Kẻ Chỉnh Sửa Thiên Mệnh
Chương 89: Căn Phòng Cuối Cùng
Chương 89

Căn Phòng Cuối Cùng

Trang Ninh Tiểu Vũ bắt đầu bằng lửa.

"Ninh Tiểu Vũ, sinh năm Bính Ngọ, mùa xuân, trong gia đình kiếm khách phía nam. Bảy tuổi mất cha mẹ trong vụ diệt môn phái Thanh Phong. Một mình. Đói. Ba ngày trong rừng ăn rễ cây."

Trầm Chu đọc. Đọc chậm. Đọc từng dòng. Vì đây là trang của cô, trang mà hắn cần đọc nhiều nhất nhưng sợ đọc nhiều nhất, và hắn đọc bằng mắt gần mù nhưng chữ trên trang sáng, sáng vì sách sống, sáng đủ để hắn thấy từng nét, từng dòng, từng khoảnh khắc trong đời cô, và mỗi dòng là mỗi thứ mà hắn BIẾT nhưng không biết ĐỦ, biết vì cô kể nhưng cô kể ít, vì cô là kiếm khách, và kiếm khách thì nói ít, và bây giờ sách kể HẾT, kể thứ cô không kể, kể thứ cô giấu, kể thứ cô giữ trong ngực suốt đời.

"Mười lăm tuổi vào Thanh Vân Tông. Đệ tử ngoại môn. Kiếm thuật khá. Tính nết bướng. Hay đứng trên vách đá nhìn trăng một mình."

Hắn dừng ở dòng đó. "Hay đứng trên vách đá nhìn trăng một mình." Và hắn nhớ, nhớ dù ký ức mờ, nhớ bằng cảm giác chứ không bằng hình ảnh: trăng, kiếm, cô đứng dưới trăng, và hắn nhìn cô lần đầu, và cô nhìn hắn, và hắn cố không đọc thiên mệnh cô nhưng mắt hắn mở và chữ trên trán cô sáng và hắn thấy, thấy dòng mà hắn không muốn thấy, dòng mà hắn ước không bao giờ thấy.

"Mười bảy tuổi gặp Tạ Trầm Chu dưới trăng."

Một dòng. Chỉ một dòng. Chín chữ. Và chín chữ đó, trên trang thiên mệnh cô, nằm giữa hàng trăm dòng khác, nhưng chín chữ đó SÁNG hơn tất cả, sáng vì Người Viết viết chín chữ đó bằng mực ĐẶC BIỆT hơn mực bình thường (hay hắn tưởng tượng? Hắn không biết, nhưng chín chữ đó sáng), và hắn đọc chín chữ đó ba lần, bốn lần, năm lần, đọc vì muốn NHỚ, muốn khắc, muốn không quên dù hệ thống xóa ký ức, muốn giữ chín chữ đó trong xương như hắn giữ "đừng để nỗi sợ biến ngươi thành ta" trong xương, và hắn đọc, đọc bằng miệng mấp máy, đọc bằng lưỡi nhẩm, đọc bằng tay run trên trang.

"Mười tám tuổi. Kim Mệnh: 'Mười tám tuổi chết thay Tạ Trầm Chu.' SỬA bởi Tạ Trầm Chu: xóa dòng chết, thay bằng 'Sống.' Cân Bằng: dòng lời nguyền mới, 'Trả giá thay người khác.' Chấp nhận."

Chấp nhận. Một chữ. Cô CHẤP NHẬN. Không phải bị ép. Không phải không biết. Chấp nhận vì cô biết dòng lời nguyền là cái giá, và cô chấp nhận cái giá, và sách ghi "chấp nhận" vì Người Viết THẤY, thấy cô nhận lời nguyền bằng mắt bình thản, bằng vai không run, bằng kiếm không rời tay, và ông ghi lại bằng một chữ, chữ nặng nhất trên trang cô: chấp nhận.

Hắn lật tiếp. Đọc tiếp. Mười bốn tháng ghi trong vài trang (dày, vì nhiều sự kiện, vì cô bên cạnh hắn suốt, vì mỗi ngày cô chịu lời nguyền là mỗi ngày thêm dòng trên trang, và mỗi dòng là mỗi lần ngã, mỗi lần kiếm chệch, mỗi lần cầu gãy, mỗi lần bị chém, và cô chịu TẤT CẢ, chịu bằng kiếm khách, chịu bằng bướng bỉnh, chịu bằng "ta đã chọn").

Và hắn đến trang cuối.

"Hai mươi tuổi. Tại Thiên Cơ Đài. Buông lời nguyền chủ động. Hấp thụ sóng Cân Bằng toàn bộ. Kim Mệnh: tắt."

Rồi: trang trắng.

Trắng vì hệ thống ngừng viết. Trắng vì cô đã chết. Trắng vì không còn gì để ghi. Trang trắng, sạch, phẳng, như tuyết chưa ai dẫm, như giấy chưa ai viết, và trang trắng đó nằm sau dòng "Kim Mệnh: tắt," nằm im, nằm đợi, đợi thứ mà không bao giờ đến, vì cô đã chết, và chết thì không có trang tiếp.

Trầm Chu chạm trang trắng.

Ngón tay run. Run vì mệt? Không. Run vì ĐAU. Đau không phải thần thức. Đau ở ngực. Đau ở chỗ mà hắn không đặt tên được, chỗ mà thầy thuốc không khám được, chỗ mà thiên mệnh không ghi được, và đau đó SÁNG, sáng bằng nước, bằng thứ ứa ra từ mắt hắn, thứ mà hắn tưởng đã cạn, thứ mà hắn chỉ có hai lần trong đời (lần đầu ở thư khố khi sửa Kim Mệnh cô, giọt đầu tiên, một giọt, rơi trên sàn gỗ), và bây giờ, trước trang trắng, giọt thứ hai.

Nước mắt rơi trên trang trắng.

Rơi chậm. Rơi nặng. Thấm vào giấy. Và chỗ nước mắt thấm, trang trắng ĐỔI MÀU, đổi từ trắng sang ấm, sang vàng nhạt, sang màu mà hắn không đặt tên được, và hắn nhìn chỗ ấy, nhìn giọt nước mắt thấm vào trang trắng của cô, và hắn nghĩ: Ta không nhớ cô. Ký ức đã mất. Ta không nhớ mặt cô, giọng cô, kiếm cô, trăng đêm cô đứng dưới. Nhưng hắn ĐỌC trang cô, đọc từ đầu đến cuối, đọc mười bảy năm đời cô gói trong vài trang, và hắn HIỂU: có ai đó yêu hắn đủ để chết. Có ai đó chấp nhận lời nguyền mười tám tháng, chấp nhận kiếm chệch, cầu gãy, bị chém, đau mỗi ngày, mà không bỏ đi, mà vẫn ở cạnh, mà vẫn bảo vệ, và cuối cùng, buông lời nguyền chủ động, hấp thụ sóng Cân Bằng toàn bộ, chết để hắn sống.

Hắn không nhớ cô. Nhưng hắn HIỂU cô.

Và hiểu thì đau hơn nhớ. Vì nhớ thì đau vì mất. Hiểu thì đau vì BIẾT đã mất thứ gì, biết chính xác, biết rõ ràng, biết từng chi tiết, và biết mà không nhớ thì đau nhất, vì đau mà không có ký ức để bám thì đau trôi, đau không có neo, đau mãi.

Giọt thứ hai. Rơi. Thấm.

Và hắn gấp sách lại. Gấp nhẹ. Gấp cẩn thận, vì đây là sách chứa cả thế giới, chứa triệu cuộc đời, chứa trang của cô, và hắn gấp vì hắn đã đọc đủ, đã hiểu đủ, đã đau đủ, và bây giờ hắn biết phải viết gì.


Người Viết mở mắt.

Mở khe. Nhìn Trầm Chu gấp sách. Nhìn vệt ướt trên má hắn (hai giọt, chỉ hai, vì hắn là Trầm Chu, và Trầm Chu thì khóc ít, khóc đúng lúc, khóc đủ, không hơn). Và ông hỏi, giọng thì thầm, giọng gần tắt:

– Ngươi đã đọc đủ?

– Đủ, Trầm Chu nói. Giọng khàn. Nhưng vững.

– Ngươi biết phải viết gì?

Trầm Chu nhìn cuốn sách. Nhìn bút gãy trên bàn. Nhìn nghiên mực cạn. Và hắn nói:

– Ta biết.

Người Viết cười. Cười lần đầu tiên. Cười bằng miệng lần này, không chỉ bằng mắt, cười vì nhẹ nhõm, vì "ta biết" từ miệng kẻ sửa là câu mà ông đợi nghìn năm, và ông cười, cười chậm, cười mệt, cười vì cuối cùng.

– Thú vị, ông nói, giọng mà Trầm Chu đã nghe qua lời kể Lục Dạ, giọng mà Người Viết nói với đứa trẻ trên bãi đá dưới trăng khi hắn trả lời "thế giới này nhưng không giống thế giới này." Đứa trẻ đó đã trả lời đúng. Và ngươi sẽ viết câu trả lời đó.

Ông đẩy bút về phía Trầm Chu. Bút GÃY. Ngòi gãy. Và hắn nhìn bút gãy, và hắn hiểu: bút cũ không dùng được. Bút Người Viết đã gãy. Hắn cần bút MỚI.

– Bút ở đâu? hắn hỏi.

Người Viết nhìn hắn. Và ông nói, giọng nhẹ như tro:

– Bút ở trong ngươi. Bút là ý chí. Mực là ký ức. Giấy là sách. Ngươi viết bằng chính mình.

Trầm Chu hiểu.

Hiểu và RUN. Run vì "mực là ký ức" nghĩa là mỗi dòng hắn viết, hắn sẽ MẤT ký ức. Mất vì ký ức chuyển thành mực, thành chữ, thành quy tắc, và hắn đã mất nhiều rồi (Tần Ngọc, mặt Trưởng lão Lâm, giọng Uẩn Nương, lần đầu thấy thiên mệnh), mất vì hệ thống xóa, và bây giờ hắn sẽ mất THÊM, mất vì tự nguyện, mất vì viết, mất vì chọn viết, và hắn biết: viết xong thì ký ức TRẮNG.

– Bút chỉ hoạt động nếu kẻ viết tin vào những gì mình viết, Người Viết nói, mắt nhìn Trầm Chu, mắt mệt nhưng NGHIÊM. Nếu ngươi viết thứ ngươi không tin, bút không ra mực. Nếu ngươi viết thứ ngươi tin, bút ra mực. Và mực là ký ức ngươi. Nên mỗi dòng ngươi viết mà THẬT SỰ tin, ngươi mất một phần mình.

– Cái giá, Trầm Chu nói.

– Luôn có, Người Viết nói. Luôn.

Im lặng. Chữ trên tường chảy chậm hơn nữa. Gần ngừng.

Trầm Chu nhìn tay mình. Tay ướt máu (máu từ lúc sửa thiên mệnh Tô Huyền Cơ, máu đã khô thành vệt nâu). Và hắn nắm tay thành nắm đấm, nắm chặt, nắm vì cần cảm sức nắm, vì nắm được thì viết được, vì viết là nắm bút là nắm tay là nắm ý chí.

– Ta muốn hỏi, hắn nói. Nếu ta viết quy tắc mới. Nếu ta thay đổi cách thiên mệnh hoạt động. Thế giới sẽ ra sao?

Người Viết nghiêng đầu. Chậm. Và ông nói, giọng kẻ đã viết nghìn năm và hiểu SÂU hơn bất kỳ ai:

– Phụ thuộc vào ngươi viết gì. Nếu ngươi viết "xóa thiên mệnh hoàn toàn," thế giới sẽ như Phế Vong Thành. Tự do tuyệt đối. Nhưng trống rỗng. Con người không có hướng thì MẤT, mất không phải chết mà mất BẢN THÂN, vì thiên mệnh dù là xiềng thì cũng là KHUNG, và không có khung thì nước chảy tràn, không có dáng.

Hắn thở.

– Nếu ngươi viết "giữ thiên mệnh như cũ," thế giới sẽ tiếp tục. Nhưng ta chết, và không ai viết, và thiên mệnh cũ sẽ MỤC, mục vì không được cập nhật, mục vì tác giả chết mà sách vẫn chạy, và sách chạy không tác giả thì lỗi, thì lệch, thì sụp, như bây giờ.

Hắn nhìn Trầm Chu.

– Và nếu ngươi viết thứ KHÁC... thì ta không biết. Vì ta chưa bao giờ viết thứ khác. Ta chỉ biết viết thiên mệnh. Viết số phận. Viết "ngươi sẽ sống thế này, chết thế kia." Ta không biết viết KHÁC vì ta viết nghìn năm cùng một cách, và nghìn năm cùng một cách thì quên cách khác.

– Nhưng ta biết, Trầm Chu nói, nhẹ.

Người Viết nhìn hắn.

– Biết gì?

Trầm Chu nhìn cuốn sách. Nhìn bút gãy. Nhìn vách tường nơi triệu dòng thiên mệnh chảy chậm. Và hắn nói, giọng chậm, giọng cân nhắc từng chữ, vì đây là thứ quan trọng nhất hắn từng nói:

– Lục Dạ nói "thế giới này, nhưng không giống thế giới này." Và ta đã nghĩ mười bốn tháng. Đã nhìn bốn con đường: sửa, xóa, cắt, hành động. Đã thấy bốn người đi bốn con đường: ta sửa, Bạch Tẫn xóa, Lục Dạ cắt, Tiểu Vũ hành động. Và bốn con đường đều ĐÚNG một phần. Đều SAI một phần.

Hắn dừng. Thở. Và nói tiếp:

– Ta không muốn viết thiên mệnh mới cho từng người. Viết thế thì ta thành Tô Huyền Cơ, thành kẻ kiểm soát, thành kẻ ngồi trong phòng nhỏ viết số phận người khác mà không hỏi họ có MUỐN không.

Người Viết nhìn hắn. Mắt ông thay đổi. Thay đổi từ mệt sang thứ khác: tò mò. Tò mò lần đầu tiên trong (bao lâu? Ông không nhớ, vì ông đã mệt quá lâu để tò mò).

– Ta cũng không muốn xóa thiên mệnh hoàn toàn, Trầm Chu nói. Xóa thì thành Phế Vong Thành. Tự do nhưng trống. Con người cần HƯỚNG. Không phải xiềng. Hướng.

– Vậy ngươi muốn gì? Người Viết hỏi, giọng thì thầm, giọng kẻ đang nghe câu trả lời cho câu hỏi mà mình không bao giờ nghĩ ra.

Trầm Chu nhìn ông. Nhìn thẳng. Nhìn bằng mắt gần mù nhưng SÁNG, sáng vì hắn TIN, tin vào thứ hắn sắp nói, tin bằng mười bốn tháng, bằng ba cái chết, bằng hai giọt nước mắt, bằng trang trắng của Tiểu Vũ, và hắn nói:

– Ta muốn viết MỘT QUY TẮC. Không viết thiên mệnh từng người. Viết QUY TẮC cho thiên mệnh. Quy tắc mới. Quy tắc nói rằng: thiên mệnh tồn tại, nhưng dưới dạng GỢI Ý. Không phải lệnh. Gợi ý.

Im lặng. Chữ trên tường DỪNG. Dừng hẳn. Như lắng nghe.

– Số phận là bản nháp, Trầm Chu nói, giọng chậm, giọng cân nhắc, giọng kẻ đang nói thứ mà hắn tin bằng xương. Cuộc đời là bản chính. Bản nháp gợi ý. Bản chính do người sống tự viết.

Người Viết im. Im lâu. Im đến mức Trầm Chu tưởng ông đã chết, nhưng ông chưa chết, ông đang NGHĨ, nghĩ bằng nghìn năm kinh nghiệm, nghĩ bằng triệu trang đã viết, nghĩ bằng sự hiểu sâu nhất về thiên mệnh và con người và số phận, và ông nghĩ xong, và ông nói:

– Nếu ngươi viết thế... hệ thống sẽ nhẹ hơn. Nhẹ vì gợi ý thì nhẹ hơn lệnh. Nhẹ vì không cần Cân Bằng (Cân Bằng chỉ phát khi lệnh bị sửa, gợi ý bị bỏ qua thì không phát sóng). Nhẹ vì không cần kẻ viết ngồi đây nghìn năm viết từng dòng, chỉ cần viết quy tắc MỘT LẦN, và quy tắc sẽ TỰ CHẠY.

Ông nhìn Trầm Chu.

– Ta có thể nghỉ, ông nói, giọng nhẹ, giọng mà Trầm Chu nghe thấy KHAO KHÁT, khao khát nghìn năm, khao khát được ngừng viết, được ngừng ngồi, được ngừng gánh, và khao khát đó run trong giọng ông, run vì ông đã nghìn năm không dám khao khát vì khao khát thì yếu và ông không được phép yếu, nhưng bây giờ có ai đó ngồi vào ghế ông và nói "ta sẽ viết," và ông khao khát.

Nhưng ông dừng. Dừng vì có thứ ông cần nói. Thứ mà Trầm Chu cần biết trước khi viết.

– Nhưng ngươi biết cái giá, ông nói, mắt nghiêm. Phải không?

Trầm Chu gật.

– Kẻ viết quy tắc mới phải tự xóa khỏi sách, hắn nói, giọng phẳng, giọng kẻ đã biết từ trước, biết vì hắn suy luận, vì hắn hiểu logic: kẻ có năng lực sửa thiên mệnh không thể TỒN TẠI trong hệ thống mà thiên mệnh là gợi ý, vì nếu kẻ sửa tồn tại thì thiên mệnh không phải gợi ý, vì kẻ sửa có thể sửa, và sửa thì thay đổi, và thay đổi thì gợi ý thành lệnh, và lệnh thì vòng lặp cũ. Kẻ sửa là LỖI trong hệ thống mới. Kẻ sửa phải biến mất.

– Biến mất HOÀN TOÀN, Người Viết nói, giọng nặng. Không phải chết. Chết thì còn ký ức, còn mộ, còn tên, còn dấu vết. Biến mất là XÓA. Xóa khỏi sách. Xóa khỏi mọi ký ức. Xóa khỏi mọi dấu vết. Tất cả mọi người quên ngươi. Ngươi chưa bao giờ tồn tại. Nhật ký trắng. Mộ trống. Tên biến mất. Ngươi không chết, Trầm Chu. Ngươi BỊ XÓA.

Im lặng. Nặng. Nặng nhất mà Trầm Chu từng cảm.

Và hắn nghĩ về Tiểu Vũ. Về trang trắng của cô. Về "chấp nhận" trên trang cô. Về "ta đã chọn" trên trang cuối nhật ký mà cô viết. Và hắn nghĩ: Cô chọn chết vì ta. Và bây giờ ta chọn biến mất vì tất cả. Không giống nhau. Nhưng giống ở một chỗ: CHỌN.

– Ta biết, hắn nói. Và ta chọn.

Người Viết nhìn hắn. Nhìn lâu. Và ông cười, cười bằng miệng, cười lần thứ hai, cười vì nhẹ nhõm, vì nghìn năm và cuối cùng có ai đó ngồi vào ghế ông và nói "ta chọn," và ông cười vì hắn giống cô (Tiểu Vũ), giống ở chỗ CHỌN bằng giọng bình thản, giọng không run, giọng biết cái giá mà vẫn trả, và ông nghĩ: Cô chọn đúng người để chết thay.

– Viết, ông nói. Viết trước khi ta tắt. Viết khi ta còn đủ sức giữ sách mở.

Trầm Chu cầm bút gãy. Bút không có ngòi. Nhưng hắn cầm, cầm bằng tay run, bằng ngón tay ướt máu, và hắn đặt bút lên trang trắng (không phải trang Tiểu Vũ, trang TRẮNG ở cuối sách, trang chưa ai viết, trang đợi), và hắn nhắm mắt, nhắm vì không cần nhìn, vì bút là ý chí, mực là ký ức, giấy là sách, và hắn viết bằng CHÍNH MÌNH.

Bút SÁNG.

Sáng vì mực. Mực chảy từ ngòi gãy, chảy không phải từ nghiên mà từ TAY hắn, từ mạch hắn, từ ký ức hắn, chảy vì hắn TIN vào thứ hắn viết, và tin thì mực chảy, và mực chảy thì trang NHẬN, và trang nhận thì chữ HIỆN, và chữ hiện thì thế giới NGHE.

Nhưng hắn chưa viết. Chưa. Vì trước khi viết quy tắc, hắn cần làm thứ khác. Thứ mà hắn cần làm trước khi mất ký ức. Thứ mà hắn cần viết cho người sẽ quên hắn.

Hắn mở mắt. Nhìn Người Viết.

– Cho ta thêm một nhịp, hắn nói. Ta cần viết thư.

Người Viết gật.

– Nhanh, ông nói. Ta không có nhiều nhịp.

Ch.89/100
2.955 từ