Khoảng Cách Không Thể Giữ
Tạ Trầm Chu bắt đầu tránh Ninh Tiểu Vũ.
Ngày đầu tiên sau đại hội, hắn đổi giờ ra ngoài. Bình thường hắn ăn trưa lúc giờ Ngọ ở nhà bếp ngoại môn — giờ hắn ăn lúc giờ Mùi, khi nhà bếp vắng, khi nội môn đệ tử đã xong bữa từ lâu. Bình thường hắn ra sân phơi giấy lúc chiều — giờ hắn phơi lúc sáng sớm, khi sương chưa tan, khi chỉ có tiếng chim và gió.
Ngày thứ hai, hắn khóa cửa thư khố sớm hơn bình thường. Cài then, kéo rèm. Nếu ai gõ, hắn không mở. Nếu Trần Phong hỏi, hắn nói đang kiểm kê tầng trên — việc cần yên tĩnh.
Ngày thứ ba, hắn giả bệnh. Không khó — hắn vốn gầy, xanh xao, mắt trũng. Nói "đau đầu, cần nghỉ" thì ai cũng tin. Trần Phong nhíu mày nhưng không ép — gã đã quen với Trầm Chu kỳ quặc kể từ Bạch Lộ.
Ba ngày. Ba cách tránh. Và hắn biết — biết rõ ràng, biết bằng logic lạnh lùng mà hắn đã dùng để phân tích Hiệu Ứng Cân Bằng — rằng tất cả đều vô nghĩa.
Thiên mệnh không phụ thuộc vào khoảng cách vật lý.
Châu Nhị chết đuối ở cầu đá dù hắn ở Thanh Vân Tông. Tần Ngọc suýt chết lúc giờ Thân dù hắn chỉ đứng cách sáu bước. Làng Bạch Lộ bị xóa sổ cách ba mươi dặm. Thiên mệnh không quan tâm hắn đứng ở đâu — nó xảy ra khi nó xảy ra, đúng nơi nó ghi, đúng lúc nó ghi.
"Mười tám tuổi chết thay Tạ Trầm Chu."
Câu đó sẽ xảy ra dù hắn ở cạnh cô hay ở cuối thế giới. Dù hắn tránh mặt hay đứng trước mặt. Dù hắn biết hay không biết. Thiên mệnh không cần sự đồng ý của ai.
Nên việc tránh cô — đổi giờ, khóa cửa, giả bệnh — chỉ là hắn tự lừa mình. Một cách chậm lại, mua thời gian, trì hoãn lúc phải đối mặt với sự thật: cô sẽ chết, và hắn không biết cách ngăn mà không giết thêm hàng nghìn người.
Vậy tránh để làm gì?
Để không phải nhìn cô. Vì mỗi lần nhìn cô, hắn sẽ thấy dòng chữ vàng kim phía trên đầu. Mỗi lần thấy, dòng "mười tám tuổi chết thay Tạ Trầm Chu" sẽ nhắc hắn rằng cô đang sống những ngày cuối cùng. Mỗi lần nhắc, phần trong hắn — phần đã cầm tay Tần Ngọc sửa thiên mệnh ở chợ Lâm Thủy — sẽ muốn hành động.
Và hắn sợ phần đó.
· · ·
Ngày thứ tư, Ninh Tiểu Vũ đến.
Trầm Chu đang ngồi ở bàn, đọc sử ký Thanh Vân Tông — tìm "Trấn Bắc Hoang," chưa thấy — khi tiếng gõ cửa vang lên. Ba tiếng ngắn, gọn. Quen thuộc.
Hắn không mở. Im lặng. Hy vọng cô sẽ đi.
— Tạ sư đệ. Ta biết ngươi ở trong.
Giọng cô bình thản. Không giận, không gấp. Chỉ nói — sự thật.
Trầm Chu nhìn cánh cửa. Gỗ dày, cài then. Cô không phá được — nhưng cô cũng không phải kiểu người phá cửa.
— Ngươi tránh ta.
Không phải câu hỏi. Khẳng định. Giọng cô giống đêm trăng ở sân luyện: thẳng, gọn, không vòng vo.
Trầm Chu nhắm mắt. Hít vào. Rồi đứng dậy, bước đến cửa, rút then, mở.
Cô đứng ngoài. Đạo bào trắng sạch, tóc buộc cao, tay phải đã tháo vải băng — lành rồi. Mặt bình thản, mắt nhìn thẳng hắn.
Hắn cúi đầu. Nhìn ngực áo cô. Không nhìn lên.
Đừng nhìn lên. Đừng đọc lại.
— Ta bận, — hắn nói. — Đang kiểm kê.
— Ba ngày liền.
— Nhiều sách.
Im lặng. Cô nhìn hắn — hắn biết, cảm nhận được ánh mắt đó trên đỉnh đầu mình, nặng, tĩnh, quan sát. Cô đang đọc hắn. Không phải bằng thiên mệnh — bằng mắt người, bằng trực giác, bằng thứ mà không cuốn sách nào dạy.
— Ngươi không nhìn ta, — cô nói. — Từ hôm mượn kiếm phổ. Và bây giờ ngươi tránh ta.
Hắn không đáp.
— Ta hỏi thẳng. Ngươi có vấn đề gì với ta không?
Thẳng thắn. Đúng kiểu cô — không dò dẫm, không bóng gió. Hỏi thẳng, đòi câu trả lời thẳng.
Trầm Chu nuốt. Cổ họng khô.
— Không. Không có vấn đề gì. Ta chỉ... bận.
Câu nói dối nhạt nhẽo. Hắn biết. Cô biết. Cả hai đều biết. Nhưng cô không ép. Cô không phải kiểu người đào bới khi người khác không muốn — vì cô cũng có những thứ cô giữ cho riêng mình.
— Vậy, — cô nói. Dừng.
Rồi cô đưa tay ra. Một hộp nhỏ — gỗ nhẹ, nắp tròn, buộc vải trắng. Hộp thuốc.
— Ngươi trông xanh xao. Xanh hơn lần trước. Đây là thuốc dưỡng khí của nội môn, tốt hơn thuốc nhà bếp.
Hắn nhìn hộp thuốc. Tay cô — nhỏ, ngón dài, có chai ở lòng bàn tay vì cầm kiếm — giữ hộp ở giữa, chờ hắn nhận.
— Không cần...
— Nhận đi.
Hai chữ. Không phải yêu cầu — lệnh. Nhẹ, nhưng là lệnh. Giọng cô giống lúc nói "Chưa đủ" với chính mình ở sân luyện — không cho phép từ chối.
Trầm Chu đưa tay ra. Nhận hộp. Ngón tay hắn chạm ngón tay cô — thoáng, nhanh, lạnh. Cô rụt tay lại. Hắn rụt tay lại. Hộp thuốc nằm trong lòng bàn tay hắn, nhẹ, ấm — ấm từ tay cô.
— Đừng ép mình, — cô nói. Giọng nhẹ hơn. Nhẹ đến mức hắn suýt không nghe thấy. — Bạch Lộ đã qua rồi.
Rồi cô quay người. Bước đi. Nhanh, dứt khoát, không ngoảnh lại. Bước chân nhẹ trên đường đá, xa dần, rồi mất.
Trầm Chu đứng ở cửa thư khố, tay cầm hộp thuốc, nhìn con đường trống.
Bạch Lộ đã qua rồi.
Cô nghĩ hắn tiều tụy vì Bạch Lộ. Đúng, nhưng không đủ. Bạch Lộ là lý do cũ — lý do mới đang lơ lửng phía trên đầu cô bằng chữ vàng kim.
Hắn đóng cửa. Quay lại bàn. Đặt hộp thuốc xuống. Nhìn nó.
Gỗ nhẹ, nắp tròn, vải trắng buộc gọn. Nội môn dùng thuốc tốt hơn ngoại môn — ai cũng biết, nhưng không ai cho. Cô cho. Cô — người sẽ chết vì hắn trong chưa đầy một năm — mang thuốc đến cho hắn vì hắn trông xanh xao.
Cô đang lo lắng cho kẻ sẽ gián tiếp giết cô.
Ý nghĩ đó xoắn trong ngực như ai vặn một con dao. Không đau sắc — đau âm ỉ, sâu, kiểu đau mà hắn biết sẽ không dừng.
Hắn mở hộp. Bên trong là năm viên thuốc nhỏ, tròn, màu nâu nhạt, mùi thảo dược — mùi cam thảo, mùi đương quy, mùi gì đó hắn không biết tên nhưng dịu và ấm. Thuốc dưỡng khí — bổ sung linh lực, tăng sức, giảm mệt. Loại nội môn đệ tử dùng sau khi tu luyện kiệt sức.
Hắn nhìn năm viên thuốc. Rồi đóng nắp lại.
Nói cho cô biết.
Ý nghĩ đó đến — mạnh, rõ, gấp.
Nói cho cô biết thiên mệnh. Nói rằng cô sẽ chết lúc mười tám tuổi. Nói rằng cô chết vì ta. Nói tất cả — thiên mệnh, năng lực, Bạch Lộ, Tần Ngọc, hai trăm cái chết, Thiên Cơ Các, tác giả. Nói hết. Để cô biết. Để cô chuẩn bị. Để cô CHỌN.
Hắn nghĩ về điều đó. Nghiêm túc. Ngồi ở bàn, nhìn hộp thuốc, và cân nhắc.
Nếu hắn nói — rồi sao?
Cô sẽ biết mình sẽ chết. Biết mình chỉ còn chưa đầy một năm. Biết rằng cuộc đời Kim Mệnh rực rỡ của cô kết thúc ở mười tám tuổi. Biết rằng cái chết đó gắn liền với kẻ quản thư mà cô vừa mang thuốc cho.
Rồi cô sẽ làm gì?
Cô không thể tự sửa thiên mệnh — chỉ hắn làm được. Cô không thể nhìn thấy dòng chữ — chỉ hắn nhìn thấy. Cô không thể tránh cái chết bằng ý chí — Châu Nhị chết đúng như thiên mệnh dù không biết, dù không ai cảnh báo.
Nói cho cô biết, cô sẽ sống mười một tháng cuối đời trong sợ hãi. Trong chờ đợi. Trong đếm ngược. Mỗi ngày thức dậy tự hỏi "hôm nay có phải ngày ta chết không?" Mỗi lần luyện kiếm tự hỏi "luyện để làm gì nếu ta sẽ chết năm mười tám?" Mỗi lần nhìn hắn tự hỏi "tại sao ta phải chết vì người này?"
Ta không thể làm điều đó với cô.
Nói nghĩa là đẩy nỗi đau sang cô. Nghĩa là biến mười một tháng cuối thành địa ngục ý thức. Nghĩa là tàn nhẫn theo một cách khác.
Nhưng không nói... thì ta đang giấu cô điều quan trọng nhất đời cô.
Vòng lặp. Lại vòng lặp. Nói — cô đau. Không nói — hắn đang lừa. Giống sửa và không sửa. Giống biết và không hành động. Mỗi lựa chọn đều có hậu quả, và không lựa chọn nào sạch.
Trầm Chu ngồi ở bàn, nhìn hộp thuốc, và không tìm được đáp án.
· · ·
Hắn uống một viên thuốc trước khi ngủ.
Không phải vì cần — mà vì cô đã cho. Và hắn không muốn phí thứ cô cho.
Viên thuốc nhỏ, đắng nhẹ, tan trên lưỡi, rồi ấm — ấm chạy từ cổ họng xuống ngực, lan ra tay chân. Linh lực bổ sung, ít, nhưng rõ ràng. Cơ thể hắn — Luyện Khí tầng 3, linh lực thấp, thể phách yếu — nhận ra sự khác biệt ngay.
Hắn nằm xuống. Nhắm mắt. Và lần đầu tiên kể từ đại hội, không thấy chữ vàng kim khi nhắm mắt.
Thay vào đó, hắn thấy giọng cô. Không phải hình ảnh — giọng nói. "Ngươi tránh ta." "Ngươi trông xanh xao." "Đừng ép mình." Ba câu, ngắn, gọn, thẳng. Không hoa mỹ, không vòng vo, không đòi hỏi. Cô lo lắng theo cách cô biết — không phải nói nhiều, mà đến, đưa thuốc, bỏ đi.
Cô đối xử với ta như người bình thường.
Đó là điều đau nhất. Cô không biết hắn mang gánh nặng gì, không biết hắn giấu gì, không biết mỗi lần hắn cúi đầu tránh nhìn là vì dòng chữ trên đầu cô đang đốt mắt hắn. Cô chỉ thấy một đồng môn trông ốm, và cô mang thuốc. Đơn giản. Tự nhiên. Người bình thường lo cho người bình thường.
Nhưng hắn không bình thường. Và cô cũng không — dù cô không biết.
Lần trước ta sửa thiên mệnh Tần Ngọc. Bạch Mệnh. Tám tuổi. Sửa "chết" thành "trọng thương." Cái giá: hai trăm mạng.
Tiểu Vũ là Kim Mệnh. Cấp cao hơn Bạch Mệnh nhiều bậc. Sửa "chết" thành bất kỳ thứ gì — cái giá sẽ lớn hơn. Lớn bao nhiêu? Gấp mười? Gấp trăm? Hai nghìn người? Hai vạn?
Hay nhiều hơn?
Cuốn sách Thiên Cơ Các viết: "Quy mô bù đắp không tương xứng với thay đổi ban đầu." Không tương xứng. Nghĩa là không thể tính. Nghĩa là mỗi lần sửa là canh bạc mù — và lần này, cọc đặt có thể là cả một thành.
Hắn mở mắt. Nhìn trần nhà tối.
Ta đã thề không sửa.
Nhưng cô sẽ chết vì ta.
Nếu sửa — bao nhiêu người chết?
Nếu không sửa — cô chết.
Nếu tìm cách khác — cách nào? Thiên Cơ Các? Trấn Bắc Hoang? Hắn chưa biết ở đâu. Chưa đầy một năm. Có đủ thời gian không?
Câu hỏi xoay vòng trong đầu, đều đặn, không dừng, như bánh xe quay trong bùn.
Hắn không ngủ được.
Nhưng hắn nằm yên, nhìn bóng tối, và nghĩ: ngày mai hắn sẽ không tránh cô nữa. Tránh hay không tránh, thiên mệnh không đổi. Và nếu cô chỉ còn mười một tháng — dù hắn chưa biết cách cứu, dù hắn có thể không bao giờ tìm được cách — ít nhất hắn không nên để cô sống những tháng cuối với cảm giác bị người ta tránh mặt vì không rõ lý do.
Cô xứng đáng hơn thế.
Trầm Chu nhắm mắt. Mùi thảo dược từ viên thuốc vẫn thoang thoảng trên lưỡi — cam thảo, đương quy, ấm. Mùi của người lo lắng cho hắn khi hắn không xứng đáng.
Hắn sẽ mở cửa thư khố sáng mai. Sẽ không đổi giờ, không khóa cửa, không giả bệnh. Nếu cô đến, hắn sẽ ở đó. Sẽ cúi đầu — vẫn cúi, vì hắn chưa sẵn sàng đối mặt với chữ vàng kim — nhưng sẽ ở đó.
Và trong thời gian đó, hắn sẽ tìm. Tìm Trấn Bắc Hoang. Tìm Thiên Cơ Các. Tìm bất kỳ cách nào phá thiên mệnh mà không phải trả giá bằng mạng người.
Mười một tháng. Có thể đủ. Có thể không.
Nhưng hắn sẽ thử.
Gió đêm thổi qua khe cửa sổ, mang theo mùi thông từ dãy núi Thanh Vân. Hộp thuốc nằm trên bàn, nắp đậy, vải trắng buộc gọn. Bên trong còn bốn viên.
Tạ Trầm Chu nằm trong bóng tối, và lần đầu tiên kể từ khi đọc thiên mệnh Ninh Tiểu Vũ, hắn có một thứ gì đó giống mục đích.