Ngày Mai Vẫn Phải Đi Làm
Chương 33: Long bán xe
Chương 33

Long bán xe

Sếp Minh gọi vào phòng lúc chín giờ mười lăm sáng.

Phòng sếp nằm cuối showroom, phòng kính, rèm kéo nửa, bàn gỗ lớn, ghế da xoay, hai màn hình, cốc trà xanh. Sếp Minh ngồi sau bàn, 38 tuổi, tóc vuốt ngược, áo sơ mi xanh nhạt bỏ trong quần. Mặt bình thản, bình thản kiểu người sắp nói tin xấu mà đã tập trước gương.

– Long, ngồi đi.

Long ngồi. Ghế đối diện sếp, thấp hơn ghế sếp, kiểu thiết kế quyền lực mà Long biết vì Long cũng làm sales, cũng biết thủ thuật. Ghế thấp để khách hàng ngước lên. Giờ Long ngồi ghế thấp, ngước lên sếp mình.

– Em biết anh gọi em vào nói gì rồi, đúng không?

Long cười.

– Dạ, em đoán được.

Mày đoán được vì sếp Minh đã cảnh cáo từ tháng trước. "Tháng sau không có giao dịch thì chia tay." Tháng sau đã đến. Giao dịch vẫn bằng không.

– Công ty quyết định... cho em nghỉ. Tháng cuối có lương đầy đủ, em thu dọn trong tuần nha.

Sếp Minh nói. Giọng đều. Không ác, không lạnh. Giọng của người đã nói câu này với nhiều nhân viên khác trước Long, giọng quen, giọng đã luyện, giọng biết cách nói "đuổi" mà nghe như "chia tay", nghe như "cơ hội mới", nghe như bất cứ điều gì trừ cái nghĩa thật.

– Dạ, em hiểu.

Long đứng dậy. Cười. Cười kiểu Long: nở, rộng, răng trắng, mắt hơi nheo.

– Cảm ơn anh Minh. Em cũng đang có kèo bên khác rồi, nên cũng đúng lúc.

Kèo bên khác. Mày có kèo nào? Mày có hai trăm triệu nợ, ba tháng không bán được cái gì, collector gọi bạn bè, sếp vừa đuổi. Kèo duy nhất của mày là kèo vỡ.

Sếp Minh gật đầu. Không tin, mắt sếp Minh cho thấy sếp không tin, nhưng sếp cũng không cần tin. Sếp cần Long đi. Long đi. Xong.

Long bước ra khỏi phòng kính. Showroom rộng, sáng, đèn trắng, mô hình căn hộ trên bàn, băng rôn "CHÀO ĐÓN CƯ DÂN MỚI" treo tường. Hiền, đồng nghiệp 23 tuổi mới vào hai tháng, nhìn Long từ bàn, mắt hỏi. Long cười, giơ tay vẫy.

– Tao chuyển công ty khác, kèo ngon hơn.

Hiền gật đầu. Tin hay không thì Long không biết. Nhưng Long đã cười, đã nói "kèo ngon", đã vẫy tay. Diễn xong.

Long đi thẳng vào nhà vệ sinh. Đóng cửa. Khóa.

Đứng trước gương. Nhìn mình: sơ mi trắng, quần âu, giày da. Bộ đồ sales. Bộ đồ Long mặc năm năm. Năm năm, mỗi sáng, sơ mi trắng, quần âu, giày đánh bóng, tóc vuốt gel, đồng hồ cổ tay, nước hoa xịt cổ. Năm năm trông như thằng thành công. Năm năm.

Long đấm tường. Một cái. Mạnh. Tay phải. Gạch men lạnh, cứng, đau, đau dội lên cổ tay, lên cánh tay, lên vai. Đấm xong, Long nhìn tay. Đỏ. Không chảy máu. Chỉ đỏ, rát, run.

Đm.

Không khóc. Long không khóc. Long chưa bao giờ khóc, không phải vì mạnh, mà vì không biết khóc. Hồi nhỏ, Long An, nhà nghèo, ba đi làm mướn, mẹ bán vé số. Long không khóc vì khóc thì ba đánh. Lớn lên, Long không khóc vì khóc thì yếu. Yếu thì nghèo. Nghèo thì bị bỏ.

Không khóc. Mày không khóc. Mày sales. Mày "easy." Mày Phú Quốc. Mày SH trắng. Mày đồng hồ. Mày sơ mi trắng.

Mày vừa bị đuổi.

Long rửa mặt bằng nước lạnh. Lau bằng giấy. Nhìn gương lần nữa, mắt đỏ hơn, nhưng có thể đổ cho "bị dị ứng." Vuốt tóc. Hít thở. Một. Hai. Ba.

Mở cửa, bước ra, cười.

Thu dọn bàn mất hai mươi phút.

Bàn Long ở showroom: hai ngăn kéo, một hộc tủ. Ngăn kéo trên: danh thiếp cũ, danh thiếp Long in ba tháng trước, còn nguyên hộp, chưa phát hết. "Phạm Đức Long, Chuyên viên tư vấn bất động sản." Giấy dày, chữ vàng, nhìn sang. Long in một ngàn tấm, phát được trăm rưỡi. Tám trăm năm mươi tấm còn lại nằm trong hộp, chờ khách mà khách không đến.

Ngăn kéo dưới: chai nước hoa mini, kẹo cao su, pin dự phòng, sạc điện thoại phụ. Hộc tủ: cặp da đen, cặp này Long mua hồi mới vào công ty, da giả nhưng trông thật, quai đeo hơi sờn. Bên trong cặp: hợp đồng mẫu, bảng giá, tài liệu dự án. Tất cả vô dụng, dự án cũ, giá cũ, khách cũ. Giấy thành giấy vụn.

Long bỏ hết vào túi nhựa. Danh thiếp, nước hoa, kẹo, sạc, cặp da. Hai mươi phút gói gọn năm năm vào một cái túi nhựa đen.

Hiền nhìn từ xa. Không hỏi. Có lẽ hiểu. Có lẽ không hiểu nhưng biết đừng hỏi.

Long xách túi ra cửa showroom. Nắng. Nắng Thủ Đức chiều, gắt, trắng, chói vào mắt, mắt đang đỏ nên chói hơn bình thường. Đường trước showroom: xe tải, xe bồn, bụi công trình. Khu đô thị mới đang xây, cần cẩu, giàn giáo, tường rào xanh. Long bán nhà ở khu đô thị này năm năm. Giờ đứng ngoài nhìn vào.

SH trắng đậu ở bãi xe. Chiếc SH Long mua hồi năm ngoái, trả góp, còn nợ, nhưng lúc mua thì chụp ảnh đăng Facebook, hai trăm lượt thích.

Long nhìn SH.

Hai trăm triệu nợ. Tám triệu lương cuối, tháng này. Sau tháng này, lương bằng không. Nợ vẫn chạy. Lãi vẫn tính. Collector vẫn gọi.

Mày phải bán cái gì đó.

Tiệm xe máy cũ trên đường Đinh Bộ Lĩnh, Bình Thạnh. Bảng hiệu: "MUA BÁN XE MÁY CŨ, GIÁ TỐT NHẤT." Tiệm nhỏ, mặt tiền hẹp, bên trong xếp mười mấy chiếc xe các loại: Wave, Sirius, Air Blade, mấy chiếc SH cũ. Mùi xăng trộn mùi nhớt, quạt công nghiệp thổi nóng.

Ông chủ tiệm, trung niên, bụng bự, áo thun đen, dép tổ ong, nhìn SH Long lái vào, mắt quét nhanh: sơn, yên, đèn, lốp. Mắt người mua xe cũ, quét giá trước khi hỏi giá.

– SH 125 2023 nha. Đăng ký chính chủ. Còn bảo hành.

Long nói giọng sales, giọng quen, giọng mượt, giọng đã dùng năm năm để bán nhà. Giờ dùng để bán xe mình.

– Để coi.

Ông chủ đi vòng quanh xe. Kiểm tra. Ngồi lên. Nổ máy. Tắt máy. Lại đi vòng quanh.

– Ba mươi.

– Anh ơi, xe này em mua bốn mươi lăm. Mới hơn một năm.

– Ba mươi hai. Thị trường đang ế, em biết mà.

Long biết. Biết rõ. Thị trường ế: BĐS ế, xe ế, cái gì cũng ế. Long bán nhà không được, giờ bán xe cũng bị ép giá.

– Ba mươi lăm.

– Ba mươi hai. Cuối cùng.

Long nhìn SH. Sơn trắng, bóng, sạch, Long rửa xe mỗi tuần, rửa cẩn thận, lau từng khe. Chiếc SH này là thứ Long giữ sạch nhất trong đời: sạch hơn phòng trọ, sạch hơn quần áo, sạch hơn tâm hồn. Vì SH là thứ người ta thấy. SH là hình ảnh. SH là "Long sales thành công, Long có xe, Long ổn."

– Ba mươi hai.

Long gật đầu.

Giấy tờ xong trong bốn mươi phút. Ông chủ tiệm đếm tiền mặt, ba mươi hai triệu, tiền polymer, xếp thành cọc. Long cầm tiền, nhét vào ba lô. Ba lô cũ, ba lô đi học hồi đại học, Bách Khoa, màu đen, quai hơi sờn. Hồi đi bán nhà thì Long dùng cặp da. Giờ không còn cặp da, cặp da nằm trong túi nhựa đen, đã quăng vào thùng rác ở showroom.

Bước ra tiệm. Nắng chiều. Đường Đinh Bộ Lĩnh đông: xe máy, xe buýt, xe tải, còi, bụi, nóng.

Không có SH.

Không có SH.

Long đứng trên vỉa hè, ba lô trên vai, ba mươi hai triệu trong ba lô. Nhìn xuống chỗ vừa đậu SH, vệt dầu nhỏ trên mặt đường, vết lốp xe mờ trên nhựa đường nóng. SH đã đi. Ai đó sẽ mua lại, sẽ lau bóng, sẽ chạy trên đường Sài Gòn. Ai đó sẽ đăng ảnh, sẽ được hai trăm lượt thích.

Mua thì chụp ảnh. Bán thì giấu. Đời tao gói gọn trong hai chữ đó.

Long đi bộ ra trạm xe buýt. Trạm nhỏ, mái tôn, ghế sắt nóng. Ngồi chờ. Xe buýt 56, Bình Thạnh đi Gò Vấp, nhưng Long xuống giữa đường, về phòng trọ.

Xe buýt đến. Cũ. Máy lạnh hỏng, chỉ có quạt. Long lên, quẹt thẻ, ngồi ghế cuối. Ghế cuối, Long hay ngồi ghế cuối hồi sinh viên. Hồi đó không có SH, không có sơ mi trắng, không có "easy bro." Hồi đó Long đi xe buýt mỗi ngày, ngồi ghế cuối, nhìn Sài Gòn qua cửa sổ, Sài Gòn khi đó cũng vậy, xe cộ, nắng, bụi, còi. Nhưng hồi đó Long không nợ ai.

Xe buýt chạy. Sài Gòn chạy ngang cửa sổ: quán cà phê, quán nhậu, tiệm tóc, trường học, bệnh viện, nghĩa trang. Long nhìn mà không thấy. Đầu đang đếm.

Ba mươi hai triệu. Trả thẻ tín dụng phần lãi: bốn triệu. Trả ứng dụng vay quá hạn: mười triệu cho bớt gọi. Còn mười tám triệu. Mười tám triệu sống bao lâu? Trọ ba triệu rưỡi, ăn hai triệu, xe buýt ba trăm ngàn, điện thoại hai trăm ngàn. Sáu triệu một tháng, tiết kiệm tối đa. Được ba tháng.

Ba tháng. Ba tháng để tìm việc mới, để xoay sở, để... để gì?

Không biết.

Xe buýt dừng trạm. Mấy người lên. Một anh thanh niên, hai mươi ba bốn tuổi, mặc áo Grab, mặt mệt, tay cầm điện thoại gắn ghi đông. Anh ngồi cạnh Long, mùi nắng, mùi mồ hôi, mùi đường. Anh mở điện thoại, ứng dụng Grab, nhìn cuốc xe tiếp theo, thở dài nhẹ. Rồi chạy tay qua tóc, nhắm mắt hai giây, mở mắt, nhìn điện thoại lại.

Anh này cũng mệt. Anh này cũng đang chạy. Chạy theo nghĩa đen: chạy xe, chạy cuốc, chạy tiền. Mày chạy theo nghĩa bóng: chạy nợ, chạy hình ảnh, chạy khỏi sự thật. Nhưng cả hai đều ngồi xe buýt.

Long bước xuống trạm gần phòng trọ. Hẻm nhỏ, Bình Thạnh, mùi cơm chiều từ nhà ai đó, mùi nước mắm, tiếng TV phát tin tức. Cầu thang hẹp, lên lầu 2, mở cửa.

Phòng trọ. Hai giường, một tủ, bàn nhỏ, quạt trần. Tuấn, bạn cùng phòng, sales BĐS công ty khác, đang nằm lướt điện thoại.

– SH đâu?

Long bỏ ba lô lên giường. Cởi giày da, giày da đánh bóng, giờ bụi đường.

– Cho bạn mượn.

Bạn nào mượn? Bạn tên Nợ.

Tuấn "ờ" rồi lướt điện thoại tiếp. Không hỏi thêm. Tuấn cũng sales, sales biết đừng hỏi khi đồng nghiệp trông mệt. Vì hỏi thì phải nghe, mà nghe thì sợ giống.

Đêm. Tuấn đi nhậu với nhóm riêng. Phòng trọ một mình.

Long nằm giường, nhìn trần nhà, trần nhà phòng trọ Bình Thạnh, sơn trắng bong tróc, quạt trần quay chậm, đèn tắt. Bóng tối. Tiếng xe máy ngoài hẻm, tiếng ai đó cãi nhau ở tầng dưới, tiếng TV nhà bên.

Mở điện thoại. Facebook.

Bảng tin: bạn đại học chụp ảnh Đà Lạt, đồng nghiệp cũ khoe deal mới, quảng cáo ứng dụng vay tiền (mỉa mai), ai đó đăng ảnh cưới.

Long lướt. Định đăng gì đó. Mở ô viết. Con trỏ nhấp nháy.

Nghĩ mười phút.

Gõ: "Bad day."

Xóa.

Gõ: "Mỗi ngày đều là Monday."

Xóa.

Gõ: "Hustle never stops."

Xóa. Hustle dừng rồi mày ơi. SH bán rồi. Việc mất rồi. Hustle gì nữa.

Lướt album ảnh cũ. Hồi đại học. Ảnh sáu đứa: Quân, Nam, An, Duy, Vy, và Long. Ngồi sân trường, dưới gốc bàng, nước mía, cười. Long mặc áo thun cũ, quần jean rách gối, rách thật, không phải rách thời trang. Tóc không vuốt gel. Mặt tròn hơn giờ. Cười rộng, cười thật, kiểu cười không cần diễn vì chưa có gì phải giấu.

Long nhìn ảnh lâu. Nhìn thằng Long trong ảnh, thằng Long mười chín hai mươi tuổi, nghèo, áo cũ, không xe, không đồng hồ, không danh thiếp. Nhưng cười thật.

Đăng ảnh. Dòng chú thích: "Nhớ hồi xưa."

Đăng xong. Nằm chờ. Thông báo: 1 lượt thích. 2. 3.

Dừng ở 3.

Quân thả tim. Nam thả tim. An thả tim.

Hồi đăng ảnh SH: hai trăm lượt. Hồi đăng ảnh Phú Quốc: một trăm năm mươi lượt. Hồi đăng ảnh nhà hàng tiếp khách: tám mươi lượt. Ảnh cũ, hồi đại học, sáu đứa, gốc bàng, nước mía: Quân, Nam, An. Chỉ tụi nó.

Hai trăm người "bạn" trên mạng xã hội, đồng nghiệp cũ, khách hàng, "anh em", "bro", không ai quan tâm ảnh Long hồi nghèo. Họ quan tâm Long có SH. Long đi Phú Quốc. Long khoe.

Vậy thì ai quan tâm Long thật? Quân, Nam, An. Chỉ tụi nó. Cũng đủ rồi.

Long đặt điện thoại xuống ngực. Nhắm mắt. Không ngủ, chỉ nhắm. Trong bóng tối sau mí mắt, con số vẫn chạy: một trăm tám mươi sáu triệu (sau khi trừ mười bốn triệu vừa trả). Một trăm tám mươi sáu triệu. Không việc. Không xe. Không gì.

Nhưng có Quân, Nam, An.

Buồn cười. Thằng Long nợ hai trăm triệu, bán SH, mất việc, nằm phòng trọ nhìn trần nhà. Mà thứ duy nhất khiến nó bớt sợ hơn một chút là tụi nó vẫn thả tim một tấm ảnh cũ.

Ngủ đi Long. Mai tính. Mai không có SH thì đi xe buýt. Mai không có showroom thì đi tìm chỗ khác. Mai nợ vẫn đó nhưng mai hẵng tính.

Nhưng ít ra, hôm nay mày không flex. Hôm nay mày đăng ảnh thật. Ảnh áo cũ, quần rách, nước mía gốc bàng. Và ba đứa thả tim.

Tụi nó. Đủ rồi.

Ch.33/93
2.349 từ