Ngày Mai Vẫn Phải Đi Làm
Chương 72: Mẹ gọi
Chương 72

Mẹ gọi

Mẹ gọi lúc bảy giờ tối Chủ nhật.

Quân đang ngồi ở bàn làm việc phòng trọ, quạt trần quay, "tụi mình.docx" mở trên màn hình, trang bốn mươi hai. Điện thoại rung, màn hình hiện "Mẹ" với hình đại diện là ảnh mẹ ở chợ Long Thành, đội nón lá, cười toe. Ảnh cũ hai năm rồi mà Quân không đổi vì mẹ cười đẹp nhất trong ảnh đó.

– Con ơi.

– Mẹ.

– Dạo này sao? Có gì vui không?

"Có gì vui không." Mẹ hỏi câu đó mỗi tuần. Mỗi tuần tao trả lời "con ổn, mẹ." Mỗi tuần mẹ tin. Hoặc mẹ không tin nhưng không hỏi thêm. Mẹ hay vậy, biết con giấu nhưng không ép. Đợi con nói.

– Con ổn, mẹ.

Im lặng. Tiếng tivi ở đầu bên kia, chắc bố đang xem bóng đá, giọng bình luận viên vọng ra nhẹ. Mẹ ngồi ở đâu đó, có lẽ ngoài hiên, có lẽ trong bếp, có lẽ trên cái ghế xích đu cũ mà bố mua ở chợ phiên Biên Hòa.

– Con ơi, mẹ hỏi thiệt nha. Mẹ nghe con... lạ lạ.

– Lạ sao mẹ?

– Mấy tuần nay con gọi nhiều hơn. Gọi thứ Tư, gọi Chủ nhật, có khi thứ Sáu cũng gọi. Hồi trước con gọi tuần một lần, hai phút, "con ổn mẹ" rồi cúp. Giờ con gọi mười phút, hỏi bố thế nào, hỏi mẹ bán hàng có mệt không. Mẹ mừng. Nhưng mẹ cũng lo. Vì con thay đổi là có chuyện.

Quân nhìn màn hình laptop. Bốn mươi hai trang. Bốn mươi ngàn chữ. Chữ anh viết ban đêm, trên xe điện, trên toilet công ty, ở Highland, ở phòng trọ lúc hai giờ sáng.

Mẹ nhận ra. Mẹ không biết đọc văn, không biết viết nội dung là gì, không biết agency là gì, nhưng mẹ nhận ra con gọi nhiều hơn. Mẹ đo tình cảm bằng số cuộc gọi. Và mẹ đúng.

– Mẹ ơi, con muốn nói chuyện.

– Ờ, mẹ nghe.

– Con... muốn nghỉ việc.

Im lặng. Dài hơn lần trước. Tiếng tivi mất, chắc bố tắt, hoặc mẹ đi ra hiên. Tiếng gió nhẹ, kiểu gió Đồng Nai tối, thổi qua vườn nhãn sau nhà.

– Nghỉ? Sao lại nghỉ? Con đang làm tốt mà.

"Con đang làm tốt mà." Mẹ nói câu đó vì mẹ không biết con đang làm dở cỡ nào. Mẹ chỉ biết con đi làm, có lương, gửi tiền về, vậy là "tốt." Mẹ không biết con viết quảng cáo cho kem đánh răng đến mất ngủ, không biết sếp gửi tin lúc mười một giờ đêm, không biết con ngồi toilet viết tiểu thuyết vì không có chỗ nào khác.

– Con không tốt, mẹ. Con mệt. Bảy năm rồi.

– Bảy năm? Sao không nói?

– Vì con cũng không biết mình mệt cho đến khi... bạn con biến mất.

Im lặng. Mẹ không hỏi bạn nào, không hỏi biến mất là sao. Mẹ chỉ im.

– Rồi nghỉ thì làm gì?

– Con muốn viết. Viết sách.

Im lặng dài hơn nữa. Quân nghe tiếng mẹ thở, nhẹ, kiểu thở của người đang cân nhắc nói gì. Mẹ không phải người nói nhanh. Mẹ bán hàng ở chợ, quen nghe khách hỏi rồi mới trả lời, quen đợi.

– Viết sách... có kiếm được tiền không con?

– Con không biết.

– Rồi tiền đâu sống?

Câu đó là câu mẹ phải hỏi. Mẹ bán rau ở chợ Long Thành, dậy bốn giờ sáng, bày hàng, ngồi tới trưa, lời ngày vài trăm ngàn. Bố làm thợ điện, ai gọi thì đi, tháng nào nhiều thì đủ, tháng nào ít thì thiếu. Hai người đó nuôi Quân lên Sài Gòn học đại học, đóng tiền trọ, đóng sách vở, nhịn để con sống. "Viết sách" với mẹ là một cái gì đó xa vời, kiểu mơ mộng, kiểu không thực tế, kiểu mẹ nghe mà lo.

– Con có dư một ít. Đủ sống mấy tháng. Con sẽ tự lo.

– Mấy tháng? Rồi sau mấy tháng thì sao?

– Con không biết, mẹ. Nhưng con biết nếu tiếp tục làm agency thì con sẽ... bệnh. Kiểu bệnh khác. Không phải ho hay sốt. Kiểu bệnh mà người ta gọi... mệt mà không ngừng được.

Tao không biết giải thích burnout cho mẹ. Mẹ chưa nghe từ đó bao giờ. Mẹ chỉ biết mệt là nghỉ, bệnh là uống thuốc, hết bệnh thì đi làm. Mệt kiểu không ngừng được, mệt kiểu bạn mình biến mất, mệt kiểu uống thuốc an thần mỗi đêm mà sáng ra vẫn mặc vest đi làm. Làm sao giải thích cho mẹ?

– Con ơi...

– Dạ.

– Mẹ hỏi thiệt nha. Con có... buồn không?

Quân ngừng. Câu hỏi đơn giản. "Con có buồn không." Không phải "con có trầm cảm không." Không phải "con có cần gặp bác sĩ không." Chỉ "buồn." Mẹ dùng chữ đơn giản nhất vì mẹ không biết chữ nào khác. Mà chữ đơn giản nhất lại đúng nhất.

– Có. Hồi trước có. Giờ đỡ hơn.

– Đỡ vì sao?

– Vì con viết. Viết xong thì thấy nhẹ. Và vì... con bắt đầu nói thật với mấy đứa bạn. Và giờ con nói thật với mẹ.

Mẹ khóc. Nhẹ, nghẹn, kiểu khóc mẹ hay khóc, không to, không nấc, chỉ tiếng thở đứt quãng và tiếng mũi hít vào. Quân nghe mà mắt cay.

– Mẹ không hiểu con làm nghề gì, hồi trước cũng không hiểu. Con nói content, agency, mẹ nghe mà không biết là gì. Nhưng mẹ thấy dạo này con gọi nhiều hơn, con nói nhiều hơn, con hỏi bố hỏi mẹ nhiều hơn. Vậy là... con đang ổn hơn.

"Con đang ổn hơn." Mẹ không đo ổn bằng lương, bằng chức vụ, bằng xe, bằng nhà. Mẹ đo ổn bằng số cuộc gọi. Con gọi nhiều hơn nghĩa là con nhớ nhà hơn, nghĩa là con cần mẹ hơn, nghĩa là con sống hơn. Đó là cách mẹ đọc con.

– Mẹ ơi, con xin mẹ... tin con. Con tự lo được. Con biết viết sách nghe không thực tế. Nhưng đây là thứ duy nhất con muốn làm. Con biết muộn. Nhưng con biết.

Mẹ im. Lâu. Tiếng gió Đồng Nai thổi qua ống nghe, tiếng lá nhãn xào xạc.

– Con à.

– Dạ.

– Mẹ không biết viết sách là gì. Mẹ đọc sách cũng ít. Nhưng hồi con nhỏ, con hay viết mấy cái truyện ngắn rồi đọc cho mẹ nghe, con nhớ không?

Quân nhớ. Mười hai tuổi. Viết truyện ngắn về con mèo nhà hàng xóm, đọc cho mẹ nghe lúc mẹ vo gạo buổi chiều. Mẹ nghe xong cười, nói "hay ghê, con viết tiếp đi." Lần đầu tiên có người nói "viết tiếp đi." Trước cả An. Trước cả sếp Tuấn. Trước cả giám khảo cuộc thi.

– Con nhớ.

– Hồi đó mẹ nói gì, con nhớ không?

– Mẹ nói... "hay ghê, con viết tiếp đi."

Mẹ cười, nhẹ, nghẹn.

– Ờ. Thì bây giờ mẹ cũng nói vậy. Viết tiếp đi, con.

Quân cắn môi. Mắt cay. Nước mắt chảy mà không lau, để mặc, để nó chảy, vì đây là phòng trọ của mình, một mình, không ai thấy.

"Viết tiếp đi, con." Mẹ nói câu đó mười bảy năm trước và mẹ nói lại bây giờ. Mười bảy năm. Mẹ không đổi. Mẹ không hiểu viết sách là gì nhưng mẹ hiểu con muốn viết. Vậy là đủ.

– Cảm ơn mẹ.

– Đừng cảm ơn. Mẹ là mẹ mà. Nhưng con ơi, ăn uống cho đàng hoàng nha. Đừng nhịn. Mẹ gửi tiền xuống.

– Mẹ không cần gửi tiền. Con có lương.

– Con nghỉ rồi thì lương đâu? Mẹ gửi. Ít thôi. Coi như mẹ... mua sách con trước.

"Mua sách con trước." Mẹ chưa bao giờ đọc tiểu thuyết, mẹ đọc lịch âm dương và giá rau ở chợ. Mà mẹ nói "mua sách con trước." Câu đó mẹ nghĩ ra hay mẹ nói tự nhiên? Tao không biết. Nhưng câu đó đau hơn mọi câu tao viết trong bốn mươi ngàn chữ.

– Dạ. Con thương mẹ.

– Mẹ cũng thương con. Ráng nha.

Cúp máy.

Quân ngồi phòng trọ, nhìn laptop mở. Bốn mươi ngàn chữ. Quạt trần quay, gió nhẹ, tiếng xe máy ngoài đường vọng vào. Bảy giờ ba mươi tối Chủ nhật, Sài Gòn ngoài kia đang sống, đang ồn ào, đang chạy, đang gấp. Quân ngồi yên.

Mở sổ tay, cuốn An tặng sinh nhật hai mươi chín, bìa da nâu đã sờn góc vì mở nhiều. Lật đến trang mới. Viết:

"Mẹ gọi. Tao nói thật. Mẹ khóc. Rồi mẹ nói: viết tiếp đi, con."

"Mẹ không biết viết nội dung là gì, agency là gì, hạn chót là gì. Nhưng mẹ biết con mệt vì con gọi nhiều hơn. Mẹ đo tình cảm bằng cuộc gọi, đo ổn bằng giọng nói. Đơn giản. Nhưng đúng."

"Mẹ nói 'mẹ mua sách con trước.' Mẹ chưa bao giờ đọc tiểu thuyết. Nhưng mẹ sẽ mua. Vì mẹ là mẹ."

Đóng sổ. Nhìn laptop. "tụi mình.docx" trang bốn mươi hai, con trỏ nhấp nháy.

Mẹ tin tao. An bảo tao viết. Sếp Tuấn biết tao đang viết. Long cho phép tao viết về nợ trăm bảy mươi triệu. Duy cho phép tao viết về mười tám tháng. Vy cho phép tao viết về nhẫn cưới. Nam cho phép tao viết về lọ thuốc.

Mọi người đã cho phép. Giờ chỉ còn tao cho phép mình.

Quân mở "tụi mình.docx." Gõ.

"Chương mười: Mẹ tao bán rau ở chợ Long Thành. Bà dậy bốn giờ sáng, bày hàng, ngồi tới trưa. Bà không biết con trai bà viết quảng cáo cho kem đánh răng. Bà chỉ biết con trai bà đi Sài Gòn, có việc, có lương. Bà gọi mỗi tuần hỏi 'có gì vui không.' Bà đo vui bằng giọng nói. Và bà luôn đúng."

Gõ nhanh. Chữ chảy. Không cần chỉnh, không cần duyệt, không cần phòng marketing góp ý. Viết vì muốn. Viết vì mẹ nói "viết tiếp đi."

Mười giờ đêm. Trang bốn mươi lăm. Bốn mươi ba ngàn chữ.

Mẹ ơi. Con không biết sách này có ai đọc không. Nhưng con viết. Vì mẹ nói viết tiếp đi. Và vì mẹ sẽ mua. Dù mẹ không đọc được hết. Mẹ sẽ mua, để trên kệ, cạnh lịch âm dương, rồi nói với hàng xóm: "Sách con trai tui viết đó." Mẹ sẽ nói vậy. Tao biết. Vì mẹ là mẹ.

Ch.72/93
1.787 từ