Khoản vay cuối cùng
Nam bước vào phòng tài chính nội bộ lúc mười giờ sáng thứ Hai.
Phòng tài chính nằm cuối tầng hai, cửa kính mờ, máy lạnh mạnh hơn các phòng khác vì máy chủ đặt ở góc, mùi giấy in trộn mùi mực. Bàn Hải, đồng nghiệp phòng tài chính, 32 tuổi, mắt kính gọng đen, áo sơ mi trắng giống Nam nhưng không thắt cà vạt, ngồi giữa hai màn hình, tay gõ phím đều.
– Hải, anh xin phiền em chút.
Hải ngẩng lên. Nhìn Nam, nhìn kiểu đồng nghiệp nhìn đồng nghiệp, quen, không đặc biệt.
– Anh Nam. Gì anh?
– Anh muốn hỏi khoản vay nội bộ. Ba mươi triệu.
Hải dừng tay. Nhìn Nam lần nữa, lần này nhìn kỹ hơn, nhìn kiểu người làm tài chính nhìn, kiểu quét số liệu bằng mắt. Mắt quét qua vest Nam, qua cà vạt, qua gương mặt bình thản.
– Ba mươi triệu? Anh vay chi nhiều vậy? Anh lương tốt mà.
Lương tốt. Câu đó nghe bao nhiêu lần rồi. "Lương tốt mà." "Làm ngân hàng mà." "Lo gì." Không ai biết lương hai mươi tám triệu mà chi bốn mươi triệu. Không ai biết "lương tốt" chỉ tốt trên giấy, giấy thì đẹp, tài khoản thì trống.
– Đầu tư bất động sản. Có kèo nhỏ.
Đầu tư bất động sản. Câu nói dối hoàn hảo. Trong ngân hàng, nói "đầu tư" thì không ai hỏi thêm. Đầu tư là chuyện bình thường. Đầu tư là chuyện người lớn. Đầu tư không phải "vay để trả viện phí ba vì ba đang nằm giường bệnh ở Bình Dương và bác sĩ vừa nói cần điều chỉnh phác đồ nghĩa là cần thêm tiền."
Hải gật đầu. Mở hồ sơ trên máy tính: hồ sơ nhân viên Nguyễn Hải Nam, bảy năm, không vi phạm, tín dụng nội bộ tốt. Hải duyệt, duyệt nhanh, vì Nam là "nhân viên gương mẫu", vì Nam chưa bao giờ vay nội bộ trước đây, vì hồ sơ sạch.
– Lãi suất ưu đãi nha anh. Trả góp mười hai tháng.
– Ờ. Cảm ơn em.
Ký. Giấy trắng, chữ đen, chữ ký xanh. Tên: Nguyễn Hải Nam. Số tiền: 30.000.000 đồng. Thời hạn: 12 tháng. Lãi suất: 0.7%/tháng.
Mười hai tháng. Mỗi tháng trả hai triệu bảy. Cộng vào nợ ứng dụng vay bốn mươi triệu (trả góp ba triệu), cộng xe Honda City mười hai triệu, cộng thẻ tín dụng tối thiểu một triệu rưỡi. Tổng trả hàng tháng: mười chín triệu hai.
Lương mười tám triệu khi không đạt chỉ tiêu.
Âm. Tháng nào cũng âm.
Nhưng ba cần tiền. Bệnh viện cần tiền. Không có phương án nào khác.
Nam cầm giấy xác nhận. Gấp. Bỏ vào túi vest, túi trong, túi gần ngực, nơi Nam hay để ví, để điện thoại, để mọi thứ quan trọng. Giấy vay nằm cạnh nhẫn ba cho: nhẫn bạc "Hải Nam" trong túi nhỏ, giấy vay ba mươi triệu trong túi lớn. Hai thứ cạnh nhau, trên ngực trái.
Trưa. Chuyển tiền.
Ngồi ở bàn làm việc, mở ứng dụng ngân hàng. Tài khoản vừa vào ba mươi triệu, con số xanh, con số đẹp, con số tạm thời. Chuyển bệnh viện Bình Dương: hai mươi triệu. Trả ứng dụng vay quá hạn (phần lãi + gốc tối thiểu): tám triệu. Còn lại: hai triệu.
Hai triệu.
Hai triệu. Ngày mười lăm lĩnh lương. Hôm nay mồng bảy. Tám ngày nữa. Hai triệu sống tám ngày. Hai trăm năm mươi ngàn một ngày. Cơm trưa công ty miễn phí, tiết kiệm bốn mươi ngàn. Cà phê bỏ. Bữa tối: mì gói hoặc cơm hộp hai mươi lăm ngàn.
Được. Sống được. Mình đã sống bằng ít hơn hồi sinh viên.
Nhưng hồi sinh viên mình không nợ. Hồi sinh viên mình không có ba nằm viện. Hồi sinh viên mình không uống hai viên thuốc mỗi tối.
Phương đi ngang: "Anh Nam, ăn trưa không?" Nam cười: "Ờ, tí." Phương đi. Nam nhìn màn hình. Số dư 2.000.000 đồng, chữ đen trên nền trắng, rõ ràng, chính xác, lạnh.
Nếu mình dừng lại thì sao?
Ý nghĩ đó lướt qua, nhanh, nhẹ, kiểu gió thổi qua cửa sổ. Không phải lần đầu. Ý nghĩ đó đã lướt qua nhiều lần: lần đầu ở hầm gửi xe, lần hai trên đường về từ Bình Dương, lần ba trên tàu metro tối. Mỗi lần lướt nhanh hơn, nhẹ hơn, tự nhiên hơn. Mỗi lần ý nghĩ đó bớt xa lạ đi một chút.
Dừng lại. Không phải dừng kiểu chết. Dừng kiểu... biến. Biến đi đâu đó. Trả phòng, gửi xe, tắt điện thoại, đi. Đi Bình Dương ở với ba. Hoặc đi đâu đó. Đà Lạt. Nha Trang. Phú Quốc. Bất kỳ đâu không phải đây.
Mọi người sẽ ổn. Quân có An. Long đang tự xoay. Duy bắt đầu code lại. Vy có Khải. Mình là thằng duy nhất mà nếu biến mất, cuộc sống mọi người không thay đổi gì.
Ý nghĩ lướt xong thì biến. Như mọi lần. Nam mở lại danh sách khách hàng. Bấm số. "Dạ, em gọi từ ngân hàng, anh chị có nhu cầu..."
Tối. Phòng trọ.
Phòng trọ Nam ở Q.1, chung cư mini, lầu bốn, thang bộ, phòng hai mươi mét vuông. Sạch. Gọn. Trống. Nam sống ở đây ba năm mà phòng trông như vừa dọn vào: không ảnh treo tường, không đồ trang trí, không gì thừa. Giường đơn, ga trắng phẳng. Bàn nhỏ, laptop đóng, cốc nước. Tủ quần áo hai cánh, mở ra: vest xếp gọn, sơ mi treo thẳng, cà vạt cuộn, giày dưới đáy tủ.
Hôm nay Nam dọn phòng.
Không phải dọn bình thường, không phải quét sơ, lau bụi, xong. Dọn kỹ. Dọn kiểu... kiểu gì Nam không biết gọi tên. Kiểu mở tủ, lấy từng cái áo ra, gấp lại, xếp vào bọc. Kiểu mở ngăn kéo, lấy giấy tờ ra, phân loại: cái nào cần giữ, cái nào bỏ. Kiểu nhìn quanh phòng và tự hỏi "nếu mình đi, phòng này sẽ trông như thế nào?"
Mình đang làm gì?
Tay vẫn gấp. Vẫn xếp. Vẫn phân loại. Tay tự làm trong khi đầu tự hỏi, tay và đầu không đồng bộ, kiểu cơ thể biết trước điều đầu chưa dám nghĩ.
Sơ mi trắng, năm cái, gấp vuông, xếp chồng. Cà vạt, ba cái, cuộn gọn, bỏ vào hộp nhỏ. Vest, hai bộ, treo lên, phủ bao nilông. Giày da, hai đôi, đánh bóng, xếp vào hộp. Quần jean, một cái duy nhất, gấp, bỏ góc tủ. Áo thun, ba cái, gấp, xếp.
Tất cả gọn. Tất cả vuông. Tất cả sẵn sàng. Sẵn sàng cho gì thì Nam không nói thành lời.
Ngăn kéo bàn: sổ ngân hàng cũ, hợp đồng thuê phòng (hết hạn tháng sau), giấy tờ xe Honda City, lọ thuốc, và ảnh. Ảnh in: ảnh nhóm ở Quán Bia Ga Cuối, ảnh chụp hồi đầu năm, sáu đứa, cô Tư đứng sau chụp, lon bia trên bàn, tàu metro chạy ngang.
Nam cầm ảnh. Nhìn.
Sáu khuôn mặt cười. Quân cười to nhất, mắt nheo, răng hở, tay giơ lon bia. Long bên cạnh, vai khoác Quân, cười rộng, đồng hồ giả sáng loáng. An ngồi bên kia, cười nhẹ, tay giấu sau lưng. An luôn giấu tay khi chụp ảnh, không biết để đâu. Duy ngồi góc, cười gượng nhưng cười, hồi đó Duy còn đi nhậu, còn ngồi được cùng nhóm. Vy đứng sau, nghiêng đầu, nhẫn đính hôn sáng trên ngón tay. Và Nam, Nam ở giữa, cười, vest chỉnh tề, tay nắm lon bia, trông ổn nhất nhóm.
Trông ổn nhất. Trong ảnh lúc nào cũng trông ổn nhất. Vest thẳng, tóc gọn, cười vừa đủ. Không ai nhìn ảnh này mà nghĩ "thằng này đang uống thuốc chống trầm cảm."
Sáu đứa. Sáu bí mật. Tao là thằng giấu giỏi nhất.
Nam đặt ảnh xuống bàn, úp mặt ảnh xuống mặt gỗ, không muốn nhìn nữa, nhưng không bỏ đi. Để đó.
Đứng giữa phòng. Nhìn quanh.
Phòng trọ hai mươi mét vuông, giờ trông như phòng khách sạn. Sạch, gọn, trống, mọi thứ xếp đúng chỗ, mọi thứ sẵn sàng. Không có dấu vết ba năm sống. Không có vết cà phê, vết bút, vết gì. Chỉ sạch.
Mình sống ở đây ba năm mà phòng trông như mình mới đến hôm qua. Hoặc như mình sắp đi.
Sắp đi đâu?
Không biết.
Ngồi lên giường. Ga trắng phẳng, gối trắng, chăn gấp vuông ở chân giường. Nhìn ra cửa sổ, cửa sổ nhỏ, lưới chống muỗi, nhìn ra hẻm. Bên ngoài: đèn đường vàng, mái nhà đối diện, trời tối, sao không thấy vì Sài Gòn không bao giờ thấy sao. Xa xa, ánh đèn metro, dải sáng chạy ngang trời, chạy từ Bến Thành đi Suối Tiên, chạy mỗi mười phút, chạy đều, chạy không dừng.
Tàu chạy không dừng. Mình cũng vậy. Chạy từ bảy năm trước, từ ngày vào ngân hàng, từ ngày mặc vest đầu tiên, từ ngày ba nói "ba tự hào." Chạy để trả nợ. Chạy để chữa ba. Chạy để "ổn." Chạy cho đến khi chân không nhấc nổi mà miệng vẫn cười.
Mọi người sẽ ổn. Tao biết. Quân sẽ vẫn viết. An sẽ vẫn quay. Long sẽ xoay được. Duy đang khá lên. Vy sẽ cưới. Cô Tư sẽ vẫn bán bia. Quán sẽ vẫn mở. Tàu sẽ vẫn chạy.
Nếu tao biến mất... ai sẽ nhận ra?
Mở điện thoại. Nhóm chat. Tin nhắn cuối: Quân gửi "ngủ sớm nha mọi người" từ hôm thứ Sáu. An thả tim. Duy thả cảm xúc. Vy thả cảm xúc.
Quân sẽ nhận ra. Quân lúc nào cũng nhận ra.
Nhưng nhận ra rồi thì sao?
Nam khóa điện thoại. Đặt xuống bàn đầu giường. Nằm xuống. Ga trắng mát, mát kiểu lạnh, kiểu phòng sạch quá nên lạnh, kiểu không có hơi ấm.
Tắt đèn.
Bóng tối. Tiếng Sài Gòn bên ngoài: xe máy, nhạc ai đó mở, tiếng chó sủa, tiếng tàu metro xa. Bóng tối và tiếng thành phố.
Ngày mai vẫn phải đi làm. Ngày mốt vẫn phải đi làm. Tuần sau vẫn phải đi làm. Tháng sau... tháng sau thì sao? Tháng sau mình có còn ở đây không?
Không biết.
Ngủ đi. Mai tính.
Nhưng Nam không ngủ. Nam nằm, mắt mở, nhìn trần nhà, trần nhà trắng, sạch, không có vết ẩm hình bầu dục như trần nhà Duy, không có vết nước hình "Đại Tây Dương" như trần nhà Quân. Trần nhà Nam sạch. Trống. Như phòng. Như tài khoản. Như mọi thứ.
Tay xoay nhẫn trong bóng tối, xoay mãi không thôi.