Trấn Bắc Hoang
Hai tuần.
Hai tuần băng qua Trường Lĩnh, qua những đèo đá mà gió cắt mặt từng lớp, qua rừng thưa nơi linh khí loãng đến mức tu sĩ Luyện Khí cũng cảm nhận được sự trống rỗng. Hai tuần không gặp một thị trấn, không thấy một cánh cửa, không nghe tiếng người ngoài ba giọng nói quen thuộc mà Trầm Chu đã thuộc lòng từng nhịp thở.
Rồi Trường Lĩnh kết thúc.
Không phải từ từ, không phải rừng thưa dần rồi biến mất. Mà đột ngột. Cây cuối cùng đứng ở mép vực, rễ bám vào đá, nghiêng ra phía trước như đang nhìn xuống. Phía dưới, trải dài đến tận chân trời, là hoang mạc đá.
Trấn Bắc Hoang.
Trầm Chu đứng ở mép vực, nhìn. Gió thổi từ phía bắc mang theo mùi bụi đá khô và thứ gì đó cay nồng, như xương đốt. Mặt đất không phẳng mà gồ ghề, lởm chởm những tảng đá xám đen nhô lên khỏi lớp cát mỏng, cao thấp không đều, trông như bãi tha ma của thần linh. Rải rác có những cụm cây thấp, lá xám, thân cong queo, bám vào kẽ đá mà sống. Xa xa, vài cột khói mỏng bốc lên từ đâu đó trong hoang mạc, chỉ dấu những điểm định cư nhỏ mà không ai buồn đặt tên.
Linh khí ở đây loãng hơn cả Trường Lĩnh. Loãng đến mức hắn cảm thấy thần thức mình nặng hơn, chậm hơn, như bước đi trong nước.
— Đẹp,, Trần Mạc nói. Giọng khô.
Tiểu Vũ không bình luận. Cô đứng cạnh Trầm Chu, mắt quét hoang mạc, tay nắm chuôi kiếm. Không phải vì nguy hiểm trước mắt, mà vì thói quen. Hai tuần trên Trường Lĩnh đã biến thói quen thành bản năng.
Họ xuống núi.
· · ·
Ba ngày trong Trấn Bắc Hoang.
Hoang mạc đá không hoàn toàn hoang. Có người. Ít, rải rác, sống trong những thôn nhỏ dựng bằng đá xếp và da thú, co cụm quanh những mạch nước ngầm hiếm hoi. Dân ở đây không giống dân đồng bằng. Mặt sạm, mắt hẹp vì nắng và gió, ít nói, nhìn người lạ bằng ánh mắt vừa cảnh giác vừa thờ ơ. Họ không thuộc triều đình, không thuộc tông phái nào. Trấn Bắc Hoang nằm ngoài mọi bản đồ hành chính, ngoài mọi lãnh thổ mà quyền lực đặt tên.
Yêu thú ở đây cũng khác. Không có tông phái quản, chúng hoạt động tự do, lang thang trên hoang mạc như thú rừng trên lãnh thổ của chúng. Ngày thứ hai, một con Huyết Ảnh Báo tấn công nhóm.
Con thú to bằng ngựa, lông đen xen đỏ, mắt vàng, di chuyển nhanh đến mức gần như không thấy. Nó từ sau một tảng đá nhảy ra, không tiếng động, nhắm thẳng Trần Mạc.
Tiểu Vũ chặn.
Kiếm ra vỏ trước khi Trầm Chu kịp hét. Cô xoay người, lưỡi kiếm cắt ngang không khí, va vào vuốt của con thú. Tia lửa bắn. Con Huyết Ảnh Báo gầm, lùi lại, lao vào lần hai. Tiểu Vũ đón, đổi chiêu, kiếm khí phóng ra thành vệt trắng sắc lạnh. Một nhát cắt sâu vào vai trái con thú. Máu đỏ sẫm tung ra, nó gầm rít, quay đầu chạy.
Nhanh. Gọn. Mạnh hơn hẳn so với một tháng trước.
Trầm Chu nhìn cô. Tu vi cô đã tiến bộ rõ rệt, kiếm pháp sắc hơn, phản xạ nhanh hơn, thực chiến liên tục trên đường đã mài cô thành một thanh kiếm thật sự. Nhưng hắn không nhìn kiếm. Hắn nhìn lên.
Thiên mệnh trên đầu Tiểu Vũ. Kim Mệnh vàng rực. Và dòng lời nguyền bên dưới, đậm hơn lần cuối hắn nhìn, nét chữ sâu như khắc vào xương: "Trở thành người luôn phải trả giá thay người khác."
Vệt xám ở rìa chữ đã lan rộng hơn. Không nhiều, nhưng rõ ràng. Kim Mệnh đang bị ăn mòn, từng chút, từng chút.
Và hắn để ý: khi con Huyết Ảnh Báo lao ra, nó nhắm Trần Mạc. Nhưng cuối cùng, người chặn là Tiểu Vũ. Người bị xước mu tay do kiếm khí phản lại cũng là Tiểu Vũ. Tai họa bị kéo về phía cô, lần nào cũng vậy, như dòng nước chảy xuống chỗ trũng.
Tiểu Vũ thu kiếm. Nhìn vết xước trên mu tay, nhíu mày, rồi bỏ qua.
Cô không nhíu mày vì đau. Cô nhíu mày vì nhận ra.
— Lại là ta,, cô nói. Nhẹ. Không hỏi. Xác nhận.
Trầm Chu không đáp.
· · ·
Hắn hỏi. Hỏi dân trong thôn, hỏi thợ săn, hỏi lái buôn đá quý đi qua. Ba chữ: Thiên Cơ Các.
Không ai biết.
Người già nhất trong thôn lắc đầu. Thợ săn nhìn hắn như nhìn kẻ điên. Lái buôn cười, hỏi ngược: đó là loại ngọc hay loại thuốc?
Trầm Chu không nản. Hắn đổi cách hỏi. Không hỏi tên, hỏi dấu vết. Có ai từng thấy trận pháp cổ trong hoang mạc không? Có nơi nào mà linh khí dị thường không? Có truyền thuyết gì về người xưa sống ở đây, nghiên cứu thứ mà không ai nhìn thấy?
Một bà lão bán da thú ở chợ nhỏ ngoài rìa thôn. Già, lưng còng, mắt đục. Bà nghe câu hỏi, im lặng rất lâu, rồi nói:
— Ngươi hỏi Phó lão.
— Phó lão?
— Phó Tịnh. Lão già sống trong hang đá phía đông, qua ba ngọn đồi trọc. Lão ấy sống ở đây từ trước khi ta sinh ra. Không ai biết lão từ đâu đến, không ai biết lão làm gì. Thỉnh thoảng xuống chợ mua muối, trả bằng linh thạch. Tu sĩ. Già lắm rồi.
Bà dừng lại. Nhìn Trầm Chu bằng đôi mắt đục, rồi nói thêm:
— Nếu ai ở đây biết chuyện cũ, thì là lão ấy.
· · ·
Hang đá phía đông. Qua ba ngọn đồi trọc, đúng như bà lão nói.
Hang nằm lưng chừng vách đá, cửa hẹp, che bằng một tấm vải thô đã bạc màu. Xung quanh, đá xám xếp thành bậc thang thô sơ dẫn lên cửa hang. Một vườn nhỏ ở sườn đồi, trồng thứ cây mà Trầm Chu không nhận ra, lá xanh sẫm, quả tím nhỏ. Có người chăm sóc vườn này, đều đặn, kỹ lưỡng.
Trầm Chu dừng ở chân đồi. Nhìn lên. Và cảm nhận được trước khi nhìn thấy.
Linh áp.
Nhẹ, kín đáo, nhưng dày. Không phải loại linh áp phô trương như Tô Huyền Cơ phóng ra khi bước vào Thanh Vân Tông. Mà là loại linh áp của người đã tu luyện lâu đến mức nó thấm vào đá, vào đất, vào không khí xung quanh nơi ông sống. Kim Đan. Ít nhất.
Trần Mạc cũng cảm nhận được. Hắn dừng, mắt nheo, tay chạm chuôi kiếm.
— Mạnh,, hắn nói. Một chữ.
— Ta biết,, Trầm Chu đáp.
— Muốn ta lên trước?
— Không.
Trầm Chu bước lên bậc đá. Tiểu Vũ theo sau. Trần Mạc đi cuối, tay không rời kiếm.
Đến cửa hang, Trầm Chu dừng. Hít vào. Rồi gọi:
— Vãn bối Tạ Trầm Chu, xin cầu kiến Phó tiền bối.
Im lặng. Gió thổi. Tấm vải ở cửa hang phập phồng.
Rồi một giọng nói vọng ra, khàn, chậm, mang theo sức nặng của tuổi tác và sự cô độc lâu dài:
— Vào.
· · ·
Hang rộng hơn Trầm Chu tưởng. Sâu vào trong là một khoang đá tự nhiên, cao hơn hai trượng, rộng đủ cho mười người đứng. Tường đá nhẵn, có vệt nước chảy thành rãnh. Một bàn đá thấp, vài cuốn sách cũ, một bếp đá nhỏ với ấm đất đang bốc hơi. Mùi trà. Mùi đá ẩm. Mùi thời gian.
Phó Tịnh ngồi trên chiếu cỏ, tựa vách đá.
Già. Tóc bạc trắng, buộc lỏng sau lưng, dài chấm eo. Mặt gầy, xương gò má cao, da nhăn nheo như vỏ cây khô. Mù một mắt, mắt phải, mí khép hẳn, vết sẹo dài kéo từ trán qua mi xuống gò má. Mắt trái mở, trong, sáng lạ thường, sáng như mắt của người trẻ đặt nhầm trên khuôn mặt già.
Và Trầm Chu nhìn lên đầu ông.
Thiên mệnh.
【Phó Tịnh, Bạch Mệnh】
Chữ đen nhạt, nét mỏng, hiền hòa. Hắn đọc:
"Chết yên bình trong giấc ngủ. Không ai biết."
Một dòng. Ngắn. Bình thường đến mức kỳ lạ.
Kim Đan tu sĩ, mà chỉ có Bạch Mệnh?
Kim Đan là cảnh giới mà người thường không bao giờ chạm tới. Tu sĩ Kim Đan sống hàng trăm năm, dính vào mưu đồ triều đình, chiến tranh tông phái, tranh giành tài nguyên. Thiên mệnh họ dày đặc sự kiện, phức tạp, xoắn xuýt. Không ai ở cảnh giới này mà thiên mệnh chỉ có một dòng.
Trừ khi ông đã cố ý sống một cuộc đời không có sự kiện nào đáng ghi.
Trừ khi ông đã trốn khỏi mọi thứ.
Phó Tịnh rót trà vào ba chén đất, chỉ ba, không bốn, dù có bốn người. Ông nhìn nhóm, mắt trái dừng lâu ở Trầm Chu.
— Ngồi,, ông nói. Không hỏi họ là ai. Không hỏi đến đây làm gì. Trà nguội mất.
Họ ngồi. Trầm Chu cầm chén trà, hơi nóng, lá trà thô nhưng thơm. Hắn uống một ngụm. Rồi đặt chén xuống.
— Tiền bối sống ở Trấn Bắc Hoang bao lâu rồi?
— Ba mươi năm,, Phó Tịnh đáp. Giọng khàn, đều, không lên không xuống. Hoặc ba mươi mốt. Ta không đếm nữa.
— Vãn bối muốn hỏi tiền bối về một nơi. Trầm Chu nhìn thẳng mắt ông. Thiên Cơ Các.
Im lặng.
Chén trà trong tay Phó Tịnh dừng giữa không trung. Mắt ông, con mắt trái sáng trong đó, giật nhẹ, rất nhẹ, nhưng Trầm Chu nhìn thấy. Cơ bắp quanh mắt co lại, mi chớp một lần, rồi mở ra. Chén trà hạ xuống, đặt lên bàn đá, nhẹ nhàng, không rung.
Nhưng nước trà trong chén gợn sóng.
Lâu. Lâu lắm. Phó Tịnh nhìn Trầm Chu, nhìn xuyên qua hắn, nhìn vào thứ gì đó phía sau, xa hơn, cũ hơn. Ba mươi năm cũ.
Rồi ông nói. Chậm, từng chữ, như đang nhấc những viên đá đã chôn dưới đất ba thập kỷ:
— Các ngươi muộn rồi.
Trầm Chu không nhúc nhích.
— Ba mươi năm muộn.
— Thiên Cơ Các... còn tồn tại không?, Trầm Chu hỏi.
Phó Tịnh lắc đầu.
— Không. Thiên Cơ Các đã giải tán. Người tản mỗi phương, xóa mọi dấu vết. Cái tên đó không ai nhắc đến ba mươi năm rồi.
— Nhưng?
Mắt Phó Tịnh nhìn hắn. Sắc.
— Nhưng... di chỉ thì vẫn còn,, ông nói. Giọng hạ thấp, gần như thì thầm. Nơi Thiên Cơ Các từng hoạt động. Hầm nghiên cứu. Vẫn ở đó. Vì không ai dám phá. Và không ai dám quay lại.
Tiểu Vũ nhíu mày:
— Tại sao không ai dám?
Phó Tịnh nhìn cô. Rồi nhìn lại Trầm Chu.
— Không phải vì yêu thú,, ông nói. Mà vì THỨ ở bên trong.
Im lặng. Gió lùa qua cửa hang, tấm vải phập phồng. Ngọn lửa nhỏ dưới ấm trà chập chờn.
— Tiền bối biết Thiên Cơ Các,, Trầm Chu nói. Không phải câu hỏi. Xác nhận. Tiền bối biết di chỉ ở đâu. Vãn bối xin tiền bối dẫn đường.
Phó Tịnh không đáp ngay. Ông nhìn Trầm Chu, lâu, mắt trái trong vắt, nhìn như đang cân nhắc thứ gì đó nặng nề hơn một lời xin.
Rồi ông hỏi. Giọng nhẹ. Nhẹ hơn gió:
— Ngươi... nhìn thấy chữ trên đầu ta, phải không?
Trầm Chu đông cứng.
Không phải kinh ngạc. Kinh ngạc đã qua rồi, đã qua từ lúc Tô Huyền Cơ nhận ra hắn ở thư khố. Mà là thứ sâu hơn: Ông biết có chữ trên đầu mình. Không phải nhìn thấy, không phải đoán. Biết. Biết vì ông đã từng nghiên cứu nó.
Tiểu Vũ và Trần Mạc nhìn nhau. Rồi nhìn Trầm Chu.
Hắn không phủ nhận. Không ích gì. Phó Tịnh hỏi câu đó nghĩa là ông đã biết câu trả lời.
— Vâng,, Trầm Chu nói. Vãn bối nhìn thấy.
Phó Tịnh nhắm mắt. Con mắt trái khép lại, khuôn mặt già nua chìm vào bóng tối hang đá. Khi ông mở mắt, có thứ gì đó ướt ở khóe, lấp lánh trong ánh lửa. Không phải nước mắt rơi. Chỉ là ướt. Ba mươi năm, chôn sâu, nhưng vẫn ướt.
Ông cười. Nụ cười buồn, mỏng, trải trên khuôn mặt nhăn nheo như vết nứt trên đá cũ.
— Ta từng là đệ tử của Thiên Cơ Các.
Trầm Chu nhìn ông. Nhìn thiên mệnh trên đầu ông. Một dòng. Bạch Mệnh. "Chết yên bình trong giấc ngủ. Không ai biết."
Đệ tử của tổ chức đã khiến cả Quốc sư phải cúi đầu nghiên cứu ba mươi năm.
Sống ở đây, một mình, trong hang đá, trồng rau, uống trà.
Chờ chết trong giấc ngủ.
Không ai biết.
— Vãn bối cần tiền bối giúp,, Trầm Chu nói. Giọng hắn thấp, rõ, không van xin, không ép buộc. Không phải vì tò mò. Vì có người sắp chết. Và câu trả lời, nếu còn tồn tại, nằm trong di chỉ đó.
Phó Tịnh nhìn hắn.
Rồi nhìn Tiểu Vũ. Mắt ông dừng ở cô, lâu hơn cần thiết, như thể ông nhìn thấy thứ gì đó mà người thường không thấy. Có lẽ ông không nhìn thấy thiên mệnh. Nhưng ba mươi năm nghiên cứu đã cho ông thứ khác, một trực giác khác.
— Người sắp chết,, ông lặp lại. Không hỏi ai. Luôn là vì ai đó sắp chết.
Ông đứng dậy. Chậm, khớp kêu răng rắc, lưng thẳng dù già. Tay với lấy cây gậy gỗ tựa vào vách đá.
— Đi. Sáng mai. Đường xa hai ngày. Ông dừng, nhìn cả nhóm. Nhưng ta cảnh báo trước: nơi đó không giống bất kỳ đâu các ngươi từng đến. Thiên mệnh ở đó... bất thường.
— Bất thường như thế nào?, Trần Mạc hỏi. Lần đầu hắn lên tiếng từ khi vào hang.
Phó Tịnh nhìn hắn. Rồi nói, giọng bằng phẳng:
— Ngươi sẽ thấy.
Ông quay lưng, bước vào sâu trong hang, bóng lưng gầy guộc nuốt dần vào bóng tối.
Trầm Chu ngồi lại. Nhìn chén trà nguội trên bàn đá.
Đệ tử Thiên Cơ Các. Ba mươi năm ẩn cư. Kim Đan tu vi mà thiên mệnh chỉ có một dòng.
Ông chọn biến mất. Chọn sống một cuộc đời mà thiên đạo không buồn ghi chép.
Và bây giờ, ta kéo ông trở lại.
Tiểu Vũ ngồi cạnh hắn. Gần. Vai gần chạm vai. Không nói. Chỉ ngồi.
Trần Mạc đứng ở cửa hang, tay khoanh trước ngực, nhìn hoang mạc đá trải dài dưới ánh chiều tà. Mặt hắn không đọc được gì.
Và Trầm Chu, giữa hang đá của một ẩn sĩ đã bỏ lại tất cả ba mươi năm trước, lần đầu tiên cảm thấy gần. Gần với thứ hắn tìm. Gần với câu trả lời.
Nhưng "gần" trong thế giới này chưa bao giờ có nghĩa là "an toàn".