Chương 53: Sợi Dây Đứt
Mưa bắt đầu khi hai người đến Tam Hà.
Lục Dạ nhìn thị trấn từ đồi phía bắc, chỗ lần trước hắn chạy trước Trầm Chu và Tiểu Vũ, chỗ hắn cười vì nhìn thấy mái nhà mẹ, cười thật, lần đầu sau bao nhiêu tháng ở Huyết Nguyên Cốc. Hắn không cười lần này.
Mái nhà Uẩn Nương đổ nửa bên phải.
Tiểu Vũ đứng cạnh, kiếm đeo hông, mắt nhíu, quan sát. Cô không nói gì. Cô đã không nói nhiều suốt sáu ngày đi bộ, chỉ những câu cần thiết: đường nào, nghỉ khi nào, canh giờ nào. Cô hiểu rằng im lặng đôi khi là thứ tốt nhất cô có thể cho ai đó đang sợ.
– Đi, Lục Dạ nói.
Hắn chạy xuống đồi, dép rơm trượt trên đất ướt, hai tay gạt cành cây, gió tạt mưa vào mặt. Tiểu Vũ theo, bước dài, kiếm đập vào đùi theo nhịp chạy.
· · ·
Nhà Uẩn Nương.
Tường đất trát vôi nứt toác bên phải, cánh cửa gỗ treo lệch trên bản lề, mái ngói vỡ rải trên sân. Bên cạnh, cửa hàng ông Lý cháy đen, chỉ còn khung gỗ và tro. Mùi tro lạnh lẫn mùi mưa, mùi đất ướt, mùi sắt.
Uẩn Nương ngồi trong nhà, trên chiếc ghế gỗ duy nhất còn nguyên, lưng dựa tường, hai tay đặt trên đùi. Mặt bà bầm tím bên trái, từ gò má xuống cằm, tím xanh kiểu đấm bằng nắm tay. Tay phải buộc vải, máu khô ngấm qua. Áo vá chỗ vai rách.
Nhưng bà sống.
– Dạ nhi!
Bà đứng dậy, nhanh hơn một người bốn mươi hai tuổi bị đánh nên đứng, và ôm hắn. Hai tay bà siết quanh lưng Lục Dạ, mặt úp vào vai hắn, và bà khóc. Không to, không gào, chỉ khóc, vai rung, ngón tay nắm áo hắn siết trắng đốt.
– Mẹ bảo đừng về...
– Con biết.
– Tại sao... tại sao con về...
Lục Dạ không trả lời. Hắn ôm bà, hai tay gầy gò quàng quanh lưng bà, mặt cúi xuống, mắt nhắm. Hắn ngửi mùi bà, mùi bếp củi, mùi vải cũ, mùi nước mắm từ gian hàng nhỏ bà bán mỗi sáng. Mùi nhà. Mùi an toàn duy nhất hắn biết trong mười bốn năm.
Tiểu Vũ đứng ngoài cửa, dưới mái hiên đổ nửa, mưa rơi từ mái vào tay áo cô. Cô nhìn hai mẹ con ôm nhau, và cô không bước vào. Cô biết khoảnh khắc này không thuộc về cô.
Nhưng mắt cô quét quanh: đường phố, mái nhà đối diện, ngõ hẻm phía tây, bờ rào đá phía nam. Tay phải cô đặt trên chuôi kiếm, ngón cái gạt nhẹ bao kiếm, nới lỏng vừa đủ để rút nhanh.
· · ·
Uẩn Nương kể.
Ba người. Áo đen, kiếm dài, mắt lạnh. Đến bảy ngày trước, hỏi Lục Dạ, hỏi ai đưa đi, hỏi đi đâu. Bà nói không biết. Họ không tin. Đốt cửa hàng ông Lý bên cạnh. Ông Lý bỏ chạy, nhà cháy, không ai dám dập lửa vì ba gã cầm kiếm đứng nhìn.
– Họ nói sẽ quay lại, Uẩn Nương nói, giọng run nhưng mắt không run. Bảy ngày. Nếu Dạ nhi không về, họ sẽ hỏi thêm. Nếu vẫn không nói, họ sẽ... làm thêm.
Bà nhìn Lục Dạ, rồi nhìn Tiểu Vũ. Nhận ra cô gái mang kiếm, nhận ra tu sĩ, nhận ra cô đã ở đây lần trước cùng Trầm Chu.
– Cậu thanh niên kia... không đến?
– Đi chuyện khác, Tiểu Vũ nói. Con ở đây.
Uẩn Nương gật. Mắt bà đo lường Tiểu Vũ một lúc, như người quen đánh giá hàng hóa, rồi gật thêm lần nữa, chấp nhận.
Lục Dạ ngồi xuống bên bà, tay nắm tay bà, ngón hắn dài, gầy, đen hơn tay bà, siết nhẹ:
– Con sẽ đưa mẹ đi. Đi xa. Chỗ họ không tìm được.
– Dạ nhi, bà nói, giọng mềm nhưng chắc. Mẹ không đi đâu cả. Đây là nhà mẹ. Quầy hàng của mẹ. Mẹ sống ở đây ba mươi năm. Mẹ không bỏ nhà vì mấy gã cầm kiếm.
– Mẹ!
– Nếu con đưa mẹ đi, họ sẽ tìm. Họ tìm được ở đây, họ sẽ tìm được ở nơi khác. Mẹ không biết chạy, không biết trốn, không biết đánh. Mẹ chỉ biết ở đây và đợi.
Tiểu Vũ nhìn bà. Hiểu. Bà không phải không sợ, bà sợ và vẫn ở. Vì bà biết mình là phàm nhân, và chạy với phàm nhân chỉ là chạy chậm hơn chết.
· · ·
Đêm. Mưa tạnh. Tiểu Vũ ngồi trên bậc cửa, lưng dựa cột gỗ, kiếm đặt ngang đùi. Lục Dạ ngồi trong nhà bên cạnh mẹ, bà đã ngủ, đầu bà gối trên đùi hắn, hắn nhìn sợi dây.
Sợi dây nối hắn với Uẩn Nương, mỏng hơn tuần trước. Hắn nhìn nó mỗi đêm kể từ khi có thể nhìn, và mỗi đêm nó mỏng hơn, rung hơn, và có thứ gì đó ở phía bên kia đang giật, nhẹ, đều, kiên nhẫn, như ai đó kéo sợi chỉ ra khỏi vải từng chút một.
Hắn không nói với Tiểu Vũ. Cô đã biết, có lẽ, vì cô nhìn hắn mỗi lần hắn nhìn khoảng không, và mắt cô thay đổi, tối hơn, nặng hơn.
– Tỷ tỷ, hắn nói, giọng nhỏ, không muốn đánh thức mẹ.
Tiểu Vũ quay đầu.
– Sợi dây... mỏng lắm rồi. Mỏng hơn hôm ta rời Thanh Ngạn.
Im lặng. Tiểu Vũ nhìn hắn lâu, rồi nhìn Uẩn Nương ngủ trên đùi hắn, rồi nhìn ra đường tối:
– Ta biết.
– Đại ca nói... thời gian đang lệch. Thiên mệnh mẹ ghi bốn mươi ba tuổi. Mẹ bốn mươi hai. Nhưng một năm thiên mệnh... có thể là vài tuần. Hoặc vài ngày.
– Ta biết, Lục Dạ.
Hắn nhìn xuống mặt bà. Bà ngủ, lông mày nhíu nhẹ, vết bầm tím xanh trong ánh đèn dầu, miệng hơi mở, thở đều. Bà nặng hơn hắn nhớ. Hoặc hắn nhẹ hơn.
– Ta không để mất mẹ, hắn nói.
Tiểu Vũ không trả lời. Cô biết, có những thứ không nên hứa. Cô đã từng là đứa trẻ mất gia đình, bảy tuổi, và cô biết rằng "không để mất" đôi khi không phải thứ người ta chọn được.
· · ·
Sáng. Nắng lên sớm, mây tan nhanh sau mưa đêm, ánh sáng vàng nhạt phủ lên mái ngói đổ và tường đất nứt.
Lục Dạ đang rửa mặt ở giếng đá giữa sân khi hắn nhìn thấy sợi dây.
Năm sợi. Từ phía bắc. Lạnh, cứng, thẳng, đi xuống từ trên cao. Sợi mệnh lệnh.
Hắn đứng dậy, nước chảy từ tay xuống đất:
– Họ đến rồi.
Tiểu Vũ ở ngay bên cạnh, kiếm đã rút, mắt nhìn hướng bắc. Cô không hỏi bao nhiêu, không hỏi mạnh yếu. Cô chỉ nói:
– Đưa mẹ ngươi vào trong. Khóa cửa. Không ra.
Lục Dạ chạy vào nhà, lay vai Uẩn Nương:
– Mẹ. Vào phòng trong. Khóa cửa. Đừng ra dù nghe gì.
Uẩn Nương nhìn hắn. Mắt bà tỉnh táo, không ngái ngủ, như bà đã thức từ lâu, đợi khoảnh khắc này:
– Bao nhiêu?
– Năm.
Bà gật. Đứng dậy. Không run, không khóc, không ôm hắn. Bà đi vào phòng trong, kéo tấm ván gỗ che cửa, rồi im lặng.
Lục Dạ quay ra sân.
· · ·
Năm người. Đạo bào đen, kiếm dài đeo lưng, bước vào từ cổng phía bắc thị trấn, hàng hai, không vội. Dân thị trấn tránh sang hai bên đường, không ai nhìn, không ai hỏi, như đã quen với kiểu người này đến rồi đi.
Thủ lĩnh: đàn ông trung niên, mặt dài, mắt hẹp, hàm vuông, bình tĩnh đến mức lười biếng. Tu vi: Kim Đan. Lục Dạ nhìn sợi dây trên đầu gã, dày, phức tạp, nhiều nhánh rẽ, nhưng tất cả đều nối về một điểm ở phía xa, phía bắc, nơi có ai đó nắm đầu kia. Cốc Chủ.
Bốn người còn lại: Trúc Cơ đỉnh phong, cả bốn, kiếm đeo chéo lưng, đạo bào đen có viền đỏ nhạt ở cổ tay. Mắt họ quét sân nhà Uẩn Nương, thấy Tiểu Vũ đứng ngoài, thấy Lục Dạ ở bậc cửa.
Thủ lĩnh dừng bước, cách mười trượng:
– Lục Dạ. Cốc Chủ nói: đưa ngươi về. Sống hay chết tùy ngươi chọn.
Lục Dạ nhìn gã. Mắt hắn đen, tĩnh, không sợ:
– Không.
Gã gật, như đã biết câu trả lời. Nhìn sang Tiểu Vũ:
– Cô gái cầm kiếm. Kim Mệnh. Không phải chuyện của cô. Bước đi.
Tiểu Vũ không nhìn gã. Mắt cô quét bốn người phía sau, đo khoảng cách, đánh giá vũ khí, tính đường rút. Kiếm tạm, sắt thường, nhẹ hơn thanh kiếm cô quen dùng, lưỡi mỏng hơn một phân.
– Không, cô nói.
· · ·
Trận đánh ngắn, tàn nhẫn, và không công bằng.
Tiểu Vũ đánh trước. Cô biết không thể chờ, vì Kim Đan cộng bốn Trúc Cơ đỉnh phong sẽ nghiền cô nếu cho họ bao vây. Cô lao thẳng vào gã gần nhất, kiếm chém ngang cổ, nhanh, gọn, không lãng phí.
Gã đỡ. Kiếm va kiếm, tia lửa, và Tiểu Vũ hắt hơi.
Hắt hơi đúng lúc kiếm của gã chém xuống. Đầu cô lệch, vai trái trĩu, lưỡi kiếm sượt qua gò má, máu rỉ. Lời nguyền, đúng giờ, đúng lúc, chính xác đến mức như có ai ngồi đếm ngược.
Cô gạt kiếm gã sang trái, xoay, đá vào bụng gã thứ hai đang tiếp cận, rồi lùi. Chân phải trượt, dây đeo túi hành lý đứt, túi rơi chắn mắt một thoáng. Gã thứ ba chém, cô đỡ muộn, lưỡi kiếm cắt vào cánh tay trái, sâu, máu chảy nhanh.
Lại tay trái.
Cô nghiến răng. Xoay kiếm sang tay phải, chân lùi ba bước, lưng áp tường. Bốn Trúc Cơ dàn hàng, thủ lĩnh Kim Đan đứng sau, nhìn.
Lục Dạ nhìn sợi dây.
Sợi mệnh lệnh: "tấn công" nối từ thủ lĩnh xuống bốn gã. Dày, cứng, lạnh. Hắn đã cắt được sợi loại này một lần, ở An Định Thành, khi phá lồng giam Trầm Chu. Nhưng lần đó là sợi hộ vệ, nông, tạm. Lần này sợi dày gấp đôi, chắc gấp ba, nối sâu vào ý chí của người ra lệnh.
Hắn thử. Duỗi tay, với tay, tìm chỗ lỏng trên sợi dây gần nhất. Ngón tay hắn chạm, lạnh buốt, sợi RUN, và hắn kéo.
Không nhúc nhích.
Hắn kéo mạnh hơn. Sợi dây rung, gã Trúc Cơ gần nhất chớp mắt, loạng choạng nửa nhịp, rồi lại ổn định. Sợi dày quá. Hắn chưa đủ mạnh.
Máu rỉ từ mũi hắn. Một giọt, hai giọt, rơi xuống đất.
Tiểu Vũ nhìn hắn:
– Đừng ép. Bước ra.
Cô lao lên lại. Kiếm chém, đỡ, đâm, gạt. Cô nhanh, chính xác, kiếm pháp thanh tao ngay cả khi bị thương. Nhưng lời nguyền ăn vào từng khoảnh khắc: khi cô đỡ kiếm cho Lục Dạ, tay trái tê cứng; khi cô gạt kiếm bay về phía hắn, chân phải mềm nhũn; khi cô chặn chưởng từ thủ lĩnh Kim Đan, kiếm RUNG trong tay, sắt kêu, lưỡi nứt.
Kiếm sắp gãy. Cô biết. Kiếm nào cũng gãy. Bất kỳ vũ khí nào cô cầm để bảo vệ ai đó đều gãy, vì lời nguyền không nhắm vào kiếm mà nhắm vào ý định của người cầm kiếm.
Nhưng cô không buông.
Cô hạ một gã Trúc Cơ, kiếm đâm vào vai, máu phun, gã ngã. Ba còn lại, cộng Kim Đan. Chênh lệch quá lớn.
Thủ lĩnh Kim Đan bước lên. Gã không rút kiếm, chỉ giơ tay, chưởng lực Kim Đan ép xuống, nặng, đặc, như bức tường vô hình đè lên vai Tiểu Vũ. Cô quỳ một gối, máu từ cánh tay chảy xuống khuỷu, nhỏ giọt từ ngón tay.
– Đủ rồi, gã nói, giọng chán nản. Đưa thằng nhóc. Đi.
Lục Dạ bước ra khỏi bậc cửa.
– Lục Dạ! Tiểu Vũ hét.
– Ta đi với họ, hắn nói, giọng bình thản, mắt đen nhìn thủ lĩnh. Nhưng không đụng vào ai nữa. Không mẹ ta. Không tỷ tỷ ta.
Thủ lĩnh nhìn hắn. Gật:
– Được.
Lục Dạ bước tới. Hai bước. Ba bước.
Uẩn Nương mở cửa phòng trong.
Bà chạy ra. Năm mươi ký, phàm nhân, không tu luyện, không biết đánh, không biết chạy. Bà chạy qua sân, qua đống đổ nát, chân trần trên gạch vỡ, và bà đứng giữa Lục Dạ và thủ lĩnh Kim Đan, hai tay giang ra, lưng quay về phía gã.
– Không.
Một chữ. Giọng bà không run.
– Mẹ!
– Không ai đưa con ta đi, Uẩn Nương nói, nhìn thẳng vào mắt Lục Dạ, không nhìn gã đứng sau lưng. Lần trước mẹ để con đi vì mẹ tin cậu thanh niên kia bảo vệ con. Lần này không ai bảo vệ con ngoài mẹ.
Thủ lĩnh nhíu mày. Một phàm nhân. Gã không cần giết, chỉ cần gạt sang bên. Gã giơ tay, chưởng lực nhẹ, đẩy.
Nhưng chưởng của gã không nhẹ với phàm nhân.
Uẩn Nương văng. Không phải ngã, văng, cả người bay ngược ba trượng, lưng đập vào cột gỗ nhà, cột gãy, bà trượt xuống đất. Máu từ miệng, từ mũi, từ tai. Ngực bà lõm, xương sườn gãy vào trong, phổi thủng.
Lục Dạ hét.
Không phải tiếng hét bình thường. Tiếng hét xé từ bên trong ngực, từ chỗ sâu nhất, chỗ mười bốn năm mùi bếp củi và tay bà vuốt tóc hắn mỗi đêm được cất giữ. Tiếng hét không có từ, chỉ có âm thanh, và âm thanh đó làm ba gã Trúc Cơ bước lùi.
Hắn chạy đến bà. Quỳ. Nâng đầu bà lên đùi.
Uẩn Nương nhìn hắn. Mắt bà mở, tỉnh, đau nhưng tỉnh. Máu từ miệng bà chảy xuống cằm, xuống cổ, thấm vào áo hắn.
– Dạ nhi...
– Mẹ. Mẹ đừng nói. Mẹ...
– Đừng giận, bà nói, giọng nhỏ, mỗi chữ đẩy thêm máu từ phổi lên miệng. Đừng giận họ. Đừng thành người xấu. Hứa mẹ.
– Mẹ!
– Hứa mẹ, Dạ nhi.
Hắn nhìn bà. Mắt hắn ướt, không phải run, mà ướt, nước chảy xuống má, xuống cằm, rơi lên mặt bà. Hắn không lau. Hắn gật:
– Con hứa.
Uẩn Nương cười. Nhẹ, mỏng, như nắng chiều qua kẽ mây, rồi tắt.
Mắt bà khép.
Sợi dây nối hắn với bà, mỏng hơn tóc, rung suốt mấy tuần qua, run mạnh một lần cuối, rồi đứt.
Lục Dạ cảm thấy nó đứt. Không phải nhìn, CẢM, trong ngực, chỗ sợi dây neo vào, chỗ ấm nhất trong người hắn, đột ngột lạnh. Trống. Như ai đó rút một cọng chỉ ra khỏi trái tim hắn và để lại lỗ hổng không gì lấp được.
Hắn nhìn thiên mệnh bà. Bạch Mệnh, một dòng, rõ ràng và tàn nhẫn: "Bốn mươi ba tuổi chết vì bảo vệ con nuôi." Bà bốn mươi hai. Sớm một năm. Nhưng thời gian đang lệch quanh Trầm Chu, và sóng Cân Bằng kéo mốc thiên mệnh trượt, và đối với hệ thống, bốn mươi hai hay bốn mươi ba không khác nhau, vì con số chỉ là ước lượng, và cái chết thì chính xác.
Chữ trên đầu bà xám dần. Phai. Tắt.
Domino thứ nhất đổ.
· · ·
Lục Dạ không đứng dậy.
Hắn ngồi ôm bà, mặt cúi xuống, tóc rủ che mắt, nước mắt rơi lên mặt bà, lên vết máu khô, lên vải áo vá ở vai. Hắn không khóc thành tiếng. Hắn im lặng, và sự im lặng đó đáng sợ hơn tiếng hét.
Thủ lĩnh Kim Đan nhìn thằng nhóc. Nhíu mày. Bước tới:
– Đủ rồi. Đi.
Hắn đặt tay lên vai Lục Dạ.
Lục Dạ ngẩng lên.
Mắt hắn thay đổi.
Đồng tử giãn ra, đen hoàn toàn, không còn lòng trắng, đen từ rìa đến rìa, sâu, và bên trong bóng đen đó có thứ gì đó di chuyển, chậm, như thứ gì đó từ dưới đáy nước trồi lên mặt.
Thủ lĩnh Kim Đan rút tay. Bước lùi. Bản năng, không phải lý trí, bản năng tu sĩ hai trăm năm bảo gã: LÙI.
Ba gã Trúc Cơ nhìn mắt Lục Dạ. Gã gần nhất run:
– Mắt hắn... không phải người.
Trong thiên mệnh Lục Dạ, nơi dòng ba và dòng bốn đã bị Trầm Chu xóa và thay bằng khối đen, khối đen bắt đầu RUN. Dữ dội. Không phải rung nhẹ như mọi khi, mà rung như thứ gì đó bên trong muốn THOÁT, muốn phá vỡ lớp màng, muốn ra ngoài. Dòng một sáng lên: "Mười bảy tuổi mất mẹ nuôi." Ứng nghiệm. Sớm ba năm. Chữ chuyển từ đen sang xám sang bạc, rồi lắng xuống, hoàn thành, đóng dấu.
Dòng hai rung theo. "Hai mươi ba tuổi phản bội ân sư." Chưa đến mốc. Nhưng dòng hai BIẾT dòng một vừa đổ, và nó bắt đầu sáng hơn, chuẩn bị, như quân cờ tiếp theo trên bàn.
Tiểu Vũ kéo Lục Dạ.
Cô nắm cổ áo hắn, kéo mạnh, kéo hắn đứng dậy, kéo hắn ra khỏi xác Uẩn Nương. Hắn không phản kháng, không giúp, chỉ đứng, mắt đen hoàn toàn, nhìn mẹ, nhìn sợi dây đã đứt, nhìn chỗ trống nơi sợi dây từng neo.
– Đi, Tiểu Vũ nói. Giọng cô không run, không mềm, không an ủi. Giọng lệnh. Giọng của người biết rằng nếu hắn ở lại thêm một phút, thứ bên trong khối đen sẽ thoát ra, và cô không biết đó là gì.
Năm đệ tử Cốc Chủ không đuổi. Thủ lĩnh Kim Đan đứng nhìn hai bóng chạy vào ngõ hẻm phía tây, rồi nhìn xác Uẩn Nương trên sân, rồi nhìn tay mình.
Tay gã run.
· · ·
Mưa trở lại, chiều, nặng hạt, gió lạnh từ phía bắc.
Lục Dạ ngồi dưới mái đình bỏ hoang rìa đông thị trấn, lưng dựa cột gỗ mục, đầu gục, hai tay ôm đầu gối. Áo hắn thấm máu Uẩn Nương, khô một nửa, ướt mưa một nửa, nâu sẫm.
Hắn không khóc. Hắn đã khóc xong, hoặc hắn không còn gì để khóc, hoặc thứ bên trong hắn đang giữ nước mắt lại vì nó cần năng lượng cho thứ khác.
Mắt hắn vẫn đen. Không hoàn toàn như lúc trước, đồng tử co lại một chút, lòng trắng trở lại ở rìa, nhưng đen hơn bình thường, đen hơn hắn từng có.
Tiểu Vũ ngồi cạnh. Tay phải cô đặt trên vai hắn.
Lời nguyền kích hoạt. Nhói, từ cánh tay phải lên vai, xuống sống lưng, như kim châm. Cô đang bảo vệ hắn, và lời nguyền biết, và nó phản ứng. Nhẹ, vì cô không cầm kiếm, không đánh ai, chỉ đặt tay. Nhưng đau.
Cô không rút tay.
Lục Dạ nhìn sang. Mắt đen, ướt, mệt:
– Tỷ tỷ. Tay tỷ tỷ đau.
– Ta biết.
– Bỏ tay ra.
– Không.
Im lặng. Mưa rơi trên mái đình, nước chảy từ rãnh ngói xuống đất, tạo vũng nhỏ trước bậc thềm. Lục Dạ nhìn vũng nước, nhìn mưa rơi, và hắn nói, giọng nhỏ đến mức Tiểu Vũ phải nghiêng đầu:
– Mẹ bảo đừng thành người xấu.
– Ta nghe rồi.
– Ta hứa mẹ.
– Ta biết.
– Nhưng tỷ tỷ... trong người ta... có thứ gì đó đang muốn ra. Và nó không phải người tốt.
Tiểu Vũ siết vai hắn. Lời nguyền nhói mạnh hơn, như ai đó vặn kim vào xương bả vai. Cô nghiến răng, mắt không thay đổi:
– Thì nó sẽ phải chờ. Vì ngươi đã hứa mẹ ngươi.
Lục Dạ nhìn cô. Nhìn lâu. Rồi hắn cúi đầu, đặt trán lên đầu gối, và run. Không khóc, chỉ run, toàn thân, như sốt, như lạnh, như thứ gì đó bên trong đang vật lộn giữa giữ và buông.
Miếng ngọc "An" trên cổ hắn lắc theo nhịp run, xanh nhạt, nhỏ, vuông, dây da ướt mưa.
· · ·
Ở xa, hàng trăm dặm phía nam, Trầm Chu đang viết nhật ký bên lửa trại khi hắn dừng bút.
Hắn nhìn vào khoảng không. Nhìn chỗ hắn vẫn nhìn mỗi khi nghĩ về Lục Dạ, chỗ sợi dây nối hai người kéo dài về phía bắc, mỏng, mới, nhưng có.
Sợi dây vẫn còn. Nhưng bên cạnh nó, chỗ sợi dây nối Lục Dạ với Uẩn Nương từng neo, có khoảng trống.
Trống. Sạch. Đứt rồi.
Hắn biết. Dù ở cách trăm dặm. Dù không nhìn thấy trực tiếp. Hắn biết, vì thiên mệnh bà ghi "chết vì bảo vệ con nuôi," và sợi dây đã đứt, và domino thứ nhất đã đổ.
Tay hắn siết bút. Mực loang trên giấy.
Trần Mạc nhìn sang, im lặng, đợi.
Trầm Chu viết, chữ run:
"Ngày 69. Uẩn Nương. Sợi dây đứt."
Quá ngắn. Quá trần trụi. Nhưng không có chữ nào đủ.
Hắn gấp sổ. Nhìn lửa. Nhìn phía bắc.
Lục Dạ. Ta hứa bảo vệ ngươi. Ta không giữ được lời hứa đầu tiên.
Lửa cháy. Gió thổi. Và ở đâu đó phía bắc, đứa trẻ mười bốn tuổi ngồi dưới mái đình đổ nát ôm đầu gối, mắt đen, miếng ngọc "An" trên cổ, và lời hứa cuối cùng của mẹ là thứ duy nhất giữ hắn không rơi.
Đừng thành người xấu.
Khối đen trong thiên mệnh hắn vẫn rung.