Tin nhắn từ số lạ
Giữa buổi sáng thứ Tư, Quân đang viết bản brief thứ ba cho client mỹ phẩm thì điện thoại rung.
Số lạ. Đầu số Sài Gòn nhưng không có trong danh bạ.
Quân định bỏ qua, tưởng quảng cáo vay tiền hoặc bảo hiểm. Nhưng tay anh dừng trên phím tắt, lưỡng lự, rồi mở tin nhắn.
"Quân. Tao ổn. Đừng lo."
Quân nhìn màn hình. Đọc lại. Đọc lại lần nữa, chậm, từng chữ, như sợ mắt mình đang lừa mình.
Nam.
Không dấu chấm than, không biểu tượng mặt cười, không giải thích, không nói ở đâu. Chỉ một dòng trần trụi trên màn hình điện thoại.
Tim Quân đập mạnh, nhanh, kiểu đập của người vừa nhận ra mình đang giữ hơi thở từ lúc nào không biết. Năm tuần. Nam biến mất năm tuần, Quân gọi, nhắn, tìm, lái xe lên Đà Lạt, về tay không. Năm tuần nhìn ghế trống ở quán bia mỗi thứ Sáu. Năm tuần không biết Nam sống hay chết.
Sống. Nó nhắn. Nó sống.
Quân gọi lại. Đổ chuông một lần, hai lần, ba lần. Không nghe. Voicemail.
Anh nhắn: "Mày ở đâu?"
Chờ. Một phút. Hai phút. Ngón tay gõ gõ trên bàn, nhanh, không kiểm soát. Đồng nghiệp bàn bên nhìn, Quân không quan tâm.
Tin nhắn: "Không quan trọng. Tao cần thời gian."
Quân gõ nhanh: "Bao lâu?"
Chờ. Ba phút. Năm phút. Mười phút.
Không trả lời.
Bao lâu? Mày cần bao lâu? Một tháng? Một năm? Bao lâu thì tao mới hết nhìn ghế trống mỗi thứ Sáu?
Nhưng mày nhắn. Mày nhắn tao. Nghĩa là mày vẫn muốn kết nối. Nghĩa là mày chưa cắt hết.
Quân đặt điện thoại xuống bàn, hai tay ôm mặt, thở ra dài. Đồng nghiệp Hà ở bàn bên nghiêng qua:
– Anh Quân ổn không?
– Ờ. Ổn.
"Ổn." Lại "ổn." Nhưng lần này tao nói "ổn" vì tao thật sự nhẹ hơn. Không phải "ổn" kiểu cũ.
Quân ra hành lang, đứng cạnh cửa kính nhìn xuống đường Q.3. Xe máy chạy, nắng, bụi, bình thường. Anh mở group chat "HỘI BẠN GÀ", gõ:
"Nam nhắn. Nó ổn."
Ba giây. Vy: "Trời ơi. Cuối cùng."
Năm giây. Long: "Ổn kiểu nào? Nó ở đâu?"
Mười giây. An: "Ít ra nó nhắn."
Hai mươi giây. Duy: "Nó sẽ về."
Quân nhìn bốn tin nhắn. Bốn phản ứng khác nhau, bốn kiểu lo khác nhau, nhưng cùng một thứ: nhẹ nhõm.
Vy lo kiểu nhân sự, cần biết đang ở đâu, sức khỏe sao, có an toàn không. Long lo kiểu Long: muốn biết cụ thể, "ổn" nghĩa là gì, ổn thật hay ổn giả. An lo kiểu An: không hỏi nhiều, chỉ cần biết Nam còn kết nối. Duy lo kiểu Duy: chắc chắn, vì Duy đã đi qua.
Quân gõ thêm: "Số lạ. Nó nói cần thời gian. Không nói ở đâu. Gọi lại không nghe."
Vy: "Ít nhất nó nhắn. Nghĩa là nó biết tụi mình đang lo."
Long: "Ờ. Kệ đi. Nó sẽ nhắn thêm."
An: "Mày ổn không Quân?"
An hỏi tao. Giữa lúc cả nhóm đang vui vì Nam nhắn, An vẫn hỏi tao.
Quân gõ: "Ổn."
Rồi xóa. Gõ lại: "Tao vui. Vì Nam nhắn."
Gửi.
"Ổn" và "vui" khác nhau. "Ổn" là mật khẩu mặc định, ai cũng dùng, ai cũng tin, ai cũng biết là nói dối. "Vui" là thật. Lần đầu tao chọn nói thật thay vì nói "ổn."
An: "Tui cũng vui."
Chiều. Quân ngồi lại bàn làm việc, mở brief mỹ phẩm, nhìn mà không đọc. Đầu anh ở chỗ khác. Anh mở lại tin nhắn Nam, đọc lại.
"Quân. Tao ổn. Đừng lo."
Dòng tin nhắn nằm đó, gọn, lạnh, kiểu Nam. Không kể lể, không than, không hứa. Chỉ báo cho biết: tao vẫn ở đây, đâu đó trên bản đồ, chưa mất.
Mà đó là Nam. Nó không bao giờ nói nhiều hơn cần thiết. Hồi còn ngồi ở quán bia, nó cũng vậy. Cả bàn nói cười, nó chỉ gật, uống, trả tiền. Nên khi nó nhắn ngắn gọn vậy, tao không ngạc nhiên. Tao chỉ ngạc nhiên vì nó nhắn.
Năm tuần im lặng. Rồi đột nhiên, một dòng tin nhắn từ số lạ. Nó đổi số. Nó không muốn ai gọi lại. Nhưng nó vẫn nhắn.
Đó là sợi dây mỏng nhất giữa đi và ở.
Sếp Tuấn đi ngang.
– Quân, brief xong chưa?
– Dạ, sắp xong anh.
– Ờ, chiều gửi nha.
– Dạ.
Quân quay lại màn hình. Brief mỹ phẩm, concept "Tỏa sáng mỗi ngày." Anh nhìn ba chữ đó, rồi nhìn tin nhắn Nam trên điện thoại.
"Tỏa sáng mỗi ngày." Tao viết câu đó cho người khác, để bán kem dưỡng da. Còn bạn tao biến mất năm tuần, nhắn một dòng, và tao nhẹ hơn bất kỳ brief nào được duyệt.
Viết. Tao phải viết. Không phải viết cho mỹ phẩm. Viết cho mình. Viết về tin nhắn này. Viết về ghế trống. Viết về nhóm bạn hai mươi chín tuổi đang cố sống thật ở Sài Gòn.
An nói viết đi. Viết thật. Đừng viết cho kem đánh răng.
Ờ. Tao sẽ viết.
Tối. Quân về phòng trọ Q.3. Phòng nhỏ, bàn làm việc ngổn ngang, laptop mở, ly cà phê cũ. Anh ngồi xuống, không mở brief, không mở email.
Mở sổ tay. Cuốn sổ An tặng hồi sinh nhật hai mươi chín. Bìa da nâu, trang giấy vàng nhạt, mấy tháng qua Quân đã viết rải rác: "29 tuổi. Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?", "Sáu đứa, sáu bí mật", "Tao thành thứ tao ghét", "Bao giờ người lớn được phép khóc?"
Quân lật trang mới. Viết:
"Nam nhắn. Ổn. Từ một số lạ, sau năm tuần. Tin nhắn ngắn, kiểu Nam, không thừa một chữ. Nhưng có giá trị hơn mọi brief tao từng viết."
Rồi viết thêm:
"Năm tuần. Năm tuần tao nhìn ghế trống, gọi không nghe, lái xe ba trăm cây số, về tay không. Năm tuần tao học: không giữ được bạn bằng cách nói 'ổn mà.' Giữ bằng cách nói thật."
"Tao muốn viết. Viết về tụi mình. Về sáu đứa hai mươi chín tuổi ở Sài Gòn, mỗi đứa đang giấu một thứ, mỗi đứa đang 'ổn mà', mỗi đứa đang mệt mà không ai nghe. Viết vì tao không muốn câu chuyện này biến mất."
Quân đặt bút xuống. Nhìn trang giấy. Chữ viết tay hơi nghiêng, nét gãy, xấu, nhưng thật.
Đây không phải brief. Đây là mình.
Anh đóng sổ, nằm xuống giường. Trần nhà trắng. Quạt trần quay. Phòng trọ Q.3, nhỏ, nóng, giống mọi đêm.
Nhưng tối nay Quân nhẹ hơn. Vì Nam nhắn. Vì sợi dây mỏng giữa đi và ở vẫn còn.
Điện thoại sáng.
An: "Mày ổn không?"
Quân cười. Cười thật, một mình trong phòng trọ tối, cười vì An luôn hỏi đúng lúc.
Gõ: "Ổn."
Xóa.
Gõ lại: "Tao vui. Vì Nam nhắn. Và vì mày hỏi."
Gửi.
An: "Ngủ đi. Mai đi làm."
Quân: "Ờ. Mai đi làm."
Ngày mai vẫn phải đi làm. Nhưng tối nay, tao ngủ được.
Quân nhắm mắt. Lần đầu trong nhiều tuần, anh không mất ngủ.