Chuyến tàu đêm
Long đứng dậy trước.
– Đi.
Cả bàn nhìn Long.
– Đi đâu? Quân hỏi.
– Đi tàu. Chuyến cuối. Cùng đi một chuyến.
Vy nhìn đồng hồ điện thoại. Chín giờ rưỡi. Chuyến cuối mười giờ.
– Đi đâu?
Long nhún vai, cười.
– Đâu cũng được. Đi cho vui.
Cô Tư đứng trong quầy, tay lau ly, nhìn sáu đứa đứng dậy kéo ghế. Sáu đứa. Lần đầu tiên từ tháng tám. Cô nhìn lon bia trên bàn, đếm: sáu lon, sáu lon hết. Mím miệng, gật.
– Đi nha cô. Tụi con trả tiền rồi.
Long đặt một trăm ngàn lên bàn. Cô Tư nhìn tờ tiền, nhìn Long.
– Mày bao lần hai. Kỷ lục.
– Dạ, con bao hoài bây giờ. Con có lương rồi cô.
Cô Tư cười nhẹ, cất tiền, vẫy tay.
– Đi đi. Về sớm. Đừng có say rồi lạc.
Sáu đứa bước ra. Cửa quán đóng lại, chuông đồng kêu leng keng. Tiếng cô Tư dọn bàn phía sau, tiếng lon bia rỗng bỏ vào thùng, tiếng khăn lau mặt bàn nhôm.
Sài Gòn mười giờ đêm thứ Sáu. Gió tháng mười hai nhẹ, mát, kiểu mát hiếm hoi của thành phố nhiệt đới khi trời đổi mùa. Đường Lê Lợi vắng hơn ban ngày, xe máy thưa, đèn đường vàng, Bitexco đứng sừng sững phía xa, đỉnh tháp sáng xanh nhạt.
Sáu đứa đi bộ từ quán cô Tư ra ga metro Ba Son. Mười lăm phút đi bộ, qua hai ngã tư, qua quán phở đêm khói bốc, qua cây dầu già rễ nổi trên vỉa hè. Không ai đi nhanh. Sáu đôi dép lê, sáu cái bóng dài trên vỉa hè dưới đèn đường.
Sáu đứa. Đi bộ. Sài Gòn đêm. Tao nhìn bóng tụi mình trên vỉa hè, dài, nghiêng, chồng lên nhau. Hồi năm nhất đại học, sáu đứa cũng đi bộ kiểu này, từ ký túc xá ra chợ đêm Phạm Văn Đồng ăn bò viên. Bảy năm. Khác hết. Nhưng bước chân vẫn vậy.
Long vừa đi vừa kể chuyện khách mua bốn gói mì rồi hỏi có tặng kèm muỗng không. An cười, Vy lắc đầu, Duy nhìn xuống đường, Nam đi bên cạnh Quân, im lặng, tay cầm dây ba lô.
Quân liếc Nam. Gầy. Xương vai nhô dưới áo thun cũ. Tóc dài hơn bình thường. Nhưng bước chân vững, kiểu vững của người đã đứng dậy rồi, dù chưa chắc đi đâu.
Nam ơi. Mày về rồi. Tao không hỏi. Không cần hỏi. Mày ở đây là đủ.
Ga metro Ba Son. Cầu thang cuốn đưa xuống tầng hầm, đèn trắng, sạch, vắng. Bảng thông báo điện tử chạy chữ: "Chuyến tàu cuối cùng trong ngày. Last train of the day."
Long đứng trước bảng, đọc to:
– Chuyến cuối. Nghe hay không? Kiểu phim vậy.
Vy nhìn Long.
– Mày xem phim gì mà chuyến cuối?
– Tao không xem phim, tao sống phim.
An cười. Duy lắc đầu, miệng hơi cong. Nam đứng cạnh trụ inox, tay bỏ túi quần, nhìn đường ray phía dưới. Quân đứng cạnh An, vai gần nhau nhưng không chạm.
Tàu đến. Tiếng kèn nhẹ, cửa mở, gió từ đường hầm thổi tóc An bay nhẹ. Sáu đứa bước lên.
Toa gần trống. Chỉ có một anh bảo vệ ngồi góc, đầu gật gù ngủ, đồng phục xám nhàu. Một cô sinh viên ôm ba lô, tai nghe, mắt nhắm, ngồi cuối toa. Và sáu đứa.
Cửa đóng. Tàu chạy.
Sáu đứa ngồi thành hai dãy đối diện. Long dựa cửa kính, chân duỗi, tay xếp sau gáy. Vy ngồi cạnh Long, lưng thẳng, tay để trên đùi, mắt nhìn ra ngoài cửa kính. An ngồi đối diện, cạnh Quân, vai chạm vai, nhẹ, tự nhiên, kiểu hai người đã quen ở gần mà không cần nói gì về chuyện đó. Duy ngồi cạnh Vy, đeo tai nghe một bên, bên còn lại để trống như thói quen. Nam ngồi góc, đối diện Long, ba lô trên đùi, mắt nhắm.
Tàu qua cầu vượt Nguyễn Hữu Cảnh. Sài Gòn bên ngoài cửa kính: đèn cao ốc Bình Thạnh sáng vàng rải rác, tòa nhà Landmark xa xa đỉnh nhấp nháy, dưới chân cầu là dòng kênh tối, mặt nước phản chiếu ánh đèn thành những vệt dài run rẩy. Xe máy trên cầu vượt thưa thớt, đèn pha quét ngang rồi mất.
Không ai nói.
Sài Gòn qua cửa kính tàu điện lúc mười giờ đêm. Đẹp kiểu lạ. Kiểu đẹp mà ban ngày không thấy vì đang chạy, đang chen, đang đuổi theo cái gì đó. Ban đêm ngồi trên tàu, chậm, nhìn ra, mới thấy. Thành phố này đẹp khi mình không vội.
Tiếng thông báo ga vang nhẹ trong toa: "Ga tiếp theo: Tân Cảng."
Không ai xuống. Tàu dừng, cửa mở, gió lùa vào thoáng mùi bê tông ẩm, rồi cửa đóng, tàu chạy tiếp.
Long ngáp dài, mắt lim dim. Vy nhìn ra ngoài, ánh đèn ga chạy ngang mặt, sáng rồi tối, sáng rồi tối. Duy nhìn xuống điện thoại, không mở, chỉ cầm, rồi bỏ vào túi. An ngồi yên, tay để trên ghế, ngón út chạm nhẹ ngón Quân. Nhẹ. Quân không xoay tay. Không nắm. Chỉ để yên. Để ngón tay chạm nhau trên ghế nhựa xanh, dưới đèn huỳnh quang toa tàu vắng.
Ngón tay An chạm tay tao. Ấm. Tao không nói gì. An cũng không. Trên tàu này, lúc này, giữa sáu đứa, không cần nói gì. Chỉ cần ở đây.
Nam mở mắt, nhìn quanh toa. Nhìn Long ngủ gật. Nhìn Vy yên lặng. Nhìn Duy bỏ điện thoại. Nhìn An và Quân ngồi gần nhau. Rồi Nam nhắm mắt lại, đầu tựa kính, môi hơi cong.
Mày đang cười, Nam. Cười kiểu nhẹ. Cười kiểu mấy tháng trước tao không thấy vì mày giấu. Giờ thì thấy. Nhẹ lắm. Nhưng thật.
Tàu qua ga Văn Thánh. Cô sinh viên cuối toa đứng dậy, khoác ba lô, bước xuống. Chỉ còn anh bảo vệ ngủ gật và sáu đứa.
Sài Gòn bên ngoài thay đổi: từ cao ốc sang khu dân cư cũ, mái tôn lụp xụp, ánh đèn nhỏ từ cửa sổ nhà ai đó còn thức khuya xem tivi, quần áo phơi trên dây trên sân thượng, mờ mờ trong đêm. Rồi lại cao ốc. Rồi lại nhà cũ. Sài Gòn lẫn lộn kiểu đó, mới và cũ đan xen, không ranh giới rõ ràng, chỉ là tàu chạy qua và mọi thứ trôi ngang cửa kính.
Tiếng tàu đều đều, tiếng bánh sắt trên ray, tiếng gió lùa qua khe cửa. Nhịp rung nhẹ dưới chân, dễ chịu, kiểu rung ru ngủ.
Long ngáp lần nữa, mắt đóng hẳn, đầu nghiêng dựa vào vai Vy. Vy nhìn xuống đầu Long trên vai mình, nheo mắt, nhưng không đẩy. Để yên. Kiểu "kệ mày" ấm áp mà Vy hay làm với tụi bạn, kiểu chị cả để em ngủ trên vai trên chuyến xe về quê.
Duy tháo tai nghe, cuộn dây, bỏ vào túi áo. Lần đầu tiên trong tối nay Duy không có gì ngăn giữa mình và xung quanh. Duy nhìn ra cửa kính, ánh đèn chạy ngang mắt, rồi quay lại nhìn cả nhóm. Nhìn lâu. Kiểu nhìn của người đã sáu tháng đóng cửa phòng, giờ ngồi trên tàu điện mười giờ đêm, có bạn xung quanh, và thấy điều đó không phải là hiển nhiên.
Duy nhìn tụi mình kiểu đó. Kiểu "à, tao đang ở đây." Sáu tháng trước Duy không ra khỏi phòng. Sáu tháng trước Duy nói "ờ" kiểu đóng cửa. Giờ Duy ngồi đây, trên tàu, mười giờ đêm, tháo tai nghe, nhìn quanh. Tiến bộ không ngoạn mục. Nhưng thật.
"Ga tiếp theo: Bến Thành. Ga cuối cùng."
Thông báo vang trong toa vắng. Anh bảo vệ giật mình thức dậy, dụi mắt, đứng dậy khoác ba lô. Long mở mắt, ngẩng đầu khỏi vai Vy, chớp chớp.
– Tới rồi hả?
– Tới rồi, Vy nói.
Tàu giảm tốc, tiếng phanh nhẹ, ánh đèn ga Bến Thành tràn vào qua cửa kính, sáng hơn các ga trước, trắng lạnh. Tàu dừng hẳn. Cửa mở.
Sáu đứa đứng dậy, bước xuống sân ga.
Ga Bến Thành mười giờ mười lăm đêm. Sân ga rộng, trần cao, đèn trắng, vắng. Chỉ có anh bảo vệ bước nhanh về phía lối ra, tiếng dép kêu vang trên nền gạch bóng. Và sáu đứa.
Sáu đứa đứng trên sân ga, nhìn nhau.
Long đứng giữa, tay bỏ túi, dép lê. An đứng cạnh Quân, tóc buộc lỏng, vài sợi xổ trên trán. Vy đứng bên phải, tay ôm ngực nhẹ, gió máy lạnh thổi nhẹ tóc. Duy đứng hơi lùi, tay cầm tai nghe cuộn tròn, mắt nhìn cả nhóm. Nam đứng cạnh Long, ba lô trên một vai, gầy, đen, nhưng mắt sáng hơn lần cuối Quân thấy mấy tháng trước.
Sáu đứa. Dưới đèn trắng ga Bến Thành. Mỗi đứa một kiểu mệt. Mỗi đứa một kiểu thay đổi. Nhưng ở đây. Cùng nhau.
Tao nhìn cả nhóm. Dưới đèn ga, mặt ai cũng hơi xanh vì ánh sáng huỳnh quang, kiểu xanh không đẹp trên ảnh nhưng thật. Long gầy hơn hồi flex, nhưng cười thật hơn. An mặt mộc, mắt hơi thâm vì ít ngủ, nhưng không còn đeo mặt nạ bộ lọc. Vy tay trống, không nhẫn, vết hằn mờ trên ngón áp út, nhưng đứng thẳng. Duy gầy, râu lởm chởm, nhưng ở đây, trên sân ga, không phải trong phòng. Và Nam. Nam gầy nhất, đen nhất, nhưng đang cười. Cười kiểu nhẹ, kiểu mấy tháng rồi mới cười.
Tụi mình. Hai mươi chín tuổi. Mỗi đứa vỡ một thứ. Long vỡ tiền. An vỡ hình ảnh. Vy vỡ đám cưới. Duy vỡ sự nghiệp. Nam vỡ sức khỏe. Tao vỡ cái ảo tưởng rằng viết hay thì phải đau.
Vỡ hết. Rồi đứng lại. Trên sân ga Bến Thành, mười giờ đêm, chuyến tàu cuối.
Long phá im lặng.
– Nè. Chuyến cuối rồi. Giờ đi đâu?
Vy nhìn Long.
– Về nhà.
– Chán. Đi ăn khuya đi.
An cười.
– Mày vừa bao bia một trăm ngàn mà đã muốn ăn khuya?
– Một trăm ngàn chứ có phải một tỷ đâu. Tao còn dư hai chục.
Cười. Sáu đứa cười trên sân ga vắng, tiếng cười vang dưới trần cao, lẫn tiếng máy lạnh, tiếng bước chân nhân viên ga đi kiểm tra cuối ngày. Cười kiểu nhẹ, kiểu mệt, kiểu "tao không biết ngày mai sẽ ra sao nhưng tối nay cười đã."
Nam nhìn sân ga, nhìn đường ray phía dưới, tàu đã tắt đèn, tối. Rồi nói, giọng nhẹ:
– Hồi mình mới lên Sài Gòn, cũng đi chuyến tàu cuối.
Quân nhìn Nam.
– Hồi đó xe buýt, Nam cười.
Anh nhìn ra đường ray tối bên dưới.
– Không phải tàu điện. Xe buýt từ Miền Đông, chuyến cuối, mình ngồi ghế sau cùng, ba lô trên đùi, nhìn Sài Gòn qua cửa kính. Giống tối nay.
Im lặng.
– Nhưng hồi đó mình đi một mình.
Quân nhìn Nam, nhìn cả nhóm, rồi nhìn sân ga. Đèn trắng. Trần cao. Sáu cái bóng trên nền gạch bóng.
Chuyến tàu cuối. Sáu đứa. Không biết ngày mai sẽ ra sao. Quân không biết sách sẽ viết xong không. Long không biết bao giờ hết nợ. An không biết có ai xem video thật. Vy không biết một mình sẽ quen lúc nào. Duy không biết code có sạch mãi không. Nam không biết sẽ đi đâu tiếp.
Nhưng tối nay. Tối nay sáu đứa đứng trên sân ga Bến Thành, mười giờ đêm, chuyến tàu cuối, Sài Gòn bên ngoài, gió mát tháng mười hai, và không ai đi một mình.
Tối nay là đủ.