Nhóm họp khẩn
Căn hộ Vy, tầng mười hai, chung cư Phú Mỹ Hưng, Q.7, tối thứ Ba.
Vy mở cửa. Áo thun trắng, quần dài, tóc buộc cao, không trang điểm, mắt hơi sưng. Phòng khách gọn gàng: sofa xám, bàn kính, đèn sàn, kệ sách. Mùi nến thơm, mùi sáp ong, mùi ai đó đã dọn nhà kỹ cho buổi tối này.
– Vào đi.
Quân vào trước. Rồi An. Rồi Long. Cuối cùng, chậm hơn, từng bước từ thang máy: Duy.
Duy tới. Duy tới căn hộ Vy ở Q.7, tầng mười hai, thang máy, xa Gò Vấp ba chục cây số. Duy tới vì Nam biến mất. Mười tám tháng Duy không đi xa hơn quán bia cô Tư, và bây giờ Duy tới đây. Vì bạn.
Năm đứa. Phòng khách. Không ngồi sofa, Vy trải chiếu nhỏ trên sàn gạch, mọi người ngồi xuống. Quân ngồi dựa tường, An cạnh Quân, Long đối diện, chân co, Vy ngồi giữa, Duy ngồi góc, cạnh kệ sách.
Khải đi vắng. Vy nói sáng nay: "Em cần không gian tối nay. Mấy đứa bạn em tới." Khải gật, lấy xe đi nhà bạn, không hỏi thêm.
Khải không hỏi thêm. Khải kiểu vậy: hiền, hiểu chuyện, không đào. Khải cho Vy không gian vì Khải nghĩ đó là tôn trọng. Nhưng Vy cần ai đó đào, ai đó hỏi thẳng "mày sao rồi thật?" Và Khải không phải người đó.
Vy rót nước. Năm ly. Nước lọc, không bia, không rượu, không gì. Đặt giữa chiếu.
Im lặng rất lâu, rất dài.
Im lặng trong căn hộ tầng mười hai, đèn vàng, sàn gạch, cửa sổ nhìn xuống Phú Mỹ Hưng, đèn đường, xe chạy, bình thường. Im lặng năm đứa ngồi sàn, không ai biết bắt đầu thế nào, vì hai mươi lăm tuần họ ngồi cùng nhau trên ghế nhựa ở quán bia, và cách ngồi đó có bia, có đậu phộng, có tiếng cười làm lớp đệm. Bây giờ không có đệm. Chỉ sàn gạch lạnh và sự thật.
Vy nói trước. Giọng run, run kiểu cố kìm, run kiểu người biết nếu buông thì khóc:
– Tụi mình cần nói thật. Vì Nam biến mất và tụi mình không biết.
Im lặng.
– Tụi mình ngồi với nhau mỗi thứ Sáu. Hai mươi lăm tuần. Và tụi mình... không biết.
Vy nói "không biết" và giọng Vy vỡ ở chữ "biết." Vỡ nhẹ, chỉ đủ để nghe, đủ để cả phòng hiểu: Vy đang giữ, và đang giữ không nổi.
An cúi mặt. Long nhìn tay mình, ngón tay xoay vòng trên sàn gạch. Duy ngồi im, ôm gối Vy đặt sẵn.
Quân hít một hơi. Dài. Sâu.
Rồi Quân nói. Vì Quân biết nhiều nhất. Vì Quân giữ lâu nhất. Vì Quân là người phải mở khóa.
– Nam uống thuốc chống trầm cảm sáu tháng.
Im lặng.
Im nặng. Im kiểu năm người cùng lúc ngưng thở.
– Tao biết. Tao biết từ tháng trước. Tao thấy lọ thuốc ở phòng nó.
Vy nhìn Quân. Mắt Vy mở to, to hơn bình thường, to kiểu shock nhưng cũng kiểu giận, kiểu "sao mày không nói?"
– Sao mày không nói?
– Nó xin tao đừng nói.
"Nó xin tao đừng nói." Tao nói câu đó và nghe giọng mình bào chữa. Bào chữa cho việc giữ bí mật. Bào chữa cho việc tôn trọng lời hứa trong khi bạn mình đang chìm. Bào chữa, và tao không biết mình đúng hay sai. Có khi cả hai.
Vy nhìn xuống. Hai tay nắm chặt trên đùi, ngón trắng bệch.
– Nó xin mày. Và mày giữ.
– Ờ.
– Mày giữ được sao? Nặng không?
Vy không trách. Vy hỏi. Hỏi "nặng không" và câu hỏi đó nhẹ hơn bất kỳ lời trách nào, nhẹ vì nó thật, nhẹ vì Vy hiểu giữ bí mật cho ai đó nặng cỡ nào, vì Vy cũng đang giữ của mình.
– Nặng.
An đặt tay lên cánh tay Quân. Nhẹ. Không nói.
Long im lâu. Lâu nhất Long từng im. Rồi Long nói. Giọng khác, giọng không phải Long sales, không phải Long flex, giọng Long thật, giọng thằng Long An lên Sài Gòn, giọng run:
– Tao bị đuổi việc ba tuần rồi.
Im lặng.
– Tao nợ hai trăm triệu.
Cả phòng im. An đưa tay lên miệng. Vy nhìn Long, mắt ướt. Duy nhìn Long, lần đầu nhìn thẳng, nhìn kiểu thấy Long thật.
Long nói. Long nói thật. Long, thằng flex giỏi nhất nhóm, thằng "easy bro" "có kèo ngon", thằng SH trắng đồng hồ rep gel tóc, thằng đó vừa ngồi trên sàn gạch ở căn hộ Q.7 và nói "tao nợ hai trăm triệu" bằng giọng run.
Và không ai cười. Không ai "biết rồi." Chỉ im.
Long nói tiếp, nhanh hơn, như sợ nếu dừng thì không nói nổi:
– Thẻ tín dụng sáu mươi hai triệu. Ứng dụng vay bốn mươi lăm triệu. Mượn bạn năm mươi lăm triệu. Rải rác ba mươi tám triệu. Bán xe SH rồi, ba mươi hai triệu, trả một phần. Còn lại... tao đéo biết.
Long nuốt nước bọt. Mắt đỏ, nhưng không khóc. Long không khóc. Long cắn môi.
– Tao nói dối mấy đứa mấy năm rồi. Flex deal giả, flex tiền giả, flex mọi thứ giả. Tao sợ nếu mấy đứa biết tao nợ thì... thì tao là gì?
Long hỏi "tao là gì?" và câu hỏi đó đau hơn số nợ hai trăm triệu. Vì Long không sợ nợ, Long sợ mất giá trị. Long sợ nếu không có tiền, không có xe, không có deal, thì Long chỉ là thằng Long An nghèo, thằng hồi đại học mặc đồ cũ ăn bánh mì mười lăm ngàn. Long sợ nhóm bạn thương Long vì Long có tiền, không phải vì Long là Long.
Im. Rồi Duy, rất nhỏ:
– Tao cũng nợ. Không hai trăm triệu, nhưng má tao gửi tiền mỗi tháng, và bà ngoại tao bệnh, và tao... tao vẫn nhận. Tao hai mươi chín tuổi vẫn nhận tiền mẹ già.
Duy nói. Duy nói nhiều hơn mọi tối thứ Sáu gộp lại. Duy nói vì Long nói. Vì khi một người cởi mặt nạ, người khác dễ cởi hơn.
An nói. Giọng nhỏ, giọng đêm:
– Tui không có tiền đóng trọ tháng này. Tui mượn mẹ mỗi tháng. Mẹ tui ở Đà Lạt trồng rau, nghĩ con gái ở Sài Gòn kiếm tốt. Tui kiếm năm triệu, trọ năm triệu. Tui trừ ra: con số âm.
An nói và giọng An không run. An nói bình thản, bình thản kiểu đã chấp nhận từ lâu, bình thản kiểu người mệt quá rồi nên nói ra không đau nữa. Đau kiểu khác: đau vì nhận ra mình đã giấu lâu quá.
Vy. Vy cuối cùng. Xoay nhẫn đính hôn trên ngón áp út, xoay, xoay, rồi dừng.
– Tao sắp hủy cưới.
Cả phòng nhìn Vy.
– Tao không yêu Khải. Hoặc tao yêu mà không đủ. Tao mute anh hai tháng mà không nhận ra. Tao xoay nhẫn mỗi ngày mà muốn tháo ra. Anh tốt, anh hiền, anh nấu ăn giỏi, anh nhớ tao thích gì. Nhưng tao không thấy gì. Không thấy tim đập, không thấy nhớ, không thấy gì ngoài... ổn.
Vy dừng. Hít vào. Thở ra.
– "Ổn" không phải yêu. Tao cưới vì sợ cô đơn, không phải vì yêu. Và anh xứng đáng hơn vậy.
Vy nói "anh xứng đáng hơn vậy" và giọng Vy vỡ lần thứ hai. Vỡ thật, không kìm được. Nước mắt chảy, Vy lau bằng tay, lau nhanh, lau kiểu HR giỏi, kiểu quen che giấu. Nhưng ở đây không có ai phỏng vấn, không có ai đánh giá, chỉ có bốn đứa bạn ngồi sàn.
An ôm Vy. Ôm ngang vai, kéo vào, Vy gục đầu lên vai An.
Duy nói. Rất nhỏ. Nhỏ nhất phòng. Nhưng mọi người nghe:
– Tao sợ ra ngoài.
Im lặng.
– Mười tám tháng. Tao ở trong phòng mười tám tháng. Tao sợ phỏng vấn, sợ người lạ, sợ thất bại lần nữa. Tao mở cửa phòng mà tay run. Mấy tuần trước tao đi phỏng vấn ở Q.7, lên tầng năm, ngồi trước phòng nhân sự mà tim tao đập kiểu sắp chết.
Duy ôm gối chặt hơn.
– Hôm nay tao tới đây... tao phải đi ba chục cây. Tao run từ lúc lên xe buýt. Nhưng tao tới. Vì Nam. Vì tao hiểu Nam muốn gì khi biến mất. Tao cũng muốn biến mất mỗi ngày.
"Tao cũng muốn biến mất mỗi ngày." Duy nói và cả phòng ngưng thở lần thứ hai. Vì Duy không nói để gây sốc, Duy nói vì thật. Mười tám tháng trong phòng trọ, rèm kéo kín, lon mì, cái Trứng trên trần. Biến mất bằng cách ở lì. Nam biến mất bằng cách rời đi. Khác hình thức, cùng lý do: mệt quá mà không biết nói với ai.
Năm đứa ngồi sàn. Im lặng. Lâu. Không ai khóc (trừ Vy, đã lau). Không ai đùa. Không ai nói "ổn mà."
Lần đầu tiên.
Lần đầu tiên sau hai mươi lăm tuần thứ Sáu, sau bao nhiêu lon bia, bao nhiêu tiếng cười, bao nhiêu "ổn mà", lần đầu tiên không ai nói "ổn mà."
Long nói tao nợ hai trăm triệu. An nói tui hết tiền. Vy nói tao hủy cưới. Duy nói tao sợ ra ngoài. Quân nói tao biết về thuốc Nam.
Năm mặt nạ. Năm mặt nạ đặt xuống sàn gạch ở căn hộ tầng mười hai, Q.7, tối thứ Ba.
Và nó đau. Đau vì thật. Đau vì nhìn nhau mà không có lớp đệm, không có bia, không có đùa, chỉ có sàn gạch lạnh và mấy đứa bạn hai mươi chín tuổi đang gãy.
Nhưng ít ra nó thật.
Rồi Quân nói. Không biết lấy đâu ra giọng, nhưng nói:
– Tụi mình phải tìm Nam.
Mọi người nhìn Quân.
– Duy nói Đà Lạt. Tao tin. Tao cũng thấy Nam tìm Đà Lạt trên điện thoại trước đó. Bảy tiếng lái xe. Tao sẽ đi.
Long nói, giọng chắc hơn lúc nãy:
– Tao đi. Tao thất nghiệp, tao có thời gian.
Long nói "tao thất nghiệp, tao có thời gian" và cười nhẹ. Cười buồn, nhưng cười thật. Lần đầu Long cười về sự thất nghiệp mà không phải giấu, không phải diễn.
An:
– Tui cũng đi. Freelance mà, tự do.
Vy:
– Tao xin phép nghỉ. Chủ Nhật tao đi.
Duy im lâu. Rồi:
– Tao cũng đi.
Duy. Duy nói "tao cũng đi." Duy, thằng mười tám tháng trong phòng, thằng run khi mở cửa, thằng phải lên xe buýt ba chục cây mới tới đây. Duy nói "tao cũng đi" Đà Lạt, bảy tiếng, xa nhất Duy đi kể từ khi startup sập.
Vì Nam. Vì bạn. Vì đôi khi lý do đi là quan trọng hơn nỗi sợ ở lại.
Vy đứng dậy. Lau mắt. Rót nước cho mọi người. Năm ly nước lọc, sàn gạch, đèn vàng, cửa sổ Q.7 đêm.
– Chủ nhật. Sáng sớm. Ai lái?
– Tao, Quân nói. Tao thuê xe.
– Tao phụ lái, Vy nói. Tao có bằng.
An nhìn quanh. Năm đứa. Năm đứa trên sàn, sau mấy tiếng nói thật, mặt ai cũng mệt, mắt ai cũng đỏ, nhưng khác. Khác kiểu nhẹ hơn. Nhẹ không phải vì hết vấn đề, vì vấn đề vẫn đó, Long vẫn nợ hai trăm triệu, An vẫn hết tiền, Vy vẫn muốn hủy cưới, Duy vẫn sợ. Nhẹ vì không phải giấu nữa. Nhẹ vì ai cũng biết, và không ai cười, và không ai bỏ đi.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, tụi mình nói thật.
Lần đầu tiên. Và nó đau. Nhưng ít ra nó thật.
Và tụi mình vẫn ở đây. Năm đứa. Trên sàn. Không bia, không đùa, không "ổn mà."
Chỉ sự thật. Và sàn gạch lạnh. Và nhau.
Long đứng dậy. Vươn vai. Nhìn quanh:
– Ê, Vy, nhà mày có gì ăn không? Tao đói.
Vy cười. Cười mà nước mắt vẫn chưa khô:
– Có canh chua Khải nấu hồi chiều. Mày ăn không?
– Tao ăn.
An cười. Duy cười, cười kiểu Duy: kéo khóe miệng lên chút.
Quân nhìn. Năm đứa. Canh chua. Sàn gạch. Và chuyến đi Đà Lạt ngày Chủ nhật.
Tụi mình sẽ đi tìm Nam. Năm đứa. Bảy tiếng. Không biết tìm ở đâu, không biết Nam có muốn được tìm. Nhưng tụi mình sẽ đi. Vì lần đầu tiên, tụi mình nói thật với nhau. Và lần đầu tiên, tụi mình làm gì đó cùng nhau, không phải uống bia, mà là tìm bạn.
Thứ Sáu mỗi tuần, tụi mình ngồi cùng nhau mà xa.
Tối nay, tụi mình ngồi trên sàn mà gần.