Ngày Mai Vẫn Phải Đi Làm
Chương 40: Lọ thuốc trong ngăn kéo
Chương 40

Lọ thuốc trong ngăn kéo

Nam nhắn lúc bảy giờ tối: "Ê, qua phòng tao chơi."

Quân nhìn tin nhắn. Đọc lại. Đọc lần ba.

Nam mời qua phòng. Nam, thằng chưa bao giờ mời ai qua phòng. Bảy năm quen, Quân biết phòng Nam ở Q.1 nhưng chưa bước vào lần nào. Không phải Nam cấm. Nam không mời. Nam luôn ra ngoài: quán bia, quán cơm, ga metro, xe hơi. Phòng Nam là nơi Nam về, không phải nơi Nam đón ai.

Mà hôm nay mời.

Quân gõ nhanh: "Ờ, tao qua." Tắt laptop. Mặc áo thun, quần short, dép lê. Chạy ra ga.

Chung cư mini Q.1, hẻm nhỏ gần chợ Tân Định, lầu bốn, thang bộ. Quân leo bốn tầng, thở hổn hển: thang hẹp, tường sơn vàng bong, đèn tuýp lúc sáng lúc tắt. Tầng bốn, cửa phòng 403, khép hờ.

Quân đẩy cửa.

Phòng Nam.

Sạch.

Đó là từ đầu tiên hiện trong đầu Quân: sạch. Không phải sạch kiểu bình thường, không phải sạch kiểu "tao mới dọn." Sạch kiểu... kiểu khách sạn. Kiểu phòng trưng bày. Kiểu không ai sống ở đây.

Hai mươi mét vuông. Giường đơn, ga trắng phẳng, gối trắng, chăn gấp vuông ở chân giường. Bàn nhỏ, laptop đóng, cốc nước, không giấy tờ. Tủ quần áo hai cánh đóng kín. Sàn gạch sạch bóng, không sợi tóc, không vết bẩn. Cửa sổ nhỏ, rèm kéo gọn, lưới chống muỗi, ánh đèn đường vàng bên ngoài.

Không ảnh treo tường. Không lịch. Không giấy ghi chú. Không gì.

Phòng mày trông như sắp dọn đi.

Nam đứng ở bếp nhỏ, góc phòng, bếp gas mini, tủ lạnh cũ. Áo thun trắng, quần ngắn, dép tổ ong. Không vest, không cà vạt. Nam ngoài vest trông nhỏ hơn. Gầy hơn. Vai hẹp, xương quai xanh rõ dưới cổ áo thun, cổ tay mỏng. Quân nhìn và nghĩ: Từ khi nào Nam gầy vậy?

– Vào đi. Tao có bia.

Giọng Nam bình thường. Giọng bình thường của Nam: trầm, nhẹ, đều. Không phải giọng mệt, không phải giọng vui. Chỉ bình thường.

Bình thường. Từ đó lại xuất hiện. Nam lúc nào cũng bình thường. Nhưng tao bắt đầu sợ cái "bình thường" của Nam.

Quân bước vào. Ngồi xuống giường, giường duy nhất trong phòng, vì phòng không có ghế, không có sofa. Nam đưa lon bia: Sài Gòn Lager, lon xanh, lạnh. Hai đứa bật lon, cụng nhẹ.

– Cheers.

– Cheers.

Uống. Bia lạnh, vị quen, vị Quán Bia Ga Cuối mang về phòng trọ.

– Mày dọn phòng hả?

Nam ngồi bệt dưới sàn, dựa tường, lon bia trên đầu gối.

– Ờ. Thích gọn gàng.

"Thích gọn gàng." Nam sống ở đây ba năm mà phòng trông như mới dọn vào hôm qua. Không phải gọn gàng. Cái này quá gọn. Cái này là... sạch sẽ kiểu người ta sắp xếp hết mọi thứ trước khi đi đâu đó lâu.

Quân nhìn quanh lần nữa. Bàn sạch, tủ đóng, giường phẳng. Trên bàn: laptop đóng, cốc nước, và một bức ảnh úp, úp mặt xuống, chỉ thấy mặt sau trắng.

– Ảnh gì kia?

– Ảnh cũ.

– Sao úp?

Nam nhìn bức ảnh. Im một giây.

– Lỡ tay.

Lỡ tay. Nam không bao giờ lỡ tay. Nam là thằng xếp cà vạt theo màu, giày theo hộp, vest theo bao nilông. Nam không "lỡ" bất kỳ thứ gì. Nam úp ảnh vì không muốn nhìn.

Quân không hỏi thêm. Uống bia. Im lặng, nhưng im kiểu hai thằng bạn bảy năm ngồi cùng phòng, không cần nói cũng không ngại. Bên ngoài cửa sổ: tiếng Sài Gòn đêm thứ Bảy, xe máy, nhạc từ quán karaoke đâu đó vọng lại, tiếng cười, tiếng ai gọi "ê, đợi tao."

– Dạo này sao?

– Bình thường. Công việc nhiều.

– KPI?

Nam cười. Cười nhẹ, cười kiểu Nam, kiểu kéo một bên môi lên rồi thả xuống, nhanh.

– Được. Lo gì.

"Lo gì." Câu cửa miệng. "Lo gì" của Nam giống "ổn mà" của cả nhóm, nghe bao nhiêu lần thì tin bấy nhiêu lần. Nghĩa là: không tin lần nào.

– Bố sao rồi?

Im lặng dài hơn. Nam nhìn lon bia. Ngón tay gõ nhẹ vào thành lon, tiếng kim loại rỗng, đều, như nhịp đồng hồ.

– Ổn. Bác sĩ nói theo dõi.

"Ổn." Lại "ổn." Bố ổn. KPI ổn. Nam ổn. Mọi thứ ổn. Ổn ổn ổn ổn ổn.

Quân uống hết lon. Đặt lon rỗng xuống sàn.

– Tao đi lấy nước.

– Ly trong ngăn kéo bàn.

Quân đứng dậy. Đi tới bàn, bàn nhỏ, gỗ ép, kê sát tường. Laptop đóng, bức ảnh úp, cốc nước. Kéo ngăn kéo, ngăn kéo nhỏ, kiểu ngăn kéo bàn học, tay kéo bằng nhôm.

Ngăn kéo mở.

Bên trong: sổ ngân hàng cũ bìa đỏ, hợp đồng thuê phòng gấp tư, giấy tờ xe Honda City, bút bi xanh, và một lọ nhựa. Lọ nhựa trắng, nắp trắng, nhãn bệnh viện dán vòng quanh.

Quân cầm lọ lên. Phản xạ, cầm kiểu người thấy thứ gì lạ trong nhà bạn thì cầm lên nhìn, không nghĩ.

Nhãn in: Bệnh viện Tâm thần TP.HCM. Tên bệnh nhân: Nguyễn Hải Nam. Thuốc: Sertraline 50mg. Liều dùng: 2 viên/ngày, uống sau ăn tối. Ngày kê đơn: bốn tháng trước.

Sertraline.

Tao biết tên thuốc này. Tao đọc ở đâu đó, trên mạng, trên báo, trên những bài viết kiểu "burnout và sức khỏe tâm thần giới trẻ" mà agency tao từng chạy nội dung cho nhãn hàng bảo hiểm.

Thuốc chống trầm cảm.

Quân đứng im. Tay cầm lọ thuốc, lọ nhẹ, nhựa nhẵn, thuốc bên trong lắc khe khẽ khi tay Quân run. Run nhẹ, run kiểu không kiểm soát, kiểu cơ thể biết trước điều đầu chưa kịp xử lý.

Thuốc chống trầm cảm. Tên Nam. Bệnh viện Tâm thần. Bốn tháng trước.

Bốn tháng.

Tiếng dép tổ ong. Nam từ toilet đi ra, tay còn ẩm, áo thun trắng, mặt bình thường. Bước hai bước. Nhìn Quân.

Nhìn tay Quân.

Nhìn lọ thuốc.

Im lặng.

Im lặng dài. Dài nhất Quân từng trải trong đời, dài hơn ba mươi giây im ở quán bia tuần trước, dài hơn lúc Long nói "hai trăm triệu", dài hơn lúc cô Tư nói "thằng Nam giống ba mày." Im lặng mà Quân nghe được tiếng quạt trần, tiếng tủ lạnh rung, tiếng nhịp tim mình, tiếng xe máy bên ngoài, tiếng karaoke xa, tiếng tàu metro chạy ngang. Tất cả những âm thanh bình thường bỗng nhiên to lên, rõ lên, như thế giới đang cố lấp đầy cái khoảng trống giữa hai thằng.

Rồi Nam cười, cười kiểu Nam, kéo một bên môi lên rồi thả xuống. Bình thường. Như không có gì.

– Ai đi làm giờ mà chẳng vậy.

"Ai đi làm giờ mà chẳng vậy."

Câu đó. Câu đó đập vào tao như ai tát. Không phải vì nó sai, vì nó đúng. Đúng một cách đáng sợ. Đúng kiểu Sài Gòn năm 2026, kiểu hai mươi tám tuổi, kiểu đi làm bảy năm, kiểu mọi người đều mệt mà không ai nói, kiểu "ai chẳng vậy" nên không ai đáng được lo.

"Ai đi làm giờ mà chẳng vậy", câu đó nghĩa là gì? Nghĩa là: tao bệnh, nhưng bệnh bình thường, bệnh như mọi người, nên đừng lo, đừng hỏi, đừng nhìn tao khác đi. Nghĩa là: thuốc này cũng giống vitamin, cũng giống cà phê, cũng giống bia, thứ người ta uống để sống qua ngày. Nghĩa là: tao đã bình thường hóa việc uống thuốc chống trầm cảm, vì nếu không bình thường hóa thì tao phải thừa nhận tao đang không ổn, và tao không đủ sức thừa nhận.

Quân nhìn Nam. Tay vẫn cầm lọ thuốc.

– Nam.

– Ổn mà.

– Đừng có "ổn mà" tao.

Giọng Quân. Giọng Quân không run, Quân tưởng sẽ run, nhưng không. Giọng vững. Vững kiểu giận. Không phải giận Nam, giận cái gì đó lớn hơn Nam, lớn hơn Quân, lớn hơn cái phòng trọ hai mươi mét vuông này. Giận cái hệ thống nào đó khiến thằng bạn thân nhất của mình phải uống thuốc chống trầm cảm rồi cười bảo "ai chẳng vậy."

Nam nhìn Quân. Mắt Nam, mắt bình thường, mắt mà bảy năm nay Quân vẫn thấy: điềm tĩnh, sâu, không dao động. Nhưng hôm nay Quân nhìn kỹ hơn, nhìn thấy gì đó phía sau cái điềm tĩnh. Mệt. Mệt kiểu người đã mệt lâu đến mức mệt trở thành mặc định, không còn biết phân biệt mệt với bình thường.

Im lặng. Quân đặt lọ thuốc xuống bàn. Nhẹ. Đặt cạnh bức ảnh úp, cạnh cốc nước, cạnh laptop đóng.

– Mày uống cái này bao lâu rồi?

Nam nhìn ra cửa sổ. Cửa sổ nhỏ, lưới chống muỗi, đèn đường vàng, mái nhà đối diện, trời tối. Xa xa, dải sáng metro chạy ngang, chạy đều, chạy mỗi mười phút, chạy không dừng.

– Sáu tháng.

Sáu tháng.

Sáu tháng. Hai mươi sáu tuần. Một trăm tám mươi ngày. Mỗi tối uống hai viên, không ai biết. Sáu tháng trước, tức là từ trước cả quán bia lần đầu tiên. Từ trước khi Duy biến mất. Từ trước khi Long bắt đầu nợ chồng. Từ trước khi An hết tiền. Từ trước tất cả.

Nam đã uống thuốc trước khi tụi mình bắt đầu rạn. Nam giấu giỏi nhất. Nam luôn giấu giỏi nhất.

Vest thẳng. Tóc gọn. Cười vừa đủ. Trả tiền cả bàn. "Lo gì, có tao." Và bên trong, hai viên Sertraline mỗi tối.

Quân ngồi xuống sàn. Ngồi bệt, dựa tường, đối diện Nam. Hai thằng ngồi trên sàn gạch mát, phòng trọ hai mươi mét vuông, đèn tuýp trắng, quạt trần quay chậm.

– Sao mày không nói?

Nam quay lại nhìn Quân. Cười, cười nhẹ, cười mệt.

– Nói gì? "Ê tụi mày, tao uống thuốc chống trầm cảm?" Nói rồi sao? Tụi mày lo? Tụi mày lo kiểu gì? Long đang nợ, An đang thiếu tiền, Duy đang trốn, Vy đang sắp cưới. Mỗi đứa đang gánh phần mình. Tao thêm cái này vào thì tụi mày gánh thêm cái gì?

Cái lý lẽ đó. Cái lý lẽ "không nói vì không muốn phiền." Cái lý lẽ mà mọi người trong nhóm mình đều có: Long không nói vì sĩ diện, Duy không nói vì xấu hổ, An không nói vì không muốn ai lo, Vy không nói vì sợ ảnh hưởng đám cưới. Và Nam không nói vì... vì Nam là thằng lo cho người khác. Thằng lo cho người khác thì không được phép cần người khác lo.

– Mày ngu, Quân nói.

Nam nhìn Quân. Ngạc nhiên, ngạc nhiên thật, không diễn.

– Mày ngu vì mày tưởng tao gánh không nổi. Tao đang gánh Long. Tao đang gánh cả bàn nhậu. Tao đang lo Duy, lo An, lo Vy. Thêm mày nữa thì sao? Gánh. Gánh được.

Tao nói "gánh được" mà tao không biết có gánh được không. Nhưng tao biết một chuyện: không gánh thì mày sẽ gánh một mình. Và mày gánh một mình sáu tháng rồi, và trông mày thế này đây.

Nam im. Nhìn lon bia rỗng trên sàn. Ngón tay xoay nhẫn bạc, xoay chậm, xoay đều, xoay kiểu Quân đã thấy trăm lần mà giờ mới hiểu.

Tàu metro chạy ngang ngoài cửa sổ. Đèn vàng quét qua phòng, quét nhanh, quét nhẹ, quét rồi tối lại. Bóng hai thằng ngồi trên sàn nhấp nháy trong ánh tàu rồi chìm vào đèn tuýp.

– Tao mệt, Quân.

Giọng Nam. Giọng nhỏ, nhỏ hơn bình thường, nhỏ hơn giọng Nam ở ngân hàng, nhỏ hơn giọng Nam ở quán bia, nhỏ hơn giọng Nam trên điện thoại nói "dạ." Giọng nhỏ kiểu người nói thật lần đầu sau rất lâu, giọng chưa quen được nói thật, nên run, nên nhẹ, nên gần như là thì thầm.

– Tao biết, Quân nói.

– Không. Mày không biết. Mày biết tao mệt. Nhưng mày không biết mệt kiểu nào. Mệt kiểu... kiểu sáng nào cũng mở mắt ra và ước gì đừng mở. Kiểu mặc vest lên mà thấy vest nặng mười ký. Kiểu ngồi ở ngân hàng mà nghĩ "nếu mình dừng lại thì sao." Kiểu dọn phòng mà không biết mình đang dọn để đi hay dọn để ở.

Im lặng. Quạt trần quay. Tủ lạnh rung.

– Mày dọn phòng để đi hay để ở?

Quân hỏi nhẹ, hỏi kiểu sợ câu trả lời.

Nam im. Lâu. Rồi:

– Tao không biết.

"Tao không biết." Đau hơn "tao muốn đi." Đau hơn bất kỳ câu nào Nam từng nói. Vì "tao muốn đi" ít ra còn rõ ràng, biết muốn gì. "Tao không biết" nghĩa là Nam đang ở giữa, lơ lửng, không sống hẳn không đi hẳn, trôi.

Quân không nói gì. Ngồi. Ngồi trên sàn gạch mát, đối diện Nam, trong phòng trọ hai mươi mét vuông sạch như khách sạn. Hai lon bia rỗng, một lọ thuốc trên bàn, một bức ảnh úp, và hai thằng ba mươi tuổi ngồi bệt dưới sàn.

Cô Tư nói: "Thằng Nam giống ba mày hồi xưa." Ba tao cũng biến mất, tao không biết chi tiết, mới nghe lần đầu từ cô Tư. Nhưng tao biết ba tao biến mất rồi mấy tháng sau mới về. Và tao nhớ mặt má tao mấy tháng đó, mặt người không biết người mình thương đang ở đâu.

Tao không muốn mặt đó. Tao không muốn nhóm mình có mặt đó.

"Mày chỉ cần ở đó." An nói. Ờ. Tao sẽ ở đây. Tao sẽ ở đây ngồi trên sàn nhà mày, uống bia, không nói gì cũng được. Nhưng tao sẽ ở.

– Tao không đi đâu. Và mày cũng không được đi, Quân nói.

Nam nhìn Quân. Mắt bình thường, mắt điềm tĩnh, nhưng bờ mi đỏ, nhẹ, gần như không thấy dưới đèn tuýp. Nhẹ như gió, nhẹ nhưng có.

– Ờ.

Không phải "ổn mà." Không phải "lo gì." Chỉ "ờ", nhưng "ờ" đó mang nặng hơn bất kỳ câu nào Nam từng nói bảy năm nay.

Mười một giờ. Quân đứng dậy.

– Tao về. Mai tao nhắn.

– Ờ.

– Nam.

– Gì?

Quân đứng ở cửa. Nhìn lại phòng, phòng sạch, phòng trống, phòng không có dấu vết ba năm sống. Nhìn Nam ngồi dưới sàn, áo thun trắng, vai hẹp, nhẫn bạc trên ngón tay.

– Mày giấu giỏi thiệt.

Nam cười. Cười mệt. Cười kiểu người vừa bị lột mặt nạ mà lạ thay, nhẹ hơn một chút.

– Bảy năm mà.

Quân bước ra. Đóng cửa. Đứng ở hành lang tầng bốn, đèn tuýp nhấp nháy, tường vàng bong, tiếng tivi nhà ai vọng ra. Dựa tường.

"Ai đi làm giờ mà chẳng vậy."

Câu đó. Câu đó sẽ theo tao. Tao biết. Câu đó sẽ nằm trong đầu tao, nằm trong sổ An tặng, nằm trong mỗi lần tao nhìn Nam mặc vest và cười. Câu đó đau hơn bất kỳ tiếng khóc nào, vì nó không khóc. Nó cười. Nó bình thường. Nó cười rồi uống thuốc rồi đi làm.

Sáu tháng. Bạn thân nhất tao uống thuốc chống trầm cảm sáu tháng mà tao không biết.

Tao, thằng tự nhận "để ý mọi người", thằng được cô Tư giao "mày để ý tụi nó giùm cô", tao không biết.

Quân nhắm mắt. Hít thở. Mở mắt.

Xuống thang. Bốn tầng. Ra hẻm. Sài Gòn đêm thứ Bảy: xe máy, đèn, nhạc, cười, ồn. Tất cả ồn. Tất cả bình thường. Tất cả "ai chẳng vậy."

Đi bộ ra ga metro. Bảng thông báo: "Chuyến tiếp theo: 7 phút."

Quân đứng chờ. Tay mở điện thoại. Mở sổ tay, ứng dụng ghi chú, sổ An tặng đã chuyển sang bản số.

Viết:

"Nam uống thuốc sáu tháng. Tao biết rồi. Tao không biết phải làm gì. Nhưng tao sẽ không bỏ."

Lưu. Khóa màn hình.

Tàu đến. Cửa mở. Quân bước vào, toa vắng, đêm muộn, ghế trống, đèn huỳnh quang trắng. Ngồi xuống. Nhìn ra kính, Sài Gòn chạy ngược, đèn nhòe, mái nhà nhòe, trời tối.

"Ai đi làm giờ mà chẳng vậy."

Câu đó đau hơn bất kỳ tiếng khóc nào.

Vì nó đúng.

Ch.40/93
2.743 từ