "Ờ" của An có chờ đợi, có hiểu, có "tao biết mày đang không ổn nhưng tao không hỏi, tao chờ mày nói." "Ờ" của Nam là cánh cửa đóng. "Ờ" của An là cánh cửa hé.
Mười một đêm. Ga metro Ba Son.
Quân đi bộ từ phòng trọ ra ga, mười lăm phút, qua hẻm, qua đường Nguyễn Đình Chiểu, qua đường Tôn Đức Thắng, vào ga. Không biết tại sao đi ra ga lúc mười một đêm. Không có việc gì. Chỉ muốn đi.
Ga vắng. Đêm muộn, chuyến tàu cuối hai mươi ba phút nữa. Bảng điện tử sáng: "Chuyến tiếp theo: 23 phút." Quân ngồi ghế đợi, ghế nhựa xanh, dưới đèn huỳnh quang trắng, một mình.
Ga metro đêm muộn có cái gì đó lạ. Ban ngày đông, ồn, người chen, ai cũng vội. Đêm thì vắng, im, tiếng máy lạnh hắt từ trần, tiếng bước chân ai đó xa xa, tiếng bảng thông báo tự động: "Quý khách lưu ý, chuyến tàu cuối cùng khởi hành lúc hai mươi ba giờ ba mươi."
Chuyến tàu cuối. Mấy tháng trước, câu này bình thường. Giờ nghe khác. Chuyến tàu cuối, cơ hội cuối, giới hạn cuối. Mọi thứ đều có "cuối". Tao sợ nhất là "cuối" mà không ai biết đó là cuối.
Tối thứ Bảy ở phòng Nam, tao nhìn Nam ngồi trên sàn, và tao nghĩ: nếu không có lọ thuốc đó, nếu tao không tình cờ mở ngăn kéo, tao sẽ không biết. Bao lâu nữa tao mới biết? Bao lâu nữa Nam mới nói? Hay không bao giờ nói, và một ngày tao gọi thì số này không liên lạc được?
Quân nhìn phản chiếu trong kính chắn gió. Mặt mình, mặt hai mươi chín tuổi, quầng thâm, tóc bù xù, áo thun nhàu. Phía sau kính: đường ray, tối, dài, chạy vào đường hầm.
Tao là thằng giữ không khí nhóm. Tao là thằng cười nhiều nhất. Tao là thằng biết bí mật nhiều nhất. Và tao là thằng không có ai để nói.
Long nói tao "đừng nói ai." Nam nói tao "đừng." An lo tao nhưng An cũng đang lo chính mình. Vy đang sắp cưới. Duy đang cố đứng dậy. Cô Tư... cô Tư nhờ tao "để ý tụi nó."
Ai để ý tao?
"Ai lo cho mày?" An hỏi, trưa hôm đó, quán cơm tấm. "Mày vừa hỏi đó." An nói vậy. Và câu đó giữ tao, giữ kiểu dây neo giữ tàu. Nhưng dây neo cũng mòn, nếu tàu cứ kéo hoài.
Bảng điện tử chuyển: "Chuyến tiếp theo: 5 phút."
Quân đứng dậy. Đi ra sát mép ke ga, nhìn đường ray. Gió từ đường hầm thổi nhẹ, gió mang mùi sắt, mùi dầu máy, mùi ngầm.
Mệt. Mệt kiểu không biết mệt vì công việc hay vì người. Mệt vì tài liệu hay vì Long? Mệt vì KPI hay vì Nam? Mệt vì hạn chót hay vì mình biết quá nhiều mà không làm được gì?
Hoặc mệt vì tất cả. Vì tất cả chồng lên nhau, vì Sài Gòn không cho ai nghỉ, vì hai mươi chín tuổi không ai cho phép dừng.
Tàu đến. Đèn sáng từ đường hầm, tiếng rầm rầm lớn dần, gió mạnh hơn. Cửa mở. Quân bước vào.
Toa vắng. Ba người: một ông già ngủ gật, một cô gái đeo tai nghe nhắm mắt, một anh Grab đồng phục xanh ngồi lướt điện thoại. Quân ngồi ghế trống, dựa lưng, nhìn ra kính.
Sài Gòn chạy ngược. Đèn nhòe, mái nhà nhòe, cầu Thủ Thiêm nhòe. Tàu chạy, đều, đều, đều, nhịp tàu như nhịp thở, như nhịp tim, như nhịp "ổn mà ổn mà ổn mà" lặp đi lặp lại trong đầu.
Quân nhắm mắt. Mắt nóng. Nóng kiểu sắp khóc, kiểu nước dâng lên sau mí nhưng chưa tràn. Chưa tràn vì Quân biết kìm, hai mươi chín năm tập kìm, kìm giỏi, kìm kiểu người lớn.
Người lớn không khóc. Người lớn nói "ổn mà" rồi đi ngủ.
Ít ra là thử ngủ.
Tàu chạy. Sài Gòn chạy ngược. Quân ngồi một mình trong toa vắng, mắt đỏ, không khóc.
Gần lắm.
Nhưng chưa.