Thiên Cơ Đài
Cánh cửa không có then, không có khóa, không có người canh, và đó mới là thứ đáng sợ nhất.
Trầm Chu bước qua vòm cửa khắc chữ "Thiên mệnh bất khả cải," và bên trong, ánh sáng nuốt bóng tối. Không phải ánh sáng của đuốc hay ngọc dạ quang. Ánh sáng của hàng triệu sợi dây thiên mệnh hội tụ thành một dòng chảy duy nhất, sáng đến mức đá đen phản chiếu vàng nhạt, sáng đến mức Trầm Chu phải nhắm mắt hai giây rồi mới mở lại, và khi mở, hắn thấy.
Thiên Cơ Đài.
Đại sảnh rộng bằng cả sân tập luyện Thanh Vân Tông gấp ba, trần vòm cao đến mức ngọn đuốc treo trên tường chỉ là những chấm sáng yếu ớt, và mọi bề mặt đều khắc trận pháp, nhỏ, dày, chạy liên tục từ sàn lên tường lên trần, xoáy theo hình xoắn ốc về một trung tâm duy nhất: bể chứa.
Bể chứa nằm giữa đại sảnh. Hố tròn đường kính năm trượng, thành đá đen dày một khuỷu tay, bên trong không thấy đáy mà chỉ thấy ánh sáng xoáy, cuộn, quấn, hàng triệu sợi dây thiên mệnh chảy vào từ mọi hướng, xuyên qua tường đá, xuyên qua trần vòm, xuyên qua nền đất, và hội tụ ở tâm thành một cột sáng thẳng đứng cao đến nóc.
Và bên cạnh bể, trên bệ đá khắc trận pháp riêng, Lục Dạ ngồi.
Mắt nhắm. Hai tay đặt trên bệ đá. Áo cũ vẫn áo cũ, bụi đường vẫn bụi đường, nhưng quanh hắn, sợi dây bám khắp người, lấp lánh, mỏng như tơ, dày như lưới, nối từ bể chứa sang cánh tay sang ngực sang trán, và sợi dây RUNG nhịp nhàng theo nhịp thở hắn, như hệ thống đang thở qua hắn, như hắn đã trở thành một phần của cỗ máy.
Trầm Chu dừng bước. Ngực nghẹt. Không phải vì sợ mà vì quen, vì quai túi linh thạch Trưởng lão Lâm vẫn còn dấu tay hắn nắm, vì nhật ký trong tay Lục Dạ vẫn có nét chữ hắn run, vì mọi thứ dẫn đến đây đều là lựa chọn của hắn, và hắn đã chọn sai ở bước nào thì không biết, chỉ biết rằng đứa trẻ mười bốn tuổi ngồi kia, đứa trẻ hắn đã ôm hai lần trong đời, bây giờ được quấn bằng sợi dây thiên mệnh của cả thiên hạ, và sợi dây đó không phải gông cùm, vì Lục Dạ tự chui vào.
– Tiểu hữu. Ngươi đến đúng lúc.
Giọng nói từ phía bên kia bể chứa. Trầm Chu quay sang.
Tô Huyền Cơ đứng đó, tay trái cầm quạt gấp, tay phải đặt trên thành bể, áo đại bào thêu phượng vàng nhạt rũ xuống sàn đá, và mặt ông bình thản, bình thản đến mức Trầm Chu ghét, vì bình thản đó không phải diễn, là thật, là ông THẬT SỰ tin rằng mọi thứ đang đúng kế hoạch, kể cả việc ba kẻ đột nhập cung thành giờ đứng trong lòng đất trước mặt ông.
Tiểu Vũ rút kiếm. Lưỡi kiếm sắt rẻ tiền phản chiếu ánh sáng vàng, và cô đứng hơi chếch trước Trầm Chu, theo bản năng, kiếm ngang, tay vững, và ở Thiên Kính, nơi hệ thống mạnh, lời nguyền bị nén, cô đứng như cô từng đứng trên đài thao luyện thời mười sáu tuổi, thẳng, không run, không xui.
Bạch Tẫn đứng sau hai bước. Mắt xám dán vào Lục Dạ. Và Trầm Chu nhận ra: cô không nhìn Tô Huyền Cơ, cô nhìn sợi dây, nhìn cách chúng bám vào đứa trẻ, nhìn đứa trẻ mà cô đã muốn hỏi về Người Viết suốt hai mươi năm, giờ ngồi đó, quấn trong thứ mà cô đã dùng cả đời để xóa.
– Buông kiếm, Tô Huyền Cơ nói, giọng nhẹ, giọng của kẻ không cần đe. Cô gái, ngươi đánh giỏi. Nhưng ở đây, vũ lực không có nghĩa. Đài là trận pháp. Trận pháp bảo vệ lão phu, bảo vệ Lục Dạ, bảo vệ mọi sợi dây. Ngươi chặt mười năm cũng không qua.
Tiểu Vũ không buông kiếm. Cô không bao giờ buông kiếm khi kẻ trước mặt nói cô không cần kiếm, vì đó thường là kẻ sợ kiếm nhất.
Trầm Chu nhìn thiên mệnh Tô Huyền Cơ. Vẫn Kim Mệnh dài, dòng cuối vẫn rõ: "Chết vì chính quân cờ mình tạo ra." Và giờ, quanh dòng cuối đó, có thêm vệt sáng mới, mỏng, không phải chữ, giống như thiên mệnh đang VIẾT THÊM gì đó nhưng chưa xong, như Tô Huyền Cơ đang ở giữa một sự kiện lớn mà ngay cả thiên đạo cũng chưa quyết cách ghi.
– Lục Dạ.
Hắn gọi. Không hét. Gọi như gọi ở lửa trại, gọi như mỗi đêm hắn vẫn gọi khi đứa trẻ mơ thấy ác mộng, gọi bình thường vì bình thường là thứ cuối cùng hắn còn giữ được trong căn phòng này.
Lục Dạ không mở mắt. Nhưng ngón tay hắn RUNG, nhẹ, trên bệ đá, và sợi dây quanh người hắn rung theo, và Trầm Chu biết: hắn nghe thấy.
Tô Huyền Cơ bước ra khỏi thành bể. Chậm. Từng bước. Quạt gấp gõ nhẹ vào lòng bàn tay trái theo nhịp bước, và ông đi vòng, không đi thẳng về phía Trầm Chu mà đi vòng quanh bể, giữ khoảng cách bốn trượng, và mỗi bước ông đi, trận pháp dưới chân ông SÁNG LÊN, như cung thành nhận ra chủ nhân.
– Lão phu đợi ngươi, ông nói. Không phải hôm nay. Đợi từ khi ngươi rời Thanh Vân Tông. Hai mươi tháng, từ lúc sóng Cân Bằng đầu tiên lan đến kinh thành, lão phu đã biết ngươi sẽ đến. Không phải đoán. Vì thiên mệnh, cái thiên mệnh mà ngươi nghĩ ngươi HIỂU, đã ghi rõ: kẻ sửa, kẻ xóa, kẻ cắt, sẽ tìm đến nơi sợi dây hội tụ. Vì bản năng. Vì tò mò. Vì sợ hãi.
Ông dừng. Quay sang Bạch Tẫn.
– Cô bé năm tuổi năm đó. Ông nói, giọng không thay đổi nhưng Trầm Chu thấy mắt ông thay đổi, chỉ một chớp, một chớp mà hắn không biết là tiếc hay tự hào hay cả hai. Lão phu không nghĩ cô bé sống được. Thí nghiệm thứ bảy, sáu đối tượng trước đều chết. Cô bé sống vì năm tuổi, vì ít ký ức, vì không có gì để mất ngoài một buổi sáng nắng và mẹ gọi cơm. Bây giờ nhìn cô, hai mươi năm sau, lão phu nghĩ: cô bé đã sống được, nhưng có TỰ DO không?
Bạch Tẫn không đáp. Mắt xám vẫn dán vào Lục Dạ. Và khi Trầm Chu nhìn kỹ, hắn thấy: tay cô NẮM. Nắm lại thành nắm đấm, lỏng, nhưng nắm, và đó là cảm xúc, cảm xúc mà cô không còn đủ khả năng biểu hiện nhưng CƠ THỂ vẫn nhớ.
Tô Huyền Cơ quay lại Trầm Chu.
– Lão phu sẽ nói thẳng. Vì ngươi xứng đáng được nghe sự thật, ít nhất một lần, từ kẻ biết sự thật.
Ông chỉ quạt về phía bể chứa.
– Người Viết đang chết. Ngươi biết. Cô gái kia biết. Đứa trẻ kia biết rõ nhất. Khi Người Viết chết, lưới thiên mệnh mất nguồn duy trì, sợi dây đứt, mạng vỡ, thiên mệnh tất cả mọi người trên thế giới này TẮT CÙNG LÚC. Không phải mọi người tự do. Mọi người mất phương hướng. Thiên mệnh không phải gông cùm, thiên mệnh là XƯƠNG. Rút xương ra, thịt rã.
Hắn dừng. Nhìn Trầm Chu. Và mắt ông trong, trong đến mức Trầm Chu muốn tránh, vì trong nghĩa là thật, và thật của Tô Huyền Cơ luôn nguy hiểm nhất.
– Lão phu xây Thiên Cơ Đài hai trăm năm. Mục đích DUY NHẤT: tạo kênh giữa Người Viết và thế giới, để khi Người Viết không viết nổi nữa, CÓ NGƯỜI VIẾT THAY. Không phải Người Viết mới. Là kẻ tiếp nối. Kẻ ngồi ở trung tâm, nhìn qua lưới, và viết thiên mệnh cho cả thiên hạ, một dòng một dòng, từng người, từng sự kiện, từng ngày.
Trầm Chu lạnh sống lưng.
– Ông.
– Lão phu, Tô Huyền Cơ gật. Nhưng lão phu KHÔNG nhìn thấy lưới. Hai trăm năm, mọi phương pháp đều thử, và không nhìn thấy. Đài giúp lão phu cảm nhận, gián tiếp, qua trận pháp, qua sợi dây hội tụ, nhưng viết TRỰC TIẾP thì cần mắt. Cần kẻ nhìn thấy. Cần KÊNH.
Ông chỉ quạt về phía Lục Dạ.
– Hắn là kênh.
Im lặng. Im đến mức Trầm Chu nghe thấy nhịp sợi dây rung quanh Lục Dạ, nghe thấy bể chứa xoáy chậm, nghe thấy nhịp thở yếu ớt của Người Viết dưới đáy xoáy, nhịp hấp hối, nhịp của ý thức đang tan.
– Lục Dạ nối vào lưới, Tô Huyền Cơ tiếp. Hắn nhìn, lão phu viết qua hắn. Hắn là mắt. Lão phu là tay. Khi Người Viết tắt, lão phu sẽ viết thiên mệnh mới cho cả thế giới. Không phải giữ trật tự cũ. Viết tốt hơn. Viết đúng hơn. Viết cho mỗi người một vận mệnh xứng đáng thay vì vận mệnh ngẫu nhiên.
Tiểu Vũ nói, giọng lạnh:
– Xứng đáng theo ông.
Tô Huyền Cơ quay sang cô. Và lần đầu tiên, ông cười với Tiểu Vũ, cười thật, không phải cười mỉa, cười vì cô đúng, và ông thích khi người khác đúng.
– Đúng. Theo lão phu. Vì lão phu là người duy nhất HIỂU hệ thống. Ngươi giỏi kiếm. Trầm Chu nhìn thấy chữ. Bạch Tẫn xóa. Lục Dạ cắt và nhìn sợi. Nhưng không ai HIỂU cách lưới hoạt động ngoài lão phu. Hai trăm năm, tiểu cô nương. Hai trăm năm đọc, viết, thí nghiệm, xây, phá, dựng lại. Thiên hạ cần kẻ hiểu hệ thống ngồi ở trung tâm, không phải kẻ tốt. Kẻ tốt không biết viết thiên mệnh. Kẻ tốt chỉ biết ĐỌC rồi khóc.
Hắn nhìn Trầm Chu khi nói câu cuối. Và Trầm Chu hiểu: ông đang nói về hắn.
Trầm Chu không đáp. Hắn bước tới, qua Tiểu Vũ, qua khoảng sáng vàng rực giữa đại sảnh, về phía bệ đá nơi Lục Dạ ngồi, và Tô Huyền Cơ không chặn, để hắn đi, vì ông không sợ Trầm Chu đánh, không sợ hắn sửa, ông CHỈ SỢ khi Lục Dạ muốn dừng, và Lục Dạ không muốn dừng.
Hắn đến cạnh bệ đá. Nhìn xuống. Sợi dây bám trên người Lục Dạ dày hơn khi nhìn từ xa, tơ mỏng phát sáng, bám vào da, vào áo, vào tóc, và ở ngực hắn, nơi khối đen nằm, sợi dây DÀY NHẤT, quấn thành búi, và búi đó RUNG theo nhịp khác, nhịp không phải của Lục Dạ mà của Người Viết, nhịp chậm, yếu, nhịp hấp hối.
Trầm Chu đọc thiên mệnh Lục Dạ. Tử Mệnh đen tuyền, vẫn đó, nhưng khác. Dòng một và hai vẫn rõ: "Mất mẹ nuôi mười bảy tuổi." Đã ứng nghiệm. "Phản bội ân sư hai mươi ba tuổi." Chưa ứng nghiệm nhưng SÁNG hơn, sáng đến mức Trầm Chu muốn tránh nhìn. Khối đen vẫn ở chỗ dòng ba bốn cũ, nhưng bây giờ khối đen RUNG, PHÌNH, co giãn theo nhịp bể chứa, và dòng mới, dòng "Kẻ được chọn" bằng ngôn ngữ Người Viết, sáng hơn bất kỳ dòng thiên mệnh nào hắn từng đọc.
Và hắn thấy thêm: một dòng NỮA, dòng mới nhất, dòng mà trước khi vào Đài hắn không thấy vì nó chưa tồn tại. Dòng đó viết, bằng nét không phải của thiên đạo, không phải của Người Viết, mà của THIÊN CƠ ĐÀI, nét thẳng, nét của trận pháp, nét máy:
"Kênh truyền. Khi mãn tải: tắt."
Tắt.
Không phải "chết." Không phải "hủy." Tắt, như đèn, như đuốc hết dầu, như thứ không phải người.
Trầm Chu ngước lên. Nhìn Tô Huyền Cơ.
– Ông biết.
Không phải hỏi. Xác nhận.
Tô Huyền Cơ không tránh ánh mắt hắn. Và đó là điều đáng sợ nhất ở ông, luôn luôn: ông không tránh, vì ông không xấu hổ, vì ông tin mình đúng, và kẻ tin mình đúng khi giết người thì không có van để bẻ.
– Lão phu biết, ông nói. Thiên Cơ Đài cần KÊNH để truyền thiên mệnh từ trung tâm ra lưới. Kênh phải là kẻ nhìn thấy lưới, nhìn thấy sợi, nhìn thấy Người Viết. Lục Dạ nhìn thấy tất cả. Hắn là kênh hoàn hảo.
Ông dừng. Một nhịp. Hai nhịp. Như đếm.
– Nhưng khi quá trình hoàn tất, khi lão phu viết xong thiên mệnh cho cả thiên hạ qua hắn, lượng thông tin chảy qua một đứa trẻ Trúc Cơ sơ kỳ mười bốn tuổi sẽ vượt quá sức chịu đựng. Hắn sẽ mất bản thân. Không phải chết. Mất. Như ngọn đèn cháy hết bấc, vỏ còn đó, lõi không còn. Thiên mệnh ghi rõ: kênh truyền, khi mãn tải, tắt. Tắt không thể bật lại.
Im lặng. Im đến mức nghe thấy nhịp thở Tiểu Vũ phía sau nặng hơn, nghe thấy sợi dây quanh Lục Dạ rung mạnh hơn, nghe thấy cái gì đó trong ngực Trầm Chu rạn, nhẹ, như thanh kiếm bị uốn quá xa.
– Ông biết, Trầm Chu nhắc lại, giọng phẳng, giọng mà hắn dùng khi đang rất cố không hét. Ông biết hắn sẽ tắt. Và ông vẫn để hắn nối.
– Hắn tự nguyện.
– Hắn mười bốn. Hắn KHÔNG BIẾT hắn sẽ tắt.
Tô Huyền Cơ nghiêng đầu. Nhẹ.
– Ngươi chắc chắn?
Và Trầm Chu dừng. Vì câu hỏi đó không phải khiêu khích. Tô Huyền Cơ hỏi thật. Ông hỏi: ngươi chắc Lục Dạ không biết? Ngươi chắc đứa trẻ nhìn thấy Người Viết, nhìn thấy lưới, nhìn thấy sợi dây cả thiên hạ, đọc nhật ký ngươi, nghe ba lần Quốc sư gieo hạt giống, và vẫn KHÔNG BIẾT cái giá là gì?
Trầm Chu quay sang Lục Dạ. Và hắn nhận ra: hắn không chắc. Hắn không chắc Lục Dạ không biết. Vì Lục Dạ mười bốn nhưng không ngây, vì Lục Dạ nhìn thấy thứ không ai nhìn thấy, vì Lục Dạ đọc nhật ký của hắn, đọc chữ "cần," đọc chữ "không đủ tốt," và có thể, có thể, đứa trẻ đã đọc cả dòng "kênh truyền, tắt" trước khi nối, đã biết, đã CHỌN, và đã không nói vì nói thì Trầm Chu sẽ ngăn, và ngăn thì ai cứu Người Viết, ai giữ thiên mệnh, ai viết thay?
– Lục Dạ!
Trầm Chu hét. Lần đầu tiên hắn hét trong Thiên Cơ Đài, và tiếng hét dội đá đen vọng khắp đại sảnh, va vào trận pháp, va vào bể chứa, va vào triệu sợi dây rung lên như dây đàn bị gẩy.
– Ông ta sẽ giết ngươi! Thiên mệnh ghi: kênh truyền, khi mãn tải, TẮT. Ngươi sẽ không chết. Ngươi sẽ TẮT. Ngươi hiểu không? Tắt nghĩa là vỏ còn mà lõi mất. Ngươi sẽ thành thứ ở Phế Vong Thành, thành kẻ mắt trống, thành kẻ quên tên mình, quên mẹ mình, quên lời hứa "đừng thành người xấu" mà ngươi hứa trước mộ bà!
Sợi dây rung. Rung mạnh. Rung đến mức ánh sáng bể chứa nhấp nháy, và Tô Huyền Cơ nhíu mày, nhẹ, nhíu một chớp rồi thả, vì ông không muốn Đài bất ổn.
Lục Dạ mở mắt.
Đồng tử đen. Viền tối, rìa sâu, có thứ di chuyển bên trong, thứ mà Trầm Chu đã thấy từ ngày mắt hắn đổi ở Tam Hà, thứ không phải con người nhưng cũng không phải quái vật, chỉ là thứ đã nhìn quá sâu vào lưới và lưới NHÌN LẠI.
Nhưng mắt đó VẪN LÀ CỦA HẮN. Vẫn là mắt của đứa trẻ từng lật bọ cánh cứng cho nó lật ngửa, từng hỏi Tiểu Vũ dạy kiếm, từng ôm Trầm Chu ở Phong Lĩnh, và mắt đó nhìn Trầm Chu bây giờ, nhìn thẳng, không tránh.
– Ta biết rủi ro, Lục Dạ nói. Giọng khàn. Giọng của kẻ ngồi im quá lâu, nối vào thứ quá lớn, đau quá nhiều mà không hé răng. Ta đọc dòng đó trước khi ngồi xuống. "Kênh truyền, khi mãn tải, tắt." Ta biết.
Trầm Chu nhìn hắn. Và cảm giác rạn trong ngực MẠNH HƠN, vì hắn đúng: Lục Dạ biết. Đứa trẻ biết và vẫn ngồi xuống, vì đứa trẻ nhìn thấy Người Viết chết, nhìn thấy lưới rách, nhìn thấy thiên hạ sắp mất thiên mệnh, và đứa trẻ không tìm được cách nào khác, không ai cho hắn cách nào khác, vì Trầm Chu ở ngoài thành khi Lục Dạ ở trong Đài, vì hắn viết "cần" khi đáng lẽ phải viết "thương," vì khoảng cách giữa hai chữ đó bằng đúng khoảng cách giữa bể chứa và vòm cửa.
– Nhưng đây là cách duy nhất, Lục Dạ nói, và giọng hắn không run, không sợ, không đau, chỉ BÌNH THẢN, bình thản như Trầm Chu khi quyết định sửa thiên mệnh Tần Ngọc, bình thản như Tiểu Vũ khi bước vào vùng sóng ý chí ở Phế Vong, bình thản của kẻ đã cân hết và chấp nhận kết quả.
– Không phải cách duy nhất.
Tiểu Vũ. Đứng cạnh Trầm Chu. Kiếm thu về. Nhìn Lục Dạ. Và cô nói, giọng không bình thản, giọng tức giận, giọng của tỷ tỷ nhìn em trai tự đặt mình lên bàn thờ:
– Ngươi nghe giống mẹ ngươi. Bà cũng nói "nếu con sống." Và bà chết. Ngươi muốn lặp lại?
Lục Dạ nhìn cô. Và mắt hắn DAO ĐỘNG. Lần đầu tiên kể từ khi mở mắt, có gì đó trong mắt đen kịt đó lay, nhẹ, như mặt nước bị đá rơi, và Trầm Chu biết: Tiểu Vũ chạm đúng. Không phải lý lẽ. Lý lẽ Tô Huyền Cơ đã phủ hết. Không phải tội lỗi. Tội lỗi Trầm Chu đã thử. Mà tên. Uẩn Nương. Tên mẹ. Cái chết mà hắn nhìn tận mắt, sợi dây đứt mà hắn cảm tận tay, lời hứa mà hắn chưa quên dù khối đen trong ngực rung mỗi đêm.
Lục Dạ nuốt. Chậm. Và nói:
– Mẹ ta không có lựa chọn. Bà là phàm nhân, đứng trước Kim Đan. Ta có lựa chọn. Ta có thể cắt sợi dây. Ta có thể nhìn thấy lưới. Ta có năng lực mà mẹ ta không có. Và nếu ta không dùng năng lực đó, khi Người Viết tắt, tất cả mọi người, không chỉ mẹ ta, không chỉ các ngươi, tất cả, sẽ mất thiên mệnh. Mất thiên mệnh không phải tự do. Là trống. Là kẻ ở Phế Vong Thành nhân mười vạn.
Trầm Chu nhìn hắn. Nhìn sợi dây quấn quanh người hắn. Nhìn dòng "kênh truyền, tắt" trên thiên mệnh hắn. Nhìn khối đen rung ở ngực hắn. Và hắn nghĩ: đứa trẻ này TIN. Tin Tô Huyền Cơ sẽ viết đúng. Tin mình là kênh duy nhất. Tin cái giá là xứng đáng. Và tin sai. Nhưng tin THẬT. Và tin thật thì không bẻ được bằng lý lẽ, chỉ bẻ được bằng một thứ duy nhất: KẾ HOẠCH TỐT HƠN.
Hắn không có kế hoạch tốt hơn. Chưa có.
Trầm Chu quay sang Tô Huyền Cơ. Và nói, giọng phẳng, giọng của kẻ đang mua thời gian mà giả vờ đàm phán:
– Bao lâu?
Tô Huyền Cơ cong mày.
– Từ lúc kích hoạt đến hoàn tất. Bao lâu?
Tô Huyền Cơ gấp quạt. Gõ vào lòng bàn tay. Một cái. Hai cái.
– Ba ngày. Ba ngày viết thiên mệnh cho cả thiên hạ qua Lục Dạ. Nếu suôn sẻ: ba ngày. Nếu có kẻ phá, LÂU HƠN, và lâu hơn nghĩa là Lục Dạ chịu nhiều hơn.
Hắn nhìn Trầm Chu. Thẳng.
– Ngươi có ba ngày để suy nghĩ, Tạ Trầm Chu. Nếu ngươi muốn giúp, hãy SỬA thiên mệnh cho Đài hoạt động tốt hơn. Ngươi nhìn thấy chữ, ngươi biết chữ nào cần sửa. Mỗi chữ ngươi sửa, mỗi thiên mệnh ngươi tinh chỉnh, là bớt một phần gánh nặng cho kênh. Bớt cho Lục Dạ. Hiểu không?
Im lặng. Và Trầm Chu hiểu: đây là bẫy. Bẫy tinh vi nhất Tô Huyền Cơ từng giăng. Không phải bẫy cường ép. Bẫy NHÂN ĐẠO. Nếu Trầm Chu sửa, hắn giúp Đài, giúp Tô Huyền Cơ viết lại thiên mệnh cả thiên hạ theo ý ông, nhưng đồng thời giảm gánh cho Lục Dạ. Nếu Trầm Chu không sửa, Tô Huyền Cơ vẫn tiến hành, và Lục Dạ chịu nhiều hơn, tắt sớm hơn, và máu đó sẽ ở trên tay TRẦM CHU, vì hắn có thể giúp mà KHÔNG giúp.
Bẫy bằng mạng Lục Dạ. Bẫy bằng tình thương. Bẫy hoàn hảo.
– Nếu ta không, Trầm Chu nói.
– Lão phu vẫn tiến hành. Chỉ là Lục Dạ sẽ chịu nhiều hơn. Tô Huyền Cơ nhìn hắn, và mắt ông bình thản, bình thản đến mức tàn nhẫn. Ba ngày, tiểu hữu. Suy nghĩ đi.
Trầm Chu quay lại nhìn Lục Dạ. Đứa trẻ mắt đen. Sợi dây quấn khắp người. Bệ đá lạnh. Bể chứa sáng.
Và trong mắt Lục Dạ, dưới lớp đen, dưới viền tối, dưới thứ di chuyển bên trong, Trầm Chu thấy: đau. Đau không phải vì sợi dây. Đau vì nhìn Trầm Chu nhìn hắn bằng mắt đó, mắt của kẻ vừa nghe bản án mà không ai kháng cáo được, và Lục Dạ MUỐN nói thêm, muốn nói "đừng tự trách," muốn nói "ta chọn, không phải lỗi ngươi," nhưng hắn không nói, vì hắn biết: nói cũng vô ích.
Vì Trầm Chu sẽ tự trách. Hắn luôn tự trách. Đó là giá của đôi mắt đó.
Lục Dạ nhắm mắt lại. Sợi dây siết nhẹ. Bể chứa xoáy. Người Viết thở.
Và ba người đứng trong Thiên Cơ Đài, giữa triệu sợi dây thiên mệnh, với ba ngày, với không một kế hoạch, với một đứa trẻ đã chọn tắt.