Đầu Mối Về Kẻ Xóa
Trấn Thanh Hà nằm ở rìa nam dãy Trường Lĩnh, nơi đồng bằng kết thúc và núi bắt đầu, nơi đường cái biến thành đường mòn, nơi triều đình Đại Nguyên đặt trạm dịch cuối cùng trước khi tất cả thuộc về hoang vu.
Ba tuần rời tông. Trầm Chu đứng ở cổng trấn, nhìn vào.
Thanh Hà lớn hơn Vân Khê, không phải thị trấn nông nghiệp mà là trấn thương mại, nơi thương nhân từ nam mang vải lụa, trà, muối lên đổi lấy thảo dược quý, da thú, và khoáng vật từ Bắc Hoang. Phố chính rộng, lát đá xám, hai bên là quán trọ, tiệm thuốc, lò rèn, hàng ăn. Tu sĩ nhiều hơn bất kỳ nơi nào hắn đi qua, tu sĩ tản tu, không thuộc tông phái lớn, sống bằng nghề hộ tống thương đội qua Trường Lĩnh. Cảnh giới thấp, tu vi tầm thường, nhưng biết đường biết lối, biết nơi nào có yêu thú, nơi nào có ma tu.
Nhóm nghỉ chân hai ngày. Mua lương thực, thay vải băng cho Tiểu Vũ, hỏi đường qua Trường Lĩnh. Trầm Chu dành phần lớn thời gian ở quán trà, ngồi góc khuất, uống trà, nghe.
Nghe là kỹ năng hắn giỏi nhất. Mười chín năm trong thư khố, sắp xếp sách, mở cửa đóng cửa, không ai nhớ mặt, hắn đã học được cách biến mình thành đồ vật. Ngồi đủ lâu, đủ yên, người ta quên hắn ở đó. Và khi người ta quên, họ nói.
· · ·
Buổi chiều ngày thứ hai, quán trà đông hơn thường. Một đoàn thương nhân vừa từ phía bắc về, bốn người, mặt mũi phong trần, đồ đạc bụi bặm, ngựa mệt. Họ ngồi bàn giữa, gọi rượu, nói to, kiểu nói của người vừa thoát nguy, cần kể cho thiên hạ nghe.
— Bắc Hoang bây giờ không ai dám đi nữa, — tên đầu đàn nói, giọng khàn, uống một ngụm rượu lớn. Không phải yêu thú, không phải ma tu. Mà là, cái thành đó.
— Thành nào? — người bàn bên hỏi.
— Phế Vong Thành.
Trầm Chu đặt chén trà xuống. Nhẹ. Không ai để ý.
— Phía tây bắc, qua Trường Lĩnh, đi thêm bảy ngày, — tên thương nhân kể. Trước đây là trấn Vọng Nguyệt, trấn lớn, có tường thành, có mấy nghìn dân, có cả chi nhánh Vạn Bảo Lâu. Ta buôn bán ở đó mười mấy năm, quen biết nhiều người.
Hắn dừng. Uống thêm. Tay hắn run nhẹ, run của sợ, không phải lạnh.
— Nửa năm trước, ta đến, và, hắn hạ giọng, nhưng quán trà yên, ai cũng nghe, mọi người vẫn ở đó. Vẫn đi lại, vẫn mở cửa tiệm, vẫn nấu cơm ăn. Nhưng, hắn không nhớ. Không ai nhớ mình là ai. Không nhớ tên. Không nhớ gia đình. Không nhớ mình làm nghề gì. Như, như người sống mà hồn đã mất.
Quán trà im lặng. Tiếng gió ngoài cửa. Tiếng ngựa hí nhẹ.
— Ta vào tiệm thuốc quen, Vương tiên sinh, ta buôn bán với ông ấy mười hai năm, ông ấy nhìn ta, mắt trống rỗng, hỏi: "Khách cần gì?" Ta nói: "Vương tiên sinh, là ta đây!" Ông ấy nhìn ta, nhìn lâu, rồi cười: "Ta không biết ngươi." Cười, cười như trẻ con, vô tư, sạch sẽ, như chưa bao giờ sống quá bốn mươi năm.
Trầm Chu nghe. Và lạnh, lạnh từ xương sống lan ra, chậm, đều.
Mất ký ức. Mất mục đích. Mất bản ngã.
Nếu thiên mệnh là "kịch bản" sống, và ai đó XÓA kịch bản đó —
Thì người bị xóa mất luôn lý do tồn tại.
Một phụ nữ ở bàn bên cạnh lên tiếng. Bốn mươi tuổi, ăn mặc gọn gàng, y phục thương nhân, tóc búi cao, mặt sắc, tay cầm chén trà, giọng trầm, bình tĩnh hơn đám đàn ông:
— Lý Phu Nhân ta cũng nghe chuyện Phế Vong Thành, — bà nói. Không phải lần đầu. Từ đầu năm đã có tin đồn.
Tên thương nhân nhìn bà:
— Phu nhân cũng đi phía bắc?
— Ta buôn thảo dược Trường Lĩnh mười lăm năm, — bà đáp. Nghe nhiều hơn thấy. Nhưng có một chuyện ta nghe từ người đáng tin.
Bà đặt chén trà xuống. Nhìn quanh quán, ánh mắt lướt qua Trầm Chu ở góc khuất, không dừng. Rồi nói, giọng thấp hơn:
— Nghe nói trước khi thành ra nông nỗi, có người phụ nữ tóc trắng đi qua. Một mình. Không nói, không hỏi, không mua bán. Chỉ đi qua, từ cổng đông vào, cổng tây ra. Đi chậm, như dạo phố. Và sau khi nàng đi, mọi người bắt đầu quên.
Quán trà im hơn. Ai đó nuốt nước bọt, tiếng "ực" nghe rõ.
— Tóc trắng? — tên thương nhân hỏi. Già hay trẻ?
— Trẻ. Rất trẻ. Hai mươi, có khi chưa. Tóc trắng toàn bộ, da nhợt, mặc y phục trắng. Mắt, theo người kể, trong vắt, như nước suối, nhưng không có gì bên trong. Không vui, không buồn, không sợ, không giận. Trống.
Bạch Tẫn.
Trầm Chu nhận ra, không phải đoán, mà là BIẾT. Mô tả khớp hoàn toàn với thứ hắn suy luận từ cuốn sách Thiên Cơ Các: "Kẻ xóa là người duy nhất đe dọa tác giả." Người xóa thiên mệnh. Không phải sửa, xóa. Xóa hoàn toàn. Và khi thiên mệnh bị xóa, người đó mất tất cả.
Nếu ta SỬA thiên mệnh, Hiệu Ứng Cân Bằng giết hàng nghìn người.
Nếu ai đó XÓA thiên mệnh, người bị xóa mất hồn.
Sửa và xóa. Hai cách can thiệp. Hai hậu quả khác nhau. Nhưng đều, đều tàn nhẫn.
Ta và kẻ đó, giống nhau.
Ý nghĩ đó khiến hắn buồn nôn. Hắn nén lại. Uống trà. Nuốt.
Lý Phu Nhân tiếp tục:
— Còn một chuyện nữa. Sau khi thành biến thành Phế Vong Thành, những kẻ ở gần, thôn làng xung quanh, cũng bắt đầu quên, nhưng chậm hơn. Không phải tất cả, chỉ một phần. Quên tên con. Quên đường về nhà. Quên mình tu luyện bao nhiêu năm. Như, như thứ gì đó đang lan. Từ thành ra ngoài. Chậm, nhưng không dừng.
Lan.
Giống Hiệu Ứng Cân Bằng của ta, cũng lan. Cũng không dừng.
Hai gợn sóng. Hai tảng đá. Cùng một cái ao.
Trầm Chu đứng dậy. Nhẹ. Bỏ tiền trà trên bàn. Ra cửa.
Không ai nhìn hắn đi.
· · ·
Phố chiều, nắng xiên, bóng dài.
Trầm Chu đi chậm trên phố chính, tay đút túi, mắt nhìn thẳng, nhưng không nhìn phố. Hắn đang nghĩ. Đang xếp lại những gì biết thành hệ thống:
Thiên mệnh = văn bản có tác giả.
Ta = kẻ sửa. Sửa một chữ → Hiệu Ứng Cân Bằng → thiên tai, dịch bệnh, viết lại số phận người khác.
Kẻ tóc trắng = kẻ xóa. Xóa toàn bộ → người bị xóa mất ký ức, mất mục đích, mất bản ngã. Hiệu ứng lan ra xung quanh.
Cả hai đều can thiệp vào thiên mệnh. Cả hai đều gây hậu quả. Cả hai đều —
Hắn dừng bước.
Có gì đó sai.
Không phải trong suy luận, mà ở phía sau hắn. Cảm giác, cảm giác mà mười chín năm sống trong thư khố, yên tĩnh, nhạy với mọi tiếng động, đã dạy hắn nhận ra: có người đang nhìn hắn.
Hắn không quay lại. Tiếp tục đi. Rẽ vào hẻm, hẻm hẹp, tường đá hai bên, ít người. Đi thêm mười bước. Dừng ở góc tường, giả vờ buộc lại dây giày, và liếc nhìn ra phố qua khe hẹp giữa hai tường.
Hai người.
Đàn ông, trung niên, mặc y phục dân thường, loại y phục quá bình thường, quá sạch, quá vừa vặn cho dân trấn biên giới. Đi song song cách nhau năm bước, tốc độ đều, mắt nhìn thẳng nhưng thỉnh thoảng liếc về phía hẻm hắn vừa rẽ vào. Tu vi, hắn cảm nhận qua năng lực, mờ mờ, vì hắn không giỏi cảm ứng linh lực, cao. Cao hơn Trần Mạc. Trúc Cơ đỉnh phong, có thể chạm ngưỡng Kim Đan.
Trầm Chu nhìn lên.
Thiên mệnh hai người, hiện rõ, hắn đọc nhanh:
【Lưu Thành, Bạch Mệnh】
"...phụng mệnh Quốc sư giám sát mục tiêu di chuyển hướng bắc..."
【Hoàng Vĩ, Bạch Mệnh】
"...phụng mệnh Quốc sư giám sát mục tiêu di chuyển hướng bắc..."
Cùng một dòng. Cùng nhiệm vụ. Đặc vụ Thiên Kính.
Tô Huyền Cơ.
Ông ấy không chỉ mời. Ông ấy CÒN theo.
"Cánh cửa luôn mở" — nhưng ông ấy không chờ ta đến cửa. Ông ấy gửi người đi theo, xem ta đi đâu, tìm gì. Và khi biết đủ —
Trầm Chu hít vào. Thở ra. Bình tĩnh. Hắn giỏi bình tĩnh, giỏi nhất thế giới, có lẽ.
Hắn tính. Nhanh, lạnh, như đọc sách:
Một, đặc vụ chỉ theo dõi. Nếu muốn bắt, họ đã hành động từ lâu, Trúc Cơ đỉnh phong đấu với nhóm ba người (một Luyện Khí tầng 3, một Luyện Khí tầng 5, một Trúc Cơ sơ kỳ) là thắng dễ.
Hai, Tô Huyền Cơ muốn biết hắn đi đâu. Hắn đang tìm Thiên Cơ Các, nếu Quốc sư biết điều đó, ông sẽ để hắn tìm, rồi đến lấy kết quả.
Ba, nếu hắn nói với nhóm, Trần Mạc sẽ phản ứng. Trần Mạc nhạy, có thể sẽ muốn "giải quyết." Nhưng giải quyết hai Trúc Cơ đỉnh phong? Liều lĩnh. Và nếu đặc vụ chết, Tô Huyền Cơ sẽ gửi người mạnh hơn. Hoặc đích thân đến.
Để yên. Họ theo thì cho theo. Ta cần Thiên Cơ Các, khi tìm được, tính tiếp.
Trầm Chu buộc xong dây giày. Đứng dậy. Đi ra phố. Bước đều, bình thản, như thể hắn vừa buộc dây giày chứ không phải vừa đọc thiên mệnh hai kẻ theo dõi mình.
· · ·
Quán trọ. Đêm.
Phòng nhỏ, ba giường, thực ra là ba tấm phản gỗ kê sát tường, trải chiếu cói, mỗi người một góc. Tiểu Vũ nằm quay mặt vào tường, thở đều, ngủ thật, lần hiếm hoi. Cánh tay phải cô vẫn băng, nhưng đã bớt sưng. Cô mệt, mười ngày liên tục bị thương, chiến đấu, đi đường, cơ thể cần nghỉ dù ý chí không thừa nhận.
Trầm Chu ngồi trên giường, dựa tường, mắt nhìn trần nhà. Không ngủ. Nghĩ.
Phế Vong Thành. Bạch Tẫn. Kẻ xóa.
Thiên Cơ Các. Trấn Bắc Hoang. Câu trả lời.
Đặc vụ Tô Huyền Cơ. Đang theo. Chưa hành động.
Tiểu Vũ. Lời nguyền. Vệt xám trên Kim Mệnh.
Trần Mạc. Huyết Mệnh. "Giết hai đồng môn." Hai mươi mốt tuổi, còn hai năm.
Nhưng thiên mệnh có thể bị dịch chuyển, Trương Hữu Đức chết sớm hai mươi năm. Nếu Hiệu Ứng Cân Bằng cũng dịch chuyển thiên mệnh Trần Mạc —
Thì "hai mươi ba tuổi" có thể thành "hai mươi mốt tuổi." Hoặc sớm hơn.
Và "đồng môn" — hai đặc vụ Thiên Kính là tu sĩ. Cùng giới. Cùng con đường tu luyện. "Đồng môn" theo nghĩa rộng —
Hắn dừng suy nghĩ. Vì Trần Mạc đang nhìn hắn.
Trần Mạc nằm giường đối diện, mắt mở, không biết mở từ bao giờ. Mắt tối trong bóng tối phòng, chỉ có ánh trăng lọt qua khe cửa sổ rọi lên một nửa mặt hắn. Nửa sáng nửa tối. Nửa thờ ơ nửa, gì đó khác.
— Sư đệ, — hắn nói. Giọng thấp, chỉ đủ hai người nghe.
— Hm.
— Từ ngày đi, — Trần Mạc nói chậm, chọn từ, ta luôn có cảm giác bị theo.
Trầm Chu nhìn hắn. Im lặng. Chờ.
— Hai người, — Trần Mạc tiếp. Tu vi cao hơn ta nhiều. Theo từ, hắn nhíu mày, ít nhất là từ Vân Khê. Có thể sớm hơn.
Hắn biết.
Hắn nhận ra. Bằng bản năng, bằng kinh nghiệm, bằng thứ gì đó mà Trầm Chu không có, kinh nghiệm chiến đấu, kinh nghiệm bị theo, kinh nghiệm sống trong nguy hiểm.
Sư huynh này, quan sát nhạy hơn ta tưởng.
Trầm Chu nhìn Trần Mạc. Và nghĩ, nhanh, lạnh:
Đó là điều tốt hay xấu?
Tốt, vì có thêm người cảnh giác.
Xấu, vì hắn biết nhiều hơn vẻ ngoài thờ ơ. Và người biết nhiều thường nguy hiểm.
Huyết Mệnh. "Giết hai đồng môn." Hắn biết có người theo. Hắn nhạy bén. Hắn biết chiến đấu.
Nếu hắn quyết định "giải quyết" —
— Ta biết, — Trầm Chu nói. Thật, hắn chọn nói thật phần này, vì không có lý do giấu. Hai người. Trúc Cơ đỉnh phong.
Trần Mạc nhướn mày, nhẹ, thoáng, gần như không thấy trong bóng tối.
— Ngươi cũng nhận ra, — hắn nói. Không ngạc nhiên, nhưng đánh giá lại. Sư đệ, tu vi ngươi thấp nhưng mắt ngươi sắc.
Không phải mắt sắc. Là ta đọc thiên mệnh họ.
— Họ chỉ theo, không hành động, — Trầm Chu nói. Để yên.
— Để yên? — Trần Mạc ngồi dậy. Mắt hắn, sắc hơn trong bóng tối, sắc hơn ban ngày, nhìn Trầm Chu. Sư đệ, hai Trúc Cơ đỉnh phong theo sau lưng mà ngươi nói "để yên"?
— Họ theo lệnh ai đó. Giết họ, người đó sẽ gửi kẻ mạnh hơn. Hoặc đích thân đến.
Trần Mạc im lặng. Năm giây. Mười giây. Rồi nằm xuống lại. Mắt nhắm.
— Được, — hắn nói. Để yên. Nhưng sư đệ, hắn mở mắt, nhìn trần nhà, nếu họ không chỉ theo nữa, ta sẽ không hỏi ý kiến ngươi.
Trầm Chu nhìn hắn. Và hiểu: Trần Mạc không sợ giết người. Hắn đã sống với Huyết Mệnh hai mươi mốt năm, dù không biết nó tồn tại, và bản năng của hắn, cách hắn phản ứng trước nguy hiểm, cách hắn rút kiếm không do dự ở rừng Xích Thủy, cách hắn nhìn cái chết ở Vân Khê mà thờ ơ, tất cả đều là thứ mà thiên mệnh đã gieo từ lâu.
Thiên mệnh không chỉ ghi tương lai. Nó còn ĐỊNH HÌNH hiện tại.
Trần Mạc mang Huyết Mệnh, và tính cách hắn, bản năng hắn, mọi thứ, đều đang đi theo hướng mà thiên mệnh đã vạch.
Giống như Tiểu Vũ mang Kim Mệnh, tài năng, kiên cường, sáng rực, và bây giờ mang thêm lời nguyền.
Còn ta, ta không đọc được thiên mệnh mình. Ta không biết mình đang bị ĐỊNH HÌNH thành thứ gì.
Có lẽ, đó mới là điều đáng sợ nhất.
Trầm Chu nhắm mắt. Không ngủ. Nhưng nhắm mắt.
Bên ngoài phòng trọ, ở đâu đó trong trấn Thanh Hà, trong bóng tối, hai đặc vụ Thiên Kính đang canh. Kiên nhẫn. Chuyên nghiệp. Chờ.
Và xa hơn nữa, phía bắc, bên kia Trường Lĩnh, ở một thành phố nơi mọi người đi lại mà không nhớ mình là ai, kẻ tóc trắng có thể vẫn đang ở đó. Hoặc đã đi. Hoặc đang đến gần.
Ba lực lượng. Ba hướng kéo. Và Trầm Chu, ở giữa, Luyện Khí tầng 3, không biết đánh, đang đi vào giữa tất cả.
Tiếng Tiểu Vũ thở đều trong giấc ngủ. Nhẹ. Bình yên.
Trầm Chu nghe tiếng thở đó. Và nghĩ: đó là lý do ta đi. Đó là lý do duy nhất.
Rồi hắn nhắm mắt. Và lần này, lần đầu trong mười ngày, hắn ngủ.