Ngày Mai Vẫn Phải Đi Làm
Chương 4: Hustle mode on
Chương 4

Hustle mode on

Sơ mi trắng, quần âu đen, giày da bóng, đồng hồ to bản. Long đứng trước gương toilet showroom lần cuối, chỉnh cổ áo, kéo tay áo cho lộ mặt đồng hồ. Đồng hồ Hublot, hàng nhái, mua trên Shopee bốn trăm ngàn, nhưng nếu ai không rành thì trông giống thật. Sales bất động sản là nghề mà ngoại hình quyết định năm mươi phần trăm. Năm mươi phần trăm còn lại là miệng.

Miệng thì Long có thừa.

Cười đi mày. Hôm nay sẽ có deal. Hôm nay phải có deal.

8 giờ sáng. Showroom BĐS nằm trong một khu đô thị mới ở Thủ Đức, loại khu đô thị có cổng chào to hơn nhà, bảo vệ mặc vest đứng gác, và mô hình sa bàn lấp lánh đèn LED ở sảnh. Mọi thứ bên trong đều được thiết kế để khách hàng cảm thấy mình sắp giàu: sàn đá bóng, ghế da, nước hoa xịt tự động, nhạc piano nhẹ nhàng. Long thích cảm giác đó: đứng ở đây, anh trông như một người thành công, và đôi khi đó là đủ.

9 giờ. Khách đầu tiên vào, anh chị trung niên, khoảng bốn mươi lăm, chị cầm túi LV, anh mặc polo Ralph Lauren. Long nhận ra ngay: khách có tiền, đang tìm đầu tư.

– Anh chị ơi, em chào anh chị! Em là Long, tư vấn của dự án. Anh chị cho em xin năm phút, em giới thiệu sơ qua nha.

Giọng Long chuyển sang mode sales: ngọt hơn, nhanh hơn, tự tin hơn. Anh dẫn khách đi xem sa bàn, chỉ từng tòa, từng mặt bằng, nói về tiềm năng tăng giá, hạ tầng sắp có, metro sắp mở tuyến mới. Nói như thật. Nói như chính Long cũng đang sở hữu một căn.

– Dự án này em nói thật nha anh, bán gần hết rồi. Còn mấy căn cuối, view đẹp nhất. Anh chị quyết sớm thì em xin giá tốt cho.

Chị khách gật, quay sang hỏi chồng. Anh chồng nhìn sa bàn, nhíu mày.

– Để suy nghĩ thêm nha em.

"Để suy nghĩ." Lần thứ tám tuần này. Tám lần "để suy nghĩ" là tám lần "không" nhưng nói lịch sự.

Long cười:

– Dạ, anh chị cứ suy nghĩ. Nhưng em nói thiệt, tuần sau mà giá lên thì em không giữ được nha. Em để lại danh thiếp, anh chị cần gì cứ gọi em.

Khách đi. Long đứng ở sảnh, cười vẫy tay. Khách khuất khỏi cổng, nụ cười tắt – nhanh như tắt đèn.

10 giờ. Khách thứ hai, anh freelancer trẻ, chắc ba mươi, đeo kính gọng tròn, xách ba lô laptop. Hỏi căn studio, loại nhỏ, tầm một tỷ. Long dẫn đi xem nhà mẫu, nói về ánh sáng tự nhiên, về ban công view sông, về cộng đồng cư dân trẻ. Anh freelancer gật lia lịa, mắt sáng. Long nghĩ: deal này ngon. Rồi anh freelancer hỏi:

– Thanh toán trả góp được không em?

– Dạ được ạ. Ngân hàng hỗ trợ lên đến bảy mươi phần trăm, lãi suất ưu đãi hai năm đầu.

– Ờ... để anh về tính lại. Tháng sau anh quay lại.

"Tháng sau." Trong ngôn ngữ sales, "tháng sau" nghĩa là "kiếp sau".

– Dạ, anh cứ từ từ. Em chờ.

Khách đi. Long đi lại bàn mình, ngồi xuống, mở Zalo lướt, kiểu lướt của người không biết phải làm gì nhưng không muốn ngồi không, vì ngồi không ở sảnh thì ai đi ngang cũng thấy, và bị thấy ngồi không là thất bại lớn nhất của nghề này.

11 giờ trưa. Sếp gọi vào phòng.

Phòng sếp nhỏ, có máy lạnh riêng, bàn gỗ, sau lưng là bảng doanh số team, mỗi nhân viên một cột, mỗi tháng một hàng. Cột của Long ba tháng liên tiếp: 0, 0, 0. Ba cái số không xếp hàng như ba nấm mồ.

Sếp Minh, ba mươi tám tuổi, tóc cắt ngắn, mặc sơ mi xanh, kiểu sếp sales BĐS trông giống MC gameshow: luôn cười, luôn năng lượng, nhưng mắt thì lạnh.

– Long, anh nói thẳng nha. Ba tháng rồi.

– Dạ em biết anh. Nhưng thị trường nó đang chậm–

– Thị trường chậm thì ai cũng chậm, nhưng thằng Bảo bàn bên em nó vẫn close được hai căn tháng trước. Tháng sau không có deal thì công ty phải xem xét lại.

"Xem xét lại", kiểu nói lịch sự của "đuổi". Sếp sales không bao giờ nói "đuổi", họ nói "xem xét lại", "điều chỉnh nhân sự", "tối ưu team". Nhưng ý nghĩa thì giống nhau.

Long cười, nụ cười to nhất trong ngày. Kiểu cười mà anh đã luyện từ năm đầu vào nghề: rộng, tự tin, không chớp mắt. Kiểu cười nói "tôi biết mình đang làm gì" dù bên trong đang hét "tôi không biết mình đang làm gì".

– Anh yên tâm. Em có kèo ngon. Đang chốt. Tháng này chắc chắn.

Sếp Minh nhìn Long hai giây. Hai giây đủ để Long biết sếp không tin, nhưng cũng đủ để sếp quyết định chưa cần nói thêm.

– Ờ. Cố lên.

Long ra khỏi phòng sếp, đóng cửa. Hành lang dài, sàn đá bóng phản chiếu đèn trần. Anh đứng một mình, tay nhét túi quần, miệng vẫn giữ nụ cười, phòng khi ai đi ngang.

Không ai đi ngang.

Anh bỏ cười.

12 giờ rưỡi. Long ra ngoài showroom, đứng ở bãi xe, hút thuốc.

SH trắng đậu cạnh hàng xe hơi của đồng nghiệp: Bảo đi Mazda 3, Tùng đi Kia Seltos, sếp Minh đi Fortuner. SH của Long trông lạc lõng giữa đống xe hơi, như anh trông lạc lõng giữa đống số 0 trên bảng doanh số.

Điện thoại rung. Số lạ.

Long nhìn. Số lạ nhưng không lạ. Đầu số 028, kiểu đầu số tổng đài. Anh biết ngay. Vẫn nghe.

– Alo, xin cho em gặp anh Phạm Đức Long ạ?

– Tôi nghe.

– Dạ, em gọi từ bộ phận thu hồi nợ. Khoản vay bốn mươi lăm triệu trên ứng dụng F-Credit, đã quá hạn mười lăm ngày. Anh Long cho em xin lịch thanh toán ạ.

– Tôi trả tuần sau.

– Dạ, anh nói vậy tuần trước rồi ạ. Nếu anh không thanh toán trong bảy ngày tới, bên em sẽ phải–

Long cúp máy.

Tay cầm thuốc lá hơi run. Hơi run thôi, không ai nhìn thấy. Long hít một hơi dài, nhả khói, nhìn khói bay lên trời Thủ Đức. Trời trong, nắng gắt, cái nắng của khu đô thị mới, nóng nhưng sạch, kiểu nóng có mùi xi măng và sơn tường mới.

Bốn mươi lăm triệu. Đó mới là một khoản. Còn ba khoản nữa. Thẻ tín dụng. App vay. Vay bạn cũ, ông bạn đó đã chặn mày trên Zalo rồi. Tổng cộng: hai trăm triệu. Hai. Trăm. Triệu.

Mày kiếm bao nhiêu? Lương cứng tám triệu. Hoa hồng ba tháng qua: không.

Anh vứt mẩu thuốc, dập bằng giày da, quay vào showroom và cười lại như chưa có chuyện gì.

Chiều. Thêm hai khách nữa. Một anh hỏi căn ba phòng ngủ, nghe giá xong thì im. Một chị hỏi bãi đỗ xe, Long nói có hầm hai tầng, chị bảo "ờ, đẹp ghê" rồi đi. Bốn khách trong ngày, bốn lần "để suy nghĩ", bốn lần Long cười vẫy tay rồi tắt nụ cười khi khách khuất.

5 giờ chiều. Hết ca. Long ngồi lại thêm mười lăm phút, không phải vì siêng, mà vì không muốn về. Ở đây, ít nhất anh có máy lạnh, có bàn ghế đẹp, có cái vỏ "nhân viên kinh doanh" để mặc. Về phòng trọ thì chỉ còn cái giường và cái tủ lạnh mini.

Anh tắt máy tính, tắt đèn bàn, chào bảo vệ, ra bãi xe lấy SH. Chạy qua đường Võ Chí Công, qua cầu Sài Gòn, về Bình Thạnh. Ba mươi phút giờ cao điểm, kẹt ở vòng xoay, đủ thời gian để Long nghĩ ba chuyện: nợ, sếp, và tối nay ăn gì mà không tốn quá bốn mươi ngàn.

7 giờ tối. Phòng trọ Bình Thạnh.

Phòng share: hai giường, một bàn, một tủ lạnh mini, toilet chung. Bạn cùng phòng là Tuấn, cũng sales BĐS, nhưng làm công ty khác, tính hiền, ít hỏi. Long nói với mọi người là "thích ở chung cho vui". Sự thật: ở một mình thì tiền trọ năm triệu, ở chung thì hai triệu rưỡi. Ba triệu chênh lệch đó là một bữa ăn mỗi ngày.

Long vào nhà, quăng chìa khóa xe lên bàn. Tuấn đang nằm giường, lướt điện thoại.

– Ê, deal sao rồi?

– Ngon. Sắp close. Tháng này chắc chắn.

Câu đó mày nói với sếp sáng nay, giờ nói lại với bạn cùng phòng. Nói nhiều lần quá nên giờ gần như tin thật.

– Ngon vậy. Tháng này mày khao nha.

– Easy!

Long cười, vỗ vai Tuấn, rồi vào toilet. Khóa cửa.

Ngồi trên bồn cầu, nắp đậy, không phải đi vệ sinh. Mở điện thoại. Mở ứng dụng ghi chú, cái ứng dụng duy nhất trên điện thoại Long mà không ai biết, không có trên màn hình chính, giấu trong thư mục "Tiện ích" cùng với máy tính và la bàn.

Ghi chú tên: "Nợ".

| Khoản | Số tiền | Quá hạn | | F-Credit | 45.000.000 | 15 ngày | | Thẻ Visa | 62.000.000 | Sắp đến hạn | | App MoMo vay | 38.000.000 | 7 ngày | | Bạn (Kiên) | 55.000.000 | 3 tháng – đã bị chặn | | Tổng | 200.000.000 | |

Long nhìn con số. Hai trăm triệu. Nhìn lần nào cũng choáng, dù đã nhìn hàng trăm lần. Tay run – lần này run thật, không phải hơi run. Ngón tay gõ lên đùi nhịp nhịp, kiểu người đang cố giữ bình tĩnh bằng cách tạo nhịp.

Hai trăm triệu. Lương cứng tám triệu. Nếu không ăn, không uống, không thở, trả hết trong hai mươi lăm tháng. Nếu ăn, năm mươi tháng. Nếu tiếp tục sống kiểu này – không bao giờ trả hết.

Anh đóng ứng dụng. Mở Facebook.

Lướt xuống. Ảnh hồi sáng chụp ở showroom, góc đẹp, ánh sáng tốt, anh đứng cạnh sa bàn dự án, cười tươi. Chưa đăng.

Gõ: "Monday hustle 💪 Kèo ngon đang chờ. Ai nói sales khó? Sales là đam mê bro! #BĐS #HustleModeOn #ThủĐức"

Đăng.

Ngồi trên bồn cầu, chờ.

Mười phút. 50 like. 8 tim. 3 bình luận:

"Long đỉnh quá!"

"Flex dữ"

"Khi nào giàu nhớ bao anh em nha bro 😎"

Long đọc từng dòng bình luận, cười. Cười một mình trong toilet, tiếng cười vọng nhẹ giữa bốn bức tường gạch men.

Cười vì vui? Không. Cười vì năm mươi người vừa tin rằng Long đang ổn, và đó là một loại an thần riêng. Không cần toa bác sĩ. Không cần nuốt viên thuốc trắng mỗi tối như ai đó mà Long không biết. Chỉ cần một bức ảnh, một dòng chữ, vài chục lượt thích.

Hồi đại học, mày nghèo nhất nhóm. Mặc đồ cũ, ăn cơm mười lăm ngàn, không bao giờ đi chơi xa. Con gái bỏ mày vì "không có tương lai". Mày thề sẽ giàu. Mày thề sẽ flex. Mày thề cả thế giới sẽ thấy.

Giờ thế giới thấy rồi đó. Năm mươi người thấy. Năm mươi like. Mày giàu chưa?

Điện thoại rung. Số tổng đài. Khác số sáng nay. Khoản khác.

Long nhìn màn hình. Nửa trên: thông báo Facebook, "Bài viết của bạn đã nhận được 50 lượt thích." Nửa dưới: cuộc gọi đến, "028..."

Hai thế giới. Cùng một màn hình. Một thế giới Long là người thành công, được like, được ngưỡng mộ. Thế giới kia Long là con nợ, quá hạn, sắp bị gọi đến cơ quan.

Anh nhấn từ chối cuộc gọi. Quay lại Facebook.

Ai đó bình luận thêm: "Long bao giờ khao nhậu đi bro"

Long gõ: "Cuối tuần bro! Kèo ngon 🍺"

Easy. Mọi thứ easy. Mày bán nhà, mày bán mơ, mày bán luôn cả lòng tin của bạn bè. Và mày giỏi lắm, giỏi đến nỗi chính mày cũng gần tin.

Nếu mày nói "easy" đủ nhiều lần, có khi nó thành thật.

Long đứng dậy khỏi bồn cầu, xả nước cho có tiếng, rửa tay cho Tuấn khỏi nghi. Mở cửa, bước ra, cười:

– Ê Tuấn, tối nay đi ăn gì không? Tao bao.

– Bao thiệt hả?

– Chuyện nhỏ bro. Tao vừa có kèo ngon mà.

Tuấn cười, gật. Long lấy chìa khóa SH, mở cửa.

Bên ngoài phòng trọ, hẻm Bình Thạnh tối và ẩm. Tiếng xe máy, tiếng nhạc bolero từ quán nhậu đầu hẻm, mùi cơm ai đó nấu. Mùi cơm nhà, kiểu mùi mà Long chỉ còn ngửi được ở hẻm người khác. Long nổ máy SH, chạy ra đường lớn.

Hai đứa ăn phở bò bình dân ở đường Phan Xích Long, bốn mươi ngàn một tô, Long trả cả hai. "Tao bao mà." Tuấn cảm ơn. Long cười. Tám mươi ngàn, số tiền nhỏ, nhưng đủ để Tuấn tin Long vẫn ổn. Đủ để Long tin Long vẫn ổn.

Chạy về phòng trọ, gió Sài Gòn tối thổi vào mặt, ấm và bụi. Anh chạy nhanh hơn cần thiết, vì chạy nhanh thì không ai thấy mặt mình, và không ai thấy mặt thì không cần cười.

Ch.4/93
2.268 từ