Kẻ Chỉnh Sửa Thiên Mệnh
Chương 65: Giấc Mơ Không Phải Của Mình
Chương 65

Giấc Mơ Không Phải Của Mình

Huyết Nguyên Cốc nằm trong lòng núi.

Không phải trên đỉnh, không phải bên sườn, mà trong lòng, đào sâu vào đá, hệ thống hang động liên thông, đèn đỏ treo dọc hành lang, mùi huyết khí lẫn mùi đá ẩm, mùi linh thạch bị nung, mùi thứ gì đó cũ kỹ và nồng như rượu cất nhiều năm. Lục Dạ đi giữa hai hàng đệ tử áo đen, đi sâu vào bụng núi, và với mỗi bước chân, sợi dây nối hắn với Trầm Chu, Tiểu Vũ, Bạch Tẫn mỏng đi một chút, không phải vì đứt, mà vì xa, vì đá ngăn, vì khoảng cách.

Vẫn sáng. Vẫn đó. Nhưng xa.

Phòng họ đưa hắn vào không phải phòng giam. Rộng, sạch, giường đá phủ lụa, bàn gỗ, ấm trà, đĩa trái cây. Cửa sổ đục xuyên vách đá, nhìn ra thung lũng nội, nơi ánh sáng lọt qua khe đá trên cao rọi xuống thành vệt vàng nhạt. Không khóa cửa. Không xích tay. Đối đãi khách quý, không phải tù nhân.

Lục Dạ ngồi xuống giường. Nhìn quanh. Nhìn bằng mắt thường trước, rồi nhìn bằng mắt thấy sợi. Sợi dây khắp nơi. Đệ tử Huyết Nguyên Cốc nối với nhau bằng sợi đỏ sẫm, sợi trung thành, sợi sợ hãi, sợi phục tùng, ba loại sợi quấn quanh nhau thành bím, và tất cả đều chảy về một nút: Cốc Chủ. Ở đâu đó sâu hơn trong núi, nút đó sáng đỏ, nặng, đặc, như trái tim thứ hai của cả tổ chức.

Hắn ăn. Trái cây tươi, trà nóng, cơm trắng, thịt hầm. Không đầu độc. Sợi trên thức ăn sạch, không có ý đồ, chỉ có ý "cho ăn." Hắn ăn hết, vì đói, vì mười bốn tuổi, vì cơ thể hắn đang lớn và lớn cần năng lượng, và hắn không để tự ái hay sợ hãi ngăn mình ăn no.

Cốc Chủ đến lúc trời tối.

Ông ta bước vào không gõ cửa, không báo trước, bước vào như bước vào phòng mình, vì trong Cốc mọi phòng đều là phòng ông ta. Ngồi xuống ghế đối diện Lục Dạ, rót trà, uống một ngụm. Mắt đỏ nhìn hắn.

– Ngươi về đây là đúng.

Lục Dạ nhìn lại. Nhìn sợi dây từ Cốc Chủ sang hắn: mỏng, tạm, sợi giao dịch. Không có sợi thuộc về. Ông ta muốn hắn ở lại, nhưng chưa thực sự sở hữu hắn.

– Nơi này không phải nhà cháu, hắn nói.

Cốc Chủ uống trà. Không giận. Không vội.

– Nơi nào là nhà ngươi? Cốc không phải. Tông phái kia cũng không phải, ngươi là ngoại môn, không ai coi ngươi là đồng môn thực sự. Bên cạnh Tạ Trầm Chu? Hắn cần năng lực ngươi, không phải cần ngươi.

Lục Dạ không trả lời. Không phải vì câu nói đúng. Vì câu nói chạm vào chỗ hắn chưa nghĩ xong.

– Ta đến vì thông tin, hắn nói. Ông hứa. Tô Huyền Cơ đang xây gì ở Thiên Kính.

Cốc Chủ đặt chén trà xuống. Nhìn hắn lâu, như đánh giá liệu đứa trẻ mười bốn tuổi này có đáng để chia sẻ thông tin mà bản thân ông ta cũng phải trả giá mới có.

– Thiên Cơ Đài, ông ta nói. Giọng thấp, nặng, mỗi chữ như đá rơi. Công trình nằm dưới hoàng cung, sâu trăm trượng, xây suốt mười năm. Dùng hàng vạn linh thạch, hàng trăm trận sư, và thứ mà lão ta gọi là "ngọc thiên mệnh," mảnh vỡ của hệ thống.

Lục Dạ nghe. Nghe và nhìn: sợi dây từ miệng Cốc Chủ khi nói, sợi sự thật, sợi dối trá, sợi nửa thật nửa giả. Phần lớn sáng, phần lớn thật. Cốc Chủ không có lý do nói dối về Tô Huyền Cơ, vì ông ta ghét Tô Huyền Cơ, ghét bằng loại ghét của kẻ từng được mời rồi từ chối rồi bị dọa.

– Lão ta muốn thay Người Viết, Cốc Chủ nói. Ngồi lên ghế đó. Kiểm soát thiên mệnh từ trung tâm. Lão ta gọi là "tiếp quản," như tiếp quản triều đại.

– Ông biết Người Viết là gì? Lục Dạ hỏi.

Cốc Chủ im. Lần đầu tiên trong cuộc nói chuyện, ông ta im không phải vì chọn lời, mà vì không có lời. Rồi:

– Ta biết nó tồn tại. Ta không biết nó là gì.

Mắt đỏ nhìn Lục Dạ, thêm sắc.

– Nhưng ngươi biết.

Lục Dạ không xác nhận. Không phủ nhận. Mười bốn tuổi, và hắn đã học được thứ mà nhiều người năm mươi chưa học: im lặng là câu trả lời an toàn nhất.

Cốc Chủ đứng dậy.

– Ngủ đi. Sáng mai ta cho ngươi xem thêm.

Ông ta bước ra, dừng ở cửa.

– Thiên Cơ Đài hoàn thành trong ba tháng. Nếu ngươi muốn ngăn lão ta, ngươi không có nhiều thời gian.

Cánh cửa đóng. Bước chân xa dần. Im lặng.

Lục Dạ nằm xuống giường đá. Lụa lạnh, nhẵn, mùi hoa gì đó nhạt. Hắn nhắm mắt. Nghĩ. Nghĩ về Thiên Cơ Đài, về ba tháng, về Tô Huyền Cơ muốn thay Người Viết. Nghĩ về Trầm Chu đang chờ ở bờ sông, về Tiểu Vũ nắm chuôi kiếm, về Bạch Tẫn ngồi trên đá hướng bắc.

Sợi dây ba người vẫn sáng. Xa nhưng sáng.

Hắn ngủ.

Và giấc mơ đến.


Trắng toát.

Không phải trắng của tuyết hay ánh sáng. Trắng của hư không. Không trần, không sàn, không tường, không chân trời. Chỉ trắng, mọi hướng, vô tận.

Lục Dạ đứng trong trắng. Biết đây không phải mơ thường. Mơ thường có hình, có cảnh, có logic lộn xộn nhưng có. Đây không có gì. Đây là không gian ai đó TẠO ra.

Một chiếc bàn trà xuất hiện. Không từ đâu, không mọc lên, không rơi xuống, chỉ đơn giản là KHÔNG CÓ rồi CÓ, như chữ viết lên trang giấy trắng. Bàn gỗ tối, hai ghế, ấm trà bốc hơi, hai chén.

Và trên ghế bên kia, Tô Huyền Cơ ngồi.

Quạt gấp trên tay, gấp lại, đặt ngang đùi. Áo trắng, tóc bạc buộc cao, mắt sáng, miệng cười, kiểu cười của người biết mình đang làm gì và biết người đối diện cũng biết nhưng không làm gì được. Tu vi không cần đọc, vì trong không gian này, tu vi không có nghĩa, ông ta là chủ, và chủ nhà không cần chứng minh quyền lực trong nhà mình.

– Tiểu hữu, ngồi.

Giọng ấm. Lịch sự. Như ông ngoại mời cháu uống trà. Nhưng Lục Dạ nhìn sợi: từ Tô Huyền Cơ tỏa ra hàng trăm sợi, chằng chịt, phức tạp nhất mà hắn từng thấy, sợi tham vọng, sợi kiên nhẫn, sợi tính toán, sợi thao túng, và ở giữa tất cả, một sợi DUY NHẤT hướng về phía hắn, mỏng, mềm, THĂM DÒ.

Hắn ngồi. Vì đứng hay ngồi không khác gì trong không gian người khác kiểm soát.

– Ngươi biết đây không phải mơ, Tô Huyền Cơ nói, rót trà. Trận pháp cũ, lão phu dùng nhiều năm. Không hại được ngươi, chỉ nói chuyện. Ngươi có thể tỉnh bất cứ lúc nào.

– Cháu thử.

Lục Dạ thử. Nhắm mắt. Cố tỉnh. Không tỉnh.

Tô Huyền Cơ cười.

– Cũng không tỉnh được ngay. Phải nghe lão phu nói hết đã.

Lục Dạ mở mắt. Nhìn ông ta. Nhìn sợi thăm dò đang từ từ dài ra, chạm vào rìa ý thức hắn, nhẹ như lông vũ, và hắn hiểu: ông ta đang đọc hắn. Không phải đọc thiên mệnh. Đọc ý, đọc phản ứng, đọc cái cách hắn nhìn khi nghe từ nào, đọc đồng tử giãn hay co, đọc nhịp thở, đọc mọi thứ mà hai trăm năm thao túng người dạy ông ta đọc.

– Ngươi thấy Người Viết, Tô Huyền Cơ nói. Không phải câu hỏi. Ngươi nghe tiếng nó. Cảm ý nó. Nó mở mắt nhìn ngươi trong giấc mơ đại dương.

Lục Dạ không giật mình. Nhưng bên trong, thứ gì đó lạnh: ông ta biết. Biết chi tiết. Biết cả giấc mơ.

– Lão phu biết, Tô Huyền Cơ nói, vì lão phu đã tìm nó hai trăm năm. Hai trăm năm, tiểu hữu. Trọn đời. Mà chưa từng thấy. Chưa từng nghe. Chưa từng cảm. Ông ta ngừng, rót trà, uống, đặt chén xuống nhẹ. Ngươi thấy trong vài tuần. Ngươi đặc biệt hơn ngươi nghĩ.

Im lặng. Trà bốc hơi. Không gian trắng.

– Ông muốn gì? Lục Dạ hỏi.

Tô Huyền Cơ mở quạt. Quạt chậm. Mắt sáng nhìn hắn, kiểu nhìn của thợ kim hoàn nhìn viên ngọc thô: đánh giá, tính toán, hình dung thành phẩm.

– Lão phu muốn ngươi HIỂU, ông ta nói. Hiểu rằng Tạ Trầm Chu không phải người xấu, nhưng cũng không phải người tốt theo cách ngươi nghĩ.

– Cháu không nghĩ ai là tốt hay xấu.

– Sai, Tô Huyền Cơ nói, giọng nhẹ nhưng sắc. Ngươi nghĩ Tạ Trầm Chu tốt. Ngươi gọi hắn Tạ đại ca. Ngươi tin hắn. Ngươi ôm hắn. Ngươi cắt sợi dây cứu hắn ở Thiên Phạt. Ngươi vào hang cọp vì hắn. Đừng nói ngươi không nghĩ hắn tốt.

Lục Dạ im. Vì ông ta đúng. Và vì ông ta biết quá nhiều. Biết chi tiết. Biết cả cái ôm, cả việc cắt sợi. Gián điệp. Hoặc trận pháp đọc ký ức. Hoặc cả hai.

– Tạ Trầm Chu sửa thiên mệnh ngươi, Tô Huyền Cơ nói. Ngươi không thành Ma Đế. Đúng. Nhưng mỗi lần hắn sửa, có NGƯỜI CHẾT. Ngươi biết. Hắn nói thật với ngươi, vì hắn thông minh, vì nói thật mới giữ được niềm tin. Nhưng ngươi có tính không?

Ông ta nghiêng người tới.

– Lần sửa cho ngươi, chiến tranh biên giới, mùa màng chết, dịch bệnh ba thị trấn. Hàng nghìn người. Vì NGƯƠI.

Lục Dạ biết. Trầm Chu đã nói. Hiệu Ứng Cân Bằng. Sửa một thiên mệnh, thế giới trả giá.

– Hắn nói thật, Lục Dạ nói.

– Đúng, Tô Huyền Cơ gật. Hắn nói thật VÌ HẮN CẦN NGƯƠI. Ngươi là "Kẻ được chọn." Ngươi thấy sợi dây, ngươi cắt được sợi dây, ngươi nghe được Người Viết. Năng lực mà hắn không có. Năng lực mà lão phu cũng muốn.

Ông ta dựa lưng. Quạt gấp lại.

– Ngươi nghĩ hắn cứu ngươi vì tốt? Hay vì ngươi là CÔNG CỤ HỮU ÍCH? Hỏi thật: trước khi biết ngươi có năng lực cắt, hắn định rời đi. Ngươi nhớ không? Ở thị trấn nhỏ, hắn suýt bỏ đi một mình. Chỉ ở lại khi biết ngươi ĐẶC BIỆT.

Lục Dạ nhìn Tô Huyền Cơ. Nhìn sợi thăm dò đã chạm vào ý thức hắn, đang len lỏi, tìm chỗ yếu, tìm vết nứt, và hắn biết ông ta đang làm gì: gieo. Gieo hạt giống. Loại hạt không nở ngay, mà nằm trong đất, chờ mưa, chờ thời điểm, rồi mọc lên thành cây nghi ngờ.

Và hắn biết ông ta thao túng.

Nhưng biết không có nghĩa là miễn nhiễm.

Vì câu hỏi ĐÚNG. Trước khi biết hắn là Tử Mệnh, trước khi biết hắn thấy sợi dây, Trầm Chu tính bỏ đi. Hắn nhớ. Nhớ rõ. Nhớ cái đêm ở thị trấn nhỏ, Trầm Chu ngồi trước lửa, mắt nhìn xa, và trong mắt đó Lục Dạ thấy khoảng cách, thấy tính toán, thấy sự cân nhắc giữa ở lại và rời đi. Chỉ khi năng lực lộ ra, khi sợi dây hiện, khi khối đen rung, Trầm Chu mới quyết ở lại.

Vì ta đặc biệt. Không phải vì ta là ta.

– Lão phu không bảo ngươi phản bội ai, Tô Huyền Cơ nói, giọng mềm, giọng ông ngoại, giọng kẻ đã thao túng hàng nghìn người trong hai trăm năm. Lão phu chỉ bảo ngươi: NGHĨ. Nghĩ xem ai thực sự vì ngươi. Và ai vì năng lực ngươi.

Ông ta đứng dậy. Không gian trắng bắt đầu nhòe đi.

– Chúng ta sẽ gặp lại, tiểu hữu. Khi ngươi sẵn sàng NGHE nhiều hơn.

Trắng tan. Bàn trà biến mất. Quạt gấp biến mất. Nụ cười cuối cùng biến mất.


Lục Dạ mở mắt.

Trần đá. Đèn đỏ. Phòng trong Huyết Nguyên Cốc. Mồ hôi lạnh trên trán, trên cổ, trên lưng, ướt đẫm lụa giường. Hắn nằm im. Thở. Đếm nhịp thở.

Trận pháp. Không phải mơ thường. Tô Huyền Cơ kéo hắn vào, nói chuyện, gieo hạt, rồi thả ra. Sạch sẽ. Chuyên nghiệp. Hai trăm năm kinh nghiệm.

Hắn ngồi dậy. Nhìn quanh. Phòng vẫn vậy. Trái cây trên bàn vẫn tươi. Trà đã nguội. Bên ngoài cửa sổ đá, thung lũng nội tối, đèn đỏ lung linh xa xa, và ở đâu đó sâu trong núi, nút đỏ Cốc Chủ vẫn sáng, vẫn đập, vẫn nặng.

Hắn nhìn bàn tay mình. Tay phải, tay từng cắt sợi dây ở Thiên Phạt, cứu Trầm Chu, cứu cả nhóm. Tay này. Năng lực này.

Tạ đại ca là người tốt.

Hắn tin. Hắn vẫn tin. Trầm Chu viết nhật ký cho hắn đọc khi hắn không hiểu. Trầm Chu ôm hắn khi hắn mất mẹ. Trầm Chu nói thật về Hiệu Ứng Cân Bằng, nói thật về cái giá, nói thật về mọi thứ.

Nhưng người tốt cũng CẦN CÔNG CỤ.

Câu hỏi Tô Huyền Cơ không sai. Câu hỏi không bao giờ sai. Chỉ câu trả lời mới sai. Và câu hỏi này: Trầm Chu cứu hắn VÌ MUỐN CỨU, hay vì CẦN năng lực hắn? Hai thứ không loại trừ nhau. Có thể vừa muốn cứu vừa cần năng lực. Có thể cả hai cùng đúng.

Nhưng nếu chỉ được chọn một, nếu buộc phải chọn, Trầm Chu sẽ chọn gì?

Hắn không biết.

Và không biết tệ hơn biết sai.

Sáng. Ánh sáng lọt qua khe đá trên trần thung lũng, vệt vàng nhạt rơi lên sàn phòng. Lục Dạ đứng dậy. Rửa mặt bằng nước trong chậu đá. Nhìn mặt mình trong nước: mười bốn tuổi, gầy, viền tối quanh đồng tử đậm hơn hôm qua, hoặc hắn tưởng tượng. Khối đen trong ngực ấm, không nóng, không lạnh, ấm, như thứ sống, như thứ đang chờ.

Hắn không nói với ai về giấc mơ. Không nói với Cốc Chủ. Không nói với Trầm Chu khi về. Không nói với Tiểu Vũ, Bạch Tẫn, bất kỳ ai.

Lần đầu tiên, Lục Dạ giữ bí mật.

Không phải vì muốn giấu. Vì chưa biết giấc mơ đó có nghĩa gì. Vì chưa biết câu hỏi đó có đáp án. Vì nếu hỏi Trầm Chu "Đại ca cứu ta vì ta hay vì năng lực ta?", câu trả lời sẽ luôn là "vì ngươi", và hắn sẽ không biết đó là thật hay là câu trả lời đúng.

Nên hắn giữ. Giữ trong ngực, cạnh khối đen, cạnh dòng chữ "Kẻ được chọn", cạnh ký ức mẹ hắn, cạnh mọi thứ hắn chưa hiểu nhưng không muốn bỏ đi.

Hạt giống nằm trong đất. Chưa nở. Nhưng đã nằm đó.

Ch.65/100
2.538 từ